Chương 1560: Thiên phú sai lệch
Trước khi Hàn Tuyệt lên tiếng, Hàn Lương không thể rời khỏi đàn tràng, cho dù cầu xin Mộ Dung Khởi cũng vô dụng.
Sau khi Mộ Dung Khởi rời đi, lại có đệ tử khác đến bầu bạn với Hàn Lương, Hàn Lương có thể nói là tụ tập ngàn vạn sủng ái trên một thân.
Cũng là thân tôn tử, cảnh ngộ của Sở Tiểu Thất lại không được may mắn như vậy.
Sau khi Hoàng Tôn Thiên truyền thừa y bát cho Sở Tiểu Thất liền rời đi, để mặc Sở Tiểu Thất lang bạt một mình.
Dưới sự tỏ ý của Hoàng Tôn Thiên, Sở Tiểu Thất rút khỏi vị trí tiên thần, điều này cũng dẫn tới sự bất mãn của Thần tộc, nếu tiên thần muốn lui, Thần tộc còn uy nghiêm gì nữa, kết quả là Sở Tiểu Thất liền gặp phải đuổi giết.
Sở Tiểu Thất cực kỳ hối hận, hắn có hảo cảm đối với Thần tộc, mới trở về nói lời từ biệt, sớm biết như vậy, còn không bằng giả chết, trực tiếp đào tẩu, nói chung Thần tộc chưa chắc đã nhớ tới hắn.
Sau khi có được truyền thừa của Hoàng Tôn Thiên, Sở Tiểu Thất thoát thai hoán cốt, tiên thần tầm thường căn bản không phải là đối thủ của hắn.
Sở Tiểu Thất dưới sự đuổi giết của Thần tộc, giết ra uy danh, cho tới khi hắn gặp phải Trần Tuyệt.
Bởi vì Sở Tiểu Thất khó đối phó, Thần tộc không thể không phái Trần Tuyệt tới.
Lúc trước Sở Tiểu Thất có tình cảm đặc thù với Trần Tuyệt, cho dù Trần Tuyệt không nhận ra hắn, cho nên khi Trần Tuyệt cản ở trước mặt, hắn vẫn rất áp lực.
"Sở Tiểu Thất, đền tội đi!"
Trần Tuyệt thân mặc giáp bạc của Thần tộc, mũ gắn cánh phượng, một thân áo choàng bay phất phới trong không trung, chỉ là khí thế đã đủ để khiến người ta nghĩ đến hai chữ chiến thần.
Dung mạo của Sở Tiểu Thất cũng coi như là xuất chúng, nhưng hắn ở trước mặt Trần Tuyệt luôn sẽ cảm thấy xấu hổ.
Trần Tuyệt nhíu mày nói: "Niệm tình ngươi và ta cùng trở thành tiên thần một đợt, ta không muốn ra tay với ngươi, thúc thủ chịu trói đi!"
Hắn tiếp tục tới gần Sở Tiểu Thất.
Giữa mi tâm Sở Tiểu Thất bỗng nhiên hiện ra một hoa văn quỷ dị, Định Kiếp Mệnh Giả, hắn không ngờ được Hoàng Tôn Thiên trao cho Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền!
Đối mặt với Trần Tuyệt uy danh hiển hách, Sở Tiểu Thất định trực tiếp toàn lực ứng phó.
Tốc độ của Sở Tiểu Thất cực nhanh, Trần Tuyệt còn chưa kịp phản ứng, Sở Tiểu Thất đã xuất thủ từ phía sau hắn, vung chưởng đánh ra, một chưởng này đánh ra ngàn vạn tinh thần, nhanh chóng biến to, từng viên tinh thần cấp tốc biến to đánh lên Trần Tuyệt, đẩy hắn về phía chân trời.
Ầm! Ầm! Ầm...
Trần Tuyệt bị từng viên tinh thần đập cho bất ngờ không kịp đề phòng, thân thể rơi xuống chân trời góc biển.
Những tinh thần này đều to như núi, nện lên trên người Trần Tuyệt lập tức phát nổ, cỗ lực lượng khủng bố đó khiến Trần Tuyệt cũng có chút không chống đỡ được.
"Tiểu tử này..."
Trong lòng Trần Tuyệt kinh hãi, không thể không thi triển thần thông, di chuyển tránh né.
Hắn vừa hiện thân, lại một viên tinh thần đập lên hắn, phía sau là vô số tinh thần đi theo, đập cho hắn đầu óc choáng váng.
Trần Tuyệt tiếp tục di chuyển, nhưng bất luận hắn di chuyển thế nào, những tinh thần đó vẫn âm hồn bất tán, một mực đuổi theo hắn.
Đây chính là năng lực đặc thù của Định Kiếp Mệnh Giả, mỗi một vị Định Kiếp Mệnh Giả khi trở thành Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền sẽ có được năng lực đặc thù thuộc về mình, tương đương với thiên phú thần thông.
Sở Tiểu Thất đã có thể vận dụng năng lực của mình một cách thuần thục, hắn cảm thấy rất bá đạo, gần như là vô địch.
Kết quả cũng chứng minh thiết tưởng của hắn, mạnh như Trần Tuyệt cũng bị áp chế.
Những tinh thần này là hắn dùng pháp lực đổi lấy, không khác gì tinh thần chân chính.
Sau khi được Hoàng Tôn Thiên dạy dỗ, tu vi của Sở Tiểu Thất và Trần Tuyệt đã rất gần nhau, cho nên thần thông của hắn đủ để áp chế Trần Tuyệt.
"Ta quá mạnh!"
Trong lòng Sở Tiểu Thất cảm thấy phấn chấn, hình tượng Hoàng Tôn Thiên ở trong lòng hắn đã cất cao vô hạn.
Thần thông sư phụ truyền thụ cho hắn không ngờ ngay cả Trần Tuyệt cũng có thể áp chế!
Sở Tiểu Thất sướng lắm, cũng không gấp chạy trốn, không ngừng thi triển thần thông, ép cho Trần Tuyệt rơi xuống, rất nhanh thần giáp vỡ vụn, cả người đều là máu, cực kỳ chật vật.
Trần Tuyệt cũng vô cùng bực tức, những tinh thần này đúng là quá khó chịu, quả thực là khắc hắn, khiến không có sức phản kích.
Sở Tiểu Thất đột nhiên có chút không đành lòng, dẫu sao khi Trần Tuyệt vừa tìm tới hắn, không trực tiếp xuất thủ, nghĩ xong, Sở Tiểu Thất thu tay lại, hóa thành một đạo hồng quang biến mất ở chân trời.
Nhưng mà, Trần Tuyệt lao ra khỏi lại đuổi giết Sở Tiểu Thất.
Luận tốc độ, Sở Tiểu Thất không bằng Trần Tuyệt.
Đợi Trần Tuyệt đuổi theo, Sở Tiểu Thất lại thi triển thần thông, trấn áp Trần Tuyệt.
Lặp đi lặp lại, Sở Tiểu Thất hoảng rồi.
Tuy Trần Tuyệt không đánh lại hắn, nhưng hắn cũng không giết được Trần Tuyệt, pháp lực của hắn sắp hao hết, nhưng Trần Tuyệt lại vẫn ở trạng thái đỉnh phong.
Sao có thể!
Pháp lực của kẻ này là không có giới hạn à?
Sở Tiểu Thất gầm lên trong lòng, một tia ghen tị xộc lên.
Thiên phú!
Hắn biết sự nhiều ít của pháp lực trừ có liên quan tới công pháp ra, còn có liên quan tới tư chất.
Cùng một cảnh giới, pháp lực của thiên kiêu chính là hơn xa tư chất tầm thường.
Cuối cùng, khi pháp lực của Sở Tiểu Thất hao hết, thần thương của Trần Tuyệt xuyên qua bầu trời, vượt qua không gian, một thương xuyên thủng Sở Tiểu Thất, máu tươi bắn ra, Sở Tiểu Thất rơi xuống hải dương phía dưới, làm bắn ra sóng cao nghìn trượng.
Ý thức của Sở Tiểu Thất lâm vào trong mơ hồ, hắn nhìn thấy một đạo thân ảnh đập xuyên mặt biển, bơi về phía hắn.
Đáng giận...
Ta vẫn quá kém...
Sở Tiểu Thất thở dài, ngay cả Trần Tuyệt cũng không đánh lại, làm sao mà nhảy ra khỏi được Tiên giới, làm sao có thể đi thưởng thức bầu trời cao hơn.
Hắn nghĩ đến gia gia của mình, nghĩ đến Đường Uyển.
Không cam lòng!
Thật sự không cam lòng!
Cho dù không cam lòng, Sở Tiểu Thất đã đạt đến cực hạn, ngất xỉu.
...
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Võ Thần