Chương 1549: Sáng tạo chấp niệm

Nếu Hàn Thác nhìn thấy, kiểu gì cũng tức chết.

Hàn Tuyệt mở miệng nói: "Ngươi thật sự muốn đi gặp nàng ta sao?"

Sở Tiểu Thất ngẩng đầu nói: "Nếu ta không đi, nàng nói không chừng đã bị nam nhân khác phỗng tay trên, cho dù ta có lòng tin vãn hồi, nhưng ta không thể tự chụp mũ cho mình."

Hàn Tuyệt buồn cười lắm, nói: "Yên tâm đi, nàng sẽ không tìm người khác."

"Vì sao?"

"Không phải ngươi tự tin lắm à? Vì sao không thể sinh ra tín nhiệm với nàng ta?"

"Nhưng..."

"Tiểu Thất, trên đời này không có thuốc hối hận, chỉ cần mất đi rồi sẽ phải làm tốt chuẩn bị gánh vác, tu luyện cho tốt đi, hiện tại ngươi tới Tiên giới, ở Tiên giới, ngươi chính là người ở tầng dưới cùng, ngươi như vậy làm sao có thể thu hút được nàng ta đã thay lòng đổi dạ?"

"Ta..."

"Đã không thu hút được, việc gì mà không tín nhiệm nàng, ta tin nàng ta sẽ không thay lòng đổi dạ, việc ngươi phải làm là khiến mình mạnh hơn, mạnh đến có thể thay đổi tất cả."

Lời nói của Hàn Tuyệt khiến Sở Tiểu Thất lâm vào trong suy nghĩ sâu xa.

Hàn Tuyệt cười nói: "Cả đời này của ta, chưa từng vì nữ nhân mà mạo hiểm, con đường tu hành, vốn là nên lấy bản thân làm chủ, chỉ có ngươi đủ cường đại rồi, mới có tư cách nghĩ tới thủ hộ tất cả."

Sở Tiểu Thất hít sâu một hơi, nói: "Ta hiểu rồi, gia gia, xin lỗi, là ta đầu óc ý kiến nông cạn, vậy ngươi cảm thấy ta phải tới khi nào mới có thể phi thăng?"

"Chờ một chút đi, có lẽ rất nhanh, có lẽ rất lâu."

Hàn Tuyệt nhắm mắt, Sở Tiểu Thất suy tư hồi lâu, mới đứng dậy rời đi, chuẩn bị tu luyện.

Sở Tiểu Thất biến thành khắc khổ hơn, mỗi ngày đả tọa tu luyện, đề thăng tu vi.

Nhân sinh của Sở Tiểu Thất nhìn thì dài lâu, nhưng ở Vô Tận Thời Đại, thời gian vẫn đi tới rất chậm.

Lĩnh vực trống, Thiên Đình Giới đứng trên mấy chục Đại Thế Giới, tỏa ra thần quang vô tận, chiếu sáng các phương thiên địa.

Trong Thiên đình, ngự hoa viên.

Tà Thiên Đế và Hàn Thác đang uống rượu trò chuyện với nhau.

"Bệ hạ càng lúc càng thanh nhàn." Hàn Thác cười nói.

Tà Thiên Đế cười nói: "Đúng vậy, ngươi cũng thế, trước kia ngươi rất ít đến bái phỏng trẫm."

Hàn Thác lắc đầu cười nói: "Khi đó chấp niệm quá sâu, quả thật bỏ qua quá nhiều, hiện tại bỏ xuống gánh nặng, bỗng nhiên cảm thấy mạnh nhất cũng không quan trọng như vậy."

Tà Thiên Đế cười nói: "Cũng đúng, dẫu sao ngươi cũng không đuổi kịp phụ thân ngươi."

Hàn Thác trợn mắt, có kiểu nói chuyện giống ngươi à?"

Tà Thiên Đế cười nói: "Đúng rồi, ngươi tới vừa hay, có biết Trần Tuyệt không?"

"Ừm, con cháu của Hàn gia ta, là một vị có thiên phú mạnh nhất gần đây."

"Trẫm muốn chiêu nạp hắn, ngươi giúp trẫm nói chuyện đi!"

"Kẻ này không đầu nhập vào thế lực lớn, chỉ có Linh nhi âm thầm che chở, vì sao ngươi không trực tiếp đi mời hắn?"

"Trẫm mời rồi, tiểu tử này rất khinh thường tiên thần..."

Nói tới việc này, Tà Thiên Đế cũng rất bất đắc dĩ, Trần Tuyệt đó thật sự rất giống tại kia, đương nhiên chỉ là hình dáng giống, tính cách giống.

Hàn Thác nhún vai nói: "Quên đi, ta làm tổ tiên, cũng không thể cưỡng ép vận mệnh của hậu nhân."

Tà Thiên Đế thở dài, lập tức cảm thấy buồn bã.

Hàn Thác không đếm xỉa tới biểu diễn của hắn.

Hai người sau đó đề tài, tiếp tục nói chuyện phiếm.

"Đoạn thời gian này ngươi hạ phàm, bận làm gì?"

Tà Thiên Đế đột nhiên hỏi.

Tà Thiên Đế cũng là Đại Đạo Chí Thượng, không phát hiện được sự tồn tại của Hàn Tuyệt, nhưng có thể bắt giữ được quỹ tích hành động của Hàn Thác, nhưng Hàn Thác cụ thể đang làm gì thì hắn không tính được.

Tiểu tử này không thể vô duyên vô cớ hạ phàm.

Hàn Thác cười nói: "Việc này không thể hỏi thăm, chuyện liên quan trọng đại, bệ hạ, Vô Tận Thời Đại này nhìn thì thái bình, kì thực mạch nước ngầm phun trào, thiên đình chính là thế lực trung lập, đừng không cẩn thận lại đứng sai đội ngũ."

Nội tình của thiên đình vẫn hơi yếu, theo Hàn Thác, không chịu nổi đại thế chi tranh.

Đương nhiên, Hàn Thác chỉ hù dọa Tà Thiên Đế một chút.

Sự tài bồi của Hàn Tuyệt đối với Sở Tiểu Thất rõ ràng rất khác, Hàn Thác không hy vọng bởi vì mình mà bị quấy rầy.

Hàn Thác không nhìn thấu Hàn Tuyệt, nhưng luôn cảm thấy bồi dưỡng Sở Tiểu Thất tất có thâm ý.

Tà Thiên Đế như hiểu ra gì đó.

Mấy canh giờ sau, Hàn Thác rời đi.

Nụ cười của Tà Thiên Đế, ánh mắt của hắn nhìn về phía Phàm giới mà lúc trước Hàn Thác tới.

Đạo Chi Bí Cảnh...

Sắc mặt Tà Thiên Đế trở nên nghiêm túc, tay phải lắc chén rượu, không biết đang nghĩ gì.

Thời đại thay đổi, lòng người cũng đang thay đổi.

Sự khủng bố của Sáng Tạo Đạo Giả đã được thể hiện ra trong Đại Đạo Lượng Kiếp, khiến những tồn tại sống sót trong Lượng kiếp như bọn họ vô cùng khát vọng được trở thành Sáng Tạo Đạo Giả.

Chỉ có trở thành Sáng Tạo Đạo Giả, mới có thể vạn kiếp bất tử, vĩnh hằng bất diệt, mới có thể quyết định thực tại và hư ảo.

Hắn, Tà Thiên Đế, cũng muốn chứng Sáng Tạo Đạo Giả!

Chỉ dựa vào thiên đình, là không thể làm được.

... Năm tháng như thoi đưa, ngàn năm nhân gian đã qua, vương triều thay đổi, người tu tiên trong sơn dã lại không biết biến hóa bên ngoài.

Sở Tiểu Thất chính là một trong số đó.

Tu luyện ngàn năm, khiến cho tu vi của hắn đã đạt tới Thiên Tiên, tốc độ như vậy ở trong mắt Hàn Tuyệt là rất chậm, nhưng đối với Tiên giới bình thường mà nói đã được tính là nhanh.

Một ngày này, Hàn Tuyệt triệu kiến Sở Tiểu Thất.

Sở Tiểu Thất biến thành trầm ổn hơn, thoải mái ngồi ở trước mặt Hàn Tuyệt, cũng không giở những trò mèo như trước kia.

"Chuyện gì vậy, gia gia."

Sở Tiểu Thất cười nói, nhìn khuôn mặt thành thục, đẹp trai của hắn, trong lòng Hàn Tuyệt có một chút cảm giác thành tựu.

Dẫu sao tiểu tử này cũng là hắn tự mình nuôi lớn.

Hàn Tuyệt cười nói: "Ngươi có thể phi thăng rồi."

Sở Tiểu Thất trợn tròn mắt, hô hấp lập tức thì dồn dập, hắn hỏi: "Ngươi có đi cùng ta không."

"Không, ngươi đi đi, con đường sau này, ngươi nên tự mình đi."

Đề xuất Tiên Hiệp: Theo Môn Phái Võ Lâm Đến Trường Sinh Tiên Môn
BÌNH LUẬN