Chương 1551: Lựa chọn của Phương Lương (2)

Hắn cũng ăn ngay nói thật, lựa chọn như thế nào, hoàn toàn là dựa vào phán đoán của bản thân Phương Lương.

Mày Phương Lương càng nhíu lại chặt hơn.

Đạo quán lâm vào trong yên tĩnh.

Ánh mắt Hàn Tuyệt xuyên qua đàn tràng, nhìn về phía Lĩnh vực trống.

Sau khi Hỗn độn vỡ vụn, Đại Thế Giới của hỗn độn đã phân tán ra, thậm chí có thể nói, hiện giờ Đại Thế Giới phần lớn là từ Hỗn Độn Thế Giới diễn biến mà thành.

Hàn Tuyệt phát hiện quan hệ của con cái mình đã trở nên xa cách, bọn họ đã rất lâu rồi không đi lại thăm hỏi nhau.

Kể ra, hiếu thuận nhất vẫn là tiểu nhi tử Hàn Vân Cẩn mà hắn không coi trọng nhất.

Tư chất của Hàn Vân Cẩn kém nhất, nhưng hắn cứ cách một đoạn thời gian đều sẽ trở về bái phỏng trưởng bối, đối với ca ca tỷ tỷ cũng như vậy, nhưng trừ Hàn Linh ra, Hàn Thác, Hàn Hoang, Hàn Thanh Nhi đều không quá quan tâm tới hắn.

Hiện giờ Hàn Vân Cẩn vẫn đang giãy giụa ở Đại Đạo Thánh Nhân, đây là dưới sự ủng hộ của Ẩn Môn mới đạt tới, tư chất của hắn có thể với vĩnh viễn không có cơ hội đạt tới Đại Đạo Chí Thượng.

Hàn Tuyệt bỗng nhiên nghĩ tới, mình có nên quan tâm tới nhi tử này hơn một chút không?

Phương Lương ngẩng đầu nói: "Ta lựa chọn cứu hắn, xin sư tổ chỉ điểm cho ta Bản Nguyên Thời Không ở nơi nào?"

"Bao giờ luôn đi, ta đã chuẩn bị sẵn sàng rồi."

Hàn Tuyệt phất tay chỉ một cái, đưa Phương Lương vào trong Bản Nguyên Thời Không.

Phương Lương có thể thành công hay không, không quan trọng, đó đều là lựa chọn của hắn.

Bản Nguyên Thời Không xóa đi tất cả nhân quả, phân hồn của Kỷ Tiên Thần lưu lại trong tay Hàn Tuyệt lúc trước đã biến mất, cũng chính là Phương Lương sẽ chết.

Hàn Tuyệt đã nhìn nhạt sinh tử, hắn không thể vĩnh viễn bảo hộ tất cả đệ tử, hắn đã là người vô địch, nếu thiên vị là như vậy, Ẩn Môn sẽ độc bá Vô Tận Thời Đại, dần dà, sớm muộn gì cũng bị phản phệ.

Bất kỳ đại nhất thống nào cũng đều sẽ có lúc kết thúc.

Hàn Tuyệt đã nhảy ra khỏi Ẩn Môn, sẽ không đặc biệt thiên vị.

Hiện giờ bản chất của Ẩn Môn đã giải tán, chỉ có hồn có nó vẫn còn, tất cả đệ tử thân truyền đều có thế lực của mình, sớm muộn gì cũng sẽ tranh đấu với nhau.

Hàn Tuyệt đứng dậy, biến mất khỏi đạo quán.

Thiên đạo.

Từ khi Vô Tận Thời Đại mở ra, thiên đạo đã triệt để đi lên, không có sự áp chế của Đại Đạo Thần Linh, thiên đạo có thể phát triển một cách không kiêng kỵ gì, hiện giờ vẫn do Huyền Đô Thánh Tôn làm chủ, nhưng quyền nắm giữ nó vẫn ở trong tay Hàn Tuyệt, không ít cao tầng của thiên đạo đều là nô lệ của hắn.

Hàn Vân Cẩn hiện giờ cũng tấn thăng thành một trong những Thiên Đạo Thánh Nhân có quyền thế lớn nhất.

Lúc này, hắn đang ở trong đạo quán của mình ngắm nghía một tấm gương, trong gương lóe lên rất nhiều hình ảnh, phản chiếu vào trong đồng tử của hắn.

Hàn Tuyệt xuất hiện sau lưng hắn, lặng lẽ đi tới thò đầu nhìn, trong gương hiện ra tình huống của con cháu Hàn gia.

Thì ra, thường ngày chuyện Hàn Vân Cẩn thích làm nhất chính là sàng lọc huyết mạch lưu truyền của Hàn gia, chọn lựa ra người có tư chất trác tuyệt để tiến hành bồi dưỡng, Trần Tuyệt lúc trước có được Tạo Hóa Thiên Tuyển chính là được hắn âm thầm trợ giúp, mới khinh thường đối với tiên thần.

Hàn Vân Cẩn thỉnh thoảng lại gật đầu, lộ ra nụ cười hài lòng.

Trong lòng Hàn Tuyệt thầm cảm khái, tiểu tử này đúng là không hề có chút phong phạm cường giả, có điều như vậy cũng tốt, con cái đều muốn mạnh nhất, sau này chẳng phải là đều đối địch với Hàn Tuyệt à?

"Hạt giống này không tồi."

"Hừ, Hàn gia không ngờ có con cháu nghiệt súc như vậy, tự tìm chết!"

"Ài, thật đáng thương, cả đời cơ khổ, may mà có lão tổ ta nhìn thấy, ta đến độ ngươi."

" Kẻ này cũng không tồi, rất biết ẩn nhẫn."

Hàn Vân Cẩn lẩm bẩm, lọt vào trong mắt Hàn Tuyệt, có chút buồn cười.

Một lúc sau.

Hàn Vân Cẩn vẫn đắm chìm trong đó, Hàn Tuyệt đoán hắn chắc rất lâu cũng không xem xong, mới ho khẽ một tiếng.

Một tiếng ho khẽ này, Khiến Hàn Vân Cẩn sợ tới mức cả người run lên, quay đầu nhìn thấy là Hàn Tuyệt, hắn ngẩn người, sau đó lập tức quỳ xuống dập đầu.

"Bái kiến... Phụ thân..."

Hàn Vân Cẩn cực kỳ khẩn trương, trong lòng lại hối hận, trò hề vừa rồi chẳng lẽ đã bị phụ thân nhìn thấy hết?

Phụ thân rất ít gặp hắn, không ngờ vừa hay thấy được bộ dạng nhìn trộm con cháu của hắn.

Hàn Vân Cẩn vô cùng xấu hổ, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui vào.

Hàn Tuyệt cũng không giễu cợt hắn, dẫu sao quan hệ của hai cha con cũng không thân bằng hắn và Sở Tiểu Thất, hắn bắt đầu hỏi tình hình gần đây của Hàn Vân Cẩn.

Trong lòng Hàn Vân Cẩn Càng lúc càng kích động, phụ thân chẳng lẽ muốn tới nhắc nhở hắn?

Hắn biết phụ thân chính là người mạnh nhất, không thể vô duyên vô cớ đến thăm hắn.

Hàn huyên mấy canh giờ, Hàn Tuyệt mới bắt đầu giảng đạo.

Đạo âm của Sáng Tạo Chúa Tể trực tiếp khiến vị Đại Đạo Thánh Nhân Hàn Vân Cẩn này lâm vào trạng thái ngộ đạo.

Không biết qua bao lâu.

Hàn Vân Cẩn mở mắt, cảm giác toàn bộ thế giới đều biến thành khác hẳn.

Hắn còn tưởng rằng phụ thân đã rời đi, kết quả phát hiện phụ thân đang ở xa xa ngắm nghía cái gương của hắn.

Hàn Vân Cẩn vội vàng đi tới, hành lễ, gãi đầu nói: "Đây là pháp bảo ta dùng nhân quả huyết mạch của Hàn gia làm cơ sở để sáng tạo ra, không có tác dụng gì, chỉ là có thể nhìn thấy con cháu của Hàn gia, khiến phụ thân chê cười rồi."

Với năng lực của Hàn Tuyệt, căn bản không cần pháp bảo bực này, một ánh mắt là có thể nhìn thấy tất cả con cháu rải rác ở chư thiên vạn giới.

Đừng nhìn Hàn Vân Cẩn ở trước mặt Hàn Tuyệt thì lúng túng, co quắp như vậy, hắn ở thiên đạo, uy nghiêm chính là thuộc về cấp bậc Thánh Nhân thế hệ trước.

Đề xuất Giới Thiệu: Long Thần Vạn Tướng Chi Long Hồn
BÌNH LUẬN