Chương 1582: Lệ Dao và Tầm Thánh Tôn

Lệ Dao nói ra lo lắng của mình, kỳ thật không chỉ là nàng, đại năng khác cũng có lo lắng như vậy, đây cũng là nguyên nhân vì sao bọn họ tranh nhau muốn trở thành Sáng Tạo Đạo Giả trước.

Hàn Tuyệt cười nói: "Không hạn chế, hạn chế duy nhất chính là Sáng Tạo Đạo Giả rất khó chứng, không phải dựa vào nỗ lực là có thể làm được, từ khi hỗn độn sinh ra đến nay, bao nhiêu năm rồi, đã không biết bao nhiêu vạn ức năm, tổng cộng mới xuất hiện sáu vị Sáng Tạo Đạo Giả, ngươi mới tám ức tuổi, Hàn Hoang cũng vậy, các ngươi đều quá nhanh."

Lệ Dao thở phào nhẹ nhõm, không ai hạn chế là được rồi.

Sau khi có được sự chỉ điểm của Hàn Tuyệt, trong lòng nàng cũng sinh ra tự tin.

Hai người lại hàn huyên một lúc, trừ tu hành ra, đề tài duy nhất chính là Hàn Vân Cẩn.

Là mẫu thân thân sinh của Hàn Vân Cẩn, Lệ Dao bình thường căn bản không lo lắng cho Hàn Vân Cẩn, cũng không ra ngoài thăm hỏi hắn, đều là hắn đến bái phỏng mẫu thân.

Hàn Tuyệt đề nghị Lệ Dao ra ngoài dạo một chút, muốn chứng Sáng Tạo Đạo Giả không phải mấy ức năm là có thể thành công, thỉnh thoảng thả lỏng một chút cũng có lợi mà tâm cảnh, suy nghĩ quy tắc.

Lệ Dao hỏi: "Vì sao ngươi có thể chứng Sáng Tạo Đạo Giả trong mấy ức năm?"

"Tư chất của ta mạnh, ta là tư chất mạnh nhất, nếu không sao có thể sinh ra Hồng Mông Ma Thần?"

"Được rồi."

Lệ Dao bỗng nhiên cảm thấy mình quả thật không nên so sánh với Hàn Tuyệt, so sánh với người khác, sự trưởng thành của nàng ta đã có thể dùng từ bất khả tư nghị để hình dung.

Nghĩ tới đây, nàng cũng cảm thấy thoải mái hơn không ít.

Hàn Tuyệt chú ý thấy tâm thái của nàng có chuyển biến, cười cười.

Sau khi Hàn Tuyệt rời đi không lâu, Lệ Dao cũng rời khỏi đàn tràng.

Nàng đầu tiên là đến bái phỏng nhi tử của mình.

Thiên đạo.

Thấy mẫu thân tới, Hàn Vân Cẩn rất thụ sủng nhược kinh, thiếu chút nữa thì mất cả lễ số.

Dẫu sao đây cũng là lần đầu Lệ Dao tới tìm hắn.

Hàn Vân Cẩn gọi thê thiếp, người thân giữ lại bên cạnh tới, nhất nhất hành lễ với Lệ Dao.

Lệ Dao rất bất ngờ, không ngờ nhi tử lại phong lưu như vậy.

Nàng bình thường bận tu luyện, không chú ý tới ngoại giới, nhất là nhi tử, cảm thấy Hàn Vân Cẩn lưng dựa Ẩn Môn là không thể có nguy hiểm, cho nên căn bản không quan tâm tới hắn.

Đợi sau khi vợ con lui ra rồi, Hàn Vân Cẩn vừa châm trà cho mẫu thân, vừa hỏi: "Mẫu thân, vì sao ngài lại đến? Cần nhi tử làm gì à?"

Lệ Dao cười nói: "Chỉ là nghe lời phụ thân ngươi, dành thời gian ra ngoài đi dạo, phụ thân ngươi khen ngươi với ta, ta không biết ngươi có thực sự ưu tú như vậy không, hiện tại xem ra là thật rồi, chẳng trách Hàn gia lại lớn mạnh Hàn gia.

Sắc mặt Hàn Vân Cẩn đỏ lên, nói: "Khụ khụ, mẫu thân nói đùa."

Hàn gia trên cơ bản là do hắn khai chi tán diệp, Hàn Thác, Hàn Hoang, Hàn Thanh Nhi, Hàn Linh đều không có con nối dõi, Hàn Hoang cũng có, nhưng không ai biết thân phận của Sở Tiểu Thất.

Lệ Dao bắt đầu quan tâm tình hình gần đây của Hàn Vân Cẩn, Hàn Vân Cẩn nhất nhất trả lời.

"Vì sao không đi mở Đại Đạo Giới của mình? Ngươi muốn ở lại thiên đạo bao lâu?" Lệ Dao đột nhiên hỏi.

Hàn Vân Cẩn ngẩn người, kinh ngạc hỏi: "Ta cũng có thể mở Đại Đạo Giới?"

Hắn cho rằng tu vi của mình đã đến đỉnh, cho nên căn bản sẽ không nghĩ nhiều, nói chung hắn đã vĩnh sinh bất tử, lại nắm giữ quyền thế ngập trời, việc gì phải cần tu luyện nữa?

Gặp phải cường địch, hắn hoàn toàn có thể dựa vào thế lực của mình để chèn ép, căn bản không cần tự mình xuất thủ.

Lệ Dao nhíu mày nói: "Sao ngươi có thể chán chường như vậy. Đợi con nối dõi của Hàn gia càng lúc càng mạnh, ngươi thực sự cho rằng ngươi có thể một mực nắm giữ thân phận tộc trưởng Hàn gia à?"

Hàn Vân Cẩn trầm mặc.

"Đúng vậy, phụ thân, ngươi không ra gì như vậy, không bằng nhường vị trí gia chủ cho ta đi!"

Một tiếng cười to , chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi mặc bào lộng lẫy long hành hổ bộ đi vào.

Hắn đi tới trước mặt Lệ Dao, cung kính hành lễ, nói: "Tôn nhi Tầm Thánh Tôn bái kiến nãi nãi."

Lệ Dao híp mắt, nàng tất nhiên nhớ rõ Tầm Thánh Tôn, người đại phóng dị thải trong Đại Đạo Lượng Kiếp trước kia, không ngờ là tôn nhi của mình.

"Tầm Thánh Tôn? Hoang đường, sao ngươi có thể nói ra cái tên này?"

Hàn Vân Cẩn khiếp sợ, thậm chí có chút hoảng loạn.

Tầm Thánh Tôn cười nói: "Đây là danh hào gần đây ta mới lấy, thế nào, phụ thân, cảm thấy uy phong không?"

"Càn rỡ! Sau này không cho phép gọi tên này!"

"Vì sao? Đại bá cũng không có ý kiến mà!"

"Ngươi... Không nghe lời vi phụ à?"

"Phụ thân, ta đã lớn rồi, lời vừa rồi không phải chỉ là nói đùa!"

Tầm Thánh Tôn đối chọi gay gắt với Hàn Vân Cẩn, vẻ mặt ngạo khí.

Đúng lúc này, một cỗ uy áp khủng bố hàng lâm, ép cho Tầm Thánh Tôn đột nhiên quỳ xuống, cả người run rẩy, hắn hoảng sợ nhìn về phía Lệ Dao.

"Nãi nãi..."

"Vô lễ như vậy, xem ra phụ thân ngươi không dạy dỗ ngươi tốt rồi."

Lệ Dao mặt không biểu tình nói, trong lòng Tầm Thánh Tôn lại kinh hãi, hắn không ngờ nãi nãi lại cường đại như vậy.

Hàn Vân Cẩn thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hắn phụng phịu, nói: "Cút ra, tự cảnh tỉnh đi."

Tầm Thánh Tôn muốn rời khỏi, lại không thể động đậy.

"Hắn đã xúc phạm ngươi như vậy, ngươi còn bảo vệ hắn?" Lệ Dao bất mãn nhìn về phía Hàn Vân Cẩn.

Hàn Vân Cẩn bất đắc dĩ nói: "Nghiệt tử này cũng không phải lần đầu tiên như vậy, hắn là chỉ miệng lưỡi không sạch sẽ, chứ chưa bao giờ thực sự ngỗ nghịch với ta."

Tầm Thánh Tôn ngẩng đầu, nhìn Lệ Dao với vẻ phẫn nộ, vẻ mặt không phục.

Đề xuất Ngôn Tình: Tinh Hán Xán Lạn
BÌNH LUẬN