Chương 2: Huynh đệ tình thâm. (1) (2)

Chương 2: Huynh đệ tình thâm. (1) (2)

Khoa trưởng Sử nghe thấy tiếng động chạy tới, chưa hỏi gì thì Hứa Bình Thu đã đưa cho một bảng biểu, vừa đọc một cái cũng thiếu chút nữa trượt chân ngã, trên đó viết :" Tôi muốn làm một doanh nhân thành đạt, có tiền cỡ Bill Gate, còn về làm cảnh sát là bất đắc dĩ thôi, mẹ tôi cưỡng ép!"

…..

“ Cậu viết như vậy thật à? Bốc phét!” Bảy tám nam sinh ngồi tụ tập quanh hai bàn cuối lớp tán phét về việc điền đơn sáng nay, Bánh Đậu không tin nhìn Trương Mãnh không chớp lấy một cái.

Trương Mãnh là đại hán vùng Nhạn Bắc điển hình, cổ vai hông nhìn rất rắn chắc, hắn thường cởi trần khoe "da thịt", cho nên bị đám anh em gọi là Súc Sinh, có điều là con súc sinh thành thật, rất kiên định nói: “ Đúng thế, tôi viết như thế đấy, nếu không phải vì mẹ tôi cưỡng ép tôi thi vào trường cảnh sát thì đừng hòng tôi vào, không phải tôi tới đây thì đã là ông chủ mỏ than.”

“ Xong rồi, cậu khỏi mong làm tinh anh rồi, làm gì có tinh anh nào là bị mẹ ép.” Thử Tiêu góp vui móc mỉa Súc Sinh:

Súc Sinh cảm thấy câu này có mùi, chưa kịp phản bác thì Dư Tội đã lên tiếng: “ Súc Sinh, anh sắp thành trò hề rồi.”

“ Cái gì mà trò hề, tôi nói thật mà.”

“ Người tuyển mộ xem qua, sau đó hỏi anh, vì sao làm cảnh sát, sau đó hắn nói nguyên nhân là: Mẹ mày, ép đấy. “ Dư Tội nghiêm mặt nói:

Xung quanh im lặng một giây rồi cười lăn ra đất, Thử Tiêu là cười dữ nhất, không cẩn thận va vào đầu Bánh Đậu, vừa ôm đầu vừa nhìn nhau cười như điên, Súc Sinh mặt đỏ bừng bừng đứng bật dậy vươn tay ra:” Dư Nhi, tao bóp chết mày.”

Chương 009: Oan gia hẹp lộ.

Dư Tội đã dự đoán trước Súc Sinh sẽ thẹn quá hóa giận ung dung ngả người ra sau hai tay vắt chéo trước cổ chặn đôi tay Trương Mãnh, người nghiêng sang bên rời chỗ ngồi, trơn như chạch thoát thân, chạy ra ngoài theo hành lang lớp học. Trương Mãnh lửa giận ngùn ngụt đuổi phía sau, cả lớp học đều quen chuyện này rồi chẳng ai để ý, lại còn có kẻ đổ dầu vào lửa.

“ Trương Mãnh, đánh chết đi!”

“Đừng cho hắn thoát, lấy đá mà ném.”

Rõ ràng Dư Tội rất mất lòng dân, chẳng thấy ai bênh vực.

Vòng quanh bục giảng một vòng, Trương Mãnh mấy lần không bắt nổi Dư Tội, không phải không đuổi kịp, mà là bị y nhẹ nhàng mượn lực ngăn cản, hai người vốn là đối thủ đấu luyện của nhau, Trương Mãnh cao lớn lực lưỡng lại thua nhiều thắng ít, xưa nay không phục Dư Tội. Đuổi sát rồi, Dư Tội lại lần nữa gạt cổ tay hắn sang bên, thuận thế béo má một cái, cố tình trêu ghẹo làm cả làm cười ầm ĩ, Trương Mãnh càng lên cơn điên: “Giết chết mày!”

Dư Tội thấy mắt trâu của của Súc Sinh long lên sòng sọc, biết chơi hơi quá rồi, trong lớp chật hẹp khó phát huy được đôi chân linh dương của y, đảo người mấy cái đánh lừa được hắn thì cười lớn chạy nhanh ra khỏi lớp học.

“ Á! ....” Có tiếng nữ sinh thét lên ở cửa, như con hươu hoảng sợ, ôm tay chắn trước ngực:

Dư Tội vừa rồi còn quay đầu trêu Trương Mãnh, đến khi nhác thấy bóng người phía trước muốn tránh thì đã quá muộn rồi, hai người va mạnh vào nhau cùng ngã xuống đất, nhìn đối phương vén mái tóc che mặt lộ ra vô cùng thanh lệ thì ngẩn ra.

Không ngờ lại là An Gia Lộ, Trương Mãnh đuổi tới nơi khựng lại, nhìn nạn nhân một cái làm tim cái cũng như hươu con chạy loạn, cho dù cau mày nhịn đau cũng không hề phá hoại vẻ đẹp của cô, riêng dáng vẻ đó thôi làm ai cũng cho rằng Dư Tội lỗ mang xô phải người ta, thực sự nên đạp cho vài phát.

Dư Tội nhất thời lúng túng không biết có nên đỡ dậy không, cả hai tuy học cùng lớp nhưng tầng cấp khác biệt quá lớn, gần như chưa giao lưu gì cả: “ Có đau không?”

Tất nhiên là Dư Tội cũng đau, vừa rồi thấy bóng người ở cửa y chủ động né đi nên nửa người va vào cửa đau đến tê nửa người, nhưng trước đó theo bản năng giơ tay lên chắn, va phải thứ mềm mềm nây nẩy, ngây ngất làm mọi đau đớn trở nên vô cùng đáng giá.

An Gia Lộ cảm thụ khác hẳn, ngực trái vẫn nhâm nhẩm đau, tức điên chỉ mặt Dư Tội đe dọa: “ Dư Tội, cậu cố ý đấy à, có tin tôi tìm người giết cậu không?”

Chưa cần tìm ai, không ít nam sinh đã nhìn Dư Tội như muốn ăn tươi nuốt sống rồi, đã phần tụ quanh xem trò hay.

Dư Tội bị đôi mắt hạnh xinh đẹp, gương mặt phủ sương làm ngơ ngẩn, đang định đỡ dậy thì hai nữ sinh là đồng đảng do An Gia Lộ bồi dưỡng đẩy ra, cô gái tên Dịch Mẫn lườm Dư Tội: “ Cậu có mắt không vậy, đi đứng kiểu gì thế hả?”

“ Còn hỏi có đau không, tất nhiên là phải đau rồi, tưởng ai cũng là loại mặt dày vô liêm sỉ như cậu cả. Mặt dày có thể làm bia tập bắn rồi đấy, tránh ra.” Diệp Xảo Linh đẩy vai Dư Tội một cái đanh đá mắng, muốn đỡ An Gia Lộ vào lớp:

“ Này, đợi đã.” Dư Tội biết mình sai nhưng ai chẳng nhìn ra y không cố ý, sự ngoa ngoắt của hai nữ sinh này làm y khó chịu, đưa tay chặn bọn họ lại:

Cùng khóa không phải cùng lớp, mà nữ sinh trường cảnh sát lại luôn có ưu thế ở nơi thịt ít sói nhiều này, cho nên đám nữ sinh thường rất hống hách, Diệp Xảo Linh gạt tay y, hùng hổ thách thức:” Sao, muốn đánh nhau à?”

“ Không phải, không phải, ý tôi là sao hai cô biết mặt có thể làm bia bắn?” Dư Tội làm bộ vỡ lẽ: “ Bảo sao mặt hai cô như bị đạn bắn vậy, thảm thật!”

Nói xong không đợi hai nữ sinh hiểu ra, co cẳng chạy thục mạng, hai nữ sinh phía sau chửi bới om xòm, giận tới hoa dung thất sắc không chỗ phát tiết. Trương Mãnh ngu xi đứng cười bên cạnh bị vạ lây, hai nữ sinh chửi mắng té tát.

“ Trong lớp trinh sát hình sự không có kẻ nào tử tế.”

Tranh cãi giữa bạn học với nhau luôn xảy ra mà không hiểu vì sao, Trương Mãnh mặt không dày như Dư Tội, bị nữ sinh chửi mắng xấu hổ định lủi xuống lầu đuổi Dư Tội, không ngờ Dư Tội từ dưới cầu thang chạy lên, kéo Trương Mãnh chạy theo: “ Mau mau, chỉ đạo viên tới rồi, bực thế chứ, cho nghỉ thì không cho, tuyển tinh anh cái mẹ gì?”

“ Tuyển tinh anh thì làm sao? Chuyện tốt mà.” Bị chuyện khi nãy phá ngang, Trương Mãnh nguôi giận rồi, không hiểu hỏi:

“ Tốt đếch, cô nương trường sư phạm, hán tử trường kỹ thuật, lưu manh trường cảnh sát, chỗ chúng ta mà sản xuất ra được tinh anh à, trò cười.”

“ Này, không phải cậu lưu manh thì thiên hạ đều là lưu manh, mẹ nó, đến nữ sinh cũng bắt nạt.” Trương Mãnh không ra tay nữa, tựa hồ muốn nói chuyện bằng đạo lý.

Dư Tội quay sang, nghiêm túc nói nhỏ: “ Súc Sinh, tôi có lời gì cũng nói ra ngoài, không giống một số người nửa đêm kêu ‘Gia Lộ, Gia Lộ’. Sao? Tôi vô tình va phải nên anh đau lòng à?”

“ Ai, ai đau lòng?” Trương Mãnh quay đầu sang phía khác, giấu đầu lòi đuôi:

“ Ồ, không đau lòng à, vậy có muốn biết chỗ tôi va phải mềm mại thế nào không? Cảm giác như bông gòn vậy, đã cực kỳ luôn.”

Trương Mãnh bị kích thích tới toàn thân run rẩy, nếu không phải là chỉ đạo viên và hai người tuyển mộ tới thì thế nào cũng ăn thua đủ với Dư Tội. Dư Tội xoay lưng đi, vẫn cái bộ dạng như thiên hạ không có chuyện gì liên quan tới mình đi vào bàn cuối cùng ngồi xuống. Con súc sinh đơn thuần Trương Mãnh còn liếc nhìn An Gia Lộ mấy cái, xem ra đúng là đau lòng thật rồi, có điều thấy nữ thần trong lòng đang cùng với Giải Băng ghé tai thì thầm với nhau, chắc chắn tim càng đau đớn.

“ Mọi người, buổi trưa tôi đã nói chuyện với chủ nhiệm chỉ đạo của mọi người rồi, ai báo danh thì tập trung xem ghi hình quá trình trinh phát mấy vụ án lớn, không phải chỉ xem, xem xong buổi tối mỗi người viết một bản tâm đắc, không có yêu cầu gì cả, viết kinh nghiệm thu được, hoặc là phân tích tâm lý tội pham. Đứng dậy, đi theo khoa trưởng Sử tới phòng học đằng sau, ai là lớp trưởng dẫn đội đi .... Ai không báo danh thì ở lại.”

Hứa Bình Thu vừa mới đi vào lớp liền nói một tràng dài, tiếp đó tiếng bước chân loạt xoạt, chẳng mấy chốc cả lớp đi bảy tám phần, có người khi đi còn đắc ý nhìn những người ở lại.

Lúc này trở thành hạc giữa bầy gà một cách bất đắc dĩ, Thử Tiêu không thoải mái, trách Dư Tội: “ Xem xem, tôi bảo cậu cứ theo số đông đi, cậu lại làm chuyện khác người, thế nào chúng ta cũng bị mắng là giác ngộ thấp, không có chí tiến thủ, phải nghe giáo dục tư tưởng cả tiếng.”

“ Cái giác ngộ của anh nó thể hiện ngay ra miệng rồi đấy, không nói thì chết à?” Dư Tội bực mình, hai thằng này cái gì cũng được, mỗi tội là lắm lời, vo một cục giấy nhét ngay vào miệng:

“ Nào nào, các bạn, ngồi lên phía trên này.”

() An Gia Lộ - Oan gia hẹp lộ, lão tác này đặt tên luôn nhiều ẩn ý.

Chương 010: Mình đầy thói xấu.

Hứa Bình Thu tiễn người khác đi, chỉ còn lại mười một người không báo danh có vẽ rất miễn cưỡng đi lên hàng ghế đầu, tổng cộng có hai nữ chín nam. Thậm có cả nam sinh để lại cho ông ta ấn tượng cực kỳ quái dị, cả động tác xé giấy nhét vào mồm cũng nhìn thấy, tiềm thức cảm giác đây là thứ cứng đầu. Lúc này Dư Tội đã ngồi tới gần, bằng vào ánh mắt hình sự lâu năm của Hứa Bình Thu cũng không thể miêu tả được diện mạo đặc trưng của đối phương là gì, tóc húi cua, dáng người tầm trung, mắt mũi không có chút đặc sắc nào, không hề giống hai anh chàng bên cạnh, béo tốt làm người ta nhìn đã thấy vui vẻ.

“ Anh bạn, giúp tôi một chút được không?” Hứa Bình Thu móc túi lấy ra thẻ phòng đưa Dư Tội, cười thiện chí: “ Tới phòng 201, lấy ví của tôi tới đây ... Làm phiền rồi.”

“ Không sao.” Dư Tội cầm lấy thẻ, y lại chả mong rời khỏi đây quá ấy chứ:

Người vừa đi một cái, Hứa Bình Thu vào đề, đầu tiên là theo danh sách hỏi một nữ sinh: “ Dịch Mẫn, tôi rất tò mò, vì sao em lại không báo danh, có thể cho tôi biết nguyên nhân thật không?”

“ Học trưởng, nhà em đã liên hệ được đơn vị rồi, cha mẹ em chỉ có mình em thôi, không muốn em đi quá xa. “ Dịch Mẫn thật thà đáp:

“ Tốt, có chính kiến, không tùy tiện dao động trước cám dỗ, thành tích của em rất tốt, sẽ có đất dụng võ ở địa phương.” Hứa Bình Thu khen ngợi làm Dịch Mẫn vui lắm:

Có tiền lệ như vậy, người sau nói chuyện thoải mái hơn, bốn người khác là con cháu công an, bản thân được cử đi học, còn có ba người xác lập hướng đi, dù nguyên nhân gì thì Lão Hứa cũng biểu dương, cổ vũ một phen. Tử Tiêu và Bánh Đậu trố mắt, tuyển tinh anh sao lại còn hứng thú với cả người không phải tinh anh, còn khen không ngớt.

“ Nghiêm Đức Tiêu, còn cậu thì sao, đã có định hướng rồi hả?” Hứa Bình Thu rốt cuộc hỏi tới Thử Tiêu:

Mặc dù thân phận hai bên chênh lệch rất lớn, nhưng thái độ ôn hòa của Hứa Bình Thu duy trì không khí cuộc nói chuyện sôi nổi gần gũi, ai nấy bất giác nói hết suy nghĩ thật trong lòng, Thử Tiêu được hỏi tới liền lắc đầu: “ Chưa ạ.”

“ Vậy vì sao lại bỏ qua cơ hội này?”

“ Chuyện này ...” Thử Tiêu ấp úng, lý do có hơi khó nói:

“ Ồ, có ẩn tình à, vậy tôi không hỏi nữa.” Hứa Bình Thu thoải mái nói:” Tôi vừa xem tư liệu ca nhân của cậu, môn chuyên ngành xếp thứ 91, thể năng, xạ kích còn xếp hạng thấp hơn.”

Thử Tiêu bị mang thành tích tồi tệ ra trước mặt người khác, lỗ tai đỏ bừng: “ Xử trưởng Hứa, chú biết rồi cần gì phải nói ra.”

Mấy người bạn học cười khúc khích, chuyên ngành kém cỏi, thể năng không đạt chỉ tiêu, đứng chót cả khóa, đã thành thói quen cả năm, Hứa Bình Thu không cười mà còn nghiêm túc nói: “ Cậu sai rồi, càng nhiều khuyết điểm thường che dấu càng nhiều ưu điểm, có sở đoản ắt có sở trường, cậu nhất định có điểm mạnh, chẳng qua là chưa phát hiện thôi.”

Thử Tiêu được cổ vũ ngồi thẳng lưng lên, chưa ai nói với hắn những lời ấm lòng như vậy: “ Xử trưởng Hứa, sao chú không phải giáo viên của tôi, nếu được chú dạy bảo nói không chừng tôi sớm thành tinh anh rồi.”

Hứa Bình Thu hiền hòa khoác vai Thử Tiêu:” Tinh anh của hình cảnh không phải là học tập tốt, bắn súng giỏi, thể năng cao mà thành. Năm xưa tôi học tập không ra sao, còn bị xử phạt, thiếu chút nữa đuổi khỏi đội ngũ đấy.”

“ Không thể nào!!” Dịch Mẫn cùng một nữ sinh nữa cùng lúc thốt lên, không tin:

“ Chẳng lẽ tôi lại đi lừa mọi người à, hiệu trưởng của các em là chủ nhiệm của tôi năm xưa, hôm nào rảnh rỗi mọi người cứ hỏi xem bao nhiêu năm dạy học ai là đứa học sinh làm ông ấy đau đầu nhất, năm xưa ông ấy phạt tôi không ít ... Khi đó trường còn nghiêm hơn bây giờ nhiều, chỗ sau nhà ăn trường chính là nơi cấm túc, phạm sai lầm là nhốt vào đó viết kiểm điểm, tôi bị nhốt không chỉ một lần .... Bây giờ chẳng phải vẫn là cảnh sát tốt à? Đúng rồi, thể năng của tôi còn không bằng cậu. Muốn làm cảnh sát, thứ nhất là cần kinh nghiệm, dần dần tích lũy trong hiện thực, thứ hai cần đầu óc, không phải cần trí tuệ cao, nhưng nếu cậu và phần tử tội phạm nghĩ tới cùng một cách, cậu chắc chắn bắt được ... Biết tên cuồng sát biến thái ba năm trước không? Nghi phạm mặc dù thân phận hai khiến cảnh sát toàn tỉnh phải bó tay, khi tôi tiếp nhận, dùng ba tháng chạy khắp bệnh viện tâm thần ....”

Bánh Đậu mạnh dạn hỏi: “ Vì sao lại tới bệnh viện tâm thần?”

“ Chúng ta là người thường, người ta biến thái, cậu không tiến vào tư duy biến thái không biết khi nào hắn ra tay, sau đó căn cứ vào cơ sở phân tích của chuyên gia tâm thần, các cậu đoán chúng tôi làm thế nào?”

Hứa Bình Thu nói chuyện rất có sức hút, làm mấy đôi mắt nhìn chằm chằm đợi nghe phần tiếp theo, mấy cái miệng đồng loạt hỏi:” Làm thế nào ạ?”

“ Căn cứ miêu tả trực tiếp xác định nghi phạm, tìm được nhà của hắn, cách điều tra dựa vào tiểu sử hành vi của nghi phạm này chúng ta chậm hơn phương tây một chút, nhưng không hề kém hơn họ. Năm nay sở công an tỉnh có hai chuyên gia hình sự được lời mời của tổng bộ interpol ở Lyon Pháp tới giao lưu học tập. Nói không chừng có một ngày các cậu cũng là tinh anh như thế.” Hứa Bình Thu khuyến khích một câu khơi lên tinh thần học viên trẻ khí huyết phương cương:

Mấy học viên cúi đầu hối hận, thấy mình không tham gia lựa chọn tinh anh là sai lầm lớn, nhất là Đậu Bao và Thử Tiêu đưa mặt nhìn nhau, hai tên này chơi bài phối hợp ăn ý, tâm tư tương thông, truyền nhau quan điểm của mình. Ý Bánh Đậu là, nghe giọng điệu xử trưởng Hứa, hình như có cơ hội trúng thưởng rồi, còn Thử Tiêu nói, chúng ta không báo danh, phải làm sao?

Hứa Bình Thu nhìn thấy hết, cười thầm trong lòng, vờ vịt hỏi:” Cậu tên Bánh Đậu hả, tôi lấy làm lạ, thành tích bắn của cậu không tệ, chuyên ngành trinh sát hình sự cũng không kém, sao? Ngay cả lựa chọn cũng không dám à?”

“ Ai mà không muốn ạ, Dư Tội không cho đi.” Bánh Đậu lòng đang hối hận đâm ra buột miệng:

Hứa Bình Thu không cho đối phương cơ hội suy nghĩ, lập tức truy hỏi:” Không thể nào, chuyện của cậu mà còn cần người khác quyết thay à? Đâu còn là trẻ con nữa.”

“ Thật đấy ạ, chính là cậu ta không cho tôi đi, cậu ta nói đây là cái bẫy, lừa mọi người đi nạp mạng ... Thử Tiêu, à, Đức Tiêu còn bị cậu ta xé mất bản đăng ký.” Bánh Đậu vội vàng phân rõ giới hạn, Thử Tiêu thấy sắc mặt Hứa Bình Thu khác lạ đá một phát, nhận ra mình tiết lộ quá đà, vội im luôn:

“ Ha ha ha, nạp mạng, ha ha ha, đây là nghề nghiệp độ nguy hiểm cao, trong lòng các cậu chẳng lẽ không rõ à?” Hứa Bình Thu thoải mái nói: “ Kể cho các cậu vài chuyện, một nghi phạm xông vào đồn công an, cầm dao đâm sáu cảnh sát, ba chết ba bị thương. Cách nơi này không xa, ở Đại Liên thôi, một cảnh sát giao thông khi xử phạt lái xe gây tai nạn bị kẻ gây tai nạn nổi điên đánh tới chết. Còn cả thành phố Sóc Châu trong tỉnh ta nữa, đội chống trộm cắp bắt tên trộm ví bị đâm một dao chí mạng. Thành phố Bảo Kê ở tỉnh bên khi áp giải nghi phạm bị tai nạn giao thông, ba quản giáo chết hai, còn nghi phạm bình an ... Nguy hiểm có ở khắp nơi, trong cuộc sống hiện đại ngày này, thiên tai cùng ô nhiễm môi trường, bệnh tật, thức ăn nhiễm độc, nơi nào chẳng có nguy cơ, các cậu thấy có chỗ nào tuyệt đối an toàn à? Nơi thiếu an toàn nhất không phải là tuyến đầu, mà là bàn ăn, tôi nói đúng không?”

Giải thích nguy hiểm như thế làm mọi người thấy buồn cười, mấy học viên gật đầu phụ họa.

Chương 011: Mình đầy thói xấu. (2)

“ Nguy hiểm chỉ ghé thăm kẻ nhát gan, đó gọi là càng sợ chết, chết càng nhanh ... Ha ha ha, có điều nhìn hai cậu không hề giống.” Hứa Bình Thu rất giỏi khích tướng:

“ Đương nhiên là không rồi, nếu sợ đã không đi làm hình cảnh.” Bánh Đậu vỗ ngực, ai mà muốn bị coi thường chứ:

“ Không phải không giống, mà là không phải, anh em trong lớp chúng tôi, ai không to gan.” Thử Tiêu đính chính, nói tới lá gan thì nam sinh trường cảnh sát hiển nhiên là khác với người cùng tuổi, những người khác nhao nhao phụ họa.

Hứa Bình Thu vỗ bàn chát một cái: “ Thế mới đúng, tôi cũng tốt nghiệp trường này, trường chúng ta tùy tiện lôi ra vài người, tố chất hơn đứt người thường .... À phải, anh bạn Dư Tội này có vẻ nhát, cái tên sao mà quái dị vậy?”

“ Cậu ấy hơi .... quái!”

“ Đúng thế, Dư Tội rất khác người.” Mấy học viên còn lại tỏ ra đồng cảm:

“ Các em cũng thấy cậu ta quái à?” Hứa Bình Thu giống như bạn học tán gẫu vậy:

Câu này tức thì khơi lên thù hận, nữ sinh tên Dịch Mẫn, chính cô gái bênh vực An Gia Lộ nên bị Dư Tội bình luận mặt như cái bia tập bắn, nghiến răng: “ Cậu ta là tên khốn, cả nữ sinh cũng bắt nạt.”

“ Thế à, thật quá đáng.” Hứa Bình Thu thấy sắp tiếp xúc với thông tin trên tài liệu không có, vào hùa đứng cùng trận tuyến nữ sinh kia:

“ Không phải quá đáng bình thường, mà cực kỳ quá đáng.” Lại có nam sinh tiết lộ:

Xem ra vị này làm mất lòng quần chúng, đồng thanh nói Dư Tội là tên tiểu nhân có thù ắt báo, một nữ sinh kể tội y, nói một câu không vừa tai, y chửi lại mười câu, không có phong độ nam nhân. Có nam sinh bảo tên này toàn thân gian trá, đánh cược đánh bái chưa bao giờ thua, chắc chắn là bịp bợm, nợ y vài đồng bị y bám dính sau lưng đòi tới khi trả mời thôi, đi vào nhà vệ sinh cũng không tha. Chưa hết, còn có người nói tên này không thói xấu nào bỏ qua, hút thuốc uống rượu đánh nhau, huấn luyện thì trốn học, đi thi thì gian lận, là con ngựa hại bầy, khoa trinh sát hình sự năm nay mất ưu tú là do công lao của y. Có lẽ Dịch Mẫn oán hận Dư Tội cực độ rồi, bình luận y như thế là thứ bôi nhọ cả lớp, phạm tội thập ác bất xá, chết chưa hết tội.

Nghe đám học viên nhao nhau luận tội Dư Tội, Hứa Bình Thu ngạc nhiên hết sức, thậm chí hoài nghi bọn họ quá lời: “ Không thể nào, trường cảnh sát sao lại có người đạo đức thấp như thế? Nếu có xử phạt thì tôi thấy trên tư liệu rồi chứ?”

“ Đó chính là chỗ vô sỉ của cậu ta.” Dịch Mẫn bẻ ngón tay, tựa hồ muốn đấm Dư Tội: “ Bề ngoài thì cậu ta rất giỏi tô vẽ bản thân, đánh lừa người khác, vừa là nhân viên tình nguyện trong trường, vừa làm công ích, trước mặt người khác thì làm ra vẻ mình là Lôi Phong, sau lưng thành Âu Dương Phong.”

Đề xuất Voz: Gặp gái trong hoàn cảnh siêu lãng man.
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN