Chương 1579: Tượng đá thần bí (1)
Bên kia.
Thiên đạo, Bất Chu Thần Sơn.
Hàn Ngọc và Hàn Vân Cẩn gặp nhau ở trong điện.
Hàn Vân Cẩn vẻ mặt u buồn nói: "Ta không nên kể cho xú tiểu tử đó về kinh lịch của phụ thân, lần này thì hay rồi, tiểu tử này máu nóng xộc lên não, dám vọng tưởng trở thành vị Thần Uy Thiên Thánh thứ hai, cũng không nhìn mình là tư chất gì, so với ca ca Hàn Lương của hắn, có xách giày cũng không xứng."
Hàn Ngọc cười nói với vị bạn tốt có bối phận cực cao này, cười nói: "Ngươi đó, đừng tùy tiện kết luận tương lai của hắn, như vậy sẽ chỉ khiến hắn càng cố chấp hơn."
"Ài, tiểu tử này từ nhỏ đã không nghe lời, ỷ vào sự sủng ái của ta đối với mẫu thân hắn, thích làm xằng làm bậy, ngươi giúp ta thu thập hắn đi."
Hàn Vân Cẩn thở dài nói, vẻ mặt lo lắng, hắn từng lo lắng Hàn Lương sẽ thành họa hại, không ngờ Hàn Lương lại không, ngược lại là một vị nhi tử tư chất bình thường khác trở thành họa hại của thiên đạo.
Hàn Ngọc lắc đầu nói: "Không tiện thu thập, hơn nữa ta xuất thủ, hắn tất nhiên sẽ đoán được là ngươi xui."
Hàn Vân Cẩn lại thở dài.
Hàn Ngọc cười nói: "Hay là ta đưa hắn đến chỗ ba vị tổ tiên, ba người bọn họ khẳng định có biện pháp quản giáo."
Ba vị tổ tiên tất nhiên là Hàn Thác, Hàn Hoang, Hàn Linh, bọn họ đã là đại năng tuyệt đỉnh, một đám tồn tại cường đại nhất dưới Sáng Tạo Đạo Giả, đều có thế lực của mình, còn đều mạnh hơn thiên đạo.
Hàn Vân Cẩn buồn rầu nói: "Ta chỉ sợ tiểu tử này đi học được bản lĩnh thực sự, sau này càng vô pháp vô thiên."
Hàn Ngọc lắc đầu, không khuyên bảo nữa.
Gia sự của Hàn Vân Cẩn, hắn không muốn tham dự.
Hiện tại năm tháng yên ổn, Hàn Ngọc chỉ muốn tham ngộ đại đạo của mình, không muốn chịu giày vò.
Hàn Vân Cẩn không ở lâu, rất nhanh liền đứng dậy rời đi.
Hàn Ngọc cười cười, lúc này, một đạo thân ảnh xuất hiện ở bên cạnh hắn.
Chính là Tần Linh, đồ tôn của Hàn Ngọc.
Vị Thiên Đạo Thần Hồn, Hồng Hoang Bá Thể, Tổ Long Khí Vận, Lượng Kiếp Chi Tử, Thiên Địa Chi Tử trước kia này hiện giờ cũng là đại năng ngự trị chúng sinh, có điều so với đám người Hàn Hoang thì vẫn kém hơn.
Tần Linh ngồi xuống trước mặt Hàn Ngọc, nói: "Tình huống không quá diệu, sư phụ biến mất ở hỗn độn, rất có thể đã vẫn lạc, Thiên Ách Đại Đế đã phái người đến điều tra."
Sư phụ của Tần Linh là Thiên Ung, đệ tử của Hàn Ngọc, cũng là con trai của Thiên Ách Đại Đế, Thiên Ách Đại Đế từng dẫn theo Ách tộc xâm nhập thiên đạo, bị Hàn Tuyệt dùng Hồng Mông Thiên Lao hàng phục.
Thiên Ung và Tần Linh chỉ có danh thầy trò, Tần Linh một mực là Hàn Ngọc tự mình dạy dỗ.
Hàn Ngọc nhíu mày nói: "Nghiệt đồ đó vẫn lạc rồi à?"
Hắn bấm ngón tay suy tính, sắc mặt càng lúc càng âm trầm.
Tuy quan hệ của Thiên Ung và hắn cũng rất nhạt, nhưng tốt xấu gì cũng có danh phận thầy trò.
Hắn đứng dậy, nói: "Đi thôi, cùng tới hỗn độn xem thử, nghe đồn Đạo Thiên Nhân tộc vô cùng bá đạo, ta cũng muốn xem bọn họ bá đạo tới mức nào."
Tần Linh gật đầu, cũng đứng dậy theo, trong mắt lấp lánh ánh sáng lạnh.
Hắn đang nhàn rỗi không có gì làm, có cơ hội xuất thủ, sao có thể bỏ qua?
...
Năm tháng như mộng, những dấu vết đã mất đi chỉ còn lưu lại trong lịch sử giống như chưa từng xuất hiện.
Năm ngàn vạn năm trôi qua.
Hàn Tuyệt mở mắt, hắn duỗi lưng, ánh mắt nhìn về phía Lĩnh vực trống.
Hắn đầu tiên là chú ý tới hỗn độn của Đạo Tổ, Đạo Thiên Nhân tộc đã không còn.
Trong năm ngàn vạn năm này, chuyện lớn nhất phát sinh chính là Đạo Thiên Nhân tộc bị tiêu diệt, Đạo Thiên Nhân tộc vì quá cường thế, đắc tội với quá nhiều thế lực, dẫn tới bị vây công, mới đầu còn ỷ vào ưu thế phòng thủ mà cố chống đỡ, về sau Đạo Tổ chặt đứt khí vận, Đạo Thiên Nhân tộc đi tới mạt.
Đáng nhắc tới là, Đạo Thiên Nhân tộc vào lúc cuối cùng không ngờ hiến tế toàn tộc, sáng tạo ra một vị Đạo Thiên Nhân thiên tư mạnh nhất, sau đó ném vào trong luân hồi, ngay cả Đạo Tổ cũng không thể ngăn cản.
Mặc dù Đạo Thiên Nhân tộc bị diệt, nhưng chưa chắc đã không ngóc đầu trở lại.
Rất nhiều đại năng đều đang trêu chọc Đạo Tổ, Đạo Tổ tự mình tiêu diệt chủng tộc mà mình sáng tạo, còn lưu lại mầm tai hoạ, đúng là không khôn ngoan.
Cũng có một loại thanh âm khác nói, chỉ cần Đạo Tổ chứng Sáng Tạo Đạo Giả, mầm tai hoạ đó không tính là gì.
Hàn Tuyệt chú ý tới đồ đệ Thiên Ung của Hàn Ngọc cũng chết trong tay Đạo Thiên Nhân tộc, trong thế lực vây quét Đạo Thiên Nhân tộc có Ách tộc, Hàn Ngọc, Tần Linh.
Cái chết của Đạo Thiên Nhân tộc trừ bị Đạo Tổ vứt bỏ ra, bản thân còn là vì bản thân kiêu căng, có tư chất xuất chúng, bọn họ xem thường chủng tộc khác, trong năm tháng lâu dài kết vô số cừu hận.
Đối với Thiên Ung, Hàn Tuyệt không đặc biệt chú ý, cũng lười chẳng muốn phục sinh hắn.
Đệ tử Ẩn Môn nhiều không đếm xuể, con cháu cũng vậy, nói chung cũng phải có người chết.
Rõ ràng sau Đạo Thiên Nhân tộc, hỗn độn bắt đầu tuôn ra chủng tộc nhiều không đếm xuể, có thể nói là trăm hoa đua nở, quy tắc của nó cũng càng lúc càng hoàn thiện, cứ tiếp tục như vậy, Đạo Tổ ngưng tụ ra quy tắc tối cao thứ hai chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Trừ Đạo Tổ ra, một hỗn độn khác ở bên cạnh, Bàn Cổ cũng ngưng tụ ra quy tắc tối cao thuộc về mình.
Hàn Tuyệt nhìn lướt qua, phát hiện toàn bộ Lĩnh vực trống đã có năm vị Đại Đạo Chí Thượng ngưng tụ ra quy tắc tối cao, phân biệt là Hàn Hoang, Đạo Tổ, Bàn Cổ, Nguyên Sinh Tổ Thần, Trật Tự Thánh Mẫu.
Khiến hắn cảm thấy bất ngờ là Trật Tự Thánh Mẫu.
Trật Tự Thánh Mẫu sống vô số năm, cũng cổ xưa như Nguyên Sinh Tổ Thần, xem như là một trong những sinh linh Đệ Cửu Hỗn Độn sáng tạo ra đầu tiên, có lẽ tư chất không tính là tuyệt đỉnh, nhưng lịch duyệt tuyệt đối là số một số hai.
Đề xuất Voz: Thời Không Đảo Lộn