Đúng lúc này, Hồng Mông Tuyệt Vọng nuốt xuống tất cả thi thể khổng lồ trong miệng, sau đó bay về phía hắn.
Ở trước mặt Hồng Mông Tuyệt Vọng, vị Đại Đạo Thánh Nhân này lộ ra vô cùng nhỏ bé.
"Không."
Đại Đạo Thánh Nhân gầm rú, trong lòng vẫn có một tia kỳ vọng.
Nhưng mà, không có đại năng tới.
Hồng Mông Tuyệt Vọng nuốt hắn vào, trong lòng vào miệng, Đại Đạo Thánh Nhân khôi phục bản tôn, thân hình cũng to lớn, giống như Bất Chu Thần Sơn, giống như yêu lại giống như ma, đây không phải bản thân hắn làm ra, là Hồng Mông Tuyệt Vọng có một cỗ lực lượng bức hắn hiện nguyên hình, sau đó mới nhai nuốt nhục thân của hắn, khiến hắn chết trong thống khổ.
Thanh âm nhai nuốt khủng bố vang vọng trong hư không, thỉnh thoảng lại kèm theo tiếng răng rắc, cũng có thanh âm nước nổi bọt, hội tụ cùng một chỗ, vô cùng kinh hãi.
Phương xa, có một người đang nhìn một màn này.
Chính là Hàn Tuyệt.
Hắn vuốt cằm, lẩm bẩm nói: "Có chút huyết mạch của Hồng Mông Ma Thần, thằng ôn này chắc không phải là... Nhi tử của xú tiểu tử đó chứ?"
Hắn cẩn thận quan sát, càng lúc càng xác định.
Hồng Mông Tuyệt Vọng chính là con trai của Hàn Hoang.
Huyết mạch của Hàn Hoang quá cao cấp, Minh Quý Thần Quân không thể thừa nhận, hắn chỉ có thể tự sinh đẻ.
Loại chuyện này ở hỗn độn là rất bình thường, chủng tộc cần nam nữ cùng nhau sinh ra không tính là tuyệt đại đa số, rất nhiều đại năng đều thích tự mình sinh sản hậu đại, có thể tận hết khả năng giữ lại tư chất huyết mạch.
Hồng Mông Tuyệt Vọng nhìn thì giống hung thú, kì thực có linh trí của mình, nó giống như tiểu hài tử ba bốn tuổi, du đãng trong thế giới mà nó cảm thấy tò mò, sinh linh bị nó ăn ở trong mắt nó giống như con kiến, ăn bọn họ không mang đến cho nó cảm giác tội lỗi, nó cũng không hưng phấn lắm.
Theo cắn nuốt sinh linh, Hồng Mông Tuyệt Vọng cũng đang trở nên mạnh hơn từng chút một, mấu chốt nhất là chỗ nó tới, khí vận đều sẽ bị nó cắn nuốt, tương đương với khiến bản đồ khiến không ngừng vỡ vụn.
Có chút thú vị.
Hàn Tuyệt thầm nghĩ.
Nói như vậy, Hồng Mông Tuyệt Vọng tương đương với cháu của hắn.
Hàn Tuyệt lắc mình biến hóa, cả người biến thành đen xì, hạ xuống đỉnh đầu Hồng Mông Tuyệt Vọng.
Hắn hóa thành Hắc Ám Cấm Chủ, Hồng Mông Tuyệt Vọng không nhận thấy sự tồn tại của hắn, vậy tiến về phía trước.
Sự khủng bố của Hồng Mông Tuyệt Vọng đã được lưu truyền ở hỗn độn, Cửu Cực Đạo Thống đang tổ chức kế hoạch thảo phạt nó.
Hàn Tuyệt thỉnh thoảng lại cảm nhận được có thần niệm quét tới, nhưng tạm thời không có đại năng nào dám tới gần Hồng Mông Tuyệt Vọng.
Phía trước xuất hiện một đại thế giới, ẩn chứa vũ trụ đa tầng, ức vạn tinh hệ, từ góc độ vĩ mô mà nhìn, giống như một quang đoàn.
Hồng Mông Tuyệt Vọng há cái miệng to như chậu máu, nuốt đại thế giới vào, sau đó ra sức nhai nuốt.
Phàm linh vào miệng chết đi không biết gì, đối với điều này, Hàn Tuyệt không can thiệp.
Cho dù là Nhân tộc tôn trọng đạo nghĩa cũng sẽ không trách cứ hài đồng đi đốt ổ kiến.
Mấy trăm năm sau.
Cuối cùng có đại lượng khí tức bức gần, tới vây quét Hồng Mông Tuyệt Vọng, có hơn hai mươi Đại Đạo Chí Thương, hơn trăm Đại Đạo Thánh Nhân, trong đó còn có mấy đạo khí tức khiến Hàn Tuyệt cảm thấy quen thuộc.
Đám Định Kiếp Mệnh Giả Thạch Độc Đạo, Cảnh Thiên Công, Tỳ Thiên Lão Tổ.
Hàn Tuyệt vui lắm, vừa hay để bọn họ nhìn thấy Hắc Ám Cấm Chủ, giải mộng cho bọn họ.
Thạch Độc Đạo vừa phi hành, vừa quan sát người đồng hành xung quanh.
Đội hình rất cường đại!
Nhưng sắc mặt của mỗi một vị đại năng đều rất khó coi, bởi vì cường địch bọn họ phải đối mặt ở trong truyền thuyết mà hỗn độn lưu lại là vô cùng khủng bố, đã có Đại Đạo Chí Thượng vẫn lạc trong miệng tà ma đó.
"Đừng nhìn nữa, trận chiến này phải toàn lực ứng phó, quyết không thể khinh thường."
Lời nói của Tỳ Thiên Lão Tổ đã kéo suy nghĩ của Thạch Độc Đạo trở về.
Từ sau khi Hoàng Tôn Thiên biến mất, thế lực Mệnh sa sút một đoạn thời gian, Lý Đạo Không lại đến ủng hộ hồng mông, Tỳ Thiên Lão Tổ không thể không đưa Thạch Độc Đạo lên làm Mệnh Chủ mới.
Thế lực Mệnh hiện tại lựa chọn ủng hộ hỗn độn, Định Kiếp Mệnh Giả nói đến cùng cũng là một loại Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền của hỗn độn, cùng chung một nhịp thở với hỗn độn, bọn họ không thể không ủng hộ hỗn độn.
Về phần Lý Đạo Không, theo bọn họ là vô cùng ngu xuẩn, vì cái gọi là tình nghĩa đồng môn, ngay cả mạng sống cũng từ bỏ.
Thạch Độc Đạo mở miệng nói: "Khí thế của Hồng Mông Tuyệt Vọng đó quá mạnh, lão tổ có biện pháp đối phó không?"
Hắn đã có thể nhìn thấy thân ảnh của Hồng Mông Tuyệt Vọng, chỉ nhìn từ xa cũng phải sợ hãi.
Hắn vẫn là lần đầu tiên chỉ thấy thân hình của đối phương đã cảm thấy sợ hãi.
Sắc mặt Tỳ Thiên Lão Tổ ngưng trọng, không trả lời.
Đối phó với Hồng Mông Tuyệt Vọng thế nào, là phiền phức lớn nhất mà hỗn độn hiện tại đang gặp phải.
Cửu Đại Hỗn Độn kiềm chế Hàn Hoang và đệ tử hàng đầu của Ẩn Môn, nhưng dù vậy, Hồng Mông Tuyệt Vọng vẫn khiến hỗn độn không gặm nổi.
Cảnh Thiên Công thở dài nói: "Nếu có Hắc Ám Cấm Chủ thì có lẽ đã khác, Cửu Cực Đạo Thống không phải tuyên bố có liên hệ chặt chẽ với Hắc Ám Cấm Chủ à? Hiện giờ Đại Đạo Lượng Kiếp tới rồi, vì sao Cấm Chủ vẫn chưa hiện thân?"
Trong năm tháng dài đằng đẵng, vị trưởng lão Tiệt Giáo trước kia đã gặp phải rất nhiều phong ba, mỗi khi sắp không kiên trì được, hắn đều sẽ nghĩ đến Hắc Ám Cấm Chủ.
Hắn một mực đang chờ mong khoảnh khắc hắc ám bao phủ hỗn độn.
Đây cũng là sự chờ mong của tất cả tín đồ tín ngưỡng Hắc Ám Cấm Chủ.
"Vẫn chưa đến lúc đó mà thôi." Thạch Độc Đạo hậm hực nói.
Hắc Ám Cấm Chủ, hắn đã sớm xuất thủ rồi, bố cục của hắn há có thể là các ngươi phỏng đoán được?