Chương 1586: Sơ tâm và mục tiêu
"Thuận theo tự nhiên đi, ai thắng không quan trọng, ta cũng lười chẳng muốn quản, vả lại, giữa người thân cũng có tranh phong, sau này ta đều phải quản hết à? Mỗi người đều có mục đích của mình, không cần chấp nhất." Hàn Tuyệt khẽ cười nói, ngữ khí tùy ý.
Hình Hồng Tuyền cảm thấy lời nói của Hàn Tuyệt có đạo lý, thế là không còn rối rắm về vấn đề này nữa, nàng bắt đầu nói sang chuyện khác, nói ra sự hoang mang của mình.
Hiện tại nàng rất mê mang, không biết nên làm gì.
Hàn Tuyệt cười nói: "Còn nhớ khi mới gặp ta không?"
Hình Hồng Tuyền gật đầu nói: "Đương nhiên là nhớ, khắc sâu trong lòng rồi."
"Ngẫm lại sơ tâm của ngươi, trên đời này nhất định có chuyện khiến ngươi một mực khoái hoạt, thỏa mãn, chỉ là ngươi quên mất thôi, tựa như ta, hiện giờ vẫn đang nỗ lực tu luyện, bởi vì ta thích tu luyện." Hàn Tuyệt nói.
Hình Hồng Tuyền không khỏi suy tư.
Hàn Tuyệt cười nói: "Đừng nghĩ nữa, về xem đi."
Dứt lời, sau lưng Hình Hồng Tuyền xuất hiện vòng xoáy màu đen, cường hành kéo nàng vào trong đó, xuyên qua thời không, nàng về tới Ngọc Thanh Tông lúc trước.
Ngoại môn của Ngọc Thanh Tông.
Hình Hồng Tuyền từng sơn đạo, ánh mắt hướng tới dược viên ở phía trước, một đám Dược Nô đang bận rộn, nàng nhìn thấy một đạo thân ảnh nhỏ.
Hàn Tuyệt.
Hình Hồng Tuyền ngẩn người, bỗng nhiên nổi hứng thú.
Lúc này, nàng cảm nhận được phía sau có khí tức, lập tức che giấu thân hình, chỉ thấy một nam tu sĩ, nữ tu sĩ sóng vai tiến về phía trước, đi đến cửa lớn dược thảo.
Nữ tu sĩ đó chính là Hình Hồng Tuyền trẻ tuổi.
Nhìn mình trước kia, Hình Hồng Tuyền cảm khái vạn phần.
Đây là bước ngoặt vận mệnh.
Tâm tình lúc đó lại hiện lên trong lòng, khi đó nàng là nội gián của Ma Giáo, hơn nữa còn là nội gián song trọng, ngày ngày sống trong thấp thỏm.
Hai năm tiếp theo, Hình Hồng Tuyền một mực chú ý tới Hàn Tuyệt, về phần bản thân, nàng đã quá quen thuộc rồi, cho nên lười chẳng muốn quan tâm.
Nàng phát hiện Hàn Tuyệt lúc còn trẻ rất có nghị lực, hơn nữa còn khiêm tốn, giống như hắn sau khi đã vô địch.
"Phu quân đúng là chưa bao giờ thay đổi."
Hình Hồng Tuyền cảm khái nghĩ, nàng chuyển dời sự chú ý đến trên người mình.
Cũng nên nhìn mình từ một góc độ khác, xem mình rốt cuộc là muốn gì.
...
Trong đàn tràng thứ ba, sau khi Hàn Tuyệt đưa Hình Hồng Tuyền về quá khứ, không đến hai hơi thở lại đưa Hình Hồng Tuyền trở lại hiện tại.
Hình Hồng Tuyền đã sống vạn năm ở quá khứ.
Sau khi trở về, Hình Hồng Tuyền rõ ràng đã biến thành thần thái sáng láng.
"Đa tạ phu quân!"
Hình Hồng Tuyền nói xong liền ra khỏi đạo quán của mình.
Hàn Tuyệt bất đắc dĩ, sao cảm thấy nha đầu này đột nhiên biến thành trẻ tuổi, biến thành hấp tấp vậy.
Hắn đứng dậy ra khỏi đạo quán, đi thăm Thanh Loan Nhi.
Sau khi hàn huyên với các đạo lữ của mình, Hàn Tuyệt quyết định ra ngoài một chuyến.
Hắn muốn xem một chút một trăm lần Tạo Hóa Thiên Tuyển có thể tạo thành ảnh hưởng như thế nào với Vô Tận Thời Đại.
Hàn Thác, Hàn Linh, Hàn Thanh Nhi, Hàn Vân Cẩn rất hưng phấn, nhưng bọn họ cần thời gian để nắm giữ đại tạo hóa mới giác tỉnh.
Ánh mắt Hàn Tuyệt dừng ở trên người những con cháu đó, ảnh hưởng của đại tạo hóa đối với bọn họ mà lớn nhất, có thể nói là vận mệnh trực tiếp thuế biến.
Hàn Tuyệt phân hoá ra mấy chục phân thân, nhất nhất đi tiếp xúc với những con cháu đó, giúp bọn họ bước lên con đường tu hành.
Bên rìa Đạo Chi Bí Cảnh, từng pháp bảo loại hình kiến trúc vờn quanh một cự thú, cự thú này giống như long quy, trên lưng tọa lạc một tòa cung điện, trong cung điện, Sở Tiểu Thất đang hưởng thụ thuế biến mà Nhân Quả Đạo Tinh mang đến.
"Lão tử quả nhiên trời sinh bất phàm, nếu không cũng sẽ không được gia gia yêu mến như vậy."
Sở Tiểu Thất thầm cảm thấy đắc ý, trước đó không lâu hắn mới đội mưa mà về trên chiến trường, bị thương nặng, không ngờ lại giác tỉnh thiên phú, điều này khiến hắn cực kỳ cao hứng.
Chờ hắn nắm giữ được cỗ lực lượng mới này, nhất định có thể đại sát tứ phương, nói không chừng có thể đánh tan gánh nặng của Thủy Nguyên Hồng Mông rơi trên vai hắn, hắn càng nghĩ càng hưng phấn.
Lúc này, một nam tử nhảy vào trong điện.
"Gia gia, đại sự không ổn rồi, Trần Tuyệt tiền bối bị Thủy Nguyên Hồng Mông bắt đi rồi."
Sở Tiểu Thất mở mắt, nhíu mày hỏi: "Cảnh chủ nói thế nào?"
Nam tử trả lời: "Cảnh chủ đang triệu tập cường giả, trong đó bao gồm cả ngài, lại muốn tấn công trận địa của Thủy Nguyên Hồng Mông."
"Ngài mau chuẩn bị đi!"
Sở Tiểu Thất trầm giọng nói: "Không được, ta phải tu luyện một đoạn thời gian, ngươi đi trước đi, hiện tại ta đi cũng không thay đổi được gì, ta phải tranh thủ trở nên mạnh hơn, đến lúc đó hy vọng cứu ra Trần Tuyệt cũng lớn hơn, huống hồ, Trần Tuyệt chính là Đại Đạo Chí Thượng, không chết dễ dàng như vậy đâu."
Nam tử ngẩn người, chỉ có thể lĩnh mệnh rời đi.
Sở Tiểu Thất hít sâu một hơi, lại nhắm mắt.
"Hắn có thể không chống đỡ được lâu như vậy."
Một tiếng cười từ trong bóng tối truyền đến, khiến Sở Tiểu Thất cả kinh mở mắt, hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Hàn Tuyệt từ trong bóng tối đi ra.
Nhìn thấy Hàn Tuyệt, Sở Tiểu Thất sửng sốt, cả người như bị sét đánh.
Hàn Tuyệt không hiện ra thần quang, hiển lộ chân thân, vừa đi đến, vừa cười nói: "Sao? Không nhận ra ta à? Xem ra ta nuôi phải một con sói mắt trắng rồi."
Sở Tiểu Thất bừng tỉnh, vội vàng quỳ xuống, run giọng nói: "Gia gia!Sao ngài..."
Thân ảnh đã trở nên mơ hồ trong ký ức của hắn lại biến thành rõ ràng, trường hợp gặp lại mà hắn ảo tưởng vô số lần không ngờ lại tới đột nhiên như vậy.
Hàn Tuyệt đi tới trước mặt hắn rồi ngồi xuống, cười nói: "Sao ta còn sống á?"
"Tất nhiên không phải, ngài khẳng định vẫn sống, ta luôn cảm thấy ngài rất lợi hại..."
Sở Tiểu Thất nói năng lộn xộn, hắn rất lâu rồi không kích động như vậy.
Sau khi trở nên mạnh hơn hắn một mực tìm kiếm tung tích của Hàn Tuyệt, đáng tiếc, lại không có kết quả.
Đề xuất Voz: Đêm Tây Nguyên - Dưới ánh trăng khuya