Chương 1600: Thỏa hiệp siêu nhiên
Lúc này Hàn Tuyệt mới yên tâm, mặc dù Chúa Tể có thể nhìn rõ toàn bộ Vô Tận Thời Đại, nhưng lúc trước Chí Tà Hỗn Ma trốn ở ngoài Vô Tận Thời Đại, ẩn dưới quy tắc cơ bản, có lẽ ở dưới quy tắc cơ bản còn ẩn tàng lực lượng không biết, hắn vẫn chưa thể triệt để nhìn thấu toàn bộ Lĩnh vực trống.
Hắn nhìn về phía Bản Nguyên Thời Không, tương lai đã thay đổi.
Chí Tà Hỗn Ma vẫn lạc, ba người Kỷ Tiên Thần trước tiên bb Sở Tiểu Thất phản phệ, chặt đứt con đường Sáng Tạo Đạo Giả, nhân quả của bọn họ và ba Hồng Mông Ma Thần cũng theo đó mà kết thúc.
Bởi vì dính dáng đến lực lượng quá mạnh, bất kể là Hàn Hoang tương lai, hay là Tầm Thánh Tôn tương lai, đều không thể nhận thấy sự biến hóa của mệnh số.
"Đã không có Chí Tà Hỗn Ma, nam tử tóc trắng đó sẽ có thể là ai?"
Trong lòng Hàn Tuyệt cảm thấy tò mò, suy nghĩ một lúc mới chậm rãi nhắm mắt.
...
Bản Nguyên Thời Không, Tầm Thánh Tôn bị đánh tan nhục thân, thần hồn lại ngưng tụ nhục thân, hắn kinh hãi nhìn về phía Sở Tiểu Thất.
Sở Tiểu Thất trải qua sự chỉ điểm của Hàn Tuyệt, đã triệt để nắm giữ lực lượng của Hồng Mông Tuyệt Vọng, lực lượng kiếp trước sinh ra đã có và tu vi của kiếp này kết hợp, hắn đã đạt tới trình độ rất mạnh, đối mặt với ba Đại Đạo Chí Thượng viên mãn, vẫn hiện ra tư thái vô địch.
"Ha ha ha! Các ngươi chỉ có chút thực lực này thôi à? Đã không có chỗ dựa, các ngươi chính là không ra gì như vậy sao?"
Sở Tiểu Thất ngông cuồng cười to, hư ảnh khủng bố của Hồng Mông Tuyệt Vọng bồng bềnh trên nhục thân của hắn, giống như pháp tướng, khiến cho khí thế của hắn cực kỳ khủng bố.
Kỷ Tiên Thần, Phương Lương, Tầm Thánh Tôn trầm mặc.
Trong lòng bọn họ hoảng sợ, lời nói của Sở Tiểu Thất là có ý gì?
Không còn chỗ dựa?
Vị tồn tại siêu nhiên thần bí đó đã vẫn lạc rồi?
"Ngươi biết chỗ dựa của chúng ta à?"
Kỷ Tiên Thần trầm giọng hỏi.
Sở Tiểu Thất lắc lắc cổ cười nói: "Đương nhiên biết, một tên gia hỏa rất lớn, quả thật cường đại, ta ở trước mặt hắn, thiếu chút nữa thì bị hù chết đáng tiếc, hắn hoàn toàn không phải là đối thủ của gia gia ta, gia gia ta có thể thoải mái trấn áp hắn."
Phương Lương không nhịn được hỏi: "Gia gia của ngươi là ai?"
Trong lòng hắn có một đáp án, Sở Tiểu Thất chính là Hàn Hoang sáng tạo, liệu gia gia của hắn có phải là...
Sở Tiểu Thất ngạo nghễ nói: "Tất nhiên là Chúa Tể!"
Ba người Kỷ Tiên Thần đều giật mình.
Việc này không ngờ kinh động tới Hàn Tuyệt, bọn họ lập tức sợ hãi.
Trong nhận thức của bọn họ, không biết thái độ của Hàn Tuyệt đối với Hồng Mông Tuyệt Vọng, Sở Tiểu Thất, chỉ tưởng Sở Tiểu Thất là con cháu bình thường của Hàn gia, cho dù Sở Tiểu Thất đúng là cháu của Hàn Tuyệt, Hàn Vân Cẩn cũng đã sinh không ít cháu cho Hàn Tuyệt, tuyệt đại đa số đều chưa từng được chính mắt nhìn thấy Hàn Tuyệt.
Hiện thì khác, Hàn Tuyệt đã xuất thủ.
Vì sao Hàn Tuyệt không cảnh cáo bọn họ?
Kỷ Tiên Thần, Phương Lương rất hoảng.
Tâm tình của Tầm Thánh Tôn rất phức tạp, kiếp trước hắn đã được kiến thức sự cường đại của Hàn Tuyệt, kiếp này hắn lại vô cùng sùng bái Hàn Tuyệt, loại tình huống phải đối mặt với sự bất mãn của Hàn Tuyệt này đã mang tới cho hắn áp lực cực lớn.
Sở Tiểu Thất không biết bọn họ đang nghĩ gì, nhưng lửa giận trong lòng cần phát tiết, hắn giơ cao tay phải, điên cuồng cười nói: "Chuẩn bị chịu chết đi, trước tiên tru sát các ngươi, rồi đoạt Thời Không Trường Hà dưới chân các ngươi!"
Pháp lực khủng bố bùng nổ, thuận theo lòng bàn tay của hắn tràn ra, ngưng tụ ra một ấn tỳ to lớn trên đỉnh đầu, ấn này có màu tím, không ngờ rất giống với Chung Nguyên Thiên Tỳ.
"Từ bỏ đi!"
Kỷ Tiên Thần trầm giọng nói, quanh người phát ra thần quang thời gian, bao bọc Phương Lương, Tầm Thánh Tôn, ba người hóa thành một đạo hồng quang chui vào trong Thời Không Trường Hà.
Sở Tiểu Thất lần đầu tiên phỏng theo thần thông của Hàn Tuyệt, rất hưng phấn, hắn điều khiển Chung Nguyên Thiên Tỳ nghiền ép Thời Không Trường Hà, Thời Không Trường Hà lập tức bị khuấy nát, không gian chung quanh bắt đầu sụp đổ, vỡ vụn.
...
Lĩnh vực thần bí.
Hỗn Độn Vô Thức và Thích Thiên Vô Lượng Đại Diệt Tôn chạm mặt.
Hai vị Sáng Tạo Đạo Giả nhìn nhau không nói gì, một lúc sau, Hỗn Độn Vô Thức mới thở dài một tiếng.
Thích Thiên Vô Lượng Đại Diệt Tôn mở miệng nói: "Những chuyện đó coi như chưa phát sinh đi, Chúa Tể không thể không phát hiện, hắn đã không vạch trần, chính là cho chúng ta cơ hội."
Hỗn Độn Vô Thức nói: "Ta cũng nghĩ như vậy."
Tuy không nói gì, nhưng bọn họ đều cảm thấy Chí Tà Hỗn Ma có thể đã gặp hạn rồi.
Cột sáng màu sẫm đó tất nhiên là dư uy đại chiến của Chí Tà Hỗn Ma và Chúa Tể, nếu Chí Tà Hỗn Ma giành chiến thắng, tất nhiên sẽ tới tìm bọn họ, nhưng mà không có, bọn họ thậm chí không thể liên hệ với Chí Tà Hỗn Ma nữa, kết quả đã rất rõ ràng.
Hỗn Độn Vô Thức mở miệng nói: "Thời đại của chúng ta sắp trôi qua rồi, tương lai nhất định sẽ xuất hiện nhiều Sáng Tạo Đạo Giả hơn, chỉ cắt cứ là không thể ngăn cản, chúng ta vẫn cứ liên thủ đi, cũng tiện chiếu ứng lẫn nhau."
Thích Thiên Vô Lượng Đại Diệt Tôn đáp: "Được, Hồng Mông Ma Thần, Đạo Tổ đều không chịu sự nắm giữ của chúng ta, chúng ta phải cùng đề cử ra một vị Sáng Tạo Đạo Giả."
Hỗn Độn Vô Thức nói: "Lựa chọn ủng hộ một con cháu Hàn gia được không?"
"Lựa chọn ai? Đã trưởng thành rồi, hay là chưa thể hiện ra tiềm lực?"
Thích Thiên Vô Lượng Đại Diệt Tôn hỏi, hắn đã rất mệt rồi, lười chẳng muốn nghĩ nhiều, cho nên để Hỗn Độn Vô Thức làm chủ.
Hỗn Độn Vô Thức nói: "Tất nhiên là đã trưởng thành, chúng ta không có thời gian để đợi nữa, bồi dưỡng ra Sáng Tạo Đạo Giả càng sớm thì càng có lợi cho chúng ta, Hàn Lương đi, tư chất của hắn rất không đơn giản, nhưng lại yên lặng mấy ức năm gần đây, có lẽ đây chính là thời cơ tốt nhất để chúng ta giúp hắn."
Đề xuất Voz: Người con gái khiếm thính của em