Chương 1537: Khác biệt tiên phàm

"Sặc, gia gia, sao ngươi không dạy ta một chiêu này?"

Sở Tiểu Thất lại trợn tròn mắt, lớn tiếng kêu lên.

Tiểu tử này luôn thích trừng mắt, khiến Hàn Tuyệt cảm thấy rất giống những nam chủ máu nóng mà mình xem trong phim kiếp trước.

Tuy đã chứng Sáng Tạo Chúa Tể, nhưng Hàn Tuyệt vẫn cảm thấy mình từ trong xương tủy vẫn còn nhân tính, người vô địch có chủng tộc và kinh lịch khác nhau, chung quy vẫn có chút khác biệt, lớn tuổi rồi, hắn ngược lại có chút hoài niệm lúc nhỏ yếu, cũng chỉ có con người là như vậy, chủng tộc khác thì không.

Bản chất của con người vẫn quá nặng tình, bất kể là tình ở phương diện nào.

Đối với điều này, Hàn Tuyệt cũng không muốn hoàn toàn tách ra, hắn chính là hắn, hắn phải là mình, chứ không phải giống những tồn tại khác.

Trên đường đi, Sở Tiểu Thất lại lải nhải suốt.

"Gia gia, ngươi có người nhà không?"

"Có."

"Bọn họ ở đâu."

"Bọn họ ở nơi rất xa, xa đến ngươi có thể cả đời này cũng không đến được."

"Cái này... Xin lỗi."

"Ha ha."

Sở Tiểu Thất cho rằng người nhà của Hàn Tuyệt chết hết rồi, tự biết lỡ lời, vội vàng nói sang chuyện khác.

Hắn bắt đầu giới thiệu tình huống trong nhà mình, kỳ thật hắn cũng không thích căn nhà đó lắm, chỉ là muốn trở về để chứng minh bản thân.

Sở Tiểu Thất cứ nói suốt, Hàn Tuyệt yên lặng lắng nghe.

Hai người cùng bay tới chân trời, dưới bầu trời vang lên tiếng vui sướng vui sướng của Sở Tiểu Thất.

...

Trong một tòa cung điện rộng lớn, từng đạo thân ảnh tụ tập ở đây, tu vi yếu nhất cũng là cũng, đứng ở trước nhất là ba Hỗn Nguyên Thánh Nhân.

Ánh mắt của bọn họ tràn ngập kính sợ, đều nhìn về phía cùng một phương hướng.

Ở phía trước bọn họ, có một đạo thân ảnh ngồi ở vị trí cao nhất của đại thế giới này, rõ ràng là Hoàng Tôn Thiên.

Sau khi Đại Đạo Lượng Kiếp kết thúc, Hoàng Tôn Thiên có được đại tạo hóa, tên tuổi của Hồng Mông Ma Thần đã uy chấn Vô Tận Thời Đại, ở dưới Sáng Tạo Đạo Giả, tu vi của hắn cũng được cho là đứng đầu.

Lần này, sinh linh ở đây cũng không biết thân phận của hắn, địa vị chênh lệch quá xa, không có tư cách để biết, nhưng Hoàng Tôn Thiên quá mạnh, chỉ là cảm giác áp bức đó cũng đủ để khiến Thánh Nhân mất đi ý đồ chống cự.

Chủ của đại thế giới là một đạo nhân áo xám hắn nhíu mày hỏi: "Tiền bối, có tìm thấy thứ ngài muốn không?"

Hoàng Tôn Thiên mở mắt, trong phút chốc, tất cả mọi người trong điện đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào hắn.

"Tạm thời không, nhưng tương lai có lẽ sẽ xuất hiện, các ngươi giúp ta lưu ý một chút, rồi sẽ có một ngày, xuất hiện một người thiên tư tuyệt luân, hắn rất hiếu sát, sẽ mang đến kiếp nạn cho thương sinh, không chỉ là đại thế giới này của các ngươi, nếu thực sự xuất hiện một ngày đó, các ngươi hãy dùng tấm lệnh bài này để liên hệ với ta."

Dứt lời, Hoàng Tôn Thiên biến mất, trên bảo tọa có một tấm lệnh bài màu đen bồng bềnh, bên trên khắc một đạo thân ảnh quỷ dị.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, Hoàng Tôn Thiên cứ như vậy rời đi, cũng khiến bọn họ vui mừng, có điều lời hắn nói lại khiến trong lòng mọi người bị phủ lên một bóng ma.

Phiến đại thế giới này sẽ nghênh đón hạo kiếp?

Bọn họ không suy tính được, nhưng không dám phớt lờ lời nói của Hoàng Tôn Thiên.

...

Nhà của Sở Tiểu Thất ở trong một hương trấn, tòa thành trì ở gần nhất cũng cách trăm dặm, bách tính của hương trấn này phần lớn là sinh sống bằng săn thú, đánh cá.

Sau khi vào trấn, Hàn Tuyệt theo Sở Tiểu Thất về nhà.

Cha mẹ của Sở Tiểu Thất đã năm mươi tuổi, lưng còng, chống quải trượng, nhìn còn già hơn tuổi thực tế mười tuổi.

Nhìn thấy Sở Tiểu Thất, cha mẹ rất kích động, mẹ hắn lại mừng quá mà khóc, nhưng không đến mười hơi thở, cha hắn bắt đầu đuổi theo Sở Tiểu Thất mà đánh, hai tỷ tỷ trong nhà cũng chạy ra, đều rất kinh hỉ vì Sở Tiểu Thất đã về nhà, về phần ba vị ca ca đó của hắn thì vẫn đang săn thú trong núi rừng.

Sau một phen đùa giỡn, Sở Tiểu Thất giới thiệu Hàn Tuyệt với mọi người trong nhà, lúc trước bọn họ cũng để ý tới Hàn Tuyệt, Hàn Tuyệt mang tóc trắng, nhưng vẻ mặt lại cực kỳ trẻ tuổi, bọn họ vẫn chưa từng nhìn thấy nam tử anh tuấn như vậy, hai tỷ tỷ của Sở Tiểu Thất lại thẹn thùng tới đỏ mặt, không dám trực tiếp nhìn Hàn Tuyệt.

"Đa tạ tiên nhân cứu giúp..."

Phụ thân của Sở Tiểu Thất run giọng nói, hắn không tin Hàn Tuyệt là tiên nhân, nhưng dù sao cũng là Hàn Tuyệt cứu nhi tử.

Sở Tiểu Thất bỗng nhiên tung người nhảy lên, dưới chân xuất hiện kiếm gỗ, hắn bắt đầu lượn vòng trên trời, miệng hò hét, hấp dẫn sự chú ý của hàng xóm.

Đám người Sở Đại Trụ trố mắt cứng họng, không thể tin nổi.

Sau khi hàng xóm nhìn thấy lại liên tục kinh hô.

Hàn Tuyệt mặt mày tươi cười nhìn Sở Tiểu Thất, thiếu niên ý khí, nên làm như vậy.

Thực sự không giống mình, mà rất giống cha hắn.

Rất nhanh, ngay cả trưởng trấn cũng bị kinh động tin tức Sở Tiểu Thất trở thành người tu tiên liền lan truyền rất nhanh.

Hàn Tuyệt cũng rất được theo đuổi, đối mặt với sự nhiệt tình của những phàm nhân này, Hàn Tuyệt cũng không tức giận, cũng may Sở Tiểu Thất không phải đồ ngốc, đúng lúc bảo mẫu thân an bài cho Hàn Tuyệt một căn phòng để tu luyện, rời xa ồn ào.

Hàn Tuyệt trốn ở trong phòng, bắt đầu tu luyện.

Lúc Chạng vạng, ba vị ca ca của Sở Tiểu Thất trở về, biết được Sở Tiểu Thất tầm tiên thành công, bọn họ rất giật mình, đêm đó, bọn họ quỳ gối trước căn phòng của Hàn Tuyệt, muốn bái sư, nhưng bị Hàn Tuyệt cự tuyệt.

Ngày tiếp theo, Sở Tiểu Thất đi khắp nơi tuyên dương pháp thuật của mình, khiến cả hương trấn náo nhiệt phi phàm, thậm chí còn kinh động tới thành trì phụ cận, Thành chủ tự mình tới đón thấy tiên nhân.

Hàn Tuyệt không ra mặt, Sở Tiểu Thất cũng tự ứng phó được, Thành chủ thậm chí còn muốn gả nữ nhi cho Sở Tiểu Thất, tiết tấu nhanh như vậy khiến Sở Tiểu Thất ý thức được sức ảnh hưởng của người tu tiên đối với phàm nhân.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Khuynh Chi Hậu