Chương 1596: Tuyệt vọng khôi phục (2)

Nhưng bọn họ đã là Đại Đạo Chí Thượng viên mãn, lực lượng có thể khiến hắn không thể lay động, chẳng lẽ Sở Tiểu Thất là Sáng Tạo Đạo Giả chuyển thế?

"Thân phận thực sự của hắn là Hồng Mông Tuyệt Vọng, hung ma số một thượng cổ, từng cắn nuốt hơn một ngàn Đại Đạo Thánh Nhân, vô số thế giới lớn nhỏ."

Thân ảnh ở giữa mở miệng nói, ngữ khí tràn ngập cảm khái.

Trần Tuyệt sửng sốt.

Hồng Mông Tuyệt Vọng!

Hắn tất nhiên từng nghe nói tới cái tên này, trước khi Vô Tận Thời Đại tới, Hồng Mông Tuyệt Vọng từng mang tới tuyệt vọng cho chúng sinh, lúc ấy toàn bộ đại năng của hỗn độn liên thủ cũng không ngăn cản được Hồng Mông Tuyệt Vọng, có thể nói là hung ma khủng bố nhất từ xưa đến nay.

Đúng lúc này, Sở Tiểu Thất bỗng nhiên mở mắt, hai mắt đỏ rực, khuôn mặt nhanh chóng biến thành dữ tợn, hắn chậm rãi đứng dậy, huyết khí tỏa ra, huyết phong càn quét bốn phương tám hướng, xé hư không ra từng khe nứt, cơn lốc thời không ập tới.

Không gian phía trước Trần Tuyệt vỡ vụn, Sở Tiểu Thất và ba đạo thân ảnh thần bí rơi vào trong bóng tối, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Trần Tuyệt lập tức đuổi theo, vừa tiến vào loạn lưu thời không đã bị một cỗ lực lượng cường đại thần bí va chạm, nhục thân của hắn lập tức chôn vùi, thần hồn điên đảo, chỉ cảm thấy tất cả đều đang quay cuồng.

Đợi hắn khôi phục ý thức, phát hiện mình đang nằm trong một mảng phế tích.

Đây là một tòa thành trì của thế gian, vì hắn rơi xuống, toàn thành trực tiếp sụp đổ, sinh linh trong thành đều chết bất đắc kỳ tử.

Trần Tuyệt đứng dậy, nhục thân đã khôi phục, hắn vừa định hành động, một tia hắc khí quấn lấy tứ chi của hắn, hắn cúi đầu nhìn, không khỏi động dung.

Nhân quả chi lực của Sở Tiểu Thất.

Lực lượng thần bí lúc trước tập kích hắn là lực lượng của Sở Tiểu Thất?

Nhưng rõ ràng là xa lạ như vậy...

Chẳng lẽ đó chính là lực lượng của Hồng Mông Tuyệt Vọng?

Trần Tuyệt cắn răng, biến mất.

Hắn nhanh chóng đi tìm Vô Tướng Thiên Hạ.

Sở Tiểu Thất, Trần Tuyệt đều là tồn tại đứng đầu trong Đạo Chi Bí Cảnh, rất được Vô Tướng Thiên Hạ ưu ái, Vô Tướng Thiên Hạ lại có chỗ dựa là Sáng Tạo Đạo Giả, Trần Tuyệt nghĩ đến hắn đầu tiên.

Trong điện, nghe Trần Tuyệt kể xong, Vô Tướng Thiên Hạ nhíu mày.

Tiểu tử đó không ngờ là Hồng Mông Tuyệt Vọng...

Ký ức xa xưa lại hiện lên trong lòng, khiến trong lòng hắn lạnh toát.

Lúc trước Hồng Mông Tuyệt Vọng mang tới cho hắn ám ảnh tâm lý, khiến hắn nghĩ lại vẫn sợ.

Trần Tuyệt nói: "Ba tồn tại thần bí đó tất nhiên là muốn lợi dụng Sở Tiểu Thất, có lẽ Sở Tiểu Thất không phải Hồng Mông Tuyệt Vọng, chỉ là có được lực lượng của hắn."

Vô Tướng Thiên Hạ mở miệng nói: "Việc này ta biết rồi, giờ ta đi bái phỏng Đại Thần Minh, ngươi đừng nhúng tay vào nữa, để tránh gặp phải bất trắc."

Trần Tuyệt cũng rời đi.

Nói xong, Vô Tướng Thiên Hạ liền biến mất.

Hắn không thể đặt hy vọng ở trên người Vô Tướng Thiên Hạ.

...

Một ức năm sau.

Hàn Tuyệt mở mắt, gọi Hàn Hoang chờ ở ngoài đạo quán đã lâu vào.

Hàn Hoang bước nhanh vào, hành lễ với Hàn Tuyệt, sau đó ngẩng đầu hỏi: "Phụ thân, Sở Tiểu Thất đúng là Hồng Mông Tuyệt Vọng à?"

Hàn Tuyệt ừ một tiếng.

Hàn Hoang biến sắc.

Hàn Tuyệt biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì đó, Sở Tiểu Thất giác tỉnh lực lượng của Hồng Mông Tuyệt Vọng, ý thức bởi vì chịu đối xung của hai cỗ lực lượng kiếp này, kiếp trước, lâm vào trong hỗn loạn, lúc này thần chí của hắn không tỉnh táo, bị Kỷ Tiên Thần, Tầm Thánh Tôn, Phương Lương lợi dụng, cắn nuốt Đại Đạo Giới ở chung quanh, khiến cho chúng sinh của Lĩnh vực trống lòng người hoang mang.

Bọn họ xuất quỷ nhập thần, rất khó truy tung.

Hàn Tuyệt cười hỏi: "Ngươi muốn làm như thế nào?"

Hàn Hoang trầm giọng nói: "Tất nhiên cứu hắn, phụ thân, xin lỗi, ta khiến ngài thất vọng rồi."

Từ sau khi Sở Tiểu Thất nhập ma, làm bậy khắp nơi, Hàn Thác tìm tới hắn, nói với Sở Tiểu Thất kinh lịch lúc nhỏ, sau khi nghe xong, hắn liền ý thức được phụ thân đã biết quan hệ thực sự của hắn và Hồng Mông Tuyệt Vọng.

"Đó là chuyện của ngươi, tự ngươi quyết định đi, ta sẽ không nhúng tay, các Sáng Tạo Đạo Giả cũng sẽ không ra tay."

Hàn Tuyệt bình tĩnh nói, nghe vậy, Hàn Hoang cũng không thất vọng, hắn lại hành lễ, đứng dậy rời đi.

Chiến tranh của Tam đại hồng mông và ba người Tầm Thánh Tôn chính thức bắt đầu.

Hàn Tuyệt thì nhìn về phía sâu trong Lĩnh vực trống, ánh mắt hắn biến thành lạnh như băng.

"Muốn dùng Hồng Mông Tuyệt Vọng để đánh lừa dư luận? Ngươi quá không biết tự lượng sức mình rồi."

Hàn Tuyệt khẽ cười nói, sở dĩ Sở Tiểu Thất giác tỉnh lực lượng của Hồng Mông Tuyệt Vọng, chính là vì tâm ma của Đệ Cửu Hỗn Độn, thằng ôn này còn tìm tới Kỷ Tiên Thần, Phương Lương, Tầm Thánh Tôn, ngầm lửa cháy đổ thêm dầu.

Hàn Tuyệt quyết định động thủ!

Trong Thời Không Trường Hà, Kỷ Tiên Thần, Phương Lương, Tầm Thánh Tôn đả tọa song song.

Ở trước mặt bọn họ có một đạo thân ảnh màu đỏ, chính là Sở Tiểu Thất, quanh người Sở Tiểu Thất có huyết khí lượn lờ, trạng thái thô bạo, cả người run rẩy, vẻ mặt dữ tợn, giống như hung thú hình người mất đi lý trí.

Phương Lương lo lắng nói: "Cảm giác không quá đúng, liệu chúng ta có bị trêu đùa không?"

Kỷ Tiên Thần mắt cũng không mở, nói: "Đối phương ngay cả thân phận cũng không chịu tiết lộ, tất nhiên là có tính kế, nhưng chúng ta cũng có nhu cầu của mình, chúng ta phải chứng Sáng Tạo Đạo Giả, nếu thành công, lại giúp hắn xóa đi nghiệp lực ngập trời của Hồng Mông Tuyệt Vọng."

Tầm Thánh Tôn hỏi: "Vì sao không tìm Chúa Tể?"

Kỷ Tiên Thần mở mắt liếc hắn, nói: "Chúa Tể là dễ tìm như vậy à?"

"Cho dù ngươi có thể gặp được, ngươi sẽ nói gì? Ngươi tìm đệ tử đồng bào của ngươi à? Hay là cầu hắn giúp ngươi chứng Sáng Tạo Đạo Giả? Sáng Tạo Đạo Giả mà dễ như vậy, đám người Hàn Thác, Hàn Hoang sớm đã thành công rồi."

Tầm Thánh Tôn trầm mặc.

Đề xuất Huyền Huyễn: Từ Ở Rể Thành Nữ Đế Sủng Thần
BÌNH LUẬN