Sau khi uống cạn một bình rượu ngon, lại thỏa sức ăn uống no nê một hồi, cuối cùng Quân Mạc Tà cũng đã khôi phục tinh thần. Hắn bắt đầu chậm rãi nhấm nháp thức ăn, đồng thời không ngừng gắp đồ ăn cho bốn vị mỹ nữ.
– Mai cô nương, nếm thử tuyệt phẩm này đi, nó có tác dụng Tích Âm Bổ Thận, duy trì nhan sắc, dù nàng vốn đã chẳng cần cho lắm nhưng phàm là nữ nhân, ai lại không muốn mình càng thêm xinh đẹp cơ chứ, phải không...
– Thanh Hàn, nếm thử món này đi, nó có tác dụng Bồi Bổ Khí Huyết, mấy hôm nay sắc mặt nàng nhợt nhạt, khiến lòng ta không khỏi nhói đau...
– Tiểu Nghệ, món này ngon lắm, thử một chút xem nào, ăn vào có phải càng thêm thơm ngon không? Ha ha, đây chính là nhờ có bài thuốc gia truyền của ta trộn vào trong đó đấy, hương vị dĩ nhiên phi thường rồi.
– Thiên Tầm, dù sao nàng cũng chẳng cần ăn chay, nếm thử món canh Xà này xem hương vị thế nào chứ, vào miệng tức khắc tan ra, quả là thế gian hiếm thấy.
– Quân Mạc Tà! Ngươi muốn chết thì cứ nói thẳng ra, ta sẽ thành toàn cho ngươi!
Xà Vương Thiên Tầm thiếu điều tức đến mức muốn bốc khói từ mũi, ánh mắt đã lóe lên sát khí! Cái tên này lại dám bảo Xà Vương nếm thịt xà, quả thật vô sỉ đến tột cùng.
– Hả? Không vừa lòng sao? Là lỗi của ta, ha ha, con xà tí ti này hẳn nhiên không lọt vào mắt xanh của nàng, sau này ta nhất định gắng sức khuất phục một con Xà Vương khác đến dâng cho Thiên Tầm cô nương.
Quân Mạc Tà càng được đà trêu chọc. Thấy vậy, Xà Vương Thiên Tầm đã không còn nhịn nổi, Mai Tuyết Yên mới hừ lạnh với Quân Mạc Tà:
– Câm miệng!
Quân Mạc Tà ngậm miệng nhưng trong lòng buồn bực vô cùng, nàng ta đúng là đại nhân vật không thể trêu chọc, quả là bưu hãn a!
Sau bữa còn chút thời gian, Quân Mạc Tà đảo tròng mắt, nói:
– Dù sao thì hiện giờ không có việc gì, ta kể chuyện cho các nàng nghe, là cực kỳ hấp dẫn cổ sự đó.
Nói xong cũng chẳng thèm xem xét có cô nào đồng ý với hắn không, Quân Mạc Tà cứ thế cất lời kể chuyện. Chuyện hắn kể là "Truyền thuyết Bạch Xà", tuy nhiên cổ sự và câu chuyện từ miệng hắn kể ra không hoàn toàn giống với bản gốc. Trong miệng hắn thì hai con xà kia, một Thanh Xà và một Bạch Xà đều là Huyền Thú, hơn nữa còn đạt tới cấp bậc Thú Vương Chí Tôn...
Cổ sự qua miệng Quân Mạc Tà càng thêm kinh hồn động phách, lôi cuốn đến kỳ lạ. Đến cả Xà Vương Thiên Tầm vốn bị hắn trêu chọc cũng nghe đến mê mẩn. Nghe đến đoạn Bạch Nương Tử vì Hứa Tiên sinh ra một đứa bé, Xà Vương chợt mím môi, mặt ửng hồng rồi đột nhiên buông một câu hỏi:
– Vị Bạch Nương Tử nọ sinh ra một đứa bé hay là một quả trứng?
– Hả? Hình như là một đứa bé.
Quân Mạc Tà xoa xoa cằm như đang suy nghĩ điều gì đó.
– Dù sao điều này cũng chưa từng được xác thực. Trừ khi bây giờ có một Chí Tôn Huyền Thú từ xà biến thân chấp nhận gả cho một nam nhân phàm tục thì mọi chuyện sẽ rõ ràng ngay thôi.
Xà Vương Thiên Tầm giơ ấm trà lên làm bộ ném hắn, tất cả mọi người nhất thời cười ồ lên.
– Đừng dừng lại, tiếp tục kể đi. Cuối cùng thì kết cục như thế nào?
Mai Tuyết Yên giục. Vị Thiên Phạt lão đại này đối với chuyện cổ tích xưa thì hơi bị mê mẩn, liền xen lời, giục hắn kể tiếp.
– À, vị Pháp Hải kia là một Đại Sư, đã đem Bạch Nương Tử nhốt vào Phong Lôi Tháp!
Quân Mạc Tà vội vàng kể tiếp, lại bất ngờ đổi giọng:
– Cũng để lại lời chú rằng "Trừ khi nước Tây Hồ cạn, Tháp Lôi Phong sụp xuống, bằng không thì Thú Vương tất không thể thoát ra! Muốn cho nước Tây Hồ vốn thông ra biển cạn khô thì phải đợi đến bao giờ? Mà Lôi Phong Tháp kia lại là vật làm từ Tinh Đồng, đứng sừng sững suốt ngàn vạn năm, nền móng vững chắc lại do Tiên Nhân làm thành, làm sao mà sập được? Thế nên điều kiện đặt ra cũng chỉ để gạt người mà thôi.
Quân Mạc Tà kể đến đây, tất cả mọi người cùng thở dài. Xà Vương Thiên Tầm cũng cảm động, khóe mắt đã hoe hoe ướt.
Độc Cô Tiểu Nghệ lại càng dễ xúc động hơn, thút thít hỏi:
– Vậy phải làm sao bây giờ? Vậy là cả đời không cách nào thoát ra, Bạch Nương Tử thật đáng thương, thật sự là đáng thương mà.
– Nếu muốn biết kết cục thế nào, thì chờ hạ hồi phân giải.
Quân Mạc Tà nửa đùa nửa thật muốn trêu chọc, lại bị Tứ Nữ trừng mắt, xách hai lỗ tai hắn lên, hung hăng quát:
– Nói hay không?
Dưới hình phạt kinh điển như vậy sao Quân đại thiếu gia dám không nghe theo, vẻ mặt đau khổ khai ra hết:
– Vì vậy nên con trai của Bạch Nương Tử vì muốn cứu mẹ đã vượt qua Cửu Cửu Bát Thập Nhất Kiếp Nạn... là thế này... thế này... cứu được nàng ra, cả nhà đoàn tụ!
Quân Mạc Tà lau mồ hôi trán. Vốn chỉ định trêu Xà Vương một chút lại hóa ra tự mua dây buộc mình, bất đắc dĩ phải kể một hơi cổ sự.
– Kết cục sau cùng cũng được đoàn tụ một nhà, người có tình tất thành quyến thuộc! Tên ác tặc Pháp Hải, quả nhiên đáng chết! Chuyện người khác Nam Hoan Nữ Ái, hắn quản làm gì? Lại còn năm lần bảy lượt phá hoại, khiến cho uyên ương người ta chia lìa lâu như vậy!
Độc Cô Tiểu Nghệ lau nước mắt, lại tiếp tục xả giận:
– Đại sư gì chứ, chẳng có người nào tốt cả!
Ba người Mai Tuyết Yên cũng đồng cảm gật đầu một lượt.
– Về sau còn có người đời vì họ mà viết nên một ca khúc, khiến thiên hạ đều ngâm nga, tình yêu của Bạch Nương Tử và Hứa Tiên trở thành truyền thuyết bất hủ.
Quân Mạc Tà nhẹ nhàng cười, cuối cùng thì cổ sự cũng đã tới hồi kết.
– Có bài hát sao? Hát thử một đoạn đi!
Quản Thanh Hàn và Độc Cô Tiểu Nghệ bỗng nhiên lại nổi hứng. Ngay cả Xà Vương và Mai Tuyết Yên ánh mắt cũng tràn ngập chờ mong.
– Khụ khụ, giọng hát của ta dù sao cũng không hợp, chuyện đó xin miễn đi.
Dù chỉ là một khúc nhạc, hắn cũng không tin ở đây lại có đầy đủ nhạc đệm, nhất thời hết sức lúng túng. Dù rằng bài này hắn cũng có chút ít can đảm dám lên tiếng, nhưng mà dù sao thì từ kiếp trước đến kiếp này, hắn cũng chưa từng chân chính cất tiếng hát bài nào, nên quyết định cuối cùng là không hát.
– Không được! Hát mau lên! Hay ngươi lại muốn lỗ tai nếm mùi?
Cả bốn cô gái đồng loạt lên tiếng, vây kín bốn phương tám hướng, dồn Quân đại thiếu gia vào đường cùng vô phương trốn tránh.
Quân Mạc Tà trong lòng than khổ, giơ tay đầu hàng:
– Muốn ta hát cũng được, nhưng phải báo trước là ta từ trước đến nay rất ít khi hát nên hầu hết lời bài hát này đã quên sạch cả rồi.
– Không được! Phải nhớ rõ toàn bộ, nếu không thì ngươi cũng không cần lỗ tai nữa!
Lại là vây công rồi...
Quân Mạc Tà bất đắc dĩ đành chịu khuất nhục, nhắm mắt lựa lời, ho khan vài tiếng, đợi đến lúc tất cả đều mất hết kiên nhẫn mới từ từ lên tiếng.
– Hữu duyên thiên lý năng tương ngộVô duyên đối diện bất tương phùngSố duyên mười năm đi cùng bếnTrăm năm phúc phận mới chung giường
Quân Mạc Tà rốt cuộc cũng ngâm nga xong, có vẻ như còn thiếu vài câu. Nhưng da mặt hắn dù sao cũng dày hơn cả tường thành, chẳng cần bận tâm đến.
Nhưng dù là ca khúc còn lủng củng nhưng lại kết hợp hài hòa một cách kỳ lạ, hàm nghĩa sâu lắng, động lòng người, khiến cho chúng nữ một phen ngây ngất.
– Hay quá! Hàm ý thật là hay!
Mai Tuyết Yên trên mặt còn mang theo thần sắc nửa tỉnh nửa mê, khẽ nói.
Chúng nữ cùng gật đầu, sau khi nghe xong cổ sự lại được nghe hát, khiến cho nhất thời cảm giác được mình và nhân vật xa xưa như là một, hòa vào sinh ly tử biệt hỉ nộ ái ố khiến cho tất cả như chìm vào tĩnh lặng.
Trong không khí hoàn toàn yên tĩnh, một tiếng tiêu véo von nức nở ai oán cất lên, chính là Quản Thanh Hàn đã nhẹ nhàng đặt tiêu lên môi, dựa theo âm điệu Quân Mạc Tà ngâm nga khi nãy, từ tốn hòa tấu. Tiếng tiêu nức nở, tựa như đan xen vào khoảng không hư vô bất định của câu chuyện.
Một lúc lâu sau, tiếng tiêu mới ngừng lại, mọi người cũng từ từ tỉnh lại từ trong mộng.
– Thật là hay, trước giờ ta chưa từng nghe qua khúc nhạc nào hay như vậy.
Độc Cô Tiểu Nghệ vỗ tay, vẻ mặt từ say đắm đột nhiên chuyển thành kinh ngạc:
– Mạc Tà ca ca, cổ sự này ta chưa từng nghe qua, cả khúc nhạc này cũng vậy, rốt cuộc từ đâu huynh có?
Vừa hỏi xong liền khiến ánh mắt đám đông đều đổ dồn vào Quân Mạc Tà khiến hắn có chút khó xử, sau khi ho khan vài tiếng mới đáp lời:
– Chuyện này cũng do ta vô tình nghe được thôi, cũng đã quên mất người kể rồi. Qua bao nhiêu thời gian, nhớ được đến thế này đã là hiếm thấy lắm rồi. À, mọi người dùng bữa cũng xong rồi. Buổi đấu giá cũng cần tiếp tục rồi, chúng ta cũng nên tranh thủ chuẩn bị thôi.
– Hừ! Huynh nhất định còn giấu giếm điều gì đó. Nhất định ta sẽ khiến huynh phải khai thật ra!
Độc Cô Tiểu Nghệ cất tiếng, giọng nói đầy khẳng định.
Quân Mạc Tà đổ mồ hôi hột, nếu như thật sự bị nha đầu này quấn lấy, mỗi ngày đều đến tra hỏi mình, chỉ sợ chỉ hai ngày thôi là sẽ thất thủ.
Ngay lúc này thì cứu tinh xuất hiện.
Từ ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, sau đó là giọng nói của Hải Trầm Phong:
– Tam công tử, các vị tiền bối của Tam Đại Thánh Địa có chuyện muốn bàn với ngài, không biết...
– Tam Đại Thánh Địa? Ta đến ngay.
Quân Mạc Tà và Mai Tuyết Yên liếc nhìn nhau, sau đó hắn lập tức đáp lời. Ngoài cửa, Hải Trầm Phong vâng một tiếng, không gian trở lại yên tĩnh, Mai Tuyết Yên nhíu mày đứng lên.
– Nàng cùng đi với ta chứ?
Quân Mạc Tà nhìn Mai Tuyết Yên.
– Ừm, ta đi cùng ngươi, những người này quá xa lạ với ngươi. Dù chỉ là chuyện nhỏ, thiệt thòi chút đỉnh thôi, với cách hành xử của ngươi vô cùng có khả năng biến nó thành chiến trường đẫm máu, thực lực trước mắt của ngươi vẫn quá yếu!
Quân Mạc Tà cười lạnh:
– Chỉ cần chuyện đơn giản như là đan dược, còn nữa chính là tin tức Luyện Đan Sư. Trừ hai chuyện đó thì bọn cao nhân mắt cao hơn đầu này có thèm xen vào chuyện phàm tục của ta đâu chứ? Không có vấn đề gì to tát đâu!
Mai Tuyết Yên cau mày, giọng điệu trầm trọng hẳn lên:
– Nói không sai. Nhưng dù chỉ hai việc này thôi thì hiện tại cũng đủ phiền phức rồi! Chỉ cần phạm sai lầm, sẽ khiến cho xung đột tàn khốc trên quy mô lớn. Chuyện ngày hôm nay cũng không thể tưởng tượng nổi lại phát sinh lớn như vậy, chỉ sợ hậu quả lại càng thêm nghiêm trọng! Điều này thật không lường trước được!
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành