Trước kia, Hàn Tuyệt và Ẩn Môn tu luyện đều dựa vào linh khí của Phù Tang Thụ, Phù Tang Thụ không nợ bọn họ, không có lý nào lại trách móc nàng ta.
Sau khi được Hàn Tuyệt đồng ý, Phù Tang Thụ thở phào như trút được gánh nặng, lộ ra nụ cười rạng rỡ, nàng tiến đến bên cạnh Hàn Tuyệt, sóng vai cùng hắn tiến về phía trước.
"Chủ nhân, hiện giờ ngài là cảnh giới gì?" Chắc đã siêu việt Đại Đạo Chí Thượng rồi phải không? Những trận chiến đấu đó của ngài ta cũng thấy rồi, ngươi còn từng tiêu diệt chúng sinh hỗn độn, sau đó lại phục sinh chúng sinh."
Phù Tang Thụ hỏi không ngừng, khiến Hàn Tuyệt cảm giác cứ như là Hàn Thanh Nhi đang ở bên cạnh.
"Ừm, đã siêu việt rồi, trên đại đạo chính là Sáng Tạo Đạo Giả, hiện giờ toàn bộ hỗn độn chỉ có năm vị Sáng Tạo Đạo Giả, thành tựu Sáng Tạo Đạo Giả phải mở ra Đại Đạo Giới giống như hỗn độn."
Hàn Tuyệt thờ ơ trả lời.
"Hỗn độn đã tồn tại bao lâu, ngài có thể trong không đến năm ức năm đã từ phàm nhân trưởng thành đến Sáng Tạo Đạo Giả, ngài đúng là rất giỏi!" Phù Tang Thụ cảm thán nói, trong ánh mắt tràn ngập khát khao.
Nàng cũng muốn trở thành tồn tại giống như Hàn Tuyệt.
Cứ như vậy, hai người vừa nói chuyện phiếm, vừa du lịch hỗn độn.
Trên Tam thiên đại đạo, ba vị nửa bước Sáng Tạo cuối cùng cũng phân ra thắng bại, Hàn Hoang thắng, đánh lui phân thân của hai vị Sáng Tạo Đạo Giả.
"Hỗn độn không chịu nổi một kích, kết thúc đi, hồng mông nghe lệnh, đồ sát sinh linh hỗn độn, tiêu trừ khí vận hỗn độn, sau đó phá hỗn độn, nghênh đón hồng mông tới!"
Thanh âm của Hàn Hoang vang vọng toàn bộ hỗn độn, ngay cả phàm linh cũng có thể nghe thấy, kinh hồn động phách.
Sau khi Phù Tang Thụ nghe được, cảm khái nói: "Chủ nhân, hắn đúng là lợi hại, không hổ là con trai của ngài."
"Cũng tạm được."
Hàn Tuyệt cười nói, kỳ thật hắn cũng rất hài lòng.
Lần này, Hàn Hoang không dựa vào Chung nguyên chi lực, lại có thể đánh lui phân thân của hai vị Sáng Tạo Đạo Giả.
Điều này chứng tỏ cái gì?
Trong cùng cảnh giới, Hàn Hoang còn hơn Hỗn Độn Vô Thức, Thích Thiên Vô Lượng Đại Diệt Tôn liên thủ.
Dẫu sao Hàn Hoang cũng là Hồng Mông Ma Thần, nền tảng của hai vị sau không bằng hắn, hắn chiếm tiện nghi trên tuổi tác mà thôi.
Tuyên ngôn của Hàn Hoang vừa kết thúc không bao lâu, một tiếng gào thét vang vọng toàn bộ hỗn độn.
Hồng Mông Tuyệt Vọng!
Hung thú do Hàn Hoang tự mình bồi dưỡng này chính là vì Đại Đạo Lượng Kiếp mà sinh, nó không chỉ có thể đẩy nhanh sự vẫn lạc của chúng sinh, cũng có thể cắn nuốt khí vận, đợi khí vận bị hút cạn, lực lượng của hỗn độn sẽ giảm xuống cực điểm, Hàn Hoang đó có thể thoải mái phá vỡ hỗn độn.
Hàn Hoang vẫn có tư tâm, cái hắn muốn không phải Vô Tận Thời Đại, mà là mở hồng mông.
Phương pháp chân chính để mở ra Vô Tận Thời Đại là tụ tập đại khí vận của hỗn độn, lại dùng lực lượng tuyệt cường đánh nát sự ước thúc của quy tắc cơ bản trong Lĩnh vực trống, thay đổi Lĩnh vực trống.
Ý đồ này chính là Đệ Cửu Hỗn Độn đề xuất, kỳ thật là sai lầm.
Sau khi thành tựu Sáng Tạo Chúa Tể, Hàn Tuyệt mới biết quy tắc cơ bản của Lĩnh vực trống mạnh thế nào, đừng nói là Hỗn độn chi lực, Sáng Tạo Đạo Giả cũng không thể đánh nát quy tắc cơ bản của Lĩnh vực trống.
Muốn thành tựu Sáng Tạo Chúa Tể, cái cần là sinh ra cộng hưởng với quy tắc cơ bản, tham ngộ quy tắc cơ bản, tu vi đạt tới Sáng Tạo Đạo Giả viên mãn chính là điểm cuối, sau này có tu luyện thế nào cũng vô dụng, cái cần phải làm chính là cảm nhận Lĩnh vực trống.
Đệ Cửu Hỗn Độn một mực không ngộ được, xét đến cùng, vẫn là tư chất không ra gì, ngộ tính của hắn đi đến Sáng Tạo Đạo Giả chính là cực hạn, hắn không ý thức được điểm này, dẫu sao hắn đã là mạnh nhất, theo hắn, tư chất của mình đã đề thăng tới mạnh nhất, hắn là đang mở cảnh giới mới.
Người có thể mở được Vô Tận Thời Đại chỉ có Hàn Tuyệt!
Có mở hay không chỉ dựa vào tâm ý của hắn.
"Xem ngươi có thể khiến ta hài lòng không, Đệ Cửu Hỗn Độn, ta một mực chờ mong quyết chiến giữa chúng ta, hy vọng đến lúc đó ngươi có thế mang tới cho ta một chút chờ mong, nếu ngươi biểu hiện tốt, ta sẽ mở Vô Tận Thời Đại, lưu lại cho hỗn độn một sinh lộ, nếu ngươi khiến ta thất vọng, hỗn độn biến thành quá khứ đi."
Hàn Tuyệt nghĩ như vậy, khóe miệng hơi nhếch lên.
Phù Tang Thụ cho rằng hắn đang nhìn Hàn Hoang, cho nên cảm khái sự lợi hại của Hàn Hoang.
Hàn Tuyệt rõ ràng nhìn thấy có bảy cỗ lực lượng cường đại đang từ Lĩnh vực trống ập tới, trong đó bao gồm cả phân thân của Đệ Cửu Hỗn Độn, Cửu Hỗn Độn chuẩn bị hàng lâm hỗn độn, cùng chiến hồng mông.
Dựa theo quy luật phát triển lúc trước, đây chính là bước ngoặt.
Đợi Hàn Hoang không đánh lại, Thủy Nguyên Hồng Mông sẽ hiện thân, sự xuất hiện của hai Hồng Mông Ma Thần sẽ bức cho Đệ Cửu Hỗn Độn không thể giữ được bình tĩnh.
Khi hồng mông bắt đầu đồ sát chúng sinh hỗn độn, bảy cỗ lực lượng tuyệt cường bay tới, thế không thể đỡ hàng lâm Cửu Cực Đạo Thống.
Sau đó không đến năm, Cửu Cực Đạo Thống đứng lên phản công hồng mông, Cửu Đại Hỗn Độn đều cướp giết đại quân hồng mông, ngăn chặn thế công của hồng mông.
Cửu Cực Đạo Thống mang đến hy vọng cho hỗn độn, càng lúc càng nhiều sinh linh lưu lạc cùng với thế lực hỗn độn bị hồng mông ép sập bắt đầu gia nhập Cửu Cực Đạo Thống.
Cửu Cực Đạo Thống giống như trở thành hy vọng duy nhất của hỗn độn.
Danh hào của Cửu Đại Hỗn Độn cũng bắt đầu được lưu truyền, truyền thuyết hỗn độn quyết đấu hồng mông không biết phát lên từ chỗ nào, truyền khắp hư không hỗn loạn.
Hàn Tuyệt và Phù Tang Thụ hành tẩu chư thiên, thỉnh thoảng lại gặp phải giao chiến của hỗn độn, hồng mông, nhưng đều không đả thương được tới bọn họ.