Quân Mạc Tà bình thản ngẩng đầu nhìn bọn hắn: "Vì sao ư? Chính là vì Tam Đại Thánh Địa các ngươi đang lẫn lộn trắng đen! Độn Thế Tiên Cung và Chí Tôn Kim Thành tuy rằng địa vị siêu nhiên, nhưng một khi đã ở thế tục, bọn họ vẫn biết tuân theo luật lệ thế gian. Bởi vậy, mặc kệ sau này thế nào, ta vẫn tin tưởng nhân phẩm của hai Đại Thánh Địa này quang minh lỗi lạc. Ít nhất, bọn họ chưa từng làm những việc đê tiện như Mộng Huyễn Huyết Hải các ngươi! Huống hồ, ta tin rằng hai Đại Thánh Địa mua Thần Đan tất nhiên là để chuẩn bị cho Đoạt Thiên chi chiến. Ta Quân Mạc Tà không chỉ bán đấu giá, cho dù là dâng tặng, ta cũng có thể tặng cho."
Những lời này của Quân Mạc Tà tuy đã tâng bốc Độn Thế Tiên Cung và Chí Tôn Kim Thành một cách trắng trợn, nhưng vô hình trung lại hung hăng dìm Mộng Huyễn Huyết Hải xuống, khiến bọn họ tự động chia rẽ. Mặc dù ai nấy đều rõ dụng ý của hắn, nhưng Độn Thế Tiên Cung và Chí Tôn Kim Thành mục đích đã đạt được, há nào lại bận tâm tiểu tiết này? Bởi vậy, Quân Mạc Tà đã tính toán không để bọn họ liên thủ lần thứ hai.
Hô Duyên Khiếu thở phì phò qua hai lỗ mũi, cả khuôn mặt đỏ bừng, giận dữ gầm lên như sấm động: "Chẳng lẽ Mộng Huyễn Huyết Hải không chuẩn bị vì Đoạt Thiên chi chiến sao? Chẳng lẽ Mộng Huyễn Huyết Hải ta chỉ vì lợi ích riêng sao? Quân Mạc Tà, ngươi dám lớn mật nhục mạ, vu oan cho Mộng Huyễn Huyết Hải chúng ta như thế, chính là chán sống rồi sao?"
"Thì đã sao?""Há ta lại không biết rõ những chuyện đó ư! Ta tận mắt chứng kiến, Mộng Huyễn Huyết Hải các ngươi trước đó, một người đến, sau đó lại phái thêm người đến Quân gia âm thầm trộm cắp. Khi bị chúng ta phát hiện, chẳng những không thấy xấu hổ, ngược lại càng thêm trắng trợn tống tiền, lại còn dùng vũ lực cưỡng bức, muốn tuyệt diệt Quân gia ta, bức ép chúng ta giao nộp Thần Đan!"
Quân Mạc Tà ánh mắt sắc như điện, lạnh lùng nhìn Hô Duyên Khiếu: "Một lần không được, thế mà các ngươi lại phái cường giả cảnh giới Chí Tôn chi Thượng Hoàng Thái Dương đến thử làm trộm! Hơn nữa còn lấy việc diệt tộc ta ra uy hiếp! Hành sự đê tiện hạ lưu như vậy, trên đời này chưa từng thấy! Nếu Quân gia ta không có chút thực lực tự bảo vệ, e rằng sớm đã bị diệt sạch từ lâu rồi, hôm nay cũng không thể mở thịnh hội đấu giá này! Hô Duyên Khiếu, nhưng ta thật sự bội phục ngươi. Gian kế ở đây đã bị phá hỏng, Cao thủ hao tổn hết, mắt thấy cường thế vô ích, hiện tại thế mà ngươi còn mặt mũi đứng trước mặt ta mà đòi thêm một phần?"
Quân Mạc Tà khinh miệt hừ một tiếng, cực kì xem thường nói: "Hô Duyên Khiếu, ngươi từ đâu mà có thể luyện được bộ mặt dày như vậy? Đây cũng là Thần Công Độc Môn của Mộng Huyễn Huyết Hải các ngươi sao? Quả nhiên độc bá thiên hạ, chẳng lẽ quả thật kẻ ti tiện thì sẽ trở thành thiên hạ vô địch sao?"
"Chuyện lại tới mức này?" Trữ Vô Tình nhíu mày, sắc mặt trầm xuống, ánh mắt nghiêng đi, tựa hai đạo kiếm quang, quét về phía Hô Duyên Khiếu. Một bên, Mã Giang Danh trên mặt cũng hiện ra vẻ khinh thường.
Đúng vậy, Chí Tôn Kim Thành đối với Thần Đan này cùng người luyện đan nhất định muốn có, nhưng tuyệt đối không hành động bỉ ổi như Mộng Huyễn Huyết Hải!
"Tất cả là nói bậy!" Hô Duyên Khiếu trên mặt đỏ bừng như muốn rỉ máu, dưới ánh mắt hơn mười vị đại cao thủ của hai Đại Thánh Địa khác, lập tức cảm thấy xấu hổ vô cùng: "Quân Mạc Tà, ngươi vu khống bôi nhọ! Ngươi nhất định phải biết trong chuyện này còn có nguyên nhân..."
"Ta nói bậy? Ta tại sao phải nói bậy?""Hô Duyên Khiếu, đêm hôm đó, phải chăng có hai vị Chí Tôn cao thủ đã đột nhập vào Quân gia, còn tự ý xông vào tiểu viện nữ quyến Quân gia? Bọn họ không phải là thuộc hạ của Mộng Huyễn Huyết Hải các ngươi? Bọn hắn phải chăng đều chịu sự sai khiến của ngươi? Ngươi vốn là người đứng đầu Mộng Huyễn Huyết Hải, có thể thoát khỏi can hệ sao?" Quân Mạc Tà mạnh mẽ cắt ngang lời hắn, lạnh lùng hỏi.
"Nói bậy! Nhóm người tiến đến là do Hoàng Thái Dương – Hoàng lão phái tới, sao lại chịu sự sai khiến của ta được?" Hô Duyên Khiếu nói lắp, dưới cái nhìn chằm chằm của ba vị đại cao thủ Trữ Vô Tình, Mã Giang Danh, Mai Tuyết Yên, không kịp suy nghĩ, đem sự thật buột miệng nói ra.
"Hoàng Thái Dương phái đến? Cũng tốt, cứ cho là Hoàng Thái Dương vượt quyền tự ý ra mệnh lệnh, chẳng lẽ Hoàng Thái Dương kia không phải người của Mộng Huyễn Huyết Hải các ngươi sao? Đổ hết thảy tội lỗi lên đầu một người, quả nhiên là đồ hèn nhát vô sỉ! Ngươi cho rằng làm như thế là có thể trốn tránh trách nhiệm được ư? Thật sự là một chuyện cười!" Quân Mạc Tà ha ha cười, vô cùng châm chọc.
Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh cùng thở dài. Quân Mạc Tà nói ra lời này, Hoàng Thái Dương sai phái? Thiếu Tông Chủ Mộng Huyễn Huyết Hải nói ra lời như vậy mà không chịu suy nghĩ sao! Hoàng Thái Dương sai phái với cha ngươi Hô Duyên Ngạo Bác sai phái chẳng lẽ có gì khác nhau sao? Huống chi người này lại là người hầu cận của Thiếu Tông Chủ. Cứ cho là quả thật có vượt quyền ra lệnh, hiện giờ người đã chết. Ngươi thân là Thiếu Tông Chủ nên phải gánh vác trách nhiệm, hiện giờ chẳng những không chịu gánh vác, ngược lại còn nói như thế, khiến người đời cười chê.
"Được thôi, vậy ta cứ coi lời ngươi nói là sự thật! Như vậy, lần thứ hai Hoàng Thái Dương đích thân đến vào đêm, ngang nhiên đứng trên lầu cao của Quân gia, tùy ý làm bậy. Với uy danh hiển hách của hắn, đủ để cả Thiên Hương Thành phải khiếp sợ, có thể nói là không ai không biết. Nếu Quân gia ta không có chút năng lực phản kháng, e rằng sớm đã bị diệt vong từ lâu rồi, làm sao có thể mở được thịnh hội đấu giá này! Quân gia đại trạch ta đã tồn tại mấy chục năm, ngay cả lúc suy yếu nhất, cũng chưa từng bị bất luận kẻ nào giẫm đạp. Xin hỏi Thiếu Tông Chủ, ngài có phải vẫn muốn nói, việc này đều là do Hoàng Thái Dương độc đoán chuyên quyền, căn bản chưa nhận được sự đồng ý của ngài phải không? Thậm chí trước lúc này, ngài vẫn hoàn toàn không biết rõ tình hình? Vậy thì Thiếu Tông Chủ ngươi cũng quá đáng thương rồi!"
Quân Mạc Tà cười hắc hắc, không hề buông lỏng, một đường ép sát hỏi.Hô Duyên Khiếu hoàn toàn nghẹn họng đến cứng lưỡi, sự thật đúng là như vậy, căn bản không thể phủ nhận. Hắn thậm chí không thể trách Quân Mạc Tà không nói ra toàn bộ sự thật rõ ràng.Bởi vì Quân Mạc Tà hoàn toàn không nhắc đến nguyên nhân ban đầu của sự tình này. Chuyện này là do Hoàng gia đã điên cuồng đến mức không phân biệt phải trái, muốn mượn Hoàng Thái Dương cùng thực lực cường đại của Mộng Huyễn Huyết Hải. Tuy rằng Hoàng Thái Dương đích thân ra mặt vì gia tộc của mình, điều này không có gì đáng trách, nhưng sự thật thì Hoàng gia thủy chung vẫn có lỗi, thật là nói lý cũng không thông. Dù cho bây giờ miễn cưỡng nói ra sự thật cũng không còn ý nghĩa gì nữa.Bởi vì ước nguyện ban đầu của Hoàng Thái Dương bao gồm hai mục đích: đầu tiên là để trả thù riêng, thứ hai là vì Thần Đan! Hơn nữa, một sự kiện rất rõ ràng chính là: Mộng Huyễn Huyết Hải muốn độc chiếm toàn bộ Thần Đan, thậm chí cả người luyện đan cũng cần bắt đi!
Ở đây mọi người đều là lão cáo già, sao lại không hiểu được điều nhỏ nhặt này? Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh nhìn vào ánh mắt Hô Duyên Khiếu, lại bất giác rùng mình vài phần, may mắn Quân gia có cường giả trấn giữ. Nhờ đó mới tránh được sự nhắm tới của Mộng Huyễn Huyết Hải, nếu không chẳng phải đã bị nhóm người Mộng Huyễn Huyết Hải thực hiện được dã tâm rồi sao?
Quân Mạc Tà hừ lạnh một tiếng, chuyển hướng nhìn sang Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh: "Lời không nói không rõ, đạo lý không nói không thông, giờ phút này hai vị tiền bối hẳn là đã hiểu ý của tại hạ rồi chứ?""Quân gia chúng ta, trước sau đã giết hai nhóm cao thủ Mộng Huyễn Huyết Hải tiến vào Quân gia trộm đan, trong đó, lại có một vị cường giả cảnh giới Chí Tôn chi Thượng Hoàng Thái Dương. Thử hỏi hai vị tiền bối: Nếu Mộng Huyễn Huyết Hải biết được, liệu có... liệu có bỏ qua cho chúng ta không?"
Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh nhìn nhau cười khổ. Điều này còn phải nói sao? Ngươi giết người của người ta, bất kể là ai đúng ai sai hoặc là bởi vì nguyên nhân gì, lẽ phải chỉ đứng một phía, mối thù này đều đã kết rồi. Trong thế giới này, nắm đấm lớn chính là đạo lý lớn, tin rằng bất kể là ai cũng không cam chịu. Huống chi là Mộng Huyễn Huyết Hải cuồng vọng như thế, há có thể bỏ qua?
"Nhìn sắc mặt hai vị tiền bối, tại hạ đã rõ rồi. Mộng Huyễn Huyết Hải chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Quân gia chúng ta. Tuy rằng việc này là bọn họ sai trước, nhưng vấn đề thể diện của Mộng Huyễn Huyết Hải trong Tam Đại Thánh Địa đã bị đụng chạm bởi Quân gia chúng ta. Tiến cũng là chết, lùi cũng chết! Một khi đã như vậy, ta vì sao còn muốn tặng không Đan dược cho Mộng Huyễn Huyết Hải? Để cho bọn họ bồi dưỡng nhân tài đối phó với chúng ta sao chứ?"
Quân Mạc Tà biểu cảm vô cùng chân thành tha thiết, thậm chí có chút ủy khuất: "Quý Tộc Đường chính là nơi giao dịch buôn bán, chưa từng phá vỡ quy tắc. Lúc trước hai mươi viên Đan dược, cố nhiên là do sự hạn chế của quy củ, nhưng cũng vì nhìn xa Đoạt Thiên chi chiến, mới bất đắc dĩ mà làm. Coi như Quân gia ta vì muôn dân thiên hạ mà làm ra cống hiến! Không có lý do gì, chẳng lẽ Quân gia ta có thể vì mấy chục vạn lượng hoàng kim mà đem Thần Đan như vậy giao cho kẻ địch sao? Phàm mọi chuyện, một lần là đủ. Nếu Mộng Huyễn Huyết Hải vẫn cứ vọng tưởng muốn hưởng thụ đãi ngộ giống như Độn Thế Tiên Cung và Chí Tôn Kim Thành, thì đừng hòng!"
Quân Mạc Tà nói tới đây, đã xem như hết lời. Đạo lý cũng là như thế: không cho ngươi Đan dược, ngươi giở trò sát hại ta! Ta cho ngươi Đan dược, ta vẫn nhận lấy cái chết. Ta đây vì sao lại cho ngươi? Đầu tư cho kẻ địch ta ngu ngốc ư? Chẳng lẽ ta không có lòng tự trọng!?
Giờ phút này, Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh đều có chút vui sướng khi thấy người khác gặp họa. Đan dược này công hiệu thần kỳ như thế, đích thân mình nếm thử, mỗi nhà có thể có được bốn mươi viên Đan dược, mà Mộng Huyễn Huyết Hải cũng chỉ có hai mươi viên. Như thế có thể tính toán, lâu dài về phương diện thực lực, Mộng Huyễn Huyết Hải ắt sẽ phải thua xa so với mình! Đây đúng là không đánh mà thắng, giải quyết được một đại địch!
Nghĩ đến đây, hai người quả thực có chút vui sướng ngây ngất, thậm chí thầm cảm tạ Quân Mạc Tà.Bất quá, hiện tại không phải thời gian để cười.Hô Duyên Khiếu tức giận đến cả người phát run, gắt gao nhìn chằm chằm Quân Mạc Tà, oán độc nói: "Quân Mạc Tà, ngươi! Ngàn vạn lần đừng hối hận!"Quân Mạc Tà hừ một tiếng, nói: "Ngươi kế tiếp muốn nói, nhất định là: ngươi đợi Mộng Huyễn Huyết Hải chúng ta đến trả thù phải không!"Hắn trào phúng nhìn Hô Duyên Khiếu: "Vị Thiếu Tông Chủ này, tuy rằng nhìn tuổi ngươi ta cảm thấy thật ngượng ngùng khi phải xưng hô như thế, nhưng đành phải gọi ngươi một tiếng Thiếu Tông Chủ; ta ở đây xin hỏi ngươi một câu: Hoàng Thái Dương chết trong tay Quân gia ta, cứ cho là ta bán thêm cho ngươi một phần Thần Đan, thậm chí tặng không cho ngươi một phần, Mộng Huyễn Huyết Hải các ngươi liền bỏ qua cho ta ư? Có thể hay không? Hả?"
Hô Duyên Khiếu hơi bị nghẹn họng. Một vị cường giả cảnh giới Chí Tôn chi Thượng cứ thế mà chết, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho ngươi? Đây không phải là lời vô nghĩa sao? Toàn bộ đại lục, cường giả cảnh giới Chí Tôn chi Thượng tổng cộng có thể có bao nhiêu vị? Nếu chỉ vì một ít Đan dược mà buông tha không trả thù, sau này Mộng Huyễn Huyết Hải sẽ không còn lòng tin của mọi người!
Quân Mạc Tà hừ một tiếng: "Việc đã đến nước này, không có gì để nói. Ta từ lúc giết chết Hoàng Thái Dương đã chờ sự trả thù của các ngươi rồi! Hiện tại ngươi tới nói ta đừng hối hận? Chuyện cười này ngươi cười đủ chưa?"
Hắn cười một tiếng, liếc mắt nói: "Đầu ngươi bị lừa đá vào sao? Hay trong óc ngươi căn bản chỉ chứa hồ dán? Lời yếu đuối như vậy sao ngươi có thể nói ra? Chẳng lẽ là do di truyền sao? Chẳng lẽ cha ngươi đầu óc cũng không linh hoạt? Ta đây thật sự lo lắng và đau lòng cho Hô Duyên gia các ngươi. Cứ theo đà này mà phát triển, các ngươi sắp trở thành gia tộc thiểu năng rồi. Xin tò mò hỏi một câu, ngài có cần tìm vợ không? Nàng ta có đầu óc suy nghĩ sâu xa không? Ta rất sợ đời sau của ngài, chính là Thiếu Tông Chủ cũng không có đầu óc bình thường, hoặc giả là trong đầu quá cao siêu thành ra hư hỏng a! Vạn nhất thật sự là như vậy, thì đây chính là nghiệt chướng a!"