Quả nhiên như dự đoán. Quân Mạc Tà cười lạnh một tiếng, ngước mắt nhìn lên, nói: "Hô Diên thiếu tông chủ có ngụ ý gì, hay là muốn thẩm vấn ta? Ha ha, nói cũng đúng. Chỉ là một Quân gia nhỏ nhoi, làm sao có thể lọt vào mắt xanh của chư vị cao nhân Tam Đại Thánh Địa chứ! Một khi đã như vậy, ngươi còn lắm lời làm gì?"
"Cho dù có thẩm vấn ngươi thì đã sao? Chúng ta hiện diện tại đây cũng là vì tương lai bách tính, vì thiên hạ đại thế! Ngươi rốt cuộc có nói hay không! Quân Mạc Tà, ngươi cần suy nghĩ kỹ càng, chớ để thành tội nhân thiên cổ!"
Hô Duyên Khiếu trợn mắt nhìn, khí thế đột nhiên bạo trướng, dữ tợn cười rộ lên. Ngày hôm nay ngồi ở đây đều là cao thủ của Tam Đại Thánh Địa, ngươi chỉ là một thiếu gia công tử thế tục, cho dù có mạnh đến đâu, thiên phú có cao đến mấy, thì làm được gì chứ? Vừa lúc mượn cơ hội này, hắn sẽ tính toán rành mạch mối thù mới hận cũ. Dám giết người của Mộng Huyễn Huyết Hải ta ư? Lão tử chỉnh chết ngươi!
Trữ Vô Tình khẽ thở dài, trong lòng khinh bỉ nhìn xuống. Chỉ cần nhìn sắc mặt vị thiếu tông chủ này liền biết hắn không phải là kẻ quyết được việc lớn.
"Vì muôn dân tương lai? Chỉ bằng lời nói của ngươi, tư cách còn chưa đủ đâu." Quân Mạc Tà chẳng thèm liếc hắn một cái, nói: "Nếu là lão nhân Hoàng Thái Dương nói lời này, miễn cưỡng còn có đủ tư cách, đáng tiếc, ngươi vẫn chưa đủ! Ngươi còn kém xa!"
Mã Giang Danh khẽ đảo mắt, không muốn cục diện trở nên quá căng thẳng, nhân cơ hội liền chuyển đổi chủ đề: "Ha ha, lão nhân Hoàng Thái Dương kia, không ai biết đã chạy đi đâu tiêu dao khoái hoạt rồi. Lão hữu này đã bao nhiêu năm chưa gặp, lão hủ cũng có chút nhớ nhung a."
Hô Duyên Khiếu nhún chân, giọng the thé, nói: "Quân Mạc Tà! Ngươi giả bộ hồ đồ cái gì? Hoàng lão đã bị ngươi dùng ám chiêu hại chết, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta không biết sao? Vốn hôm nay bổn Thiếu tông chủ định không làm khó ngươi, không thể ngờ ngươi cư nhiên lại không biết điều như thế! Cùng Huyết Hải ta là địch, chính là cùng Tam Đại Thánh Địa là địch, mà cùng Tam Đại Thánh Địa là địch, cũng là địch của toàn bộ thiên hạ. Thống khoái nói ra tung tích của người luyện đan kia đi, bổn Thiếu tông chủ còn có thể pháp ngoại thi ân, bằng không..."
"Cái gì?!" Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh đều kinh hãi, hai mắt từ từ mở to. Đồng thời, bọn họ ngồi ngay ngắn lại! Bọn họ tự nhiên không tham dự vào chuyện Hô Duyên Khiếu nói hươu nói vượn, bởi vì họ đã chính xác nhận được một tin tức: "Hoàng Thái Dương đã chết rồi? Hơn nữa còn chết khi đối mặt với tên này, chết trong tay tên trẻ tuổi này?"
Ám chiêu tính kế ư? Điều này căn bản là một chuyện đáng chê cười! Một loại âm mưu, tính kế, cạm bẫy hay mai phục nào có thể làm cho một vị cao thủ trình độ trên Chí Tôn phải chết? Nếu nói như vậy, kia còn gọi gì là cường giả trên Chí Tôn nữa?
Lúc trước tuy rằng đã khẳng định Quân gia quả thật có cường giả cực mạnh trấn thủ là một chuyện. Thậm chí cảm giác được cường giả kia có thể đạt được trình độ tương đương với mình, nhưng hiện giờ xem ra, vẫn đánh giá thấp hắn. Rốt cuộc là cường giả đẳng cấp nào mới có thể làm cho Hoàng Thái Dương ngay cả cơ hội bỏ chạy lấy mạng cũng không có? Trực diện giết chết hắn, ngay cả mình và Mã Giang Danh dù liên thủ cũng không làm được! Cái này... chẳng phải đã mạnh đến thái quá rồi sao?
Trữ Vô Tình trong mắt lóe lên hai đạo tinh quang, tựa hồ muốn nhìn thấu Quân Mạc Tà, chậm rãi hỏi: "Hoàng Thái Dương, quả thật là chết trong tay ngươi?"
Khi nói chuyện, một áp lực tinh thần khổng lồ ầm ầm bạo phát! Thực lực của Trữ Vô Tình so sánh với Hô Duyên Khiếu đã vượt xa, cho dù là Quân đại thiếu gia, lông mày cũng trong nháy mắt khẽ nhíu lại.
Mai Tuyết Yên vốn vẫn nhẹ nhàng ngồi bên cạnh Quân Mạc Tà, nhưng đúng lúc Trữ Vô Tình bạo phát áp lực tinh thần, vị mỹ nữ nhu mì này đột nhiên động. Động tác thật ra cũng không lớn, chỉ là nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, hai mắt chậm rãi mở ra, nhẹ nhàng đối nhãn với Trữ Vô Tình!
"Oanh!"
Tựa hồ như một tiếng sấm sét vô hình khi nhãn thần hai người tiếp xúc. Cỗ lực lượng vô hình này tỏa ra bốn phía trong phòng. Xung quanh, ngoại trừ Mã Giang Danh, áo bào mọi người đều ào ào rung rinh lay động, mỗi người đều lộ ra ánh mắt tràn đầy kiêng kị!
Nửa người phía trên của Trữ Vô Tình hơi ngửa về phía sau. Mái tóc bạc chỉnh tề trên đầu đồng thời bay phấp phới về sau, nhưng ngay sau đó thân mình hắn lại chậm rãi đứng thẳng lên, tựa hồ là dùng một áp lực cường mãnh để nhanh chóng khôi phục tư thế. Trong chớp mắt, sắc mặt hắn trở nên vô cùng ngưng trọng, nghiêm túc, như lâm đại địch! Một đại địch như vậy tuyệt đối có thể uy hiếp tính mạng của hắn, hơn nữa còn là một cường giả có thể giết chết tất cả mọi người đang ngồi tại đây!
Mai Tuyết Yên vẫn bất động như thường, ánh mắt nàng mãnh liệt, chỉ có mái tóc trên vai không gió mà bay, chậm rãi tung bay. Điều này càng làm vẻ đẹp của nàng tăng thêm vài phần, tô điểm một vẻ thần bí mê ly không thể nắm bắt.
"Không nghĩ tới cô nương lại là một vị bất thế cao thủ, Trữ mỗ lúc trước thật sự đã thất kính rồi."
Trữ Vô Tình cả người hơi thở biến đổi, trở nên giống như một thanh lợi kiếm rút ra khỏi vỏ, hào quang bắn ra bốn phía, trong khoảnh khắc, kiếm khí đứng sững giữa thiên địa! Hắn không chú ý đến sự thất lễ nhất thời, cũng không làm mất đi phong độ của một cường giả đương thời!
"Danh tiếng của Tam Đại Thánh Địa không phải là để các ngươi lấy ra dọa người!" Mai Tuyết Yên lạnh lùng thốt ra: "Từ ngàn vạn năm nay, công tích của Tam Đại Thánh Địa tất nhiên không thể xóa bỏ, nhưng đó cũng không phải là vốn liếng để các ngươi có thể cả vú lấp miệng em! Trữ Vô Tình, Mã Giang Danh, Hô Duyên Khiếu, các ngươi... khinh người quá đáng!"
"Xin hỏi cô nương rốt cuộc là ai?" Mã Giang Danh trong mắt dấy lên nộ hỏa, tràn đầy chiến ý.
"Nàng là vợ ta. Ta vừa rồi nói còn chưa rõ ràng hay sao? Sao? Chẳng lẽ các ngươi, những kẻ đến từ Tam Đại Thánh Địa, thật sự muốn tính sổ với một nữ tử nhu nhược yếu đuối như nàng sao?" Quân Mạc Tà chậm rãi mở miệng: "Ở trong nhà của ta, các ngươi lại lăng nhục gia quyến của ta. Này, những người của Tam Đại Thánh Địa, có vẻ như không nên là kẻ như vậy nhỉ? Đây chính là kẻ luôn mồm kêu là vì thiên hạ muôn dân? Vì tương lai đại lục sao?"
Trữ Vô Tình cười khổ một tiếng, thầm nghĩ tiểu tử này nói chuyện thật sự không để ý đến điều gì. Nếu như lão bà của ngươi mà còn là "nữ tử nhu nhược yếu đuối" thì trong thiên hạ chỉ sợ không tìm ra được mấy tráng nam.
Trữ Vô Tình hai tay đè xuống, ý bảo mọi người bình tĩnh, chớ vội nóng nảy. Hắn cười nói: "Ước nguyện ban đầu của chúng ta cũng chỉ là e sợ Quân công tử chưa chắc có thể thấu hiểu thần hiệu của viên đan dược này. Để gian nhân cướp được, không khỏi lưu tai họa cho nhân gian. Nếu Quân công tử có cao thủ nhiều như mây ở nơi đây, có thể đảm bảo an toàn cho thần đan, như vậy chúng ta cũng không cần quan tâm nhiều. Ta vốn tưởng rằng Quân công tử đối với thần đan không đủ nhận thức, dù sao cũng không bằng căn cơ Tam Đại Thánh Địa vững bền... Hiện tại xem ra, quả thật là chúng ta đã quá lo lắng."
Ý trong lời nói của Trữ Vô Tình dù chưa rõ, nhưng rõ ràng Quân Mạc Tà đã ngầm hiểu: lần này, bọn họ không đến đây để áp dụng phương pháp mạnh mẽ.
Quân Mạc Tà bĩu môi, trong lòng thầm nhủ: "Các ngươi cho dù là mạnh mẽ mà đến, nhưng hiện tại các ngươi có nắm chắc không? Còn dám xằng bậy, ta trực tiếp giết chết các ngươi!"
Tuy nhiên, thái độ của Trữ Vô Tình, theo lời nói, hiểu ra trắng trợn là: "Nếu ngươi thực lực không đủ, vậy chúng ta nhất định sẽ dùng biện pháp mạnh mẽ!" Đối với điểm này, Quân Mạc Tà có chút ý tứ thưởng thức.
Đối mặt với thần vật tạo hóa đoạt thiên địa, ai lại không muốn độc chiếm? Thay vì lén lút giở trò, không bằng thật sự đem ra nói rõ ràng còn tốt hơn. Dù cho có phá đám, cũng phá đám một cách quang minh lỗi lạc, cho dù là tiểu nhân, cũng là tiểu nhân có tư cách.
"Hiện tại trở lại chuyện chính, lão phu, đại biểu của Độn Thế Tiên Cung, muốn cùng Quân công tử trao đổi."
Trữ Vô Tình có chút kiêng kị liếc nhìn Mai Tuyết Yên, tự giễu nói: "Vốn lần này ra ngoài, cung chủ có nghiêm lệnh, phải đưa người có thể luyện chế thần đan phản hồi Tiên Cung. Bất quá hiện tại xem ra, việc này cũng không thể đề cập tới. Chỉ là đối với thần đan này, Độn Thế Tiên Cung chúng ta lại muốn nhiều thêm một phần, không biết Quân công tử có thể điều đình, chớ để lão phu quá mức khó xử chứ?"
Quy củ đấu giá là một nhà chỉ có thể nhận được một phần, ngay cả Tam Đại Thánh Địa cũng không có ngoại lệ. Chuyện này Trữ Vô Tình đương nhiên là biết. Vốn dĩ với thân phận của hắn, lúc này hạ mình nói như thế, cũng đã là cấp đủ thể diện cho Quân Mạc Tà.
Quân Mạc Tà trầm ngâm không nói, hắn đang chờ phản ứng của Mai Tuyết Yên. Từ lần trước ở Thiên Phạt Sâm Lâm, qua lời nói của Mai Tuyết Yên, hắn đã nhìn ra Mai Tôn giả, ca ca của nàng, cùng Độn Thế Tiên Cung có đụng chạm sâu sắc, thậm chí là mối thù hận không nhỏ. Cho nên chuyện này, Quân Mạc Tà tất yếu phải cân nhắc ý tứ của Mai Tuyết Yên. Nếu nàng không muốn, vậy cứ dùng quy củ đấu giá công khai cự tuyệt là được.
"Nếu chỉ cần nhiều một phần, thật ra cũng có thể." Mai Tuyết Yên nhẹ nhàng nói: "Bất quá, ngươi nhất định phải công khai tuyên bố điều này trước công chúng, vả lại chỉ là thêm một phần. Mặt khác, còn cần dựa vào giá cao nhất khi đấu giá sau đó để làm thủ tục mua bán rồi giao hoàng kim. Chúng ta xem như cấp thể diện cho Độn Thế Tiên Cung, thêm cho các ngươi một phần. Đây là ngoại lệ, nếu Trữ tiên sinh có gì dị nghị, thì thôi vậy."
Quân Mạc Tà lập tức cảm thấy trong lòng phức tạp. Mai Tuyết Yên đúng là không suy nghĩ nhiều, liền nói ra lời này. Điều này cho thấy trong lòng nàng, bất cứ lúc nào, vẫn là Đoạt Thiên chi chiến sắp tới là quan trọng nhất!
Chính xác là nàng đã chú ý đến đại cục! Nàng, thân chính là huyền thú! Nhưng phần tâm ý này, thật sự khiến hắn phải khâm phục! So với những kẻ hiện tại ở trước mặt mình luôn mồm vì thiên hạ muôn dân, há miệng ngậm miệng là vì tương lai đại lục, rồi lại theo tin tức Tam Đại Thánh Địa lục đục với nhau... Những người này thực sự hẳn phải xấu hổ mà chết!
"Điều kiện này cực kỳ hợp lý, như vậy liền một lời đã định, đa tạ!"
Trữ Vô Tình trầm mặc một lúc, rồi đáp ứng điều kiện này. Việc hôm nay đã không thể làm khác, chỉ có thể hết sức tranh thủ chỗ tốt. Tất cả chờ sau khi trở về, báo cáo cung chủ, tiếp tục định đoạt. Có thể chiếm thêm một phần thần đan đã xem như là thu hoạch ngoài ý muốn, đến nỗi khâu trả giá cao nhất rồi thủ tục mua bán chẳng hạn, cũng không hề có ý nghĩa gì trong mắt vị cao thủ như hắn.
Tiền bạc, dù sao cũng chỉ là vật ngoại thân!
"Chúng ta Chí Tôn Kim Thành cũng muốn thêm một phần." Mã Giang Danh buồn bực mở miệng, Trữ Vô Tình đã mở lời muốn thêm một phần, hắn đương nhiên không cam lòng làm người đến sau.
"Có thể, điều kiện giống với Độn Thế Tiên Cung." Mai Tuyết Yên lạnh lùng nhìn hắn một cái. Nàng rõ ràng đã chứng kiến sát ý trong mắt Mã Giang Danh, nhưng vẫn đáp ứng như cũ, chính là vì Đoạt Thiên chi chiến sắp không còn xa.
"Chúng ta Mộng Huyễn Huyết Hải..." Hô Duyên Khiếu một câu còn chưa nói xong, đã bị Quân Mạc Tà cắt ngang. E sợ Mai Tuyết Yên lại lấy đại cục làm trọng mà tặng đan đi, hắn dứt khoát cự tuyệt: "Mộng Huyễn Huyết Hải không còn phần!"
Cùng Mộng Huyễn Huyết Hải đã trở thành kẻ thù một mất một còn, còn tặng đan dược được làm gì nữa?
"Vì cái gì?!"
Hô Duyên Khiếu lập tức nhảy dựng lên, bỗng nhiên cảm thấy máu dồn hết lên đầu, gằn giọng nói: "Quân Mạc Tà, ngươi có can đảm dám làm nhục ta!"
Độn Thế Tiên Cung đưa ra yêu cầu thì đồng ý; Chí Tôn Kim Thành đưa ra yêu cầu cũng đồng ý; cố ý đến phiên Mộng Huyễn Huyết Hải lại không đồng ý! Đây quả thật là một cái tát hung hăng vào mặt đám người Mộng Huyễn Huyết Hải!
Vừa có âm thanh công khai biểu thái!
Nhất thời vẻ mặt năm người như bị bóp méo.
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành