Thạch Độc Đạo một mực suy đoán Hàn Tuyệt chính là Hắc Ám Cấm Chủ, Thần Uy Thiên Thánh và Hắc Ám Cấm Chủ, một chính một phản, một đen một trắng, thành tựu thế chân vạc, nhật nguyệt càn khôn đều ở trong tay.
Hiện giờ đứng đầu hồng mông chính là con của Thần Uy Thiên Thánh, Cửu Cực Đạo Thống của hỗn độn lại tín ngưỡng Hắc Ám Cấm Chủ, nói một cách không hề khoa trương thì Đại Đạo Lượng Kiếp chính là một tay Hắc Ám Cấm Chủ điều khiển.
Thủ đoạn như vậy quá tuyệt.
Chính bởi vậy, áp lực của Thạch Độc Đạo không quá lớn.
Theo hắn, bất kể ủng hộ bên nào, hắn đều sẽ không chết.
Chủ nhân sẽ che chở cho ta.
Tỳ Thiên Lão Tổ không khỏi lắc đầu, đối với hai vị hậu bối này, hắn đã không có sức khuyên can, cũng không biết Hắc Ám Cấm Chủ đã cho họ ăn bùa mê thuốc lú gì, không ngờ lại khăng khăng một mực như vậy.
Rất nhanh, các đại năng bên hỗn độn đã đi tới gần Hồng Mông Tuyệt Vọng, cách nhau mười dặm, cự ly này đã rất nguy hiểm, khí tức đáng sợ từ trên người Hồng Mông Tuyệt Vọng phát ra đã đủ để khiến bọn họ sợ hãi.
Biết rõ rất có thể sẽ chết, nhưng bọn họ không thể không chiến!
"Trên đầu nó có người!"
Một Tự Tại Thánh Nhân kinh hô, ngữ khí không thể tin nổi.
Ánh mắt của tất cả người tu hành đều hướng tới đỉnh đầu Hồng Mông Tuyệt Vọng, chỉ thấy một đạo hắc ảnh khó phân biệt hình dáng đang đả tọa trên đỉnh đầu Hồng Mông Tuyệt Vọng, trên người giống như có hắc diễm bốc cháy, vô cùng quỷ dị.
"Đó là..."
Thạch Độc Đạo, Cảnh Thiên Công trợn tròn mắt, cả người run rẩy, đó là cảm xúc kích động.
Tỳ Thiên Lão Tổ nhíu mày.
Đại Đạo Chí Thượng thủ lĩnh chính là thập tuyệt thiên kiêu của hỗn độn thịnh hội lần thứ nhất, Chu Tụng Đại Đạo Thiên.
Hiện giờ Chu Tụng Đại Đạo Thiên đã là tu vi Đại Đạo Chí Thượng viên mãn, là đại năng cái thế danh chấn hỗn độn, khai thiên, thông âm dương, hiểu cổ kim, gần như là không gì không làm được.
Chung quanh Chu Tụng Đại Đạo Thiên còn có mấy vị thập tuyệt thiên kiêu khoá trước, bọn họ đều rất khẩn trương.
Tồn tại có thể ngồi trên đỉnh đầu Hồng Mông Tuyệt Vọng không phải là Hồng Mông Ma Thần Hàn Hoang chứ?
"Đừng hoảng, Hàn Hoang vẫn đang giao chiến với Cửu Đại Hỗn Độn, người này không phải Hàn Hoang, chuẩn bị chiến đấu!"
Chu Tụng Đại Đạo Thiên mặc một thân áo đen hoa văn đỏ, thêu đồ văn tinh xảo, quần áo hoa lệ, thanh âm của hắn lại mang đến sự an ổn cho tất cả đại năng.
Chín đôi mắt của Hồng Mông Tuyệt Vọng chuyển động điên cuồng, còn to lớn bất kỳ tinh thần nào, chỉ cần động một chút, cũng đủ để nghiền nát người tới xâm phạm.
Các đại năng nhao nhao né tránh, hình thành thế bao vây.
Các Tự Tại Thánh Nhân cấp tốc thi pháp liệt trận, các Đại Đạo Thánh Nhân tế ra Hỗn Độn Linh Bảo, cố định làm trận trụ các phương, các Đại Đạo Chí Thượng thì đi tới trên đỉnh đầu Hồng Mông Tuyệt Vọng, cùng thần thông thần thông đánh xuống, pháp lực khủng bố hội tụ cùng một chỗ, khiến không gian vỡ vụn, điện lưu thời không vô tận ầm ầm hạ xuống, giống như lôi ngục trấn áp Hồng Mông Tuyệt Vọng, pháp lực hình thành quang hồng (nước lũ ánh sáng) cuồn cuộn hạ xuống.
Thừa nhận pháp lực có mấy vị Đại Đạo Chí Thượng, thân thể của Hồng Mông Tuyệt Vọng lại không hề run rẩy, con ngươi của nó vẫn đang chuyển động điên cuồng, phàm là đại năng đối diện với nó đều bị đóng băng pháp lực, hồn phách, không thể động đậy.
Không đến ba hơi thở, tuyệt đại đa số Tự Tại Thánh Nhân, Đại Đạo Thánh Nhân đang muốn lập trận liên tiếp bị chặt đứt thần thông, đại trận theo đó vỡ vụn.
Hàn Tuyệt ngồi trên đỉnh đầu Hồng Mông Tuyệt Vọng, có chút hứng thú quan chiến.
Không thể không nói, thiên phú chiến đấu của tiểu tử này vẫn rất mạnh, kế thừa từ Hàn Hoang.
Từ điểm này cho thấy, Hàn Tuyệt và Hàn Hoang vẫn là hai loại sinh linh, bất kể là huyết mạch, hay là tư tưởng.
Trước kia Hàn Tuyệt cũng là Hồng Mông Ma Thần, nhưng sinh hài tử vẫn thích sinh cùng các đạo lữ, dẫu sao bản tâm của hắn chính là con người, hắn ban đầu là người, từ người tiến hóa thành Hồng Mông Ma Thần, đối với con cái cũng sẽ chiếu cố nhiều hơn.
Hàn Hoang thì khác, Hồng Mông Ma Thần trời sinh, thái độ đối với vợ con là không coi trọng, chỉ coi là công cụ.
Có lẽ Hồng Mông Ma Thần căn bản không hiểu tình yêu, tình thân, bọn họ cũng không cần.
Ầm ầm.
Hồng Mông Tuyệt Vọng bỗng nhiên há cái miệng khổng lồ giống như vực sâu ra, lực hút không thể ngăn cản hút từng Tự Tại Thánh Nhân, Đại Đạo Thánh Nhân vào trong miệng nó, những con mồi này vừa vào miệng liền biến về bộ dạng bản tôn, hình thể đều rất to lớn, nhưng ở trước mặt nó, vẫn rất nhỏ.
Tiếng nhai nuốt quen thuộc đó lại vang lên, tràn ngập toàn bộ hư không.
Các Đại Đạo Chí Thượng sợ tới mức lập tức bắt đầu cứu viện những người tu hành không thể động đậy.
Tình hình chiến đấu nghiêng về một bên.
Pháp lực của bọn họ căn bản không đả thương được tới Hồng Mông Tuyệt Vọng.
Đúng lúc này.
Chu Tụng Đại Đạo Thiên bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Hàn Tuyệt, tay phải bấm ấn, đánh ra một chưởng, quang ấn màu vàng từ trong lòng bàn tay phát ra, nhanh chóng biến to, giống như mặt trời chói mắt đập về phía Hàn Tuyệt.
Ầm!
Kim ấn vỡ vụn, Chu Tụng Đại Đạo Thiên bị quang mang bao phủ, rất nhiều đại năng ở phương xa bị chói mắt tới cảm quan mất đi tác dụng.
Đợi cường quang tiêu tán, tất cả mọi người chăm chú nhìn tới.
Chỉ thấy Chu Tụng Đại Đạo Thiên quỳ sau lưng Hàn Tuyệt, cả người đều là máu, tóc tai bù xù, thân thể run rẩy.
Chu Tụng Đại Đạo Thiên nhìn về phía bóng lưng của Hàn Tuyệt với vẻ không thể tin nổi, sát cơ khủng bố tỏa định hắn, khiến hắn không thể khôi phục thương thế.
"Ngươi... Ngươi rốt cuộc là ai?"
Chu Tụng Đại Đạo Thiên run giọng hỏi, hắn đã từng giao thủ với Hàn Hoang, mặc dù không phải là đối thủ, nhưng cũng không đến nỗi bị thua nhanh như vậy, hắn còn không thấy rõ đối phương là xuất thủ thế nào.