Chương 1548: Bản nguyên thời không (2)
Tám mươi năm sau, Sở Tiểu Thất ra khỏi kết giới, tới bái phỏng Hàn Tuyệt.
Diện mạo của hắn không có thay đổi, nhưng thân thể rõ ràng đã cường tráng hơn không ít, trong ánh mắt lộ ra một cỗ sát khí kinh nghiệm sa trường.
Trong những năm này, tu vi của hắn cơ hồ không tăng trưởng, nhưng thực lực của hắn lại phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Sở Tiểu Thất nhìn thấy Hàn Tuyệt, câu nói đầu tiên chính là: "Gia gia, lúc nào ta mới có thể gặp lại Uyển Nhi?"
Tiểu tử này không ngốc, đoán được chủ sự phía sau là ai, nhưng hắn không năn nỉ Hàn Tuyệt cho bọn họ gặp mặt, bởi vì hắn biết đây là con đường tốt nhất đối với bọn họ.
Hàn Tuyệt nói: "Khi nên gặp thì tất nhiên sẽ gặp, chuyện nhân duyên là cần bản thân nỗ lực, chứ không phải chờ."
Sở Tiểu Thất như hiểu ra gì đó.
Hắn bỗng nhiên nhếch miệng cười, nói: "Trước tiên tu luyện ngàn năm đi, đoạn thời gian này cứ tìm mấy trăm tiểu lão bà chơi chơi, nha đầu này rất thích ăn dấm chua, nhưng đừng để bị nàng phát hiện."
Hắn lại khôi phục bộ dạng ngông nghênh, nhưng Hàn Tuyệt biết đây là hắn đang chuyển hướng đề tài, Sở Tiểu Thất hiện tại cũng không có cơ hội đi tìm tiểu lão bà.
"Gia gia, con trai của ngươi tên là gì, trong những năm này, ta hỏi hắn, hắn lại là không trả lời, hắn thật sự rất mạnh, hắn là Đại thừa tu sĩ à?"
Sở Tiểu Thất hỏi với vẻ chờ mong, hiện tại ở trong lòng hắn bội phục nhất là Hàn Thác, tu luyện trong những năm này khiến hắn không thể tưởng tượng được Hàn Thác rốt cuộc đã trải qua nhưng gì.
Hàn Tuyệt cười nói: "Khi nên nói hắn sẽ nói."
"Nhưng hắn sắp đi rồi."
"Vậy ngươi nỗ lực cho tốt, tranh thủ có một ngày tiếp xúc được tới thế giới của hắn."
"Được rồi."
Sở Tiểu Thất thở dài, hắn quả thật quá yếu, nếu không huynh đệ của hắn cũng không chết, hắn và Đường Uyển sẽ không bị đuổi giết.
Ngoài cửa, Hàn Thác hành lễ với Hàn Tuyệt, sau đó trực tiếp nhảy ra khỏi phương Đại Đạo Giới này, một hơi thở, với tốc độ của Sở Tiểu Thất, cần vô số ức năm mới có thể tới nơi.
Hàn Tuyệt hỏi: "Tiếp theo định thế nào, tiếp tục tu luyện hay là ra ngoài lang bạt một phen?"
Sở Tiểu Thất nghĩ nghĩ một chút, nói: "Tu luyện thêm đi, tuy ta đã rất mạnh, nhưng vẫn chưa đủ để vô địch khắp thiên hạ, ở bên cạnh ngươi, đây là cơ duyên lớn nhất trên đời này, việc gì phải chạy khắp nơi."
Sở Tiểu Thất lộ ra nụ cười đắc ý, sau đó bắt đầu đấm lưng, bóp chân của Hàn Tuyệt.
Bất kể hắn bao nhiêu tuổi, ở trước mặt Hàn Tuyệt vĩnh viễn là thiếu niên khi xưa.
Hai ông cháu lại hàn huyên một lúc, Sở Tiểu Thất mới đi tu luyện.
Hàn Tuyệt cũng tiếp tục tu luyện, đối với hắn hiện tại mà nói, tu luyện ở đâu cũng vậy, đạt tới Sáng Tạo Chúa Tể, đã không cần phải tu luyện pháp lực nữa, sự tu luyện của hắn phần lớn là cảm ngộ, cảm ngộ sự vật hoàn toàn mới mà chưa tồn tại.
Công pháp tu hành Hàn Tuyệt truyền thụ cho Sở Tiểu Thất đã đủ cho hắn tu luyện đến Đại thừa, Đại thừa ngày tháng tiếp theo Sở Tiểu Thất không quấy rầy Hàn Tuyệt nữa.
Từng năm trôi qua, xuân thu luân phiên, chuyện thiên hạ đang thay đổi, sơn trang lánh đời.
Năm trăm năm mau chóng trôi qua.
Sở Tiểu Thất dùng tu vi Đại Thừa cảnh độ kiếp, chuẩn bị trùng kích Tán tiên cảnh, đối mặt với lần độ kiếp này, hắn vô cùng khẩn trương, chỉ cần độ kiếp thành công, hắn có thể phi thăng Tiên giới, đi tìm Đường Uyển.
Trong lòng hắn cũng có một chút thấp thỏm, Đường Uyển đã nhìn quen phong vân Tiên giới, có còn thích hắn không?
Mấy trăm năm, đối với Hàn Tuyệt mà nói là ngắn, nhưng đối với Sở Tiểu Thất mà nói là vô cùng dày vò.
Bao nhiêu ngày đêm, hắn đã nhớ nhung thành tật.
Trước kia Đường Uyển ở bên cạnh, hắn lại không quan tâm, Đường Uyển đi rồi, hắn lại nhớ.
Hàn Tuyệt ra khỏi đình viện, nhìn Sở Tiểu Thất đang độ kiếp ở xa xa.
Mặc dù Sở Tiểu Thất thấp thỏm, nhưng Hàn Tuyệt đoán được hắn có thể độ kiếp thành công.
Quả nhiên, bảy bảy bốn mươi chín ngày sau, Sở Tiểu Thất thành tựu Tán tiên, một cột sáng từ trên trời hạ xuống, bao bọc Sở Tiểu Thất, phá tan bầu trời, kéo Sở Tiểu Thất lên trên.
Sở Tiểu Thất quay đầu nhìn về phía sơn trang, hắn sau khi đã đạt tới Đại Thừa cảnh đã có thể có thể ác quỷ nhiều không đếm được ẩn tàng trong sơn trang, tất cả đều bị pháp lực thần bí trấn áp ở dưới sơn trang.
Chẳng trách lúc trước cảm thấy âm khí dày đặc, nơi này đúng là có quỷ...
Thì ra là gia gia đang bảo hộ bọn họ...
Sở Tiểu Thất la lớn: "Gia gia, ta sắp phi thăng rồi, sau này gặp lại ở Tiên giới!"
Phi thăng chi lực quá mạnh, hắn căn bản không dừng được, cường hành phi thăng.
"Gia gia, ta vĩnh viễn nhớ ngươi, ngày sau có cơ hội, ta nhất định sẽ hiếu thuận với ngươi!"
Sở Tiểu Thất tiếp tục hô, thanh âm vang vọng dưới bầu trời.
Uyển Nhi, ta tới đây.
Lúc này, thanh âm của Hàn Tuyệt vang lên: "Thế thì đừng phi thăng nữa."
Sở Tiểu Thất ngồi trên vách núi, mắt trợn trừng, một mực chưa hồi thần.
Phi thăng không ngờ lại bị cắt ngang.
Hắn đã ảo tưởng ra cả vạn loại cảnh tượng gặp lại Đường Uyển, không ngờ lại bị gia gia cường hành kéo về.
Hắn cảm thấy không hợp lẽ thường.
Dẫu sao gia gia cũng là thần tiên, khẳng định có thể tới Tiên giới, vì sao lại kéo hắn về?
Sở Tiểu Thất lần đầu tiên sinh ra cảm xúc bất mãn đối với Hàn Tuyệt, không rõ gia gia rốt cuộc muốn làm gì, cho nên hắn dỗi, không đi tìm Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt tất nhiên nhìn thấu tâm tư của hắn, cũng không giải thích, chờ Sở Tiểu Thất tới cửa.
Mấy ngày sau, Sở Tiểu Thất cuối cùng cũng tới tìm Hàn Tuyệt.
Hắn ngồi ở trước mặt Hàn Tuyệt, hừ một tiếng, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt khó chịu.
Hàn Tuyệt không để ý tới hắn, hắn không nén được, nói: "Gia gia!"
Thấy Hàn Tuyệt vẫn không mở mắt, Sở Tiểu Thất thiếu chút nữa thì tức chết.
Giận tới cực điểm, Sở Tiểu Thất bỗng nhiên nằm xuống đất, gào khóc.
Đề xuất Tiên Hiệp: Luyện Khí 10 Vạn Năm (Dịch)