Chương 10: Thiên ngoại hữu thiên. (2) (2)

Chương 10: Thiên ngoại hữu thiên. (2) (2)

Ra tới cửa nhìn An Gia Lộ lặng lẽ đứng dưới bậc thềm, tay chắp sau lưng, đang buồn chán đá mấy đống tuyết chưa tan, cô không mặc đồng phục, mà mặc chiếc áo choàng cổ lông dài quá cối, đỏ rực như ngọn lửa giữa đêm đông, phần cổ áo bằng lông trắng quấn kín quanh mặt lộ ra khuôn mặt yêu kiều trắng bóng tựa tinh linh, cho dù là trang phục dày mùa đông không che lấp được vóc dáng yểu điệu. An Gia Lộ cao trên mét bảy lại còn đi giày bốt da đế cao, vì thế Dư Tội tới càng gần, càng cảm giác càng tự ti.

Bất giác đi chậm lại, Dư Tội như thấy gắng nặng nghìn cân đè lên đôi vai.

“ Dư Tội này, hình như cậu có vẻ căng thẳng?” An Gia Lộ trêu chọc, cười tươi tắn đi về phía Dư Tội có vẻ bất an, đối diện với nam giới cô luôn có ưu thế tâm lý rất lớn:

“ Chắc chắn là khẩn trương rồi, sống tới chừng này tuổi mới có mỹ nữ hẹn đi tản bộ mà.” Dư Tội cười gượng thừa nhận:

Sau đó không ai nói thêm một lời nào, không ai bảo ai đều đi về vắng bóng người, ánh trăng lờ mờ chiếu lên mặt đất loang lổ đống tuyết chưa tan hết, bốn phía bao phủ bóng tối, ánh đèn lưa thưa, những cái cây cao lớn chiếu bóng dài kỳ quái xuống mặt đất, không gian phảng phất mùi vị kinh dị hơn là lãng mạn.

Bất giác đã tới thao trường, cách bức tường là khu dân cư, hai người tuy đi cùng nhau trên con đường tối, có điều giữ khoảng cách an toàn trên 50 cm, không ai định thu hẹp khoảng cách này, đằng xa lác đã vài tiếng chó sủa kinh động mộng đẹp.

Chủ đề có chút khó nói, An Gia Lộ ngần ngừ hồi vẫn là người chủ động lên tiếng:” Cậu không nghĩ rằng tôi tìm người đánh cậu chứ?”

“ Đáng thôi!” Dư Tội gật đầu:

“ Thế là sao?” An Gia Lộ ngạc nhiên:

“ Ý tôi là, cho dù bạn làm thế cũng là đúng.”

Có lẽ đây là lời An Gia Lộ muốn nghe thấy, chí ít đối phương cũng tỏ ra hối lỗi:” Đáng tiếc có người làm thay tôi rồi.”

Dự Tội cười không bình luận.

Hai người cứ như vậy im lặng đi thêm một đoạn, An Gia Lộ cẩn thận nói thêm: “ Tôi sau đó mới biết, trong lòng có chút bất an, mặc dù không cùng lớp, nhưng dù sao cũng là bạn học, chuyện thành ra như thế tóm lại là không tốt, cậu nói đúng không? Rốt cuộc chỉ là chuyện hiểu lầm nho nhỏ thôi mà.”

Xem ra là sợ bạn học va chạm, Dư Tội lúc này cũng thản nhiên hơn nhiều: “ Ừ, coi như nể một mảnh tình si của hắn ta với bạn, tôi tha thứ, hơn nữa, tôi xin lỗi bạn, bạn bè với nhau mà làm căng lên như thế thật không nên.”

“ Lời xin lỗi thì tôi nhận.” An Gia Lộ chợt đổi giọng:” Có điều tha thứ thì chưa đâu, người ta còn chưa làm gì cậu, cậu đã đánh người ta bị thương, còn vu cho người ta nhìn trộm ... Hừm!”

Dư Tội bật cười: “ Nói họ nhìn trộm con tốt hơn được người ta thuê tới báo thù chứ, đừng lo, chúng tôi hòa giải rồi.”

“ Vậy thì tốt, tôi thấy cũng nên xin lỗi cậu, dù sao chuyện do tôi mà ra.”

Không ngờ Dư Tội ngăn lại: “ Đừng, bạn mà nói thì tôi biết dấu mặt vào đâu, sau này không dám nhìn mặt bạn nữa.”

“ Không phải chứ, cậu to gan lắm cơ mà, sáng nay trước mặt bao người không phải nói rồi sao?” An Gia Lộ cố ý hỏi, chuyện đó làm cô đỏ mặt, có điều bây giờ tới lượt Dư Tội đỏ mặt, nhìn y cười ngốc nghếch không nói được gì, có chút hả hê vì tìm lại được ưu thế:

Lúc đó Dư Tội mang ý đồ báo thù, huống hồ còn cho rằng nói không chừng An Gia Lộ xúi bẩy Giải Băng, giờ chuyện đã làm rõ, đi cùng với một mỹ nữ như vậy không khỏi có chút ngại ngùng. Dư Tội bấm mạnh lòng bàn tay cảnh cáo bản thân: Bình tĩnh, bông hoa này mình không hái nổi đâu.

Bất tri bất giác đã rời KTX rất xa, thao trường thường ngày huấn luyện, cửa đóng rồi, hai người đi dưới hàng cây bên ngoài, đều trầm mặc. Dư Tội thi thoảng dùng khóe mắt liếc nhìn An Gia Lộ, cô gái trong chiếc áo khoác đỏ rực dưới ánh đèn ban đêm biến thành màu sắc quỷ dị khó tả, phải lấy hết nghị lực mới chuyển được ánh mắt đi chỗ khác, nhưng vẫn có làn u hương thoang thoảng luồn qua cánh mũi, khiến trong đêm đông giá lạnh làm người ta lâng lâng phơi phới.

Mẹ nó, được sờ em gái này một cái, còn đã hơn đánh Giải Băng một trận, Dư Tội hít sâu một hơi trấn áp nhịp tim đập loạn xạ không an phận.

Phì, là An Gia Lộ đang che miệng cười, hai mắt cong vút như trăng non hết sức đáng yêu: “ Cậu lại khẩn trương rồi kìa.”

“ Tôi đã cố gắng khống chế lắm rồi đấy.” Dư Tội thừa nhận:

“ Vì sao? Tôi làm cậu khẩn trương à?” An Gia Lộ cố tình hỏi, chuyện làm cho người khác giới khẩn trương hình như là thú vui của cô gái này.

“ Không phải, trừ bạn ra còn có người làm tôi khẩn trương, tưởng tượng mà xem, nếu ngày mai có người biết bạn chủ động mời tôi đi tản bộ, chắc chắn tôi sẽ thành người bị ghen tỵ nhất lịch sử.”

Mặc dù là phủ nhận, nhưng là lời khen càng khiến người ta thỏa mãn hơn, An Gia Lộ cũng không vờ vịt mà cười khanh khách hết sức tự nhiên: “ Không nghĩ cậu cũng thú vị như thế đấy.”

Dư Tội chỉnh lại cổ áo làm ra vẻ tự hào: “ Vậy thì chúng ta cần tìm hiểu nhau nhiều hơn rồi, à phải, ít nhất đây là đầu tiên tôi tỏ tình mà không bị từ chối.”

Chương 034: Chàng trai ưu tú.

“ Oa, cậu khôi phục nhanh thật đấy, Dịch Mẫn bảo mặt cậu dày lắm mà tôi không tin, xem ra đúng là không hề mỏng.” An Gia Lộ quay sang nhìn Dư Tội, người bạn học xưa nay cô không hề để ý tới, qua lời bạn học chỉ biết y gian trá, mặt dày, vô sỉ, tóm lại định nghĩa vô cùng đáng ghét, hôm nay đi gặp mặt xác định sẽ là cuộc nói chuyện không hề thoải mái gì, rốt cuộc khác hẳn, ác cảm càng lúc càng nhạt hơn:

Đột nhiên trong lòng cô nổi lên suy nghĩ lạ, đem so chàng trai trước mắt với người khác, so với Giải Băng có quá nhiều ưu thế như vậy, đẹp trai, cao ráo, gia cảnh tốt, cô muốn Dư Tội hòa giải, thực sự khiến y chịu ủy khuất, cứ như vị gia cảnh thua thiệt mà phải cúi đầu vậy.

Dù bản thân có ý tốt, An Gia Lộ bất giác áy náy trong lòng:” Cậu có hận Giải Băng không?”

“ Vì sao lại hận?”

“ Tôi không chỉ nói riêng sự kiện này, mà bình thường Giải Băng phô trương quá đáng, quan hệ với bạn học không tốt.”

“ Sắp tốt nghiệp đi thực tập rồi, lúc đó mỗi người một phương, có khi cả đời chẳng gặp lại, còn để ý làm gì nữa.” Dư Tội lắc đầu nhún vai, y nói câu này là thật lòng, Giải Băng chắc chắn ở lại Đại Nguyên vào đơn vị tốt, y được ném vào đồn công an ở quê cũng là may rồi, cuộc đời bọn họ sẽ đi theo hướng khác nhau, hơn nữa càng đi càng xa:

Nói tới chuyện tốt nghiệp, lòng không khỏi có chút lưu luyến nơi đã sinh hoạt gần 4 năm này, từng cái cây từng ngọt đèn cũng trở nên thân thiết, An Gia Lộ đa sầu đa cảm nói: “ Vì mỗi người sắp một phương rồi, tôi không muốn bạn học lại có khúc mắc với nhau, cậu có nghĩ thế không?”

“ Chúng tôi thực sự đã bắt tay hòa giải rồi mà, sao bạn lại không tin nhỉ?” Dư Tội nhận được tiền rồi, lại không hòa giải sao, có điều vẻ mặt An Gia Lộ đúng là không tin: “ Có phải bạn thấy giữa tôi và Giải Băng không có khả năng hòa giải không?”

“ Đúng!” An Gia Lộ thẳng thắn thừa nhận:

“ Đúng cái gì, bạn học đánh nhau, thù không nhớ qua đêm, lúc với vào trường tôi còn đánh nhau với Trương Mãnh, Hùng Kiếm Phi đấy, giờ không phải thành anh em thân thiết à?”

“ Ồ ...” An Gia Lộ không chắc lắm, dù sao cô đã bao giờ tiếp xúc Dư Tội, chỉ nghe người khác bàn tán:

“ Bạn nghĩ Giải Băng gia cảnh tốt, tướng mạo tốt còn đám anh em xuất thân rễ cỏ như chúng tôi phải hâm mộ đố kỵ cậu ta?” Dư Tội dần dần lần mò ra lối suy nghĩ của cô gái này:

“ Chẳng lẽ không phải à?” An Gia Lộ mắt lấp lánh như sao nhìn chằm chằm Dư Tội, như muốn phát hiện bất kỳ dấu hiệu nói dối nào:

“ Hâm mộ thì có, còn đố kỵ thì không, Giải Băng tuy huênh hoang, nhưng cậu ta quả thực có vốn liếng để huênh hoang. Gia thế với xuất thân chưa nói, thành tích của cậu ta rất ưu tú, không phải loại bỏ tiền ra mua lấy hay cái mặt đẹp trai đổi lấy. Chắc chắn cậu ta cũng phải trải qua khổ luyện mới thành tài, đã có gia cảnh tốt như vậy, lại còn vẫn chịu phấn đấu, hiển nhiên không phải chàng trai tệ.” Dư Tôi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời bị mây đen bao phủ gần hết, trăng xa chẳng soi đường đường được bao lâu, nếu lúc này tuyết rơi có phải tốt không, tuyết rơi sẽ phần nào giúp tâm trạng u ám của y tốt hơn, hít sâu một hơi tiếp tục: “ Cậu ta cũng có chút tiềm chất tình thánh, một chàng trai chấp nhận chịu thiệt thòi chứ không để cô gái mình thích phải ủy khuất, vốn tôi và cậu ta không ai phục ai, cậu ta lại kiêu ngạo như thế, nhưng vì liên quan tới bạn mà cậu ta rút lui vô điều kiện .... Chàng trai như vậy ngàn người có một đấy.”

An Gia Lộ không khỏi ngạc nhiên chớp mắt nhìn Dư Tội tới mấy lần, như muốn làm quen lại người bạn học rất bình thường này, trong lời nói của Dư Tội có chút bất đắc dĩ, có chút không cam lòng, nhưng y nói ra rồi. Cô biết đám con trai sĩ diện thế nào, nhất là trước mặt cô đều như con công xòe đuôi, hận không thể khoe khoang hết tài hoa của mình, làm gì có chuyện khen ngợi người khác, Giải Băng tất nhiên là chàng trai hiếm có, cô biết điều ấy, nhưng người ở vị trí yếu thế hơn lại có sự thoáng đạt như Dư Tội càng hiếm.

“ Cám ơn, xem ra tôi làm chuyện thừa thãi rồi.” An Gia Lộ đưa tay ra, Dư Tội máy móc nắm lấy bàn tay như tấm mềm mại âm ấp ấy, nắm thời gian vừa phải sau đó rút về, đút tay trong túi, cô khẽ mỉm cười:” Này, tôi vừa phát hiện một chàng trai cũng rất ưu tú.”

“ Tôi đúng không?” Dư Tội chỉ bản thân:

“ Đừng có nhanh như vậy, nếu không tôi cho rằng những lời trước đó của cậu có ý đồ đấy.” An Gia Lộ cười khúc khích lườm Dư Tội một cái:

“ Hiển nhiên là có ý đồ rồi, tôi nói thế để lấy lòng bạn để chuẩn bị cạnh tranh công bằng với cậu ta đấy.” Dư Tội nửa đùa nửa thật nói:

An Gia Lộ khẽ cắn môi, thực sự không thể nói ra lời đả kích Dư Tội: “ Nếu như vậy lần sau tặng hoa hồng đừng tặng hoa đã héo rụng một nửa nhé.”

“ Chắc chắn rồi.” Không chỉ An Gia Lộ, cả Dư Tội cũng có cảm quan khác hẳn về An Gia Lộ, cô gái này tuy kiêu kỳ, thích hư vinh, nhưng bản chất lương thiện, biết phân biệt đúng sai, đem so với đám con gái có tí nhan sắc là đỏng đảnh, chảnh chọe đúng là khác hoàn toàn:

An Gia Lộ đột nhiên dừng bước: “ Có điều, tôi thấy cậu không nên theo đuổi tôi.”

“ Vì sao?”

“ Bởi vì tôi không phải là loại hình mà cậu thích đâu.” An Gia Lộ cố nén cười nhìn Dư Tội ngẩn ra, cuối cùng cười phì một cái, tới gần Dư Tội hạ giọng xuống nói nhỏ: “ Đoán thử xem nhé, loại hình cậu thích vợ người ta cơ, đúng không?”

Mắt Dư Tội lồi ra, không tin vào tai mình nữa.

An Gia Lộ cười giảo hoạt, quả lựu đạn này cuối cùng đánh tan lớp ngụy trang của Dư Tội, quay đầu đi, cố gắng mím môi nhịn cười, đi nhanh về KTX nữ.

“ Oa, chẳng lẽ nữ sinh cũng đói khát đi xem thứ đó à?”

Vóc dáng yểu điệu kia biến mất, Dư Tội mới tỉnh táo lại, thất thần nhìn theo phía đó một lúc mới lẩm bẩm quay về, bàn tay trong túi tựa hồ vẫn còn nguyên cảm giác khi nãy.

Cuối hàng cây, ngoài thao trường, chỗ rẽ khu phòng học, có mấy bóng người từ bóng tôi nhảy ra, chính là Thử Tiêu, Bánh Đậu, Hán Gian, Trương Mãnh và Gấu Chó ... Tụ tập thảo luận tình hình vừa rồi, Lạc Gia Long chép miệng làu bàu: “ Sao chưa có màn khích thích nào đã kết thúc rồi, bọn họ là đồng chí cách mạng đấy à?”

“ Ít nhất cũng có cảnh An mỹ nữ đá bay Dư lưu manh chứ.” Gấu Chó nghiến răng ken két, một màn nắm tay kia cũng đủ hắn bóp cổ Dư Tội rồi:

“ Thằng ngốc Dư Nhi này bỏ lỡ cơ hội tốt như thế, đến tôi cũng muốn đá y.” Thử Tiêu tiếc nuối không thôi, nếu được ôm An mỹ nữ một phen ăn vài trận đòn cũng đáng:

“ Ai vừa nói là có trò hay nhỉ, nhạt bỏ mẹ.” Tôn Nghệ càu nhàu khịt nước mũi chảy ròng ròng, giữa đêm đông chạy ra ngoài uống gió tây bắc đã đành, còn chẳng thấy cái quái gì đáng xem, giống như mấy phim 13 +, toàn nam nữ lải nhải, mất hứng:

Miệng thì ca thán, có điều cũng thở phào, nếu giữa An Gia Lộ và Dư Tội xảy ra chuyện gì, có lẽ đám anh em nhảy lầu tự tử hết rồi.

Chương 035: Phong ba sợ súng. (1)

An Gia Lộ bước chân nhẹ nhàng về phòng ngủ, tâm tình rất tốt, kể lại quá trình gặp Dư Tội cho Âu Yến Tử, Diệp Xảo Linh và Dịch Mẫn nghe, trọng điểm nhấn mạnh Dư Tội khẩn trương ra sao, nói năng ấp úng thế nào, khiến đám chị em cười không thôi.

Ai bảo chỉ nam sinh mới ba hoa bốc phét nào, nữ sinh cũng vậy, chỉ là tới khi An Gia Lộ đánh giá một câu "Dư Tội không tệ", đám chị em rớt mắt kính, sau đó nổi hứng xúi bẩy An Gia Lộ cho Dư Tội chút mật ngọt, dựng lên tình địch cho Giải Băng, để hai người bọn họ đánh nhau náo nhiệt chút, nếu không để soái ca có được quá dễ dàng, e là sẽ không biết trân trọng.

Âu Yến Tử tỉnh ngộ, truy hỏi: “ Phải rồi An An, bạn đã để Giải Băng đắc thủ chưa đấy? Kể cho bọn này biết đi, cảm giác làm chuyện đó thế nào?”

An Gia Lộ không khỏi đỏ mặt đuổi đánh Âu Yến Tử, hai cô gái kia cũng tỏ mò, vào hùa với Âu Yến Tử truy hỏi, phòng ngủ của mấy nữ sinh tức thì náo loạn.

Sự thực đôi khi đáng thất vọng hơn nhiều điều chúng ta nghe thấy nhìn thấy. Dư Tội không về KTX, mà vòng qua phía sau, tới ngã rẽ gặp một người đang nóng lòng đi qua đi lại, là Giải Băng, Dư Tội không nói một lời, ấn di động, nghe ghi âm.

Giải Băng quan tâm nhất là chuyện của An Gia Lộ, nghe nói cô muốn đi gặp Dư Tội, làm sao không lo cho được, có điều lúc này nghe cuộc đối thoại ngắt quãng của hai người, hắn hiểu ra, An Gia Lộ lo hắn và Dư Tội sống mái với nhau nên ra mặt hòa giải. Tức thì khiến Giải Băng bơi trong mật ngọt, miệm bất giác lẩm bẩm tên nữ thần trong lòng.

Nghe tới đoạn Dư Tội nói "một chàng trai chấp nhận chịu thiệt thòi chứ không để cô gái mình thích phải ủy khuất, vốn tôi và cậu ta không ai phục ai, nhưng vì liên quan tới bạn mà cậu ta rút lui vô điều kiện .... Chàng trai như vậy ngàn người có một đấy."

Thế là soái ca càng cảm động tới mức suýt nữa ôm lấy Dư Tội rồi.

Hết đoạn ghi âm, Dư Tội tắt máy rút thẻ nhớ ra: “ Sở dĩ tôi gọi điện báo cho cậu là để tránh cậu hiểu lầm, tương lai cậu tiến vào giới có quyền có địa vị, lại được cô gái tốt như thế quan tâm, đừng có ăn no rửng mỡ đi gây sự với bọn nghèo khó này nữa.”

“ Ừ, cám ơn Dư Tội ... Xin lỗi, tôi sai rồi, chuyện này tôi có lỗi với cậu.” Giải Băng khom người xin lỗi, phải thừa nhận, tên này đúng là có trái tim tình thánh, vì một cô gái, cái gì cũng có thể làm:

“ Cho cậu.” Dư Tội đưa thẻ nhớ cho Giải Băng, thấy hắn hớn hở định nhận lấy, giơ lên cao: “ Cứ vậy mà lấy sao?”

À, Giải thần tài sực tình, móc ví ra, không đếm, rút hết tiền nhét vào tay Dư Tội, chừng hai ba nghìn, mặt Dư Tội tức thì trở nên khó coi, vẫn đưa thẻ nhớ cho Giải Băng: “ Không phải tôi đòi tiền, ý tôi là, chuyện này ngàn vạn lần đừng để Gia Lộ biết, cậu xem, lại đưa tiền cho tôi, suốt ngày chỉ biết dùng tiền giải quyết vấn đề là không ổn … nếu tôi lấy thì thành tiểu nhân vô liêm sỉ, nếu không thì lại không nể mặt cậu … Ài, thôi vậy, tôi nể mặt cậu ... Con người cậu sao cứ thế nhỉ, đúng là, lần sau không được như thế đâu nhé ... Tôi đi đây.”

Miệng thì trách móc, nhưng tiền thì đút vào túi rất nhanh, lời cuối nói xong thì đã đi rất xa, còn Giải Băng vẫn đứng tại chỗ, đoán chừng vẫn còn chìm đắm trong ảo tưởng về An mỹ nữ.

Dư Tội ngẩng đầu nhìn mặt trăng trên cao, cuộc đời này vẫn cứ vô vị như vậy.

Từ nhỏ đã sống trong hoàn cảnh thiếu thốn, Dư Tội có một loại theo đuổi gần như cố chấp với tiền, mỗi khi rảnh rỗi dù chỉ kiếm được vài chục một trăm đồng cũng làm y hứng phấn một hồi. Có điều lần này kiếm khoản tiền lớn như thế lại chẳng có chút khoái cảm nào, về tới phòng dưới sự tra hỏi của đám anh em, thuật lại cuộc trò chuyện một lần, sau đó không quan tâm tới phản ứng của họ, lên giường chùm chăn ngủ.

Chỉ là mắt nhắm vào rồi trong đầu chỉ toàn bóng hình An Gia Lộ, đuổi mãi không đi, cho tới khi nụ cười trong veo như chuộc bạc ấy xuất hiện trong giấc mộng làm y bật dậy như gặp phải ác mộng.

Đêm đã rất khuya mà vẫn không sao ngủ được, Dư Tội lấy áo khoác nhẹ nhàng mở cửa ra ngoài, tuyết vẫn chưa rơi, không khí như có cái gì đó kìm nén làm tâm trạng y càng thêm tệ.

“ Hút không?” Có người ngồi trong bóng tối ở chân tường đột ngột hỏi, giọng hơi khàn:

Không nhìn rõ mặt, nhưng bằng vào sự quen thuộc của đám anh em với nhau, Dư Tội nhận ra đó là Trương Mãnh, cái thằng súc sinh đầu óc đơn giản ấy. Dư Tội ngồi xuống bên cạnh lấy điếu thuốc hắn đang hút dở, đưa lên rít một hơi thật mạnh, như muốn thứ nicotin độc hại đó thấm sâu vào tim.

Xoạch! Trương Mãnh châm điều thuốc nữa ngồi hút, chẳng hỏi vì sao Dư Tội nửa đêm ra đây hay giải thích vì sao mình lại ở đây giờ này, lặng lẽ hút thuốc hút hết điều thuốc này tới điếu thuốc khác.

Dư Tội từ đầu tới cuối cũng chẳng nói lời nào.

Đêm tối, gió thổi mỗi lúc một mạnh, trời mỗi lúc một lạnh hơn, nhiệt độ âm mười mấy độ C đủ đóng băng cả nước sôi, vẫn có hai đốm lửa đỏ lập lòe ...

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Tiếng súng vang lên không ngớt trong sân tập bắn dưới đất của trường cảnh sát.

Bắn nhanh và bắn bia, đó là hai nội dung khảo hạch, cái đầu kiểm tra tốc độ phản ứng và rút súng, cái sau kiểm tra độ chuẩn xác. Cho dù là những học viên sắp tốt nghiệp thì cơ hội tiếp xúc với súng không nhiều, từ khi vào sân tập bắn, đám học viên cực kỳ hưng phấn, xếp hàng đợi lúc được cầm khẩu súng.

Dư Tội đeo tai nghe, kính phòng hộ, tất nhiên không phải dự thi mà là đảm nhận nhiệm vụ ghi chép. Bắn súng có huấn luyện viên chuyên môn, người này vừa thấp vừa gầy, lại còn có cái đầu nhỏ hói tới nhẵn thín, thế nên bị đám học viên đặt biệt danh "viên đạn" hay “lão hói”. Bề ngoài thì xưng hô rất tôn trọng gọi là "huấn luyện viên Trần", ông già gần 60 này bình thường cùng đám học viên đùa cợt chẳng phân lớn nhỏ, nhưng bước vào sân tập bắn thì khác hẳn, ai động tác không quy phạm, ông già này vừa đánh vừa chửi đuổi ra ngoài.

Không đùa được đâu, bắn súng là một hoạt động nguy hiểm, từng có chim non học phim ảnh quay ngược đầu nổ súng, bị lực giật làm tay giơ lên trên, sau đó đạn nảy ra thiếu chút nữa làm bạn học bị thương.

Tổ đầu tiên lùi xuống, Dư Tội ghi thành tích, giơ ngón cái lên với Trương Mãnh, thằng Súc Sinh này thể năng đúng là hơn người, nhìn cơ bắp lực lưỡng của hắn, Dư Tội có thể tưởng tượng ra sau này làm hình cảnh, tội phạm lọt vào tay hắn sẽ thê thảm như thế nào.

Tổ hai lùi xuống, Hùng Kiếm Phi có một viên đạn bắn giữa vạch 9 và 10 điểm, mặc dù lệch về phía 9 điểm hơn, có điều Dư Tội ghi là 10, quyền trong tay y đấy, ai ý kiến gì.

Tới tổ thứ ba thì Dư Tội lắc đầu, bắn súng là điểm yếu của Thử Tiêu, thằng này trừ nhìn tiền và quân bài là mắt sáng ra còn nhìn cái thứ khác thị lực giảm hẳn, cùng lắm không bắn chệch bia thôi, khi hắn u rũ lùi xuống nhìn Dư Tội khẩn khoản. Dư Tội không sửa điểm, có cho hắn một hai điểm cũng chẳng hi vọng gì.

Chương 036: Phong ba sợ súng. (2)

Dư Tội thi thoảng xin chỉ thị Huấn luyện viên Trần, nói ra thì ấn tượng đầu tiên của Dư Tội với Lão Trần không tốt. Lần đầu tiên y sờ tới súng cũng giống như bao đứa con trai khác bắt chước tư thế ngầu lòi cầm súng một tay trong phim ảnh, bị lão già chửi mắng té tát đuổi thẳng cổ ra ngoài, phải đi nhặt vỏ đạn cho ông ta những hai tháng mới được tha thứ. Có điều sau đó vì y luôn chạy đi chạy lại trong trường làm mấy hoạt động công ích, quan hệ càng gần gũi, rảnh rỗi được ông ta gọi tới giúp đỡ, kiếm ít tiền lẻ.

À, nói thêm là sân tập bắn này có mở cho người ngoài nhé, duy trì một cái sân tập bắn không rẻ mà, trường phải kiếm thêm kinh phí chứ. Có điều chơi súng tốn kém lắm, nghe đâu thẻ hội viên mỗi tháng cả vạn.

Lần lượt từng tổ đi tới vị trí, thể hiện kỹ năng bốn năm khổ luyện, trong hoạt động này có thể thấy rõ được thiên phú của mỗi người, có thiên phú khoảng cách gần thế này bắn 10 điểm không khó, không thiên phú thì nhắm nửa ngày có khí cũng lệch bia. Những nữ sinh học chuyên ngành tâm lý kém nhất, phải mím môi mím lợi cầm chắc súng, sau đó nhắm mắt đưa chân "đoàng!".

Trượt, Dư Tội lắc đầu ghi chép.

Thế nhưng cũng có ngoại lệ, An Gia Lộ thực sự là đóa kỳ hoa, một tay cầm súng, nghiêng người nhắm chuẩn, tư thế thu hút, bắn còn rất có tiết tấu, khi hết một băng đạn tiếng vỗ tay cho thấy thành tích ưu tú của cô. Trước kia Dư Tội không quá để ý, hai người vốn ở hai thế giới khác nhau không liên hệ gì, lần này bất giác giơ ngón tay khen ngợi, được An Gia Lộ nhoẻn miệng cười đáp lại, khiến quả tim của y rất ăn hại đập cái bộp một phát.

Chuyện hai người đi dạo với nhau tối qua đã lan truyền cả khóa rồi, không ít người đợi xem trò hay, nhưng bọn họ thất vọng rồi An Gia Lộ vẫn được Giải Băng tháp tùng như mọi khi, trông không giống có rạn nứt gì, thậm chí hình như còn thân thiết hơn trước.

Dư Tội không nhân chuyện đêm qua mà tỏ ra thân thiết hơn với An Gia Lộ, mà An Gia Lộ cũng không có gì thay đổi, giống như chuyện nói cạnh tranh công bằng chỉ là nói cho vui, hai người đều có vòng tròn giao thiệp riêng, không liên quan tới nhau, có lẽ sau này gặp nhau sẽ có thêm một nụ cười hoặc một cái gật đầu.

Thế thôi, không gì hơn.

Bọn họ vốn ở thế giới khác nhau ngay từ đầu rồi.

Khảo hạch vẫn tiến hành, ngoài đám đông có một nhóm người đang quan sát, Khoa trưởng Sử làm việc văn phòng nên là người ngoài nghề, không hiểu rõ lắm: “ Xử trưởng Hứa, thế nào? Được chứ?”

“ Chỉnh thể là không ổn, mấy chục năm qua chẳng có gì thay đổi, vẫn tệ hại như thế, giờ trong đội ngũ cảnh sát biết bắn súng đa phần là bộ đội giải ngũ chuyển nghiệp.” Nghỉ ngơi một ngày Hứa Bình Thu đã khôi phục bình thường, chỉ là mặt lúc này rất nghiêm trọng:

“ Biết sao được chứ, nước ta cấm súng mà, hạn chế được vụ án nổ súng, đồng thời hạn chế cả trình độ bắn súng của cảnh sát, giờ ở đồn cảnh sát cơ sở cùng phân cục được mấy người từng tham gia thực chiến, chỉ hình cảnh mới có cơ hội. Đa số cảnh sát thường sợ súng còn hơn tội phạm ấy chứ.”

“ Đúng thế, bệnh chung thời bình, bắn súng giỏi thì chết bởi đạn, chưa nói tới quản lý nghiêm ngặt, dù không thì cũng chẳng đủ kinh phí, đạn có rẻ gì đâu.”

Hai người đang thảo luận thì Giải Băng đi lên, nam sinh này chắc chắn là điểm sáng của toàn trường, hôm nay ăn mặc càng cầu kỳ, một bộ trang phục ngụy trang màu cỏ gọn gàng, giày da cao cổ, chẳng khác gì lính đặc nhiệm trong phim Mỹ, đẹp trời ngời ngời, cứ như cố ý thể hiện mình là hạc giữa bày gà. Giải Băng tới vạch bắn, chẳng thèm nhìn vẫn lắp đạn thuần thục, tiếp đó giơ súng bắn nhanh, người khác mới bắn hai viên thì hắn đã bắn hết cả băng lùi xuống.

Đề xuất Voz: Ma, mắt âm dương, quỷ môn quan.......
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN