Chương 1578: Hệ thống cơ duyên

Hàn Linh nhíu mày, theo bản năng nói: "Sáng Tạo Đạo Giả? Nhưng vì sao Sáng Tạo Đạo Giả can thiệp ta tới Chung Nguyên..."

Còn chưa nói hết, biểu cảm của nàng liền cứng lại, kinh ngạc nhìn về phía phụ thân.

Hàn Tuyệt mặt mày tươi cười, lại mang tới cho nàng cảm giác áp bức vô tận, khiến nàng cả kinh cúi đầu.

Lúc này, trong đầu nàng nghĩ đến rất nhiều khả năng.

Chẳng lẽ mình mạo phạm đến phụ thân?

Nàng rất hiểu vang lên, không có thèm khát quá lớn, không thể đi xa một nơi.

Hàn Tuyệt hỏi: "Đại Đạo Giới của ngươi kinh doanh thế nào rồi?"

Hàn Linh hồi thần, đáp: "Không thể ngưng tụ quy tắc tối cao, giống như Đại Thế Giới bình thường, trừ khuếch trương ra, không thể trở nên mạnh hơn một cách thực chất."

Ngữ khí của nàng ta có chút chua chát.

Tin tức Hàn Hoang sáng tạo ra quy tắc tối cao đã kích thích đến nàng rất lớn.

Mặc dù quan hệ của nàng và Hàn Hoang rất tốt, nhưng trong lòng chưa bao giờ cảm thấy mình không bằng nhị ca.

Không chỉ là nàng, trong lòng con cái khác của Hàn Tuyệt cũng nghĩ như vậy, nhiều nhất là cảm thấy kỳ ngộ của mình không bằng huynh đệ tỷ muội khác, chỉ độc có Hàn Vân Cẩn biết mình bình thường.

Hàn Tuyệt bắt đầu giảng đạo, dùng đạo âm của mình để dẫn Hàn Linh vào một loại trạng thái kỳ diệu.

Trong phút chốc, Hàn Linh giống như nhìn thấy một thế giới lấp lánh nhiều màu, tia sáng nhiều không đếm được đang quay quanh người nàng.

Trong minh minh, nàng cảm thấy một loại lực lượng rất kỳ diệu, vô số ký ức ùa vào trong đầu nàng, ầm một tiếng, nàng đột nhiên bừng tỉnh.

Mở mắt, đập vào tầm nhìn là khuôn mặt của Hàn Tuyệt.

"Vừa rồi đó là..."

Hàn Linh rụt rè hỏi, ngữ khí khẩn trương, lại xen lẫn chờ mong.

Hàn Tuyệt chớp chớp mắt với nàng, cười nói: "Đây là bí mật của hai cha con chúng ta, đừng nói ra ngoài, hiểu chưa?"

Vừa rồi, Hàn Tuyệt dẫn nàng cảm nhận quy tắc cơ bản, có trợ giúp rất lớn đối với chuyện nàng thành lập Đại Đạo Giới, nàng sau khi thành tựu Sáng Tạo Đạo Giả còn có thể tiến thêm một bước về phía trước, ít nhất Sáng Tạo Đạo Giả khác cũng chưa từng được tiếp xúc với quy tắc cơ bản, có điều Hàn Linh muốn thành tựu Sáng Tạo Chúa Tể, tạm thời là không thể.

Tư chất không thể!

Toàn bộ Vô Tận Thời Đại, trừ Hàn Tuyệt ra, tạm thời không có tư chất có thể chứng Sáng Tạo Chúa Tể.

Hồng Mông Ma Thần cũng không được!

Lúc ban đầu Hồng Mông Ma Thần chính là ngay cả Sáng Tạo Đạo Giả cũng chứng thất bại!

Độc Cô Ngô cũng không khác lắm với Hồng Mông Ma Thần, trước mắt Chung Nguyên Giới vẫn chưa thể sinh ra tư chất có thể so với người sáng tạo.

Hàn Linh kích động, vội vàng bái tạ Hàn Tuyệt.

Hàn Tuyệt ý vị thâm trường nói: "Đoạt tạo hóa của người khác thành tựu cho bản thân, nhìn thì là cá lớn nuốt cá bé, nhưng chính là quy tắc nguyên thủy, nhưng con đường này mà đi nhiều rồi, sớm muộn gì cũng sẽ bị lạc, hơn nữa đi con đường này, cừu địch của ngươi sẽ chỉ càng lúc càng nhiều, đừng có lơ là, Đệ Cửu Hỗn Độn trước kia cũng mạnh đến vô địch, không phải vẫn vẫn lạc à?"

Hàn Linh trầm mặc.

Hàn Tuyệt nói: "Ngươi trở về đi."

Hàn Linh hít sâu một hơi, đứng dậy, cúi người hành lễ.

Nàng nghiêm túc nói: "Phụ thân, ngài nói đúng, ngay cả nhị cacũng có thể lạc đường mà biết quay lại, ta há có thể đi sai đường, những người bị ta luyện thành Đế binh đó, ta sẽ buông tha cho bọn họ, bồi tội với họ."

"Nếu ngươi làm tốt, có lẽ có thể gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, chứ không phải chỉ là Tạo Hóa Đế Đình."

Hàn Tuyệt khẽ cười nói, Hàn Linh gật đầu, mặc dù có chút tò mò là trách nhiệm gì, nhưng nàng hiểu hiện tại vẫn chưa phải lúc.

Cứ như vậy, Hàn Linh rời đi.

Hàn Tuyệt cười cười, về phần Hàn Linh có thật sự tỉnh ngộ hay không, cứ chờ xem là được.

Thời gian sẽ chứng minh tất cả.

Chỉ có sau khi Hàn Linh thực sự thực tiễn, mới biết đường đi có sai lầm hay không, nàng ở chỗ Độc Cô Ngô đã vấp phải trắc trở, tu vi trong những năm này một mực không tăng trưởng, nghĩ chắc nàng cũng hiểu con đường này là sai lầm.

Trước mắt cho thấy, Hàn Hoang, Hàn Linh đều đi lên chính đồ, Hàn Thác, Hàn Thanh Nhi thì không khiến Hàn Tuyệt lo lắng nhiều, về phần Hàn Vân Cẩn, tiểu nhi tử vẫn trước sau như một khiến hắn rất yên tâm.

Hàn Tuyệt nhìn về phía Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền của mình, nhiều năm như vậy trôi qua, cũng nên bị người ta phát hiện rồi.

Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền của hắn chảy vào trong một phương Phàm giới.

Đây cũng là ý tưởng của hắn, hắn muốn cho phàm linh một cơ hội, chứ không phải dệt hoa trên gấm cho đại năng khác.

Hắn bắt đầu từ phàm linh đi lên, hắn hy vọng có thể kéo dài truyền thừa này.

"Ở lại đó, chờ người có duyên đi."

Hàn Tuyệt thầm nghĩ, khóe miệng hắn nhếch lên, lộ ra vẻ chờ mong.

Hắn hóa Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền thành hình thức hệ thống, cũng coi như là nhớ lại kinh lịch của mình.

Hệ thống này hoàn toàn bị hắn nắm giữ, hắn cũng không lo lắng đối phương sẽ ruồng bỏ mình.

...

Trăm năm sau.

Hàn Tuyệt thất vọng.

Chủ nhân đầu tiên của Thần Quyền Hệ Thống vì quá cuồng vọng, bị đại năng đi ngang qua đánh chết, thoát ly hệ thống.

Thần Quyền Hệ Thống mất đi trong luân hồi, rơi vào một phương Phàm giới khác.

Chủ nhân đời thứ hai là một nữ tử, cũng không ngông cuồng như người tiền nhiệm, có điều nàng bị người ta lừa tình, đi vào lối rẽ, trở thành nữ ma đầu họa hại một phương.

Ước chừng qua mấy ngàn năm, nàng lại dính vào chữ tình, Thần Quyền Hệ Thống lại mất đi.

Xem ra, muốn dựa vào Thần Quyền Hệ Thống giết ra vẫn phải chờ rất lâu.

Định lý Hàn Tuyệt đặt ra, Thần Quyền Hệ Thống cần giải phóng từng chút một, nếu cường hành cho chủ của nó lực lượng cường đại, rất dễ mất phương hướng.

Nếu quá mạnh, cũng sẽ dẫn tới đại năng khác ngấp nghé.

Hàn Tuyệt nhắm mắt, tiếp tục tu luyện.

Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Toái Tinh Hà
BÌNH LUẬN