Chương 1542: Thần minh báo mộng

Nàng lằng nhằng một lúc, Sở Tiểu Thất cũng tỉnh lại.

Tiểu tử này vừa tỉnh lại liền kêu oai oái, tức giận mắng đạo nhân áo xanh, giống như lưu manh phố phường, các loại từ ngữ dơ bẩn đều nói ra.

Đợi hắn nhìn thấy Hàn Tuyệt, hắn lập tức kinh hỉ, trực tiếp đẩy Đường Uyển ra, bổ nhào tới trước mặt Hàn Tuyệt, kêu rên nói: "Gia gia, ngươi cuối cùng cũng tới rồi. Ngươi nhất định phải giúp ta báo thù. Tôn nhi bị hắn tra tấn đến thảm!"

"Hắn đã chết rồi."

Hàn Tuyệt mở miệng cười nói, Sở Tiểu Thất nghe mà ngẩng đầu, kinh hỉ nhìn về phía hắn.

"Gia gia, ngươi giết hắn à?"

"Không phải, là ngươi, khi ta đến, hắn đã chết rồi, chắc là tẩu hỏa nhập ma, lại cường hành đoạt xá, chết trong tay mình."

"Thì ra là thế, vậy xem như là ta giết hắn, ha ha ha, là ta lập bẫy khiến hắn tẩu hỏa nhập ma."

Sở Tiểu Thất quay đầu nhìn về phía Đường Uyển đang từ cách đó không xa đi tới, đắc ý cười nói: "Uyển Nhi, lúc trước ta chỉ là diễn kịch thôi, cố ý khiến hắn buông lỏng cảnh giác."

Đường Uyển gật đầu nói: "Khóc nhè thì ta tin, đái ra quần thì chắc là không diễn được, nói chung là ta không làm được."

Sở Tiểu Thất xấu hổ, cũng không biết nên phản bác thế nào.

Đường Uyển chủ động đi tới, hành lễ với Hàn Tuyệt, cũng giới thiệu bản thân, có chút khẩn trương.

Hàn Tuyệt cười hòa ái, có điều với dung mạo của hắn, cười lên không hề hòa ái, mà là ôn nhu, khiến Đường Uyển thấy mà mặt đỏ lên.

Sở Tiểu Thất trợn tròn mắt, kêu lên: "Mẹ, Uyển Nhi, ngươi không muốn làm nãi nãi của ta à? Vậy không được đâu!"

"Ngươi nói bậy nói bạ gì đó!"

Đường Uyển khó thở, nàng tất nhiên không nhất kiến chung tình với Hàn Tuyệt, chỉ là Hàn Tuyệt tuấn mỹ như vậy, lại cao thâm mạc trắc, nàng tất nhiên không thể dùng tư thái thoải mái để đối mặt.

Hàn Tuyệt tức giận nói: "Đừng có nhận nãi nãi khắp nơi, nãi nãi ngươi trước đó không lâu vừa rời khỏi, nói không chừng đang ở đâu đó nghe lén đấy, cẩn thận nàng thu thập ngươi."

Nghe vậy, Sở Tiểu Thất vội vàng nhảy lên, nhìn xung quanh, dập đầu với các phương hướng khác nhau.

Đường Uyển không nhịn được trợn mắt, tên này khi đứng đắn thì rất khí thế, nhưng bình thường lại vô cùng nhún nhường, quả thực là quái thai.

Hàn Tuyệt cười nói: "Được rồi, đừng làm trò nữa, các ngươi dưỡng thương đi, gần đây tạm thời không có nguy hiểm."

Sở Tiểu Thất đứng dậy, hưng phấn gật đầu, cảm giác sống sót sau tai nạn thật tốt.

Một đoạn thời gian về sau, Hàn Tuyệt đều đả tọa ở bờ sông, Đường Uyển và Sở Tiểu Thất thì tu luyện ở cách đó không xa, thỉnh thoảng lại đối luyện pháp thuật với nhau.

Đường Uyển rất hiếu kỳ với Hàn Tuyệt, hai người khi đi tìm thảo dược từng hỏi về Hàn Tuyệt, sau khi biết quá trình hai người gặp nhau, Đường Uyển cảm thấy Hàn Tuyệt tất nhiên là cao nhân.

Vị đạo nhân áo xanh đó tuyệt đối là chết trong tay Hàn Tuyệt!

Nhưng Sở Tiểu Thất lại không nghĩ tới điểm này, tên này đúng là tự tin tới phát cuồng.

Nháy mắt, hơn nửa năm trôi qua, Sở Tiểu Thất lo lắng tông môn đột kích, đề nghị Hàn Tuyệt đổi chỗ, đối với điều này, Hàn Tuyệt không có ý kiến.

Đối với Hàn Tuyệt mà nói, đi đâu cũng vậy, hắn cũng lười chẳng muốn tranh cái lợi miệng lưỡi lợi hại đi khinh miệt tông môn của Sở Tiểu Thất.

Cứ như vậy, Hàn Tuyệt và Sở Tiểu Thất lại bước lên con đường hành tẩu thiên nhai, chỉ là có thêm một người.

Sở Tiểu Thất và Đường Uyển ngự kiếm phi hành, Hàn Tuyệt thì vẫn trước sau như một cưỡi mây, thủ đoạn này khiến Đường Uyển giật mình.

Thuật đằng vân giá vũ, đó không phải là tiên nhân trong truyền thuyết sao?

Đường Uyển càng kính sợ Hàn Tuyệt hơn.

Mấy tháng sau, ba người tới trong một sơn trang, phụ cận phụ cận cao dốc, phạm vi ngàn dặm không có bóng người, nghiễm nhiên là thế ngoại đào nguyên.

Có điều sơn trang này không có người, Hàn Tuyệt có thể nhìn thấy trong sơn trang ẩn tàng không ít quỷ hồn, sơn trang này trước kia gặp phải tàn sát, quỷ hồn oán hận kéo dài không chịu đầu thai, liền thành quỷ trang.

Đường Uyển cảm thấy nơi này âm khí dày đặc, không dám đơn độc hành tẩu, một mực đi theo bên cạnh Sở Tiểu Thất, cũng là Sở Tiểu Thất chẳng hề bận tâm.

Có gia gia ở đây, Sở Tiểu Thất cảm thấy trời sập xuống cũng không phải sợ.

Hàn Tuyệt cảm thấy nơi này không tồi, liền đồng ý ở lại.

Vừa hay đoạn thời gian này đề thăng tu vi cho Sở Tiểu Thất.

Màn đêm buông xuống, Đường Uyển không dám ở dám một mình, liền tìm tới Sở Tiểu Thất, hai người ở chung một gian phòng.

Đường Uyển tốt xấu gì cũng là Trúc Cơ kỳ, nhưng tiến vào nơi này vẫn thủy chung cảm thấy bất an, hai người đều không phải là phàm nhân, không cần ngủ, liền cùng tu luyện.

Nhưng mà, mỗi khi tới tối muộn, bọn họ luôn loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc của phụ nữ, trẻ con, điều này khiến Đường Uyển càng khẩn trương hơn, Sở Tiểu Thất cũng không bình tĩnh được.

Hắn chính là tu sĩ Kim Đan kỳ, quỷ hồn mà ngay cả hắn cũng cũng nhìn là mạnh tới mức nào? Quả thật rất mạnh!

Hàn Tuyệt đoán được, cho dù là Nguyên Anh kỳ tới sơn trang này cũng sẽ ngã, người tàn sát sơn trang này chính là Độ Kiếp kỳ, bắt đi tất cả nam tử trưởng thành nơi này, hậu quả thi pháp này dẫn phát chính là khiến cho ác quỷ càng lúc càng cường đại.

Quỷ hồn nơi này mỗi ngày đều hấp thu nhật nguyệt, không có lúc nào là không trở nên mạnh hơn.

Sở dĩ chúng không hại tới hai người Sở Tiểu Thất, tất nhiên là bởi vì Hàn Tuyệt.

Hàn Tuyệt tính chờ sau khi Sở Tiểu Thất trở nên mạnh hơn sẽ để hắn xử lý những ác quỷ này, cũng coi như là một cuộc kiểm tra.

Một ngày này.

Hàn Tuyệt đang tu luyện, trước mắt hiện ra một hàng chữ:

"Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh báo mộng cho ngươi, có nhận không?"

Với tu vi của Hàn Tuyệt, Sáng Tạo Đạo Giả vốn không thể báo mộng cho, nhưng hắn vẫn giảm bớt tư thái, cho Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh tư cách này.

Đề xuất Huyền Huyễn: [Dịch] Tiên Tử Xin Nghe Ta Giải Thích