Chương 1588: Hồng mông dung hợp (2)
Lợi ích của dung hợp chính là từ giờ bọn họ sẽ liên thủ, ít nhất cũng có thể dựa vào nhau, chỗ hại là bọn họ dính lại một chỗ, sau này xảy ra mâu thuẫn cũng không thể tách ra.
Đương nhiên, tất cả đều căn cứ vào Hàn Hoang là có thật lòng muốn hợp tác hay không.
Dựa vào nhận thức của Thủy Nguyên Hồng Mông đối với Hàn Hoang, tiểu tử này chỉ là bá đạo, chứ không có nhiều tâm nhãn.
Mấu chốt nhất là người sau lưng Hàn Hoang.
Thủy Nguyên Hồng Mông hỏi: "Sau khi Dung hợp, ai làm chủ?"
Hàn Hoang lắc đầu bật cười nói: "Việc gì cứ phải phân chủ yếu và thứ yếu, hồng mông của chúng ta dung hợp, khiến nhân quả, mệnh cách giao hòa, nếu các ngươi thích quyền lực, muốn thống trị hồng mông thì ta có thể giao cho các ngươi."
Hoàng Tôn Thiên cười nói: "Ta cũng muốn tu luyện cho tốt thôi."
Thủy Nguyên Hồng Mông cười nói: "Một khi đã như vậy, ta không có ý kiến, dung hợp hồng mông thế nào?"
Hàn Hoang bắt đầu nói ra ý tưởng của mình, Thủy Nguyên Hồng Mông, Hoàng Tôn Thiên nghe xong cảm thấy có thể làm được.
Trước khi sắp chia tay, Thủy Nguyên Hồng Mông giao ra Trần Tuyệt, muốn hỏi thái độ của Hàn Hoang.
Hàn Hoang hờ hững nói: "Hai phương thế lực giao chiến, bị bắt giữ là chuyện thường, chỉ cần ngươi không làm liên lụy tới người vô tội."
Thủy Nguyên Hồng Mông cười nói: "Ngươi đã có thành ý như vậy, vậy ta thả hắn, kẻ này có tạo hóa thần bí, thành tựu ngày sau là khó có thể đoán định."
"Con cháu như vậy ở Hàn gia căn bản không tính là gì."
Hàn Hoang nói xong liền biến mất.
Hoàng Tôn Thiên nói: "Kẻ này là huynh đệ của đồ nhi ta, chiêu này của ngươi là nạy cả hai người chúng ta."
Thủy Nguyên Hồng Mông ném Trần Tuyệt cho hắn, cười nói: "Một khi đã như vậy, nhân tình này tặng cho ngươi."
"Ta sẽ không cảm tạ."
Hoàng Tôn Thiên tiếp nhận Trần Tuyệt, rời khỏi phiến hồng mông này.
Thủy Nguyên Hồng Mông cười cười, sau đó nhắm mắt tu luyện.
...
Trời xanh mây trắng, trong đình viện tường cao, một nam tử oai hùng đang tập võ.
Hàn Tuyệt ngồi trên bậc thang trước đại sảnh, ngáp dài.
Nam tử oai hùng dừng lại, đi tới trước mặt hắn, cười khà khà nói: "Gia gia, ngươi xem bộ quyền pháp vừa của ta đánh thế nào?"
Hàn Tuyệt bĩu môi nói: "Thế giàn hoa, lãng phí thiên phú, tu tiên đi, tu võ không có tiền đồ."
Nam tử này tên là Nhập Đạo Long, giác tỉnh đại tạo hóa trời sinh, Siêu Tinh.
Siêu Tinh, đại tạo hóa trời sinh, mỗi khi gặp phải cảnh sắp chết sẽ siêu việt cực hạn, nếu sống sót, tư chất mạnh hơn, nói cách khác, Siêu Tinh phải không ngừng gặp tuyệt cảnh, nếu không có chỗ dựa, rất dễ chết non.
Phiến Phàm giới này thịnh hành phong trào tập võ, chứ không phải tu tiên, truyền thuyết về người tu tiên không có ở đây, nhưng Hàn Tuyệt biết những võ giả khủng bố trong truyền thuyết đó chính là người tu tiên.
Hắn tìm tới Nhập Đạo Long đã bảy năm, hai người có danh nghĩa thầy trò, nhưng Nhập Đạo Long vẫn chưa thực sự khai phá tiềm lực của Siêu Tinh.
Nhập Đạo Long bĩu môi nói: "Tu tiên cái gì, chưa nghe nói tới."
Lúc này, một đám hạ nhân xông vào, tên gầy cầm đầu kêu rên: "Thiếu gia, người ở trang hàng xóm lại tới bắt nạt chúng ta!"
Nhập Đạo Long vừa nghe vậy, trợn mắt, giống như mắt giống như, tức giận nói: "Tự tìm chết! Đi!"
Nhìn Nhập Đạo Long vội vàng rời đi, Hàn Tuyệt lại nằm xuống, tiếp tục phơi nắng.
"Tiểu tử, cuộc sống hiện tại không dài lâu đâu."
Hàn Tuyệt nhẹ giọng cười nói, không ai nghe thấy, đây là hắn lẩm bẩm một mình, hắn đã quen rồi.
Trước khi Nhập Đạo Long gặp phải Hàn Tuyệt mấy chục năm đều sống rất xuôi gió xuôi nước, cưới vợ sinh con, từ trẻ con đến trưởng thành, lại gánh vác chức trách của thôn trang.
Thời gian lâu dần, trong lòng Nhập Đạo Long sinh ra biến hóa, chỉ vì Hàn Tuyệt một mực không già đi.
Truyền thuyết Hàn Tuyệt không già được truyền ra phạm vi vạn dặm, dẫn tới rất nhiều hài tử tới bái sư, Hàn Tuyệt cũng không cự tuyệt, nhưng cũng không thực sự truyền thụ gì, mỗi ngày trông một đám tiểu thí hài chạy chơi trong ngoài trang.
Nhập Đạo Long còn muốn tìm Hàn Tuyệt để xin thuật tu tiên, lại bị Hàn Tuyệt hàm hồ cho qua, cứ như vậy, việc vặt trong nhà cũng khiến Nhập Đạo Long quên đi sơ tâm.
Lúc qua sáu mươi tuổi, hắn lực bất tòng tâm, không còn sinh long hoạt hổ như lúc trẻ tuổi, xử lý xong gia sự, đại bộ phận thời gian đều là ngẩn ngơ nhìn trời.
Một ngày này.
Hắn tìm tới Hàn Tuyệt, nói chuyện phiếm giải sầu.
Nhập Đạo Long đã già cả cảm khái nói: "Gia gia, những cố sự phi thiên độn địa trước kia ngươi nói với ta, có thể lại kể cho ta một chút không?"
Hàn Tuyệt cười nói: "Ta chỉ là nhìn thì trẻ tuổi, kỳ thật ta cũng già rồi, rất nhiều chuyện trước kia đều không nhớ được."
Nhập Đạo Long thở dài một hơi.
"Đáng tiếc tư chất của ta không đủ trác tuyệt, nếu không lúc trẻ tuổi có thể ra ngoài lang bạt võ đạo." Nhập Đạo Long cảm khái nói, ngữ khí thổn thức, người già rồi thích hoài niệm thời trẻ tuổi.
Hàn Tuyệt cười hỏi: "Ngươi thấy trời này cao bao nhiêu?"
Nhập Đạo Long lắc đầu bật cười: "Trời xanh như vậy, một phàm nhân như ta làm sao mà biết được cao bao nhiêu?"
Hàn Tuyệt cười cười.
"Có điều lời nói của ngươi lại khiến ta rất hiếu kỳ, trời này rốt cuộc cao bao nhiêu, con người hay nói, trời sập trời sập, nhưng trời này chưa sập bao giờ, chỉ có người không sống qua được bao tuổi sẽ suy sụp thôi."
Nhập Đạo Long nhìn bầu trời, bắt đầu xuất thần.
Hàn Tuyệt duỗi lưng, cười nói: "Trời sắp sập rồi."
Nhập Đạo Long nghe thấy vậy, tưởng là nói đùa, cho nên không tiếp lời.
Không lâu sau, hắn bỗng nhiên nhìn thấy chân trời xuất hiện một điểm sáng, nhanh chóng biến to, xẹt qua bầu trời, khiến cho cả thiên địa mất đi màu sắc, hắn cả kinh theo bản năng nhắm mắt lại.
Còn chưa chờ hắn có phản ứng, bên tai đã truyền đến tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Hắn bỗng nhiên nhớ tới lời nói vừa rồi của Hàn Tuyệt.
Trời sắp sập rồi.
...
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Triều Ưng Khuyển