Trong lòng Sở Tiểu Thất mừng rỡ, biện pháp tới rồi.
Hắn bắt đầu làm lộn xộn một số bộ sậu tâm pháp của công pháp, để phòng bị phát hiện, hắn sửa bừa từng chút một.
Đạo nhân áo xanh vốn đã bị sự cao thâm công pháp này khiến cho đờ đẫn, chỗ hoang mang quá nhiều, cho nên không chú ý tới chi tiết.
Ngoài trăm dặm.
Hàn Tuyệt nhìn thấu trò mèo của Sở Tiểu Thất, cảm thấy buồn cười, tiểu tử này đúng là biết diễn.
Rảnh rỗi không có gì làm, Hàn Tuyệt quyết định rút một Tạo Hóa Thiên Tuyển.
Tạo Hóa Thiên Tuyển cứ một ngàn vạn tuổi tích lũy một lần, hiện giờ đã tích lũy được bốn mươi sáu lần.
"Mở ra Tạo Hóa Thiên Tuyển, trong con cháu của ngươi sắp xuất hiện đại tạo hóa trời sinh tùy cơ.
Con cháu Trần Tuyệt của ngươi giác tỉnh đại tạo hóa trời sinh - Cái Thế Pháp Tinh.
Cái Thế Pháp Tinh: Đại tạo hóa trời sinh, có thể khiến cho pháp lực vô cùng vô tận, vĩnh viễn không khô kiệt."
Pháp lực vô cùng vô tận, cũng không tệ lắm, nhưng chỉ có thể nói là tiền kỳ không tồi, tu vi đạt tới cảnh giới nhất định chưa chắc đã có hiệu quả này.
Hắn suy tính yên lặng, Trần Tuyệt cách phiến thiên địa này cự ly thẳng tắp cũng tới cả ngàn vạn hỗn độn, xem ra kiếp này rất khó đụng phải Sở Tiểu Thất.
Lần này, Hàn Tuyệt không nhận đi bồi dưỡng Tạo Hóa Thiên Tuyển, cứ để Trần Tuyệt thuận theo tự nhiên.
Lần tới gom đủ một trăm lần, lại cùng rút, làm một cú bùng nổ lớn, sau đó gom toàn bộ lại, bồi dưỡng thành một đội Chúa Tể Thần Quân.
Còn năm mươi lăm lần nữa, phải chờ năm ức năm ngàn vạn năm.
Ánh mắt Hàn Tuyệt lại hướng tới trên người Sở Tiểu Thất.
Năm ức năm sau, Sở Tiểu Thất đã chuyển thế bao nhiêu lần?
Nhưng thấy bộ dạng thông minh đó của Sở Tiểu Thất, Hàn Tuyệt lại có chút không đành lòng.
Thôi, hắn đã chuyển thế quá nhiều rồi, cũng nên thoát khỏi nỗi khổ luân hồi.
Hàn Tuyệt lộ ra nụ cười, sau đó nhắm mắt lại.
...
Hai tháng sau, dưới âm mưu quỷ kế của Sở Tiểu Thất, trạng thái tu hành của đạo nhân áo xanh càng lúc càng không đúng, hắn ý thức được vấn đề, lập tức tìm Sở Tiểu Thất gây phiền, ép Sở Tiểu Thất.
Sở Tiểu Thất rất không có cốt khí quỳ xuống, vô cùng sợ hãi, nước mắt nước mũi chứa chan, một màn này phát sinh ở trước mặt Đường Uyển, khiến đạo nhân áo xanh cảm thấy hắn không phải làm bộ, dẫu sao nam nhân đều sĩ diện, hắn không thể không buông bỏ băn khoăn.
Biết sao được, hắn kẹt ở Nguyên Anh kỳ quá lâu, đại nạn sắp tới, rất cần một bộ công pháp có thể siêu việt Nguyên Anh tuyệt đỉnh.
Lại một tháng trôi qua, đạo nhân áo xanh sinh ra tâm ma, trong ánh mắt vấn vít một cỗ sát khí, giống như tà ma.
Hắn lại tìm tới Sở Tiểu Thất, lần này còn thi pháp tra tấn Sở Tiểu Thất, Sở Tiểu Thất gào khóc, mình cũng tu luyện như vậy, lần này, Sở Tiểu Thất còn đái ra quần, không hề có tôn nghiêm.
Đạo nhân áo xanh không khỏi hoài nghi, chẳng lẽ là công pháp đối nghịch?
Cứ như vậy mà từ bỏ, đúng là không cam lòng.
Bỏ qua cơ duyên này, sau này biết làm sao?
Không được!
không thể mù quáng nghe theo.
Ánh mắt Đạo nhân áo xanh trở nên ác độc, hắn cố định Sở Tiểu Thất, bắt đầu thi triển bí thuật của mình, phân ra một bộ phận hồn phách, đoạt xá Sở Tiểu Thất, chiếm ký ức của hắn.
Sau khi Sở Tiểu Thất bị cố định, thầm nghĩ không ổn.
Trong lòng hắn tuyệt vọng.
Đáng chết.
Diễn nhiều như vậy, mất hết mặt mũi ở trước mặt Đường Uyển, không ngờ vẫn khó thoát khỏi cái chết.
Sớm biết như vậy, còn không bằng cứng rắn một chút, cũng có tôn nghiêm hơn.
Đường Uyển rút kiếm, đâm về phía sau lưng đạo nhân áo xanh, kết quả bị pháp lực của hắn chấn cho hộc máu bay ngược, ngã xuống đất ngất xỉu.
Tu sĩ Trúc Cơ ở trước mặt đại tu sĩ Nguyên Anh, chính là không chịu nổi một kích.
Hai mắt đạo nhân áo xanh phát ra lục quang, hồn phách bay ra, trực tiếp chui vào giữa mi tâm của Sở Tiểu Thất, trong phút chốc, Sở Tiểu Thất thất thần, bả vai rủ xuống, cả người mất đi ý thức.
Mấy hơi thở sau, cả người đạo nhân áo xanh run rẩy, hắn trợn tròn mắt, run giọng nói: "Cái gì vậy!"
Ầm!
Nhục thân của đạo nhân áo xanh nổ tung, ngay cả Nguyên Anh cũng nổ theo, hồn phách tiêu tán trong thiên địa.
Sở Tiểu Thất ngã xuống đất, từng dòng huyết khí hiện lên, ngưng tụ thành một hư ảnh đáng sợ, rõ ràng là Hồng Mông Tuyệt Vọng.
Nhưng hư ảnh này rất nhanh liền tiêu tán, giống như chưa từng xuất hiện.
Ngoài trăm dặm.
Bên cạnh Hàn Tuyệt có thêm một người, chính là Hình Hồng Tuyền.
"Đúng là hắn."
Hình Hồng Tuyền tấm tắc lấy làm lạ nói, nửa tháng trước, nàng nhàm chán quá, tới bái phỏng Hàn Tuyệt, muốn cùng ra ngoài du lịch, Hàn Tuyệt liền dịch chuyển nàng đến giới này.
Về chuyện của Sở Tiểu Thất, Hàn Tuyệt cũng không giấu diếm, nói với nàng.
Lúc này Hình Hồng Tuyền mới bừng tỉnh đại ngộ, chẳng trách lúc trước Hồng Mông Tuyệt Vọng lại mang tới cho nàng cảm giác khác thường, về sau Hàn Tuyệt còn không giết hắn, thì ra là thế.
"Tính cách của tiểu tử này hoàn toàn không giống ngươi và người thân."
Hình Hồng Tuyền cảm khái nói, Sở Tiểu Thất ép mình giả vờ sợ tới đái ra quần, khiến nàng mở rộng tầm mắt.
Hàn Tuyệt cười nói: "Khác mới thú vị."
"Ngươi tính ở cùng hắn à?"
"Ừm, bỏ ra vạn năm đi."
"Chậc chậc, không ngờ ngươi còn thích người thân cách đời, nếu vậy, ta đi dạo quanh đây mấy năm, qua một đoạn thời gian nữa lại tới tìm ngươi."
Hình Hồng Tuyền che miệng cười nói, Hàn Tuyệt không có ý kiến, hai người tạm thời ly biệt.
Hàn Tuyệt đi tới gần Sở Tiểu Thất, tay phải vung lên, thay một thân quần áo sạch sẽ khác cho Sở Tiểu Thất, hắn thì ngồi ở bờ sông bắt đầu tu luyện.
Sau một tiếng đồng hồ, Đường Uyển tỉnh lại trước, sau khi nhìn thấy Hàn Tuyệt, nàng giật nảy mình, vội vàng rút kiếm, chuẩn bị chiến đấu.
Hàn Tuyệt không để ý đến nàng, Đường Uyển không dám tùy tiện hành động, nàng vội vàng đi tới bên cạnh Sở Tiểu Thất, kiểm tra tình huống của hắn.
Đề xuất Linh Dị: Âm Phủ Thần Thám