Chương 1601: Tồn tại không thể trêu chọc nhất
Hàn Lương?
Thích Thiên Vô Lượng Đại Diệt Tôn hơi gật đầu, kẻ này từng được xưng là đệ nhất thiên tài của Vô Tận Thời Đại, còn từng theo Chúa Tể tu luyện, nhất định không kém.
Hai vị Sáng Tạo Đạo Giả không nhiều lời, đều tự rời đi.
...
Bởi vì sự can thiệp của Đệ Cửu Hỗn Độn, các Đại Đạo Chí Thượng không xem xét được đại chiến của Hàn Tuyệt và Chí Tà Hỗn Ma, nhưng cỗ khí tức khủng bố này lại khiến các đại năng khiếp đảm, bọn họ luôn cảm thấy Vô Tận Thời Đại sắp phát sinh đại sự.
Trong nhất thời, càng lúc càng nhiều đại năng bắt đầu bế quan, tận hết khả năng mau chóng trở nên mạnh hơn.
Trong năm tháng dài lâu về sau, những Đại Đạo Giới đã thành hình bắt đầu phát triển với tốc độ cao, thế hệ trước ẩn lui, cho hậu bối cơ hội thể hiện ra thiên tư, dần dần, ngay cả các đại năng như Hàn Hoang, Đế, Chí Phạt Thần Tôn, Lão Tử, Bàn Cổ, Trật Tự Thánh Mẫu, Vô Tướng Thiên Hạ cũng đã biến thành truyền thuyết lâu đời.
Lại một thời đại mới đã tới.
Đối với chúng sinh mà nói, ức năm là vô cùng dài lâu, nhưng đối với đại năng mà nói, chỉ là một giấc mộng xuân thu mà thôi.
Ba ức năm sau.
Hàn Tuyệt kết thúc bế quan, vốn định một hơi bế quan năm ức năm, nhưng tôn nhi của hắn Hàn Lương tới bái phỏng.
Hàn Lương đã đợi Lương đợi mấy trăm vạn năm, đoạn thời gian này giảng đạo cho đệ tử đàn tràng, luận bàn với đồng môn trong thí luyện mô phỏng, khiến cuộc sống của hắn rất phong phú.
Phân thân của Hàn Tuyệt đều có trách nhiệm riêng, bình thường sẽ không trao đổi với các đệ tử, con cái, loại chuyện trao đổi này đối với Hàn Tuyệt mà nói, đã là rất hiếm thấy, thỉnh thoảng dành thời gian cũng là chuyện vui, nếu cứ dùng phân thân để qua loa tắc trách, dần dà, tính tình của hắn sẽ thật sự biến thành đạm mạc, người tới tìm hắn chắc cũng đều là có mục đích mới đến, rất khó liên lạc tình cảm.
Hiện tại có thể tới tìm Hàn Tuyệt, đều là người được hắn để ý.
Hàn Lương có được truyền âm của Hàn Tuyệt, lập tức vào quán.
Hắn cung kính quỳ lạy ở trước mặt Hàn Tuyệt.
Bao nhiêu năm rồi không gặp, tiểu tử này đã triệt để trưởng thành rồi, phong thái của hắn rất có khí độ của Hàn Hoang, ít nhất thì cũng mạnh hơn cha hắn Hàn Vân Cẩn rất mạnh hơn nhiều.
"Gia gia, đã lâu không gặp, tôn nhi bất hiếu, lúc trước cũng không tới bái phỏng ngài, có điều ngài bận tu luyện, ta bái phỏng nhiều cũng không tiện."
Hàn Lương ngẩng đầu cười nói, một tiếng gia gia đã kéo quan hệ của hai người gần lại.
Hàn Tuyệt cười nói: "Quả thật, năm ức năm tới một lần là được rồi, có điều, ngươi đã rời khỏi không chỉ năm ức năm."
Hàn Lương quẫn bách, nói: "Tôn nhi không phải đang nỗ lực để không khiến ngài mất mặt sao? Hiện giờ ta đã mở ra Đại Đạo Giới của mình, gia gia, ta nói với ngài nhé, Đại Đạo Giới của ta chính là không tồi, không ngờ có thể hấp thu lực lượng quy tắc không biết của Lĩnh vực trống, điểm này, ta chưa cùng nói với người khác, chỉ nói với ngài thôi."
Hàn Tuyệt cười nói: "Lợi hại như vậy à?"
Tiểu tử này quả nhiên không đơn giản.
Hàn Lương chính là Ma Thần mới của Vô Tận Thời Đại, tư chất không thua gì Hồng Mông Ma Thần, được quy tắc cơ bản của Lĩnh vực trống thúc giục hóa, ẩn chứa bản năng hủy diệt tất cả, mục đích của hắn là thanh trừ chướng ngại cho Lĩnh vực trống, nhưng tính cách của Hàn Lương lại rất thiện lương, so với phá hủy thì thích sáng tạo hơn.
Có điều sáng tạo và hủy diệt vốn là có tính hai mặt.
Giống như Hàn Lương nói, Đại Đạo Giới hắn sáng tạo, lại phá hủy quy tắc cơ bản của Lĩnh vực trống.
Hàn Lương tiếp tục thổi phồng bản thân, hắn như vậy ngược lại khiến Hàn Tuyệt rất cao hứng.
Ít nhất thì tiểu tử này vẫn biết điều, không vừa tới đã cầu gì hắn.
Vì sao Hàn Lương đến, Hàn Tuyệt nhìn một cái là biết.
Hỗn Độn Vô Thức, Thích Thiên Vô Lượng Đại Diệt Tôn gần đây đều đang giúp hắn, hắn muốn cái gì, hai vị Sáng Tạo Đạo Giả đều sẽ tận lực thỏa mãn, đây cũng là nguyên nhân Đại Đạo Giới của hắn không dẫn tới sự kiêng kị của đại năng khác, bởi vì hắn có hai vị Sáng Tạo Đạo Giả bảo kê, tổ tiên lại có tồn tại tối cao Chúa Tể này.
Nói một cách không hề khoa trương, hiện tại, Hàn Lương tuyệt đối là tồn tại mà các phương thế lực của thời đại mới cho rằng là không thể trêu chọc nhất.
Tuy Hàn Lương rất thích, lại có chút lo lắng.
Không có yêu vô duyên vô cớ, hai vị Sáng Tạo Đạo Giả đang mưu đồ gì?
Hàn huyên một hồi lâu, Hàn Lương mới nói ra lo lắng của mình.
Hàn Tuyệt cười nói: "Bọn họ đứng sai đội, muốn bù đắp một phen, hơn nữa tư chất của ngươi đáng để bọn họ lôi kéo, ngươi cứ yên tâm đi, ngươi nhận tình của bọn họ, sau này chứng Sáng Tạo Đạo Giả, nếu bọn họ có việc cầu ngươi hỗ trợ, ngươi có cự tuyệt không?"
Hàn Lương nghiêm mặt nói: "Ta không phải là loại người vong ân phụ nghĩa đó!"
"Như vậy cứ tùy tâm đi."
"Đa tạ gia gia đã chỉ điểm, có điều ngài nói bọn họ đứng sai đội là có ý gì, trong Sáng Tạo Đạo Giả có người đối nghịch với ngài, bị ngài thu thập à?"
Hàn Lương tò mò hỏi, hắn vô cùng hếu kỳ với chuyện ở trình độ Sáng Tạo Đạo Giả.
Hàn Tuyệt cười nói: "Không phải như ngươi nghĩ đâu, nhưng ta không thể nói với ngươi, chuyện của gia gia, cháu chắt như ngươi cũng có thể tìm hiểu à?"
"Sặc, vậy Sở Tiểu Thất mà gia gia nói chính là đường ca của ta à?"
Hàn Lương lại hỏi, sau khi đánh bại ba người Kỷ Tiên Thần, Sở Tiểu Thất trở về Vô Tận Thời Đại, nhưng bởi vì làm bậy quá nhiều, dẫn tới cừu gia vô số, ngay khi Sở Tiểu Thất bị vây công, Hàn Hoang đứng ra, ba Hồng Mông Ma Thần đón Sở Tiểu Thất đi, ngôn luận Hồng Mông Tuyệt Vọng chính là huyết mạch của Hàn Hoang bắt đầu được lưu truyền.
Hiện giờ, Sở Tiểu Thất ở hồng mông, khiến những đại năng hận hắn vô cùng tức giận, chỉ có thể nghĩ biện pháp bôi nhọ, khích hắn ra ngoài.
Đề xuất Voz: Nhẹ Nhàng Đêm Khuya - Câu Chuyện Tuổi 23