Chương 1: Huynh đệ tình thâm. (1) (1)
Chương 1: Huynh đệ tình thâm. (1) (1)
Chương 006: Huynh đệ tình thâm. (1)
Cảnh tượng hăng hái này làm Hứa Bình Thu rất đắc ý, có đôi tiên đồng ngọc nữ này hưởng ứng sợ gì học viên khác không theo, hiệu trưởng Vương Lam ở bên có vẻ đắn đo nói: “ Bình Thu, có tư liệu cá nhân, cậu cân nhắc rồi chọn là được, sao phải làm to chuyện thế này, những đứa bị trượt không phải mất tinh thần à?”
“ Thầy Vương, tư liệu không phản ánh được tố chất thực sự.” Hứa Bình Thu lắc đầu:
“ Rốt cuộc anh muốn người thế nào? Hỏi chỉ đạo viên có phải xong không?” Chủ nhiệm Giang cũng đồng quan điểm:
“ Tôi đang tìm người có tiềm năng vô hạn để khai thác, ở đây có người nào như vậy không?” Hứa Bình Thu đưa câu hỏi khó:
“ Tôi không biết, anh cứ chọn đi.”
Đoàn người nói cười rời phòng học, khóe mắt Hứa Bình Thu lần nữa tìm kiếm bóng dáng chàng trai kia, thấy rồi, y đang cùng với mấy nam sinh xung quanh nói chuyện, không biết nói gì khiến ai nấy ngần ngừ đăm chiêu.
Lớp học chia hai nửa khá rõ, nửa trên hưng phấn bàn chuyện báo danh tinh anh, nửa dưới thì trầm lắng nghiêm trọng như mật mưu tạo phản.
“ Chàng trai ngồi cuối cùng mé trái phía dưới kia là ai thế?” Hứa Bình Thu không nhịn được hỏi:
Chỉ đạo viên nhìn theo ngón tay Hứa Bình Thu, tùy ý đáp: “ À, Dư Tội!”
“ Dư Tội à? À, thì ra cậu ta là Dư Tội, tôi xem trên danh sách thấy rồi, lúc đầu không tin đó là tên người cơ, thật kỳ lạ, ai lại đi đặt tên con mình như thế.” Hứa Bình Thu ồ nhỏ một tiếng, "dư tội" là một khái niệm trên luật pháp, ý chỉ hành vi che dấu tội lỗi không khai, thật sự không phải cái tên hay để đặt cho con cái:
“ Không sai đâu, cậu ta họ Dư, tên Tội, xử trưởng Hứa, gần trưa rồi, mời.” Chỉ đạo viên ân cần đưa tay mới:
Khoa trưởng Sử ở lại phát đơn đăng ký được bảy tám phần, thấy An Gia Lộ nhận đơn xong không về chỗ mà đứng bên cạnh nãy giờ, tựa hồ có điều thắc mắt, cô nữ sinh này thực khó làm người khác từ chối, mỉm cười hỏi: “ Em có chuyện gì thế?”
“ Truyền kỳ về xử trưởng Hứa thực sự thần kỳ như vậy sao? Em có xem qua bài báo và tài liệu nội bộ về chú ấy, nghe nói chú ấy còn từng là xử trưởng trẻ nhất.
An Gia Lộ nói với vẻ đầy ngưỡng mộ, các cô gái luôn dễ dàng bị sự tích anh hùng làm cảm động, huống hồ còn là đồng nghiệp.
Vừa nghe câu hỏi này, mười mấy nam nữ sinh hiếu kỳ cũng xúm xít quanh khoa trưởng Sử, mỗi người một câu, nào là hỏi về tên cuồng sát biến thái, nào là hỏi vụ án thuốc phiện vượt tỉnh, vụ nổ khu công chức Trường Dương, cực kỳ hứng thú với quá trình phá án ly kỳ.
“ Này này các em, kỷ luật, kỷ luật, biết không hả, vụ án không thể tùy ý lộ ra ngoài, đợi mọi người thành hình cảnh, tự vào mạng nội bộ mà xem. Được rồi, có ai báo danh nữa không?” Khoa trưởng sử bị đám học sinh nhiệt tình làm chóng mặt, trả lời không kịp:
An Gia Lộ không chịu bỏ qua: “ Vậy vừa rồi vì sao xử trưởng Hứa nhìn một cái là biết Giải Băng yêu thích hội họa và giám định?”
“ Đúng rồi, khoa trưởng Sử, cha cậu ấy mở công ty đấu giá, chuyên buôn bán tác phẩm nghệ thuật đấy.”
“ Đúng thế, không thích rượu thuốc mà cũng nhìn ra được à?”
“ Cái khác có thể nhìn ra, còn chưa theo đuổi được Lộ Lộ thì sao phát hiện được chứ? Giải Băng theo đuổi bạn ấy thì ai cũng nhìn ra ngay, nhưng sao biết Lộ Lộ chưa nhận lời.”
Đám học viên vây quanh khoa trưởng Sử một năm miệng mười, có lẽ vì khoa trưởng Sử còn khá trẻ, mặt mày thư sinh hiền lành dễ bắt nạt cho nên đám học viên mới không sợ. Thậm chí mấy nữ sinh cố tình trêu An Gia Lộ, mang chuyện kia ra hỏi. Có điều tư ngữ điệu thì thấy rõ đám chim non bị Hứa Bình Thu làm mê hoặc, còn Giải Băng thì rõ ràng càng thêm kiêu ngạo.
“ Mọi người thấy thần kỳ lắm à?” Khoa trưởng Sử liên tục làm động tác yên lặng:
“ Còn không phải sao?” Cả đám ồn ào:
“ Tôi cũng làm được đấy.” Khoa trưởng Sử cười chỉ Giải Băng: “ Nhìn đi cổ áo sơ mi mé trong của Giải Băng rất sạch, đây là chỗ dễ bám bẩn lại khó giặt sạch, chứng tỏ cậu ấy thích sạch sẽ, móng tay cắt gọn gàng, nhìn là biết có nếp sống tốt.”
“ Vậy còn không rượu thuốc?”
“ Một người có nếp sống tốt lại đi rượu thuốc sao?”
Nữ sinh rối rít hỏi: “ Tại sao chú ấy nhìn ra được cậu ấy có chất nghệ sĩ ạ?”
“ Nhìn chiếc ipad trên bàn cậu ấy, vỏ ngoài rõ ràng chọn cẩn thận, đó là bức tranh nghệ thuật, nếu không phải là người có trình độ thưởng thức nhất định sẽ không chọn vỏ ngoài này.” Khoa trưởng Sử bổ xung: “ Xem cậu ta đeo đồng hồ gì, chiếc đồng hồ thể thao cao cấp, nhìn nhãn hiệu áo sơ mi đi, nếu không đoán ra gia cảnh thì hình cảnh chúng tôi quá ngốc rồi. Tôi làm việc văn phòng thôi đấy, hình cảnh thực sự nhìn một cái đoán ra được cả khuynh hướng nhân cách của mọi người cơ ... Còn ai báo danh không?”
Đáp án không thể đơn giản hơn làm đám học viên thất vọng tản đi, khoa trưởng Sử mỉm cười, quá trình thần kỳ đến mấy khi biết đáp án thành tầm thường, kỳ thực không phải hắn nhìn ra, mà là dựa vào kết luận của Hứa Bình Thu mà suy luận ngược lại, nên dễ dàng.
“ Tôi, tôi, tôi ...” Nam sinh beo béo có vẻ như đấu tranh tư tưởng một lúc, nghe gọi tới lần thứ ba mới chạy lên:
Khoa trưởng Sử phát xong tờ cuối cùng, ra khỏi phòng nghe thấy một câu.
“ Thử Tiêu, cậu chạy nổi 5000 mét không mà tham gia tranh đoạt tinh anh?” Có nam sinh chế giễu:
Sau đó là tiếng cười ầm ĩ, khao trưởng Sử nhớ lại ngày tháng học trường cảnh sát năm nào, khi đó đặt cho nhau đủ thứ biệt danh kỳ quái, nghe làm người ta hoài niệm, đóng cửa lại ngăn cách tiếng cười đùa.
“ Đúng thế Thử Tiêu, cậu tham gia làm chúng tôi chẳng có áp lực gì.” Nam sinh mặt lấm chấm trứng vóc dáng vạm vỡ cá trêu ghẹo:
Nam sinh béo vừa lấy bảng biểu chính là Thử Tiêu, có phần béo tốt, mặt lúc nào cũng mơ màng như ngái ngủ, bị mọi người xung quanh vào hùa trêu chọc đâm nổi quạu chửi tục:” Cậu thì tinh anh cái cứt gì.”
“ Đúng đấy, cười ai chứ? Súc Sinh, cậu đánh bài thua hết phiếu ăn, giờ phỉ bang anh em để gỡ lại à, là người thì không thể làm thế.” Chi viện cho Thử Tiêu tới rồi, chính là Bánh Đậu, hai người này là cặp bài trùng không chỉ thân nhau mà tướng mạo cũng như anh em:
Súc Sinh bị chọc trúng chỗ đau nghiến răng nghiến lợi như có thù chết cha cướp vợ: “ Bánh Đậu, cậu đừng có mà đắc ý, tối nay chơi tiếp, không lột sạch cậu thì cậu không biết sợ.”
Hai bên chuyển sang công kích nhân thân, Thử Tiêu Nghiêm Đức Tiêu và Bánh Đậu Đậu Hiểu Ba cùng phòng, mặc dù học tập và huấn luyện thường đứng chót, nhưng chơi bài không đùa, bất kể là chơi kiểu gì đều chấp hết, chơi với họ không giữ được tiền mà phiếu ăn cũng khó an toàn.
Chương 007: Huynh đệ tình thâm. (2)
Đáng tiếc tài năng bài bạc của Bánh Đậu và Thử Tiêu không thể đem ra khoe trên hồ sơ, sắp tốt nghiệp, thực tập và công tác trở thành tâm bệnh càng lúc càng nặng. Nghiêm Đức Tiêu nhìn bảng biểu, điền từng mục một, rất đơn giản, họ tên nguyên quán cùng mấy câu hỏi chính trị, vô cùng khách quan, ví như hỏi vì sao làm cảnh sát chẳng hạn? Đương nhiên là trừ bạo an dân, bảo vệ xã hội hài hòa. Hắn vừa chuẩn bị điền thì một cái tay sau lưng vươn ra cướp lấy bảng biểu, chẳng xem mà vo viên đút túi, bỏ đi chẳng nói chẳng rằng.
Thử Tiêu định đập bàn đứng dậy hỏi tội thì nhận ra tên ác nhân đó là Dư Tội, ỉu xìu ngồi xuống hỏi: “ Bánh Đậu, tên đó sao thế? Khuynh hướng nhân cách có vấn đề à?”
“ Chả làm sao cả, không phải nhân cách của nó có vấn đề mà bản thân con người thằng đấy có vấn đề.” Đậu Hiểu Ba cười hô hố, đám học viên cảnh sát bọn họ công kích nhau cũng dùng thuật ngữ chuyên nghiệp:
“ Mà sao cậu ta không nhận bản đăng ký nhỉ? Chưa nói cái khác nếu đơn thuần luận thể năng thì Súc Sinh cũng không so được mà, cậu ta là số một trong lớp.” Thử Tiêu nhìn theo Dư Tội đã khuất sau chỗ rẽ, rõ ràng y nói thật, không định tham gia:
Bánh Đậu giang tay: “ Tôi cũng có nhận đơn đâu, cậu hỏi vớ vẩn gì thế, dù có cơ hội ở lại tỉnh thành cũng đến lượt bọn mình chắc?”
“ Chẳng may có thì sao, tôi nói là may, như vừa chia bài đã được sảnh thùng ấy, không phải ngầu à?” Thử Tiêu cũng biết điều ấy, nhưng chỉ cần có tia hi vọng ở lại tỉnh thành, ai chẳng muốn bấu víu vào: “ Nếu được tuyển trúng sẽ không cần về quê, ở cái trấn chúng ta muốn vào biên chế phải mấy năm, mà chưa chắc đã vào được, về làm gì? Nửa đêm ra đường tuần tra, khác gì chịu tội, lại còn chẳng kiếm được tiền, một tháng lương nghìn hai, kém cả công nhân vệ sinh ... Ê, đợi tôi với, chạy cái gì?”
Thấy người anh eo Bánh Đậu chẳng nói gì đã chạy mất, Thử Tiêu vội đuổi theo, khi chạy xuống thang vô tình thấy đôi Giải Băng và An Gia Lộ đứng ở hành lang trò chuyện với nhau. Thử Tiêu nhe răng cười với An mỹ nhân, yêu cái đẹp thì ai chẳng có, chỉ là An mỹ nhân coi hắn như không khí, làm Thử Tiêu trúng nội thương.
Đuổi kịp Bánh Đậu và Dư Tội, cái mồm nát của Thử Tiêu bắt đầu than vãn, vẫn là mấy câu đó: “ Dư Nhi, vẫn biết khả năng không cao, nhưng chẳng may gặp vận không phải thay đổi cuộc đời à? Học viên tốt nghiệp trường cảnh sát tỉnh trừ người có nhà ở tỉnh thành có cơ hội ở lại trước, dù phân phố thì đa phần là đồn công an và đội hình cảnh cơ sở, các cậu nói xem, chẳng may giải quyết hộ khẩu với nhà ở thì đỡ được bao năm phấn đấu.”
Dư Tội bực mình quay ngoắt lại, Thử Tiêu giật nảy mình không dám nói nữa, trong ba người thì Dư Tội ít tuổi nhất, nhưng là người có uy nhất, bọn họ không phải cùng phòng, một lần y nhìn thấu kỹ thuật đánh bài của Thử Tiêu và Bánh Đậu, cả ba mới trở nên thân thiết.
Chứ còn không à, nhìn Dư Tội giúp Thử Tiêu chỉnh lại cổ áo, rất chững trạc, lão thành nói: “ Anh Thử Tiêu, tôi thấy anh không phải người tầm nhìn hạn hẹp, anh tự thấy mình có khả năng không?”
“Người ta là xử trưởng cơ mà, chẳng lẽ lại trắng trợn lừa chúng ta?” Thử Tiêu vớt vát hi vọng:
“ Vậy để tôi kể cho anh một câu chuyện để anh tự suy luận ... Chuyện kể thời Xuân Thu Chiến Quốc, có quốc quân một tiểu quốc chư hầu muốn gả con gái, bỏ vạn lượng vàng làm của hôi môn, tuyển một đồ tể làm phò mã, nhưng vị đồ tể kia kiên quyết không lấy công chúa. Anh suy luận xem, nguyên nhân ở đâu?” Vẻ mặt Dư Tội không hề đùa:
“ Ở đâu, đây là chuyện tốt mà.” Thử Tiêu có chút mơ hồ, quay sang hỏi Bánh Đậu:
Bánh Đậu cũng cảm giác chuyện này có vấn đề mà không nói ra được, gãi đầu: “ Đúng thế, cậu lại bịa chuyện lừa chúng tôi à?”
“ Đây là câu chuyện có thật được ghi chép trên sử sách, bất học vô thuật.” Dư Tội mắng:
“ Vậy vấn đề ở đâu?” Hai thằng béo cùng trừng mắt với Dư Tội, không nghĩ ra được:
“ Còn ở đâu nữa, hàng giảm giá không phải hàng tốt, hàng đem tặng có thể là hàng tốt được không? Tên giết lợn bán thịt còn suy ra, hắn ta bán thịt giá cao thì người ta tranh nhau mua, thịt qua đêm giảm giá không ai hỏi, món thịt người đem tặng này, tuyệt đối không phải thịt tốt .... Sự thực là thế, gặp con gái của vị quốc quân mới phát hiện là xấu xí vô cùng, nhìn một cái cũng có thể gặp ác mộng.” Dư Tội giáo dục hai tên cao lớn hơn mình, tuổi nhiều hơn mình, đầu óc lại chậm chạp: “ Luận cổ suy kim, bằng vào hai miếng thịt các anh, thấy có cơ hội ở lại tỉnh thành không? Ở lại là may rồi họ còn cho cả nhà, chuyện này còn phải dùng não nghĩ à? Dùng mông mà nghĩ cũng thấy không thể rồi.”
Hai tên béo mắt đảo qua đảo lại, nghĩ một cái thấy đúng thật, Thử Tiêu lại muốn hỏi, bị Dư Tội chặn lại: “ Người trúng tuyển chưa chắc phải chuyện tốt lành đâu, nói không chừng là đi báo cáo một cài bị người ta sai đi ngày ngày xuống cống vớt xác đấy, còn là xác không đẩy đủ. Không thì tối tối đi trông nhà xác, không tán được gái, nữ quỷ chắc không ít.”
Thử Tiêu sợ rồi, khẩn trương xua tay: “ Đừng nói, đừng nói nữa, khẩu vị của tôi chưa nặng tới thế.”
Dư Tội chỉ Bánh Đậu quyết dọa cho hắn vãi đái mới thôi: “ Anh cũng muốn đi đúng không, có nhớ tỉ lệ thương vong của hình cảnh tuyến đầu là bao nhiêu không, gần 10%. Bằng vào ngữ như anh, chạy không nổi, đánh không được, thế thì anh đi làm gì? Để gia tăng tỉ lệ thương tật cho tổ chức à?”
Toàn thân Bánh Đậu nổi gai ốc, lắc đầu quầy quậy: “ Đừng mở cái mồm quạ của cậu ra nữa, nghe sợ bỏ mẹ, tôi có định đi đâu.”
“ Vậy mới là đúng, về huyện, về trấn, làm cảnh sát nhỏ thôi, số phận chúng ta là thế rồi, về quê làm đầu gà còn hơn làm đít trâu, tán lấy em gái xinh xắn, ăn tí tiền đút lót, sống có phải là nhàn nhã không? Sao các anh nghĩ không thông nhỉ? Muốn ở lại tỉnh thành á, khóa chúng ta có không biết bao nhiêu gia đình nhà giàu con cái cán bộ công an, chuyện tốt không tới lượt các anh đâu. Đi thôi, ăn cơm, lát đã phải xếp hàng.”
Dư Tội nói xong quay đầu đi, hai người kia tự nhiên đi theo, đã hoàn toàn bị thuyết phục.
Ba người tranh thủ còn sớm ăn cơm, đợi ăn xong mới thấy bạn học đi vào nhà ăn, hôm trước cả ba phối hợp thắng của Súc Sinh Trương Mãnh không ít, Dư Tội hơi áy náy, lấy thẻ cơm trên người Thử Tiêu ném cho Trương Mãnh, tên đó cũng thực sự là giật gấu vá vai rồi, đang cầm thau cơm lượn lờ định ăn chực ai một bữa, không khách khí cầm lấy luôn, chẳng cám ơn một câu. Thử Tiêu không vui làu bàu oán trách Dư Tội lúc lâu.
Chương 008: Nhiệm vụ đặc thù.
Giờ cơm trưa, khoa trưởng Sử đem bản đăng ký giao Hứa Bình Thu, kèm thống kê, 108 người, báo danh 97 người, tờ còn lại những người không báo danh, 11 người. Chủ nhiệm Giang lại giao ghi chép huấn luyện thường ngày cho Hứa Bình Thu, ông ta mong đợi vị xử trưởng trên sở xuống này giải quyết cho vài chỉ tiêu công việc, nhưng mà nghe ngóng mãi mà không được gì, xử trưởng Hứa thành tinh rồi, nói hàm hồ chẳng câu nào chắc chắn.
Bữa cơm có tiêu chuẩn cao hơn cơm công tác một chút, thêm vào chai rượu ngon, đích thân hiệu trưởng Vương rót rượu, nghe nói chuyện thì có vẻ ông ta từng là giáo viên của Hứa Bình Thu, ông già này cũng là người trong hệ thống, nhưng không mấy tiếp xúc với công tác của cảnh sát, chỉ làm công tác giảng dạy, uống vài chén hỏi:” Bình Thu, rốt cuộc chuyến này cậu tới để tuyển người thế nào?”
“ Hình cảnh tuyến đầu thôi ạ.” Hứa Bình Thu tùy ý đáp:
“ Nói vớ vẩn, người khác không hiểu cậu, tôi lại không hiểu hay sao, cậu càng nói đơn giản thì sự việc càng không đơn giản. Tuyển hình cảnh tuyến đầu mà cần sở trưởng đích thân gọi điện thoại yêu cầu chúng tôi phối hợp à?” Hiệu trưởng Vương không vui, trách Hứa Bình Thu giấu diếm cả mình:
Ông ta vừa trách, Hứa Bình Thu liền mang cái bộ mặt cười cợt ra, gắp rau an ủi: “ Thầy Vương, sao thầy vẫn còn như thời làm chủ nhiệm thế, nhớ năm xưa tôi bẻ trộm vài bắp ngô, người ta tới trường mắng, giáo viên khác bỏ qua, thầy lại tra tới cùng, còn bắt tôi viết kiểm điểm, vài chuyện không nên hỏi tới cùng làm gì.”
“ Đừng có mà cợt nhả với tôi, tôi hỏi cậu một câu thôi, có phải nhiệm vụ đặc thù không?”
Hiệu trưởng Vương mặt âm trầm hỏi thẳng thừng, làm chủ nhiệm Giang ở bên rùng mình, xem thái độ của Hứa Bình Thu, e là đoán đúng rồi.
Đặc thù ở trong cái quần thể này có hàm nghĩa ai cũng biết, mặc cảnh phục trên người, nói chuyện bằng súng đạn thì gọi là làm theo quy định, không phải đặc thù. Nhắc tới chữ đặc thù có nghĩa là tiếp xúc với tội phạm ác tính ma túy, giết người, xuyên vùng, thậm chí là một cái nghề có tỉ lệ tử vong cao nhất: Nội ứng!
Phần tử phạm tội bất chấp thủ đoạn, thủ đoạn điều tra và đả kích của cảnh sát cũng phải thay đổi từng ngày, có những đơn vị cảnh sát mãi mãi không thể công khai, hiệu trưởng Vương biết điều đó. Ông ta bỏ đũa xuống, chẳng biết vì sao lại bi thương, buông tiếng thở dài, Hứa Bình Thu biết muốn che giấu người thầy này không dễ, có điều do nhiệm vụ nên không thể nói rõ, bữa cơm rơi vào cảnh lúng túng khó xử.
“ Đã là nhiệm vụ đặc thù thì tôi không hỏi nữa.” Rất lâu sau hiệu trưởng Vương mới khôi phục lại vẻ bình thường: “ Các cậu đừng cười, tôi già rồi, quan niệm cũng lỗi thời, không theo kịp tình thế nữa. Hiện giờ không ai tìm hiểu lịch sử nơi này, thành lập 30 năm, tiễn chân 29 khóa học sinh, 4427 người, bị thương thì không có thống kê cụ thể, nhưng hi sinh khi làm nhiệm vụ có tới 212 người, bao gồm cả khóa các cậu, chính là Thiệu Bình Sơn, cái thằng từng cùng cậu đi trộm ngô, vào năm 95 ôm lấy nghi phạm chết chung .... Giờ ai cũng nói hiệu trưởng và giáo vụ của trường là vị trí béo bở, năm nào cũng có người mang vài vạn tới gửi gắm con, nhiều khi tôi hoang mang, cho rằng phải chăng chẳng thà tôi mong học sinh của mình vô dụng cả đời, có khi còn hơn là oanh liệt đưa bọn họ ra đi vinh quang ...”
Nói chuyện hơi lẫn rồi, ý tứ biểu đạt không rõ, cảm xúc thì ai cũng nhận ra, phản ánh sự bi thương của vị hiệu trưởng già như mặt trời xế bóng.
Hứa Bình Thu thương cảm khuyên: “ Thầy Vương, giống như khi chúng tôi tốt nghiệp, thầy có nói, xã hội này thế nào cũng cần có người chịu trách nhiệm, nếu người đầu tiên đứng ra trước mặt tội phạm không phải là cảnh sát thì đó là sỉ nhục của cảnh sát, người bạn của tôi và học sinh của thầy hi sinh khi chấp hành nhiệm vụ, thầy nên tự hào chứ đừng bi thương ... Nào chúng ta cạn chén vì họ.”
Rượu rót đầy chén sánh ra cả bàn, hiệu trưởng Vương ngửa cổ uống cạn luôn.
Bữa cơm có hơi trầm, tàn tiệc ngay cả chủ nhiệm Giang định đi cửa sau cũng biết điều mà ngậm miệng, đơn vị thế này, nói không chừng khi biết sự thực, có mời vào người thường cũng chẳng vào.
Rốt cuộc là sao vẫn còn giữ kín, Hứa Bình Thu về phòng xem xét bảng biểu báo danh, giao nhiệm vụ cho khoa trưởng Sử đi cùng, trọng điểm chú ý mấy học viên không báo danh. Nhiệm vụ củ thể là nói chuyện riêng, tìm ra nguyên nhân, đương nhiên trước tiên là phải xem bối cảnh gia đình, nếu là con cái nhà giàu hoặc cán bộ thì khỏi phải hỏi, thứ công tử tiểu thư đó chỉ là hạng nhận lương không làm việc, chẳng hi vọng gì.
Vừa xem vừa không khỏi cảm thán thói đời ngày càng đi xuống, đạo đức mỗi lúc một suy đồi, viết thì nhiều lắm, nhưng toàn lời rỗng tuếch. Câu hỏi vì sao muốn làm cảnh sát, có người viết muốn bắt kẻ xấu, bảo vệ hòa bình, đó là lý tưởng hóa, còn trả lời bảo vệ hài hòa xã hội, bảo vệ an toàn sinh mạng và tài sản người dân đều là rác rưởi; trả lời muốn có nghề nghiệp ổn định, cảnh sát là lựa chọn có một không hai, đấy là hiện thực.
Mệnh đề không có đáp án chuẩn xác, Hứa Bình Thu không tìm ra câu trả lời thuyết phục được mình, làm cảnh sát lâu rồi, thừa hiểu không phải có học thức, có lý tưởng, có nhiệt huyết là có thể làm cảnh sát. Kỳ thực muốn đáp án ra sao, chính bản thân hắn cũng không biết, khi lật tới trang nào đó, đột nhiên Hứa Bình Thu cười phun bọt ra ngoài, tay đập bàn liên hồi, nước mắt chảy không thôi.
Đề xuất Huyền Huyễn: Nguyên Lai Ta Là Đạo Tổ