Trong vạn đời trước, Sở Tiểu Thất phần lớn đều là phàm linh, bình thường cả đời, cũng từng tu luyện, thành tựu cao nhất là Chuẩn Thánh, vừa bước vào Chuẩn Thánh đã cừu gia vây giết, chuyện này ở phiến đại thế giới đó đến nay vẫn được hậu nhân kể lại say sưa, đương nhiên, không phải nói hay, mà là chuyện cười thiên cổ.
Tính cách của Sở Tiểu Thất cực kỳ ngênh ngang, đại bộ phận thời gian là hoạt bát, nhưng thỉnh thoảng cũng rất âm trầm, hoàn toàn khác với Hồng Mông Tuyệt Vọng.
Bay được thời gian một nén hương, chút linh lực còn sót lại của Sở Tiểu Thất cũng hết sạch, hắn hạ xuống bên cạnh Hàn Tuyệt, nằm dưới đất, há miệng thở dốc, mồ hôi như mưa.
Hàn Tuyệt cảm thấy buồn cười lắm, rõ ràng có thể nằm xuống, lại cứ phải quỳ, hai tay chống đất, còn thè lưỡi, giống như một con chó.
Có điều tư thế này cũng có vài phần tương tự với Hồng Mông Tuyệt Vọng.
Luân hồi trước kia, Hàn Tuyệt không xuất hiện trong nhân sinh của Sở Tiểu Thất, đời này là lần đầu tiên.
"Tiên nhân, Ngự Kiếm Thuật của ngươi có thể kéo dài được bao lâu?"
"Khẳng định rất lâu, có phải ngươi là tu sĩ Kim Đan không?"
"Trong truyền thuyết, tu sĩ Kim Đan có thể phi hành à."
"Ngươi đã ở đây bao lâu rồi?"
"A! Ta đói quá, tiên nhân có thể biến ra một con gà nướng cho ta không, ta mệt quá rồi, không muốn tự đi săn, ta vẫn không muốn ích cốc."
Sở Tiểu Thất nói không ngừng, rõ ràng đã mệt chết, lại không chịu ngậm miệng.
Hàn Tuyệt chỉ cười không nói gì, tay phải vung lên, một con gà nướng thơm phức xuất hiện ở trước mặt Sở Tiểu Thất.
Mắt Sở Tiểu Thất sáng lên, lập tức sinh long hoạt hổ, bắt đầu xé gà nướng.
Hàn Tuyệt vốn định cự tuyệt, để Sở Tiểu Thất tự lực cánh sinh, nhưng trong lòng lại bỗng dưng mềm ra.
Nói đến cũng lạ, con cái chịu khổ chịu khó, hắn cũng lười chẳng muốn quản, lại cực kỳ cưng chiều đứa cháu chuyển thế này.
Hồng Mông Tuyệt Vọng quả thật rất khổ, tuy làm ra rất nhiều tội nghiệt, cũng nên chết, nhưng hắn từ khi ra đời vốn không có ai dạy hắn, thậm chí trước khi chết, hắn vẫn rất hoang mang, vì sao phụ thân không giúp ta.
Linh trí của Hồng Mông Tuyệt Vọng không cao, không biết trao đổi, nhưng ở trong lòng hắn, Hàn Hoang chính là phụ thân của hắn.
Sau khi Sở Tiểu Thất ăn no, liền nằm trên mặt đất, duỗi lưng, sau đó tiếp tục lải nhải, nói một lúc thì ngủ.
Hàn Tuyệt phất tay, một kiện áo trắng phủ lên người Sở Tiểu Thất.
Hắn lại nhắm mắt, tiếp tục tu luyện.
Hai năm sau.
Sở Tiểu Thất trúc cơ thành công, thân thể cũng cường tráng hơn không ít, hắn đang ngự kiếm phi hành trong sơn dã, hai tay không ngừng thi pháp, đuổi giết một con điểu yêu phía trước.
Điểu yêu đó giống như kim điêu, lông vũ sáng chói mắt, cánh dài chừng ba trượng.
Pháp thuật của Sở Tiểu Thất không ngừng đánh lên người điểu yêu, khiến lông vũ của nó bay loạn, máu tươi chảy ròng ròng.
Cuối cùng, điểu yêu bị đánh gãy cánh, kêu lên một tiếng, rơi xuống vách núi.
Sở Tiểu Thất lấy ra một sợi dây thừng, đây là một kiện pháp khí, tùy tâm vươn dài, trói điểu yêu lại, sau đó xách nó hạ xuống trước mặt Hàn Tuyệt.
"Khà khà, gia gia, ta lợi hại không?"
Sở Tiểu Thất đắc ý cười nói, hai tay chống nạnh, cực kỳ rắm thối.
Sở dĩ gọi gia gia, là Hàn Tuyệt chỉ bảo, Hàn Tuyệt không muốn có danh phận thầy trò với hắn, hắn lại không thể cứ mãi gọi tiên nhân.
"Cũng tạm được."
Hàn Tuyệt mắt cũng không mở, nói.
Sở Tiểu Thất bĩu môi, sau đó bắt đầu thu thập điểu yêu, sau khi giày vò một phen, điểu yêu vì có thể sống sót lại, liền nhận Sở Tiểu Thất làm chủ, được Sở Tiểu Thất đặt cho tên là Sở Tiểu Điểu.
Nghe thấy cái tên này, mặt Hàn Tuyệt giật giật.
Màn đêm buông xuống.
Sở Tiểu Thất ngồi bên cạnh Hàn Tuyệt, muốn nói lại thôi.
Hàn Tuyệt mở mắt, nhìn về phía bầu trời đêm, một đạo lưu tinh lướt qua, khiến trong mắt hắn hiện lên một tia kinh ngạc.
Sao hắn lại tới thế gian này?"
"Gia gia, ta muốn về nhà một chuyến, có được không?"
Sở Tiểu Thất không nhịn được hỏi, thanh âm rất khẽ.
Vị tiên nhân này dạy hắn lâu như vậy, lại không yêu cầu hắn có bất kỳ hồi báo gì, nên hắn cảm thấy nếu mình rời khỏi, có chút có lỗi với tiên nhân.
Vạn nhất vị tiên nhân này không đồng ý, hắn nên làm gì?
"Ừm, đương nhiên có thể."
Câu trả lời của Hàn Tuyệt khiến Sở Tiểu Thất sửng sốt, hắn não bổ ra các loại trả lời, không ngờ đối phương lại đồng ý tùy tiện như vậy.
"Ngài đồng ý à? Yên tâm, ta nhất định sẽ trở về hiếu kính ngài!"
Sở Tiểu Thất vô cùng kích động, không ngờ nói ra kính ngữ, trước kia hắn đối mặt với Hàn Tuyệt luôn rất tùy tiện, không lớn không nhỏ.
Hàn Tuyệt cười cười gật đầu.
Sở Tiểu Thất quyết định sau hừng đông sẽ trở về, cả đêm này, hắn rất hưng phấn, vô cùng chờ mong được về nhà, hắn sẽ chứng minh với người nhà là lựa chọn của mình không sai, không phải si tâm vọng tưởng, không phải ma xui quỷ khiến.
Một đêm này, Sở Tiểu Thất tới gần hừng đông mới ngủ được, tới chính ngọ mới tỉnh lại.
Trước khi đi, Sở Tiểu Thất dập đầu với Hàn Tuyệt, Hàn Tuyệt nhắm mắt tu luyện, không để ý đến.
Không biết vì sao, trong lòng Sở Tiểu Thất có chút cay cay.
Vị gia gia trước mắt này tuyệt đối là người tốt nhất với hắn, còn tốt hơn cả cha mẹ đối với hắn, ở nhà, huynh đệ tỷ muội quá nhiều, cha mẹ bận bịu sinh kế, yêu thương hắn không nhiều, thậm chí còn có ca ca bắt nạt hắn.
Sở Tiểu Thất đi đến cạnh vách núi, chuẩn bị ngự kiếm, hắn không nhịn được quay đầu nói: "Gia gia, ngươi có muốn đi cùng ta không?"
Trong lòng hắn tràn ngập chờ mong, nhưng cũng biết là không thể.
Sao tiên nhân có thể dễ dàng rời khỏi hang ổ như vậy?
"Được."
Hàn Tuyệt đáp, sau đó đứng dậy.
Sở Tiểu Thất trợn tròn mắt, không dám tin vào tai mình.
"Thật à."
"Thật."
"Ngươi không cần tu luyện sao?"
"Trời đất bao la, ở đâu cũng có thể tu luyện."
"Quá tốt!"
Sở Tiểu Thất vô cùng kích động, hắn cũng muốn giới thiệu Hàn Tuyệt với người nhà.
Hàn Tuyệt bảo Sở Tiểu Thất ngự kiếm phi hành, hắn thì cưỡi mây tiến về phía trước, đả tọa trên mây, tiếp tục tu luyện.
Đề xuất Tiên Hiệp: Yêu Long Cổ Đế (Dịch)