Chương 1561: Duyên phận (1)

Trong đàn tràng, Hàn Tuyệt mở mắt, thở dài một tiếng.

Hàn Lương mở mắt, tò mò nhìn về phía gia gia.

Gia gia rất ít khi thở dài.

Hắn muốn hỏi, lại sợ bị gia gia mắng.

Hàn Tuyệt cười hỏi: "Ngươi có một vị huynh đệ, lịch luyện ở bên ngoài, không ai giúp hắn, hắn sắp chết, ngươi cảm thấy ta có nên xuất thủ không?"

Hàn Lương trợn tròn mắt, đột nhiên đứng lên, nói: "Đương nhiên phải giúp! Gia gia, dẫn ta đi cùng, ai dám khi dễ huynh đệ ta, ta xé xác hắn!"

"Ha ha, ngươi muốn ra á, không có cửa đâu."

"Không ra thì không ra, nhưng gia gia à, ngài nhất định phải cứu hắn, ngài mà không cứu hắn, sau này ta gặp chuyện không may, ngài khẳng định cũng không cứu."

Hàn Lương bĩu môi, làm bộ như ủy khuất.

Hàn Tuyệt cười tủm tỉm nói: "Ngươi không sợ hắn lợi hại hơn ngươi à?"

Hàn Lương vò đầu hỏi: "Lợi hại hơn ta thì sao? Ẩn Môn có rất nhiều người lợi hại hơn ta mà."

Hàn Tuyệt nhận thấy hắn nói rất thật lòng, không khỏi dở khóc dở cười.

Có phải thiên phú của tiểu tử này có chút sai lệch không?

Đã nói là từ nhỏ đã có bản năng tiêu diệt tất cả cơ mà?

"Gia gia, nhanh lên, đừng bỏ lỡ thời gian cứu viện!"

Hàn Lương tiến đến bên cạnh Hàn Tuyệt, lắc lắc cánh tay của hắn, nói. Bộ dạng làm nũng, không giống tiểu nam hài mà giống nữ hài hơn.

Hàn Tuyệt cười nói: "Trong lúc ông cháu chúng ta nói chuyện, hắn đã được cứu rồi."

Hàn Lương trợn tròn mắt, hỏi: "Ai cứu?"

"Tất nhiên gia gia ta."

"Oa, gia gia, vừa rồi ngài không xuất thủ mà. Chẳng lẽ ngài có phân thân?"

"Một ý niệm của gia gia cũng có thể cứu hắn."

"Oa!"

Hàn Lương há hốc miệng, hô to gọi nhỏ, không thể không nói, biểu hiện như vậy lại khiến Hàn Tuyệt rất thoải mái.

Tiểu tử này rất biết điều.

Hàn Tuyệt ôm Hàn Lương vào trong lòng, xoa đầu hắn, cười nói: "Huynh đệ tỷ muội của ngươi rất nhiều, nhưng phần lớn là chênh lệch tuổi tác với ngươi rất xa, có thể quan hệ với ngươi không được thân thiết, có điều ở trong mắt gia gia, tư chất của ngươi là tốt nhất, sau này ngươi phải bảo vệ tốt huynh đệ tỷ muội cùng thế hệ với ngươi, bảo vệ tốt hậu bối của ngươi, hiểu chưa?"

Hàn Lương cảm thấy lòng hoa nở rộ, sự khen ngợi của gia gia còn tốt hơn bất kỳ thành tựu gì.

Hắn ra sức gật đầu, vỗ ngực bảo đảm.

Hàn Tuyệt chuẩn bị sau này sẽ tiếp tục lời nói và việc làm đều mẫu mực, khiến Hàn Lương trở thành thần hộ mệnh của Hàn gia.

Tư chất của tiểu tử này có thể so với Hồng Mông Ma Thần, hiếu thắng hơn Tạo Hóa Thiên Tuyển đơn nhất một chút.

Trước mắt cho thấy, Hàn Lương vẫn khiến hắn rất hài lòng.

Sau khi vô địch, bồi dưỡng con cháu cường đại, là chuyện mà Hàn Tuyệt hiện tại cảm thấy hứng thú nhất.

...

Hồng Mông Đại Điện.

Hàn Hoang mở mắt, nhíu mày, lẩm bẩm nói: "Vì sao vẫn không thể thực hiện được?"

Hắc ảnh mắt đỏ từ trong bóng tối đi ra, cười nói: "Điều này chứng tỏ, thân ngươi căn bản không muốn chỉ điểm cho ngươi, cũng giống như Sáng Tạo Đạo Giả khác, bọn họ không hy vọng có Sáng Tạo Đạo Giả mới xuất hiện, đây cũng là nguyên nhân sau khi phụ thân ngươi chứng đạo thì trốn trong đàn tràng."

Hàn Hoang hậm hực nói: "Cha ta không phải như vậy."

Vậy chứng tỏ Sáng Tạo Đạo Giả không thể phục chế, mỗi người đều có con đường của mình, có lẽ cực hạn của ngươi chính là Đại Đạo Chí Thượng, đừng tưởng rằng Hồng Mông Ma Thần là thiên hạ vô song, đừng quên, hỗn độn có thể thay thế hồng mông, tư chất hồng mông theo lý nên yếu hơn hỗn độn, chỉ là ngươi dùng chúng sinh hỗn độn làm tiêu chuẩn, tiêu chuẩn chân chính là vị Đệ Cửu Hỗn Độn, Sáng Tạo Đạo Giả cường đại nhất đã sáng tạo ra hỗn độn kia."

Lời nói của hắc ảnh mắt đỏ khiến Hàn Hoang trầm mặc, lâm vào trong hoài nghi.

Hắn nghĩ đến lực lượng mà mình dựa vào lúc trước, đó là pháp lực của phụ thân.

Huyết mạch của Hồng Mông Ma Thần này cũng là phụ thân tặng cho mình.

Có một loại khả năng hay không?

Kỳ thật hắn căn bản không phải là Hồng Mông Ma Thần, hơn nữa mẫu thân không sinh được hắn, mà là phụ thân hy sinh huyết mạch của mình, thành tựu cho hắn?

Thì ra ta không thể chứng Sáng Tạo Đạo Giả, là vì ta không phải Hồng Mông Ma Thần chân chính, hoặc là nói, Hồng Mông Ma Thần căn bản không thể đạt tới cảnh giới Sáng Tạo Đạo Giả, phụ thân là đột phá hạn chế huyết mạch cao hơn...

Hàn Hoang bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng ngược lại cảm thấy thoải mái.

Hắc ảnh mắt đỏ nhìn thấy vẻ mặt của hắn, mắt cười cong cong, sau đó biến mất trong bóng tối.

Sau khi Hàn Hoang buông bỏ gánh nặng của Hồng Mông Ma Thần, cả người được thả lỏng, hắn đứng dậy, cười nói: "Hồ đồ, không kiến thức chúng sinh bách thái, làm sao có thể sáng lập ra Đại Đạo Giới của mình, có lẽ ta chính là nhìn bản thân quá sâu, không thể sáng tạo ra Đại Đạo Giới thuộc về mình."

Hắn đạp bước về phía trước, đi tới cửa lớn.

"Hồng mông, như thế nào là hồng mông..."

Thanh âm của Hàn Hoang càng lúc càng nhỏ, thân ảnh cũng càng lúc càng xa.

...

Trời xanh biển xanh, vạn dặm không mây.

Từng tòa đoạn nhai vắt ngang biển rộng vô biên, sóng biển nhiều không đếm được vỗ lên trên vách núi đá, làm bắn lên vô số bọt sóng màu trắng.

Sở Tiểu Thất và Trần Tuyệt ngồi cạnh vách núi, Sở Tiểu Thất duỗi lưng, nhìn về phía Trần Tuyệt ở bên cạnh, cười nói: "Không ngờ, không ngờ!"

Trần Tuyệt thay một thân áo xanh, bình tĩnh nhìn về phía chân trời, gió biển thổi bay tóc hắn, lộ ra vẻ vô cùng tiêu sái, ngay cả Sở Tiểu Thất cũng có chút ghen tị.

Luận về anh tuấn, nam nhân này gần bằng gia gia hắn.

"Vì sao ngươi lại cứu ta, vì sao lại cùng ta vứt bỏ Thần tộc?" Sở Tiểu Thất tò mò hỏi.

Hắn cho rằng mình chết chắc rồi, không ngờ mở mắt tỉnh lại, phát hiện mình không chết, Trần Tuyệt đã cứu hắn, hơn nữa còn nói cùng hắn phản bội tiên thần.

Đề xuất Linh Dị: Quỷ xá vạn cảnh
BÌNH LUẬN