Chương 1572: Cảm giác cự ly (1)
Hàn Lương bỗng nhiên xuất thủ, thạch đình nổ tung, biển mây cuồn cuộn.
Nhưng pháp lực của hắn xẹt qua Chúa Tể Thời Gian, không tru diệt được hắn, Chúa Tể Thời Gian giống như hư ảnh.
Hàn Lương thì lắc mình đi tới trước mặt Chúa Tể Thời Gian, tay tóm một cái, kết quả tay hắn trực tiếp xuyên qua Chúa Tể Thời Gian.
Đồng tử Hàn Lương co rút lại, lập tức sử dụng thần hồn để tiến hành tấn công, nhưng mà, vẫn vô dụng.
Bất kể hắn thi triển loại thủ đoạn nào, vẫn không thể đả thương đến Chúa Tể Thời Gian.
Giống như hắn xuất hiện ảo giác, Chúa Tể Thời Gian căn bản không tồn tại.
Hàn Lương dừng tay, trầm giọng hỏi: "Ngươi rốt cuộc là ai?"
Chúa Tể Thời Gian trả lời: "Ta chính là thời gian, thời gian chính là ta, khi thế gian có định nghĩa thời gian thì sẽ có ta, ta là tới dẫn dắt ngươi đi lên sứ mệnh của ngươi."
"Hàn Lương, ngươi là Ma Thần của Vô Tận Thời Đại, tư chất cường đại hơn Hỗn Độn Ma Thần, Hồng Mông Ma Thần vô số lần, ngươi nên làm Vô Tận Ma Thần, chức trách của ngươi chính là mở ra lĩnh vực lớn hơn, chứ không phải bán mạng cho người khác, tranh cường háo thắng."
"Ta có liên quan gì tới ngươi?"
Hàn Lương hừ lạnh nói, trong lòng tràn ngập đề phòng, đối phương nhằm vào hắn mà đến, rất có thể sẽ ra tay.
Chúa Tể Thời Gian lạnh lùng nói: "Ta phải dẫn dắt ngươi, không thể cho ngươi làm lỡ thiên phú của mình."
"Cuồng vọng, ta cũng muốn xem ngươi dẫn dắt ta thế nào!"
Trong mắt Hàn Lương đã tỏa ra sát cơ.
Chúa Tể Thời Gian bỗng nhiên biến mất, thanh âm vang vọng trong không trung: "Hàn Lương, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ minh bạch, ta không phải kẻ địch của ngươi, ta cũng giống như ngươi, sau này sẽ đạt thành nhận thức chung, đợi ngươi nhìn thấu bản chất của tồn tại, ngươi sẽ minh bạch."
"Lần sau gặp nhau, hy vọng ngươi có thể mạnh hơn, khi đó, ta sẽ không hảo ngôn khuyên bảo như bây giờ đâu."
Hàn Lương nhíu mày, lĩnh vực pháp lực của bầu trời chung quanh tiêu tán, Long Hạo bỗng nhiên xuất hiện ở bên cạnh hắn.
Long Hạo hỏi: "Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Vì sao lại đột nhiên thi triển pháp lực?"
Hàn Lương cũng không giấu diếm, nói ra quá trình mình gặp phải Chúa Tể Thời Gian.
Long Hạo nhíu mày.
Nghe thấy cái tên này, biết đối phương không phải hạng lương thiệt.
Thực lực của Hàn Lương đã rất đáng sợ, không ngờ hoàn toàn không đả thương được tới đối phương.
Vô Tận Thời Đại từ lúc nào lại mọc ra cường giả như vậy?
Long Hạo trầm giọng nói: "Đến hỏi sư phụ đi."
"Gia gia?"
Mắt Hàn Lương sáng lên, đúng vậy, thế gian này tất nhiên không có người hoặc là chuyện gì mà gia gia không biết.
...
Đàn tràng thứ ba.
Hàn Tuyệt mở mắt, lại ngàn vạn năm trôi qua.
Hắn gọi Hàn Lương đang chờ ở ngoài đạo quán vào, mặc dù trong đàn tràng có phân thân, nhưng phân thân bình thường là mặc kệ những cái này, chỉ phụ trách cho ngươi ra vào, trông coi đàn tràng.
Hàn Lương đã đợi mấy chục vạn năm, sau khi tiến vào đàn tràng, hắn cung kính hành lễ.
Không biết vì sao, đối mặt với Hàn Tuyệt, hắn luôn vô cùng khẩn trương.
Đoạn thời gian chờ đợi này khiến hắn ý thức được hắn và Hàn Tuyệt không chỉ là quan hệ ông cháu, hai bên còn tồn tại hồng câu khó có thể vượt qua.
Rời khỏi nơi này, hắn mới biết gia gia rốt cuộc lợi hại tới mức nào.
Hàn Tuyệt cười hỏi: "Chuyện gì?"
Hàn Lương hít sâu một hơi, nỗ lực bình phục tâm cảnh, ngẩng đầu nói: "Gia gia, ngài biết Chúa Tể Thời Gian không?"
"Biết."
"Hắn rốt cuộc là ai?"
"Hắn là một vị sư bá của ngươi, có điều đã chặt đứt nhân quả, không ai nhớ tới hắn, giống như hắn chưa từng xuất hiện."
Hàn Tuyệt trả lời, ngữ khí của hắn rất tùy ý, giống như đang nói một chuyện nhỏ.
Hàn Lương trợn tròn mắt, không ngờ Chúa Tể Thời Gian thần bí đáng sợ lại xuất phát từ đồng môn, Ẩn Môn đáng sợ như vậy sao?
Từ nhỏ đến lớn, đệ tử Ẩn Môn mà hắn gặp đều rất hòa thuận, khiến hắn xem nhẹ nội tình khủng bố của Ẩn Môn.
Hàn Lương hỏi: "Gia gia, ta nên làm gì?"
Hàn Tuyệt nói: "Ngươi là nghĩ thế nào?"
"Ta tất nhiên không thể theo hắn, tuy hắn là sư bá, nhưng chuyện hắn muốn dạy dỗ ta, cảm giác như là có âm mưu."
"Vậy không thuận theo hắn."
"Nhưng ta không đánh lại hắn..."
"Vậy nghĩ biện pháp đánh hắn."
"Ta..."
Hàn Lương bị nói cho á khẩu không nói được gì.
Hàn Tuyệt nói: "Ngươi đến tìm ta, là muốn hỏi rõ lai lịch của hắn, hay là hy vọng ta giải quyết hắn giúp ngươi?"
Hàn Lương trầm mặc.
Hắn rất muốn nói trực tiếp giải quyết Chúa Tể Thời Gian, nhưng hắn biết không thể nói ra như vậy được.
Nói ra thì quá mất giá!
Hắn đã là Đại Đạo Chí Thượng, thiên kiêu mạnh nhất được chư thiên công nhận, gặp phải phiền phức, không ngờ lại muốn tìm gia gia hỗ trợ giải quyết?
Nếu truyền ra, hắn còn làm người thế nào được?
Gia gia sẽ nhìn hắn như thế nào?
Hơn nữa với thái độ của Hàn Tuyệt cũng chưa chắc sẽ giúp hắn, dẫu sao đối phương cũng là đồ đệ của gia gia.
Hàn Lương cắn răng nói: "Ta chỉ muốn biết thân phận của hắn."
Hàn Tuyệt cười nói: "Hắn không đáng sợ như vậy đâu, sở dĩ ngươi không đả thương được hắn, chỉ là bởi vì hắn không dám xuất hiện ở trước mặt ngươi."
Hàn Lương sửng sốt.
Hàn Tuyệt là nói thật, Kỷ Tiên Thần là dùng một loại thủ đoạn tương tự như báo mộng, thể hiện ở trong thực tại, khiến Hàn Lương không phân rõ mà thôi.
Kỷ Tiên Thần căn bản không dám tự mình tiếp xúc với Hàn Lương, như vậy sẽ chọc giận ý thức bản nguyên của Hàn Lương.
Tương lai Hàn Lương chính là Sáng Tạo Đạo Giả, Sáng Tạo Đạo Giả là có thể nhận thấy đối phương mượn Thời không chi lực để tiếp xúc với mình trong quá khứ, trừ khi đối phương là Sáng Tạo Chúa Tể.
Tình huống như vậy hạ cảnh giới xuống cũng có thể sử dụng, muốn tới quá khứ tru diệt kẻ địch mà mình trong tương lai không đánh lại là người si nói mộng, nếu mạnh hơn kẻ địch, thì không cần tới quá khứ.
Thời không, ở trong mắt Thánh Nhân trở lên chỉ là quy tắc thôi, đều có thể khống chế được.
Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Thiên Chí Tôn