"Ôi gia gia, ngươi tốt quá. Ta cảm động tới phát khóc mất. Chờ ta gia nhập tông môn, sẽ mồi chài một sư thái xinh đẹp cho ngươi, tuyệt đối là loại tiên tử đẹp nhất tông môn."
"Ha ha."
Hai ông cháu một người cưỡi mây, một người ngự kiếm, bay song song, có nói có cười bay về phía chân trời.
Ba tháng sau, bọn họ tới một tông môn tu tiên, Hàn Tuyệt bảo Sở Tiểu Thất tự đi xin, hắn thì mở động phủ ở trong núi rừng gần đó.
"Ta chỉ dạy ngươi tu hành, thường ngày nếu gặp phải nguy hiểm, ta sẽ không ra tay, tất cả phải dựa vào chính mình."
Trước khi sắp chia tay, Hàn Tuyệt cảnh cáo Sở Tiểu Thất.
Ngồi trong động phủ, Hàn Tuyệt vẫn không nhịn được mà nhìn Sở Tiểu Thất.
Sở Tiểu Thất đã là tu vi Trúc Cơ, gia nhập tông môn tất nhiên không khó, Chưởng môn lợi hại nhất trong tông môn này cũng mới là tu vi Hóa Thần.
Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Dung Hư, Hợp Thể, Độ Kiếp, Đại Thừa...
Hàn Tuyệt không khỏi nhớ lại quá trình tu hành của mình.
Sở Tiểu Thất đầu tiên là trở thành đệ tử ngoại môn, dựa vào tính cách hoạt bát, nhanh chóng kết giao được với một đám bạn tốt.
Công pháp Hàn Tuyệt truyền thụ cho hắn cũng lợi hại hơn công pháp thế gian, không đến ba năm, Sở Tiểu Thất thông qua khảo hạch nội môn, được một trưởng lão nhìn trúng.
Trưởng lão cũng rất hiếu kỳ với công pháp của Sở Tiểu Thất, nhưng mỗi người có cơ duyên riêng, cho nên không ép hắn phải giao ra.
Sau khi tiến vào nội môn, Sở Tiểu Thất bắt đầu gặp phải phiền phức, một vị huynh đệ của hắn bị một thiên tài đoạt đạo lữ, về sau lịch luyện ở bên ngoài bị mưu sát, Sở Tiểu Thất giận dữ, cũng kết thù với vị thiên kiêu kia.
Vị thiên kiêu này chính là đệ tử thân truyền của Chưởng môn, nhưng Hàn Tuyệt nhìn ra được, kỳ thật là con tư sinh của hắn.
Hàn Tuyệt rất chờ mong biểu hiện tiếp theo của Sở Tiểu Thất.
Hắn sẽ vượt qua cửa ải khó khăn này thế nào?
Nhưng mà...
"Gia gia! Có người muốn giết ta, mau cứu ta!"
Sở Tiểu Thất đến bái phỏng Hàn Tuyệt, trực tiếp nhào vào trên đùi Hàn Tuyệt mà khóc, rõ ràng đã lớn rồi lại vẫn muốn cố ý diễn kịch.
Hàn Tuyệt rõ ràng nhìn ra được tiểu tử này căn bản không phải khóc thật, giả vờ mà thôi, hơn nữa phía sau cũng không có ai đuổi giết hắn.
"Vậy rất tốt, chết đi."
Hàn Tuyệt vuốt ve đầu Sở Tiểu Thất, vẻ mặt hiền lành cười nói, khiến Sở Tiểu Thất cả kinh đột nhiên ngẩng đầu lên.
Trên mặt tiểu tử này nào có nước mắt, giả vờ cũng không để tâm chút nào.
Sở Tiểu Thất ủy khuất nói: "Nếu ta chết, ai hiếu kính ngươi, ngươi bồi dưỡng ta nhiều năm như vậy, khẳng định sẽ không để ta tùy tiện chết đi."
"Vậy cũng chưa chắc, đệ tử ta từng dạy là nhiều không đếm xuể."
"Oa, gia gia, ngươi là tu vi gì? Có phải cũng giống như Chưởng môn của chúng ta không? Không đúng, ngươi trốn ở đây, không ai phát hiện, tu vi của ngươi khẳng định là mạnh hơn Chưởng môn của chúng ta."
"Tu vi của ta không liên quan tới ngươi, tu luyện cho tốt đi, cừu hận này vốn không liên quan tới ngươi, việc gì phải dính vào vũng nước đục?"
"Khó lắm, người sống trên đời, phải dám yêu dám hận, hắn hại chết huynh đệ ta, ta chính là hận hắn, ta nhất định phải giết hắn!"
Sở Tiểu Thất tức giận bất bình nói, vẻ mặt biến thành dữ tợn, trong loáng thoáng có một tia lệ khí của Hồng Mông Tuyệt Vọng.
Hàn Tuyệt cười nói: "Vậy ngươi giết đi, đừng tìm ta."
"Ta không được, gia gia, truyền pháp thuật cho ta đi, hiện tại ta không đánh lại hắn!"
Sở Tiểu Thất đứng dậy, bắt đầu bóp vai đấm chân cho Hàn Tuyệt, vẻ mặt lấy lòng, hoàn toàn không bận tâm tới mặt mũi.
Hàn Tuyệt có chút hưởng thụ, cười nói: "Vậy ta dạy ngươi một thần thông."
"Thần thông?"
Cả người Sở Tiểu Thất chấn động, sau khi bái vào tông môn, hắn từng nghe nói tới thần thông, đó là tồn tại xuất hiện trong sách cổ, cao siêu hơn pháp thuật, không phải tiên nhân thì không thể học.
Hàn Tuyệt cười nói: "Đây là Thiên Tru Quỷ Thần Kiếm, một kiếm giết ra, kinh thiên địa quỷ thần khiếp, không đến tuyệt cảnh thì đừng thi triển."
Thiên Tru Quỷ Thần Kiếm.
Mắt Sở Tiểu Thất trợn trừng như chuông, hắn lập tức quỳ xuống, bắt đầu dập đầu, cảm tạ sự dạy dỗ của Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt thi triển kết giới, khiến cho không gian trong động phủ biến thành to lớn trăm dặm, để tiện cho Sở Tiểu Thất tu hành thần thông, thủ đoạn như vậy khiến Sở Tiểu Thất thấy mà rung động, hình tượng của Hàn Tuyệt ở trong lòng hắn lại lên cao vô hạn.
Xem ra trước kia hắn vẫn xem nhẹ gia gia.
Không phải đúng là tiên nhân chứ.
Mấy tháng sau, dưới sự tu luyện mất ăn mất ngủ, Sở Tiểu Thất cuối cùng cũng học được Thiên Tru Quỷ Thần Kiếm, uy năng kinh thiên động địa đó khiến hắn muốn ngừng mà không được, huyết mạch sôi sục.
Sau khi tu thành Thần thông, Sở Tiểu Thất hưng phấn rời đi, Hàn Tuyệt cũng tiếp tục tu luyện.
Trong đoạn thời gian này bầu bạn với Sở Tiểu Thất, Hàn Tuyệt cảm thấy thời gian trôi rất chậm, còn dài lâu hơn một ức năm trước kia, đây là kinh lịch.
Hàn Tuyệt rất hưởng thụ cuộc sống hiện tại, bớt đi đánh đánh giết giết, tham dự vào nhân sinh của người khác, cũng là một loại lịch luyện, một loại cảm nhận.
Sau khi tập được Thiên Tru Quỷ Thần Kiếm, ngộ tính trên kiếm đạo của Sở Tiểu Thất được đề thăng trên diện rộng, trong một năm ngắn ngủi đã học được hết pháp thuật kiếm đạo mà đệ tử trong tông môn có thể tập, danh tiếng của hắn có thể nói là rất nổi, thậm chí ngay cả Chưởng môn cũng tự mình tiếp kiến hắn.
Sở Tiểu Thất cũng không lỗ mãng, đối mặt với cừu gia thiên kiêu kia, không phát tiết, một mực đang tìm cơ hội.
Hắn càng không cáo trạng với Chưởng môn, thảm kịch trong tông môn tu tiên không biết nhiều tới bao nhiêu, đạo nghĩa của phàm nhân căn bản là không thể dùng được, chỉ cần không phản bội tông môn, tông môn sẽ chỉ xem trọng tu vi và tư chất.
Hàn Tuyệt vừa tu hành, vừa chú ý Sở Tiểu Thất.
Đề xuất Voz: Tử Tù