Chỉ cần thoáng nhìn mấy ngàn người phía dưới, đã đủ để cảm nhận một lực lượng hùng hậu đến nhường nào! Nếu những người này đồng lòng hiệp sức, không nghi ngờ gì, e rằng ngay cả Tam Đại Thánh Địa cũng khó tìm được đối thủ xứng tầm!
Chí Tôn Cường Giả, hay thậm chí là những bậc cao hơn Chí Tôn Cường Giả, đương nhiên phàm nhân khó lòng chống lại thực lực siêu phàm của họ. Nhưng dù sao, người vẫn là người, cũng sẽ có lúc mệt mỏi, dưới sức mạnh tập thể ắt phải suy vong. Nếu các đại thế gia có thể tập trung toàn bộ thực lực, không tiếc bất cứ giá nào để liều chết với cường giả của Tam Đại Thánh Địa, thì cho dù là cao thủ mạnh mẽ đến đâu cũng chỉ còn nước quy hàng!
Thế nhưng, giữa bọn họ lại tồn tại vô vàn mối quan hệ chồng chéo, rối rắm, quả thực khiến vị Tôn Giả họ Mai kia phải đau đầu! Nếu tỉ mỉ xem xét, số người có thể từ bỏ ân oán không nhiều, phần lớn còn lại đều chìm sâu trong một đầm lầy khổng lồ, hoàn toàn không có cách nào thoát chân ra được.
Thậm chí có những ân oán kéo dài từ mấy trăm năm trước, nay vẫn còn bị lôi ra tính toán! Nơi đây cùng lắm chỉ là một đấu giá hội nho nhỏ, vậy mà dường như đã lôi sạch sử sách ân oán từ đời tổ tông ra phơi bày hết thảy.
Quả thật quá mức dư thừa hơi sức! Ân oán kéo dài bốn năm trăm năm, những người có liên quan đều đã hóa thành đất vàng cả rồi, còn tranh chấp cái gì nữa chứ! Mai Tuyết Yên thực sự không thể nào hiểu nổi.
Dù vậy, cũng chẳng sao, ngược lại còn cực kỳ có lợi cho công tác thu thập tình báo! Thế nên, Mai Tuyết Yên vừa lo lắng lại vừa thúc giục Quản Thanh Hàn và Độc Cô Tiểu Nghệ gia tăng tốc độ làm việc.
Điều khiến Quản Thanh Hàn và Độc Cô Tiểu Nghệ phải cắn răng chịu đựng, chính là dù tay chân rã rời, chỉ cần Mai Tuyết Yên truyền vào một đạo Nguyên Khí, lập tức có thể hoạt động bình thường, nhưng về mặt tinh thần, các nàng đã sớm mệt mỏi rã rời, mà Mai Tuyết Yên lại chẳng hề để tâm.
Hai nàng Thiên Chi Kiêu Nữ của cả Độc Cô gia và Quản gia, trước giờ chưa từng phải chịu cảnh này, nhất là khi Mai Tuyết Yên lại bộc lộ bản tính của mình: vênh mặt hất hàm sai khiến, lời nói tựa mệnh lệnh! Toàn thân nàng tỏa ra khí thế mạnh mẽ, khiến người khác không thể phản đối, chỉ còn cách cúc cung vâng lời!
Ngay tại thời điểm này, cả Quản Thanh Hàn và Độc Cô Tiểu Nghệ đều cảm thấy kinh ngạc.
Cả hai đều từng gặp không ít nhân vật quyền quý, cho dù là Hoàng đế Thiên Hương Đế Quốc cũng đã từng tiếp xúc, còn công thần danh tướng thì đếm không xuể. Ngay cả loại uy mãnh bá đạo như cha con Độc Cô Tung Hoành – Độc Cô Vô Địch, hay cả đời bất khuất như Quân Chiến Thiên – Quân Vô Ý, cũng không thể khiến các nàng cảm thấy áp lực lớn đến vậy!
Vì sao, chỉ là một nữ hài tử yếu đuối như Mai Tuyết Yên, lại có thể khiến người khác cảm nhận được uy áp đến nhường này?
Cho dù lời nói của đương kim Thánh Thượng có thốt ra, hiện tại đối với hai nàng cũng không có được uy thế như của Mai Tuyết Yên! Vị Mai Đại Tỷ này rốt cuộc có thân phận thế nào mà lại có được khí độ bậc này?
Hai nàng lòng mang nghi hoặc, nhưng tay vẫn không hề dừng lại. Dù tinh thần đã nhuốm màu mệt mỏi, các nàng vẫn kiên trì. Điều này không hoàn toàn bởi Mai Tuyết Yên, mà nguyên nhân sâu xa, càng quan trọng hơn, chính là vì kế hoạch lớn của Quân Mạc Tà, lang quân trong lòng các nàng. Bởi vậy, dù khổ cực đến đâu, các nàng cũng đều phải kiên trì đến cùng.
Kỳ thực, hai nàng lại không hay biết, khí độ hơn người của Mai Tuyết Yên kia chính là do nàng đã được trui rèn qua bao năm tháng thống lĩnh vô số Huyền Thú ở Thiên Phạt Sâm Lâm, liên tục đối mặt với những người đứng đầu Tam Đại Thánh Địa. Mai Tuyết Yên cũng vốn là người muốn gì làm nấy, thích mắng thì sẽ mắng, không hề có nửa điểm nén giận, càng không nói là khuất phục trước người khác!
Người đã đứng lâu trên đỉnh thiên hạ, khi bộc lộ khí chất, sao có thể so sánh với quốc vương của một vương quốc nhỏ bé chứ? Khác biệt thật như trời với đất!
Cuối cùng thì cũng đã tới giờ ăn trưa!
Quân Mạc Tà trên đài nhẹ nhàng thở ra một hơi, cổ họng hắn đã khô khốc nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn! Miễn bàn, cho dù là ai mà chỉ trong một buổi có thể kiếm được nhiều vàng ròng đến vậy, e rằng so với hắn lại càng hưng phấn tột bậc!
Nói không chừng còn có thể nhồi máu cơ tim mà đột quỵ!
Trong mười hai lần đấu giá trước đó, lần thứ tư là tám mươi vạn lượng, lần thứ năm là tám mươi lăm vạn, lần thứ sáu đã vọt lên một trăm vạn lượng, sau đó cứ một đường tăng thẳng đến lần thứ mười hai thì thành giao ở mức một trăm hai mươi vạn lượng!
Nói cách khác, lần bán mười hai phần thuốc này đã giúp Quân Mạc Tà gom được hơn một ngàn vạn lượng vàng với mức giá trên trời!
Chính là vàng đó.
Ngày trước, bảy huynh đệ Độc Cô gia rơi vào bẫy của Quân Đại Thiếu, mắc nợ chín ngàn vạn lượng bạc đã khiến Độc Cô gia điêu đứng, gần như sụp đổ. Số lượng dù kinh người nhưng dù sao cũng chỉ là bạc trắng, nếu đổi thành vàng thì cũng chỉ là chín mươi vạn lượng Hoàng Kim. Mà chín mươi vạn lượng Hoàng Kim này cũng đã là quân phí suốt ba năm của Thiên Hương Đế Quốc – một quốc gia có nền quân sự hàng đầu đại lục!
Quả thật, nếu không tính thì thôi, chứ tính ra rồi lại giật mình!
Cả đời này, nếu ta có thể kiếm được số tiền Quân Mạc Tà kiếm được trong một buổi sáng, thì cho dù có chết ngay cũng vẫn ngậm cười, đối mặt với liệt tổ liệt tông cũng thừa tự tin ngẩng cao đầu!
Quản Thanh Hàn và Độc Cô Tiểu Nghệ cùng buông bút xuống, vừa kịp thở ra một hơi thật sâu thì giật mình nhận ra sức mạnh toàn thân bị rút sạch, nhất thời cả thân thể mềm nhũn gục xuống, ngoại trừ ánh mắt thì cả thân thể tựa hồ như đang lơ lửng trên mây. Tình huống xảy đến khiến Quân Mạc Tà đang định uống nước cạnh đó giật mình thon thót.
Không kịp uống nước, hắn đã nhanh chóng truyền vào cơ thể mỗi người một đạo Thiên Địa Linh Khí tinh thuần nhất. So với Nguyên Lực của Mai Đại Mỹ Nhân, khí này càng tinh thuần hơn hẳn, cực kỳ lợi hại và tác dụng rõ rệt hơn nhiều, khiến hai nàng nhất thời gần như khôi phục hoàn hảo.
Lần hảo tâm ra tay giúp đỡ này lại rước lấy oán hận từ hai vị mỹ nhân: quá nhanh, đến chớp mắt cũng không kịp. Hiện tại thân thể các nàng không hề mệt, mà tâm lại vô cùng mệt mỏi!
Mọi người đều được sắp xếp dùng bữa ổn thỏa.
Buổi trưa hôm nay, tất cả hàng quán của Thiên Hương Thành đều chật kín khách khứa, tất cả chi phí đều do Quân gia thanh toán. Mọi khoản tiêu phí của bữa tiệc khổng lồ này đều được ghi nhận cho Quý Tộc Đường! Bất cứ ai tùy tiện chọn ra đều là Thần Tài Bạc Vạn, tuyệt đối không thể đối đãi lạnh nhạt được!
Quân Mạc Tà chỉ đạo Tàn Thiên Phệ Hồn, cử người này nối người kia dẫn đường cho các đội nhân mã đi tìm chỗ dùng cơm. Bất kể là sơn hào hải vị hay món ăn đơn giản, trong một ngày hôm nay, tất cả hàng quán ở Thiên Hương Thành đều thu về một khoản lợi nhuận khổng lồ!
Ngày hôm nay được đời sau gọi là ngày xa xỉ nhất của Thiên Hương Thành!
Ngay cả Quân Mạc Tà cũng trực tiếp bày tiệc rượu long trọng ở Quý Tộc Đường để chiêu đãi người của Tam Đại Thánh Địa. Những người này, dù có chết cũng không muốn bán, nhưng cũng chẳng dám tùy tiện đuổi đi. Nếu để họ cũng đối đãi như các thế gia bình thường, ra ngoài dùng cơm, thì mỗi người trong bọn họ cũng đều có thể tạo thành phong ba!
Đám người này tự bản thân bọn hắn gây phiền đã đủ mệt, sao lại còn cho họ thêm một cái cớ nữa chứ? Thế nên, Quân Đại Thiếu Gia cực kỳ ân cần chiêu đãi, so với bên ngoài lại càng thêm xa xỉ, phong phú, không hề kém nửa phần.
Ngẫu nhiên trong số món ăn lại có canh rắn được bưng lên, khiến Xà Vương Thiên Tầm nổi trận lôi đình, đạp không ít cước lên mông Quân Thiếu Gia.
Quân Đại Thiếu Gia chật vật chịu không nổi, mới miễn cưỡng nhẹ giọng giải thích:
- Những thứ này đều do nuôi dưỡng, nuôi dưỡng thôi mà.
Quân Thiếu Gia cùng với Xà Vương Thiên Tầm, Mai Tuyết Yên, Quản Thanh Hàn, Độc Cô Tiểu Nghệ ngồi cùng một chỗ. Hai vị Hùng Khai Sơn và Hổ Liệt Địa chết sống cũng không chịu ngồi bàn trên. Khó khăn lắm Quân Mạc Tà mới lôi được đến trước bàn lại bị Mai Tuyết Yên liếc mắt một cái, lập tức đuổi trở về. Hết cách, hắn đành để bọn họ cùng bọn Hải Trầm Phong, Tống Thương ngồi chung chỗ.
Còn Đường Đại Thiếu Gia lúc này đang thở phì phò đếm vàng, có thể nói đã đạt đến cảnh giới của Thần Giữ Của. Nghe nói chỉ đếm vàng không thôi đã ngất đi đến hai lần, mà vẫn kiên trì không chịu nghỉ! Mồ hôi tuôn ra như thác đổ, thực sự như đang nằm trên bếp lửa vậy!
Nếu là người bình thường, cho dù có yêu tiền hơn mạng đi nữa, cũng đã sớm chết lặng khi thấy số vàng lớn đến vậy. Thế nhưng Đường Đại Thiếu Gia vẫn cứ mắt chỉ có vàng, lòng đầy tham lam vô độ! Cực kỳ phấn khích đến tột cùng!
Tôn Tiểu Mỹ khẽ đau lòng, muốn đến can ngăn một chút, dù sao nghỉ ngơi một lát cũng tốt. Lại bị Quân Mạc Tà hung hăng liếc mắt nói:
- Ngươi không phải muốn hắn giảm béo sao? Kế hoạch tuyệt hảo này ta nghĩ nát óc mới tìm ra đấy. Đầu tiên phải giảm cân trước, rồi sau này mới dùng đến những phương pháp khác. Hắn đã béo như vậy, thì dù có luyện công gì đó cũng vô dụng thôi. Không chịu khổ một lần này, thì cái gì đi nữa cũng đừng hòng giảm được!
Cứ như vậy, cho dù Tôn Tiểu Mỹ trong lòng đau đớn nhưng cũng không khuyên can. Thực ra, dù nàng có đi nói thì Bàn Tử cũng chẳng nghe. Nhưng vì xuất phát từ tấm lòng, Tôn Tiểu Mỹ vẫn quay sang hỏi một câu:
- Bàn Tử, mệt không?
Kết quả là Đường Đại Thiếu Gia đang từ mê muội giữa đống vàng, cười đến toét cả miệng, tay chùi mồ hôi, nhưng trong mắt chỉ toàn có ánh vàng, không quan tâm người hỏi là ai, gân cổ lên đáp:
- Mệt ư? Mệt gì chứ? Vàng nhiều như vậy còn mệt cái gì? Tiền nhiều như vậy, chính là mỹ nữ đó! Sau này cưới vợ nạp thiếp đều phải dùng tới!
- Cưới vợ nạp thiếp?
Tôn Đại Tiểu Thư mở tròn mắt, không thể tin vào tai mình nữa. Hắn ta lúc này lại suy nghĩ đến chuyện này sao?
Tôn Đại Tiểu Thư tức giận xoay người rời đi sau khi ném lại một câu:
- Ngươi đi chết đi! Sống cùng với vàng bạc của ngươi cả đời đi! Xem ra hôm nay ngươi tốt nhất vẫn là mệt chết đi, sau này đỡ phải chọc giận ta!
- Sao lại mệt chết được đây? Chết thì cũng là sướng quá mà chết!
Đường Nguyên liếc mắt, vô ý trả lời một câu rồi lại quay vào kiểm kê vàng bạc trong niềm vui sướng cùng cực. Đáng thương cho Bàn Tử, trong lòng tràn ngập vui sướng hòa lẫn với dục vọng tài bảo trong thâm tâm, không hề phát giác ra mình đã gây nên đại họa, một cái đại họa thật sự!
Mang vị hôn thê ra đắc tội lại còn nửa tỉnh nửa mê không hay biết gì. Ngay đúng lúc này, trong đầu óc hắn ngoại trừ Hoàng Kim thì cái gì cũng không, quên cả trạng thái hiện tại của bản thân đã hoàn toàn không còn giống như trước đây nữa.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành