Sở Tiểu Thất cứ cách một đoạn thời gian sẽ lại đến bái phỏng hắn, cũng không phải khi hắn cần mới đến, trừ hắn ra, không có người khác biết tới sự tồn tại của Hàn Tuyệt.
Sở Tiểu Thất cũng từng hoang mang, nơi này thật sự rất khó tìm được như vậy sao?
Nhưng theo tu vi của hắn càng lúc càng cao, hắn liền ý thức được có thể chỉ là gia gia cho phép hắn tìm được.
Mười năm sau, Sở Tiểu Thất ở bên ngoài tru sát thiên kiêu cừu địch, bởi vì có đồng môn khác nhìn thấy, cho nên tin tức nhanh chóng truyền về tông môn, Chưởng môn giận dữ, hạ lệnh truy sát, trong nhất thời, Sở Tiểu Thất chạy trốn khắp nơi, thảm hại không thể tả.
Hắn cũng không có cơ hội trở về tìm Hàn Tuyệt, bị đuổi giết cho lưu lạc thiên nhai.
Đi theo hắn còn có một vị nữ tử, chính là muội muội của huynh đệ Sở Tiểu Thất, tên là Đường Uyển.
Huynh đệ bị hại chết của Sở Tiểu Thất chính là ca ca thân sinh của Đường Uyển, Sở Tiểu Thất rất chiếu cố nàng, trong kế hoạch báo thù cũng may mà có nàng đi dụ dỗ vị thiên kiêu kia.
Trong dãy núi, Sở Tiểu Thất ngự kiếm phi hành, tóc đen bồng bềnh, lúc này hắn đã bớt đi tính trẻ con, da cũng biến thành trắng nõn, dung nhan tuấn mỹ, ánh mắt lạnh lùng, rất có khí phái của Kiếm Tiên, sau lưng hắn là một nữ tử tuổi xuân, mặt như trứng ngỗng, dung mạo ngọt ngào, nhẹ nhàng ôm eo Sở Tiểu Thất.
Đường Uyển tựa đầu vào lưng Sở Tiểu Thất, thấp giọng nói: "Tiểu Thất ca, chúng ta chạy trốn tới đâu!"
Sở Tiểu Thất trả lời: "Ta sẽ tìm một chỗ để an bài cho ngươi, sau đó đi tìm một vị trưởng bối của ta, hắn có thể che chở cho chúng ta."
"Vì sao không trực tiếp tới đó?"
"Hắn vẫn ở trong tông môn."
Đường Uyển trầm mặc, nàng cho rằng trưởng bối của Sở Tiểu Thất chính là trưởng lão trong tông môn.
Trưởng lão thì làm sao mà so được với Chưởng môn?
Đúng lúc này, một đạo kiếm khí vượt qua núi sông, khí nuốt vạn dặm ập tới.
Sở Tiểu Thất theo bản năng quay đầu lại nhìn, đạo kiếm khí đó đúng là quá nhanh, hắn căn bản không kịp né tránh.
Ầm.
Hai người bị kiếm khí hất bay, rơi xuống đất.
Nếu không phải Sở Tiểu Thất ngoặt phi kiếm đúng lúc, sợ rằng hai người trong nháy mắt đã tan xương nát thịt rồi.
Sở Tiểu Thất muốn đi đỡ lấy Đường Uyển, kết quả một tấm phù chỉ hạ xuống người hắn, lôi điện đan vào nhau, khiến hắn không thể động đậy.
Hắn cứ như vậy nhìn Đường Uyển ngã vào trong núi rừng, mắt hắn lập tức đỏ lên.
"Đáng chết!"
Sở Tiểu Thất ngã xuống vách núi ngoài núi rừng, hắn cảm thấy thân thể của mình thiếu chút nữa thì rụng rời, từ trên trời cao ngàn mét ngã xuống, còn là dưới tình huống đang bị thương, cho dù là tu vi Kim Đan, cũng có chút không chịu nổi.
Một đạo thân ảnh chậm rãi hàng lâm, dừng lại ở phía trên Sở Tiểu Thất.
Người này mặc áo xanh, đầu đội ngọc quan, tay cầm phất trần, trong phất trần lộ ra lưỡi kiếm.
"Sở Tiểu Thất, ngươi giết hại đồng môn, phải chết."
Đạo nhân áo xanh mặt không biểu tình nói, nhìn xuống Sở Tiểu Thất, ánh mắt vô cùng lạnh lùng.
Sở Tiểu Thất gian nan đứng lên, lau vết máu ở khóe miệng, phù chỉ trên người hóa thành tro bụi tiêu tán.
Hắn đầu tiên là dùng thần thức đi tìm Đường Uyển, phát hiện Đường Uyển ngã vào trong một bụi cỏ, cả người đều là máu, trên người cắm đầy cành cây, vô cùng thê thảm, giống như đã chết, không nhúc nhích.
"Vậy vì sao ngươi không giết?" Sở Tiểu Thất hỏi, hắn nỗ lực khiến mình bình tĩnh lại.
Đạo nhân áo xanh híp mắt nói: "Giao ra thần thông và công pháp của ngươi, ta có thể cho ngươi được chết một cách thống khoái, nếu để Chưởng môn bắt được ngươi, ngươi nhất định có muốn chết cũng không được, hắn sẽ rút hồn phách của ngươi, huyết tế pháp bảo, khiến cho ngươi trọn đời không thể siêu sinh."
Sở Tiểu Thất nhếch miệng cười nói: "Muốn học à, được, ta dạy cho ngươi!"
Đạo nhân áo xanh hạ xuống, nói: "Ta chính là tu vi Nguyên Anh, đừng có giở trò, ta sẽ cứu sống nữ tử đó trước, nhưng nếu ngươi dám trêu đùa ta, kết cục của nàng ta sẽ còn thảm hơn ngươi."
Sở Tiểu Thất không đếm xỉa tới lời nói của hắn, xoay người bước về phía rừng cây, xem xét tình huống của Đường Uyển.
Cùng lúc đó, trên một ngọn núi ở ngoài trăm dặm, Hàn Tuyệt đứng cạnh vách núi, nhìn một màn này, hắn không xuất thủ, đạo nhân áo xanh và Sở Tiểu Thất đều không nhận thấy sự tồn tại của hắn.
Công pháp Sở Tiểu Thất tu hành chỉ là Hàn Tuyệt thuận miệng sáng tạo ra, nhưng đặt ở thế gian, tuyệt đối là công pháp tuyệt đỉnh, dưới tình huống không có đạo âm của Hàn Tuyệt trợ giúp, người bình thường rất khó lĩnh ngộ.
Đạo nhân áo xanh tu luyện mấy ngày, cũng kết thúc bằng thất bại.
Hắn cũng không vội, rất kiên nhẫn.
Cách đó không xa cạnh một con sông nhỏ, Sở Tiểu Thất đang giúp Đường Uyển lau vết thương trên lưng, Đường Uyển lấy áo che ngực, cái lưng vốn nên trắng ngần lại phủ kín vết thương ngang dọc, nhìn ghê cả người.
Đường Uyển dùng thuật truyền âm trao đổi với Sở Tiểu Thất.
"Chúng ta cứ như vậy thúc thủ chịu trói à?"
"Cứ xem đã, tu vi của hắn quá cao, chúng ta không phản kháng được."
"Không phải thần thông của ngươi có thể giết địch vượt cảnh giới sao?"
"Đó ta bốc phét với ngươi thôi, vượt hai cảnh giới nhỏ thì không thành vấn đề, nhưng hắn chính là Nguyên Anh."
"Được rồi."
Hai người lâm vào trong trầm mặc, đều tự tìm cách.
Trong lòng Sở Tiểu Thất thầm kêu khổ, cũng không biết gia gia thế nào rồi, gia gia à, tôn nhi của ngươi sắp chết rồi.
Theo Sở Tiểu Thất, chỉ cần gia gia xuất thủ, đại tu sĩ Nguyên Anh này chắc chắn sẽ phải chết, chỉ là nơi này cách động phủ của gia gia đúng là quá xa, gia gia khẳng định không kịp cứu hắn.
Không được!
Phải nghĩ biện pháp tự cứu!
Sở Tiểu Thất thầm nghĩ, bắt đầu suy nghĩ biện pháp.
Đánh thì không đánh lại rồi, chỉ có thể chơi chiêu thôi.
Nhưng chơi thế nào cũng là một nan đề.
Lúc Chạng vạng, đạo nhân áo xanh gọi Sở Tiểu Thất, thì ra đạo nhân áo xanh cảm thấy công pháp này quá khó, cần Sở Tiểu Thất giúp.
Đề xuất Huyền Huyễn: Thiên Tướng