Chương 11: Thiên ngoại hữu thiên. (2) (3)
Chương 11: Thiên ngoại hữu thiên. (2) (3)
Hứa Thu Bình nhìn con gà trống choai đó kiêu ngạo ngẩng đầu nhìn quanh, bất ngờ hơn nữa là Dư Tội giơ tay lên đập tay cùng hắn, hai người giống như bạn bè thân thiết cười với nhau, thực sự làm ông ta càng nhìn càng không hiểu nổi.
Tất nhiên là cùng biểu diễn màn hòa giải cho An Gia Lộ xem rồi.
“ Chàng trai này khá lắm.” Khoa trưởng Sử khen ngợi, toàn bộ mười điểm, hơn nữa tốc độ khá nhanh:
“ Khá thì đúng là khá thật, chỉ là phô trương quá, lại chẳng phải đi đóng phim.” Hứa Bình Thu di chuyển sang chàng trai đang đi qua đi lại ghi chép, giúp huấn luyện viên Trần thay băng đạn, không biết vì sao cứ bị Dư Tội thu hút, y không thuộc loại người ta nhìn một cái đã muốn chọn, nhưng một khi đã chú ý rồi lại không thể bỏ qua:
Vì sao chứ? Không phải vì chiêu hiểm hôm qua, có điều Hứa Bình Thu thừa nhận, chiêu số của chàng trai này rất thực dụng, chỉ là không biết học ở đâu, hơn nữa khí chất có thể quy tụ mọi người xung quanh đó, khiến ông ta càng hứng thú.
Với người khác thì vấn đề là có dùng được hay không, còn với chàng trai này là, anh có dám dùng hay không?
Vừa mất tập trung một cái liền có chuyện, chỉ nghe thấy một tiếng nữ sinh thét chói tai, tiếp đó huấn luyện viên Trần thổi còi ngừng, Hứa Bình Thu nhìn thấy một nữ sinh ngất xỉu, Dư Tội ném kẹp ghi chép, chạy tới điểm bắn.
“ Sao thế, xảy ra chuyện gì?” Hứa Bình Thu gạt đám đông, khi tới nơi thì Dư Tội đang bế nữ sinh nâng đầu lên cao gối vào đầu mình, bấm nhân trung:
“ Sợ súng!” Thử Tiêu trả lời một câu bất ngờ:
“ Sợ súng à?” Khoa trưởng Sử ngẩn người, lần đầu nghe thấy cái từ này:
“ Đúng thế, Chu Văn Quyền bị cái bệnh kỳ quái này, không phải là lần đầu bị ngất.” Bánh Đậu gãi đầu:
“ Không phải khắc phục được rồi sao, vì sao vẫn ngất, cả lớp mỗi cô ta kéo chân mọi người.”
Gấu Chó vừa nói thế liền làm đám đông bất bình, không ai thèm đáp lời hắn, ánh mắt đồng tình nhìn nữ sinh bị ngất kia, cô gái này hơi gày gò, da mặt tai tái, mái tóc cắt rất ngắn, thân thể cũng không được nở nang lắm, nếu nhìn qua còn dễ nhầm lẫn giới tính, cứ như chàng trai gày gò. Chu Văn Quyên vốn là học viên khóa trước vì nghỉ bệnh nên phải học lại, đối với người yếu đuối, quần thể này có sự thương hại trời sinh.
Dư Tội vẫn bấm nhân trung, Thử Tiêu thì ngồi xuống giúp kéo thẳng chân Chu Văn Quyên, Hứa Bình Thu thấy Dư Tội có mỗi chiêu này hỏi:” Có được không đấy, hay là đưa tới phòng y vụ đi.”
“ Không cần đâu, cô ấy cứ căng thẳng là ngất ... Trước kia cứ thấy súng là ngất, vốn sau này khắc phục được rồi, không hiểu sao lại tát phát.” Dư Tội bấm nhân trung một hồi không tác dụng, đoán chừng là lần này tham gia tuyển chọn có quá nhiều đối thủ mạnh, cùng với kỳ vọng cao, nên căng thẳng quá độ thành như thế, hô: “ Nước.”
Đám đồng đảng tức thì túa đi tìm, có người lấy nước khoáng chuẩn bị cho lãnh đạo ném tới, Dư Tội cậy miệng Chu Văn Quyên, đổ nước lạnh vào, sau đó giơ chai nước dội lên đầu nữ sinh, hô: “ Dừng bắn.”
Thật tà môn, Chu Văn Quyên tỉnh dậy, ngồi thẳng lên như cương thi, sau đó bộ dạng ngơ ngác làm đám học viên cười nghiêng ngả.
Chương 037: Phong ba sợ súng. (3)
Thử Tiêu cười hì hì giải thích cho Hứa Bình Thu: “ Trước kia gặp chuyện này mấy lần rồi, nghe thấy tiếng súng là ngất, sau đó Dư Tội đợi hô dừng bắn, thể là cô ấy tỉnh lại.”
Xem ra đúng là căng thẳng quá độ, nữ sinh kia mặt lúc đỏ lức trắng, có vẻ xấu hổ không biết trốn đi đâu, Hứa Bình Thu khom lưng quan tâm hỏi: “ Có ổn không?”
“ Ổn ạ.” Chu Văn Quyên cắn răng đáp, nhìn Dư Tội cảm kích, đứng dậy lau mặt:
“ Tránh ra, tránh ra ... Lùi ra sau, có gì đáng cười chứ, Gấu Chó to tướng như vậy mà kiểm tra sức khỏe còn sợ kim tiêm kia kìa, mặt mũi cười người khác à? “ Dư Tội chỉ đám đông quát tháo, sau đó nhìn huấn luyện viên Trần xin chỉ thị, thấy ông ta gật đầu, ra lệnh: “ Lùi ra sau, tiếp tục!”
Những người khác được giáo viên chỉ huy về chỗ quan sát, Dư Tội thì vẫn đứng bên cạnh Chu Văn Quyên, nhỏ giọng nói: “ Khẩn trương cái gì, hôm nay hơn mười người bắn hụt rồi, thành tích của bạn hơn khối người mà, bắn tiếp đi.”
Chu Văn Quyền cười bén lẽn, vào vị trí cầm lấy súng, điều chỉnh hô hấp, đoàng một cái!
Suýt trượt bia, song lại có người vỗ tay vì cô, chính là Dư Tội, đeo tai nghe không nghe thấy tiếng vỗ tay, nhưng cô nhìn thấy vẻ mặt khuyến khích đó. Chu Văn Quyên thêm không ít tự tin, lấy ống tay áo lau mặt lần nữa, giơ súng lên, đoàng đoàng ... Lần này có thể bắn như thường rồi.
Chỉ là một sự cố nho nhỏ không ai để ý, nhưng Hứa Bình Thu thì nhìn phản ứng Chu Văn Quyên và Dư Tội không chớp, thấy hết sức bất ngờ, sau đó quay đầu hồ nghi nhìn chủ nhiệm Giang. chủ nhiệm Giang hiểu lầm giải thích: “ Nữ sinh này bị bệnh phải nghỉ học một năm, tố chất tâm lý hơi kém ...”
Lời giải thích có hơi yếu ớt, làm cảnh sát kỳ thực yêu cầu lớn nhất là tố chất tâm lý, giờ anh bảo với người ta cảnh sát thấy súng là ngất, không phải trò cười à? Chủ nhiệm Giang thấy vẻ mặt xử trưởng Hứa rất quái dị thì không nói nhiều nữa, thở dài, ông ta cũng chẳng giúp gì được hơn cho nữ sinh này.
Lại một tổ nữa kết thúc, Hứa Bình Thu không chú ý tới kết quả nữa, ông ta tự nhận mình có chút kinh nghiệm nhìn ra sở trường, sở đoản của người ta, nhưng kinh nghiệm này lại không thể dùng với Dư Tội, chàng trai khen chê lẫn lộn này rốt cuộc là người thế nào? Tựa hồ có ảo giác người chỉ huy đám nam sinh tới Đh thể dục đánh người đêm hôm đó không phải Dư Tội.
Chu Văn Quyên đã lùi về chỗ, Hứa Bình Thu vẫn chú ý quan sát, thấy Giải Băng, An Gia Lộ, Duẫn Ba toàn học viên thành tích ưu tú đang nói cười nhìn Chu Văn Quyên, ánh mắt hiển nhiên đa phần là chế giễu, còn Chu Văn Quyên thì rụt rè né tránh họ.
Hứa Bình Thu lại chuyển ánh mắt nhìn Dư Tội, y vẫn đang bận rộn đi qua đi lại vừa ghi chép vừa luôn mồm chỉ huy, gần như làm thay luôn nửa công việc của huấn luyện viên rồi. Cảm giác trong lòng bừng sáng, không khỏi tự trách mình ở trong thể chế quá lâu, ánh mắt đã không thoát ra khỏi cái khung giới hạn.
Kỳ thực đâu cần tìm kiếm đâu xa, người đó ngay trước mắt, ông ta mỉm cười.
Có điều làm cảnh sát luôn có thói quen che dấu cảm thụ thật sự của mình, bề ngoài chỉ thấy xử trưởng Hứa vẫn vẻ mặt không nhìn ra mừng giận, cầm lấy thành tích Dư Tội đưa cho, nói chuyện với huấn luyện viên Trần, muốn ông ta lấy thành tích huấn luyện thường ngày.
Huấn luyện viên Trần vừa mới đi, Dư Tội tranh thủ cơ hội, gượng gạo nói: “ Xử trưởng Hứa, xin lỗi chú.”
“ Người chiến thắng xin lỗi kẻ thất bại có phải là hơi có hiềm nghi giễu cợt không?” Hứa Bình Thu sắc mặt không đổi:
“ Không phải, ý tôi là ... Lúc đó đánh hơi hăng máu, nên lỡ tay.” Dư Tội không muốn vị chuyện này đi đắc tội với một lãnh đạo lớn:
Hứa Bình Thu nhìn cái vẻ mặt rất thành thật, nói thẳng: “ Nếu cậu muốn xin lỗi thì phải xin lỗi vì những lời vừa rồi mới đúng, lỡ tay cái gì, cậu tự biết mình không lỡ tay mà, dám làm không dám nhận thì sau này làm cảnh sát thế nào?”
Nói hết đi ngay, bỏ mặc Dư Tội ngượng ngùng ở đó, mọi người lần lượt rời sân tập bắn, tất cả các môn kiểm tra đã kết thúc, chỉ còn quan tâm tới kết quả cuối cùng. Còn Dư tội cùng Lão Trần đi nhặn đạn, chân ông ta bị thương, đi lại không thuận lợi lắm. Quản lý kho súng cực nghiêm, đến số vỏ đạn cũng phải đếm kỹ, cho vào kho.
Hôm nay bắn nhiều, nhặt được cả rương vỏ đạn, Dư Tội vẫn còn băn khoăn trong lòng, biết Lão Trần vốn đã quá tuổi hưu, song bây giờ người am hiểu súng ống ngày càng ít, cho nên trường thuê lại làm huấn luyện viên kiêm trông coi kho súng, ông ta là cảnh sát lâu năm nên chắc là biết nhiều chuyện. Dư Tội hỏi: “ Huấn luyện viên Trần, chú có biết vị Xử trưởng Hứa kia không, có người mặt đen đen, cao bằng cháu ấy.”
“ Đương nhiên là biết, cảnh sát khắp thành phố này có mấy người tôi không biết chứ, đám hình cảnh cấp dưới của cậu ta, đại bộ phận từng là quân của tôi mà.” Lão Trần đắc ý vỗ cái trán hói bóng loáng khoe khoang, lão già này thích bốc phét lắm, nào nói mình từng làm vũ cảnh, rồi lại từng làm nội ứng, từng bắt mấy chục mấy trăm tên tội phạm, cứ như đếm gà ấy, nhìn bộ dạng ốm yếu của ông ta thì ma mới tin, nhưng chỉ cần có người nhắc tới một câu là không xong, ông ta nói không biết mệt:” Nhớ năm xưa, nếu tôi mà mặc cảnh phục tiến từng bước một thì Hứa Bình Thu thấy tôi còn phải kính lễ báo cáo ... Thằng nhóc này, không tin chứ gì, tôi từng bắn hỏng không biết bao nhiêu khẩu K54 cũ mà các cậu hay chơi, từng dùng mười mấy khẩu AK, súng bắn tỉa, từng nổ súng bắn vỡ sọ tội phạm ... Cảnh sát bây giờ không so được với bọn tôi ... Biết tôi lên pháp trường giết bao nhiêu tội phạm rồi không, đeo khẩu trang lớn, chĩa súng vào đầu, đoàng, óc phọt tung tóe luôn!”
Cái lão già này mô phòng tiếng súng cực chuẩn, dùng tay làm súng chĩa vào đầu Dư Tội hô một tiếng làm người ta giật mình, lão già này nhái tiếng súng cực giống, cơ mà trong mắt Dư Tội xem ra lão già trán hói này chẳng khác gì bác gái bán quẩy, ông già bán khoai lang nướng ở cổng trường:” Huấn luyện viên Trần, không phải là chú nói trước kia chú ở tuyến đầu thương chiến với thổ phỉ à, sao lại thành đao thủ phủ rồi?”
“Trước kia tôi có nói thế à?” Đầu óc Lão Trần có vẻ không tốt lắm, thấy Dư Tội không tin nên hơi bất mãn: “ Nổ súng giết người ở khoảng cách gần và khoảng cách xa là hai chuyện khác nhau ... Í, thằng nhãi này, có nghe tôi nói không đây? Khi tôi bằng tuổi cậu thì đã độc lập chấp hành nhiệm vụ rồi, đâu giống mấy đứa, suốt ngày chỉ biết trộm gà bắt chó .... Ơ, đâu mắt rồi?”
Vừa mới xoay người đi đã không thấy Dư Tội đâu nữa, nhìn lên thì thấy Dư Tội đứng ở bậc thang lên xuống, cả cô nữ sinh bị ngất kia cũng không biết đứng đợi từ bao giờ, hai người tới cạnh nhau, Lão Trần xua tay cười, ý bảo có thể đi rồi.
“ Đúng là đời sau không bằng đời trước, nhớ năm xưa vào đội, kỷ luật đầu tiên là chưa được tổ chức cho phép, không được yêu đương. Giờ nam nam nữ nữ lẫn lộn một chỗ, bảo sao cảnh sát ngày càng chẳng ra gì ...” Lão Trần lẩm bẩm:
Chương 038: Ai là người được chọn?
Bắn súng là mốn kiểm tra cuối cùng rồi, giờ chỉ còn đợi kết quả nữa thôi, đám học viên tích cực huy động mọi kênh thông tin để nghe ngóng. An Gia Lộ từ chỗ Giải Băng có được tin tức bên lề, theo cô và bạn thân trong phòng nói, lần này quy cách lựa chọn khá cao, do đích thân sở trưởng triệu tập cuộc họp văn phòng quyết định. Nguồn tin tới từ Vũ Kiến Ninh, cha hắn làm ở ban bí thư trên sở công an tỉnh, chuyện này không đưa vào hồ sơ bảo mật, nên người trên tỉnh đều biết, nghe nói có người bắt đầu lo lót phía sau rồi.
Nguyên nhân à, con cái nhà cán bộ đều biết quy trình, chỉ cần vào đội ngũ tinh anh này, trong ba năm năm thể hiện tốt một chút là sĩ đồ sẽ thuận buồm xuôi gió. Ở cơ quan cấp tỉnh không như cục công an huyện thị hay là đồn công an, lúc vào là cảnh sát thường đến lúc nghĩ vẫn là cảnh sát thường.
Tin đồn nổi lên từ trước cuộc thi bắn súng, không ít học viên nhà ở tỉnh thành gọi điện về nhà, báo thành tích kiểm tra, không cần lên tiếng, người trong nhà tự biết hoạt động thế nào.
Hậu quả trực tiếp là hiệu trưởng Vương Lam phải tắt máy, chủ nhiệm Giang cũng không chịu nổi quấy nhiễu, có điều không dám tắt mày, đành phải đủn hết trách nhiệm cho Hứa Bình Thu. Dù sao quyết định cuối cùng là ở viên quan khâm sai này.
“ Tôi nhận tới mấy chục cuộc điện thoại rồi, toàn nghe ngóng chuyện tuyển dụng, ý thức bảo mật thế này nghiêm trọng quá rồi, gọi luôn cả tới di động của vợ tôi.” Hứa Bình Thu buổi chiều từ nhà chiêu đãi đi ra, bộ dạng tức không để đâu cho hết:
Khoa trưởng Sử không giúp được gì, khuyên nhủ:” Cho nên chúng ta phải mau chóng đưa ra kết quả, chuyện này sẽ kết thúc thôi.”
“ Không vội.” Bất ngờ là Hứa Bình Thu chỉnh lại y phục ngay ngắn nói:” Để cho bọn họ gấp đi, đem cả đống công tử ca, bà cô trẻ đó vào đội thì ai mà cung phụng cho nổi.”
“ Vấn là anh có ngăn nổi người ta không?”
Khoa trưởng Sử hời hợt hỏi một câu làm Hứa Bình Thu phải cau mày, biết điện thoại bảo mật của ông ta thì đều là chiến hữu, đồng nghiệp, còn cả lãnh đạo cấp trên, riêng vị chính phó sở tại chức có 5 người, ông ta chỉ là một xử trưởng, chỉ có ở đây thân phận mới ghê gớm chứ, đem thả vào trong thể chế chẳng có gì nổi bật.
.
“ Không ngăn nổi, ở cái quốc gia lễ nghi này sợ nhất là quan hệ, tình người, nếu tôi mà dùng cái mặt sắt đen xì với người bên cạnh, sau này khỏi cần lăn lộn thể chế nữa.”
“ Thế thì khó rồi, không thể không dọn ra một số vị trí cho quan hệ, không thể không ném hạt giống tốt xuống phía dưới, đợi vài năm mài hết góc cạnh, khi đó thành hoa vàng ngày xưa cả rồi. Khó!” Khoa trưởng Sử một lúc nói liền hai chữ khó:
“ Với tôi thì không khó.” Hứa Bình Thu cười gian như đã có tính toán:” Danh sách kỳ một do cậu quyết!”
“ Hả, sao lại là tôi.” Khoa trưởng Sử như đỉa dẫm phải vôi, tưởng cao chiêu gì, ai dè ném khoai nóng cho mình à?
“ Tôi chỉ có thể nhìn người, còn cậu nhìn được tâm can, không phải cậu thì ai? Mau mau đi, phó sở trưởng Trần đang đợi kết quả đấy ... Tôi tìm chủ nhiệm Giang trò chuyện.” Hứa Bình Thu vỗ vai khoa trưởng Sử mặt mày đau khổ, hời hợt một câu ném gánh cho người ta, đi được một quãng quay lại quả nhiên Khao trưởng Sử vẫn đứng như trời trồng, ra hiệu mau mau đi làm:
Kỳ thực danh sách sớm xác định rồi, chỉ là cần xác thực một chút, ông ta gọi điện tìm chủ nhiệm Giang, té ra người bạn học cũ này vẫn ở trong trường, lững thững đi tới khu văn phòng, gõ gõ cửa.
Giang Hiểu Nguyên đích thân ra mở cửa, hết sức nhiệt tình mời vào văn phòng, vừa mới ngồi xuống câu đầu tiên đã là: “ Xử trưởng Hứa, bao giờ có kết quả?”
“ Anh cũng quan tâm cơ à?”
“ Hỏi thừa, học sinh của tôi, tôi không quan tâm sao được, không ít phụ huynh tới chỗ tôi hỏi rồi đấy.” Giang Hiểu Nguyên không hút thuốc, thế nhưng trong văn phòng có chuẩn bị, bóc một bao Trung Hoa mềm đưa ra, cái ngờ người bạn học cũ này chẳng khách khí gì, đúng cả bao vào túi trước, sau đó mới lấy một điếu ra hút:
“ Anh sướng thật, ở trên sở thì chỉ sở trưởng mới chút thứ này thôi, chưa đủ cấp bậc mang ra hút dễ mang tiếng lắm.” Hứa Bình Thu giải thích: “ Sao buổi trưa mà anh không về nhà?”
“ Anh không thấy cơm ở trường rất ngon à, tôi ở trường ăn cho tiện.” Nghe Hứa Bình Thu vòng vo, làm Giang Hiểu Nguyên sốt ruột, dù sao cũng là người tinh đời, hỏi: “ Hình như anh có chỗ khó gì phải không?”
Hứa Bình Thu quan sát văn phòng làm việc rộng gấp đôi phòng mình, bàn làm bằng gỗ lim sang trọng, tủ sách cao tới trần, góc phòng trang trí mấy cây cảnh, lại có cả bể cá lớn, ghế sô pha ngồi lún mông, nhìn người bạn cùng tuổi mà trẻ hơn mình không biết bao lần, cảm khái trên đời này được mất khó nói: “ Đúng thế, cho nên mới phải tới đây thương lượng với anh.”
“ Thương lượng với tôi, không phải chứ?”
“ Thôi đừng vờ vịt nữa, tôi ở đây mấy ngày, anh chẳng quanh co hỏi suốt còn gì, có phải là muốn nhét người vào không?”
Sự thẳng thắn của người bạn này làm chủ nhiệm Giang hơi bối rối vẫn giữ kẽ chối: “ Đâu có, tôi chỉ hỏi thế thôi.”
“ Vậy thì tôi cứ chiếu theo phép công mà làm, đừng nói là tôi không nể mặt nhé.” Hứa Bình Thu làm bộ đứng dậy: “ Vậy không làm phiền anh nữa.”
Chủ nhiệm Giang cuống lên: “ Ấy ấy đừng đừng ... Anh nghe tôi nói đã, kỳ thực không phải chuyện gì to tát đâu, nhà Tiểu Duẫn nhờ tôi nghe ngóng, cha cậu ta làm sở sở tài vụ, khó tránh khỏi phải qua lại đúng không? Còn cả nhà Tiểu Vũ, cha cậu ta là thư ký của phó sở trưởng Vương.”
“ Ài ... Sao anh không nói sớm chứ?” Hứa Bình Thu vỗ đùi làm ra vẻ bực bội:
“ Hả, vậy là không có tên bọn chúng à?”
“ Không có.” Hứa Bình Thu lắc đầu lừa một câu, đợi chủ nhiệm Giang thất vọng mới hài hước nói: “ Anh cầu xin tôi đi, tôi cho hai đứa đó vào danh sách.”
Giang Hiểu Nguyên ngớ người, tức thì chỉ mặt Hứa Bình Thu: “ Tôi nói này xử trưởng ... À không Bình Thu, đừng có đối xử với tôi là nghi phạm như vậy chứ, tôi thừa biết cái trò trêu chọc nghi phạm của anh. Nói trước, hai đứa đó thể nào cũng phải có tên, nếu không sau này tôi không nhận anh là bạn học cũ nữa.”
“ Ha ha ha ha, không thành vấn đề.” Hứa Bình Thu vỗ đùi chan chát, điều kiện đồi điều kiện:” Tôi giúp anh, anh phải giúp tôi, có chuyện này anh phải nói rõ, có qua có lại, đúng không?”
“ Định thẩm vấn tôi à, thế thì hỏi đi.” Bỏ được một tâm sự phiền nhiễu, Chủ nhiệm Giang thoải mái ngả lưng xuống cái ghế lớn:
“ Không phải tôi nói anh chứ, lý lịch anh cung cấp qua loa quá, có phải sắp tốt nghiệp rồi nên xóa hết tội lỗi cho chúng không?” Hứa Bình Thu lấy ra một danh sách đưa tới:
Chủ nhiệm Giang vừa xem một cái mặt tái mét, toàn là cái tên quen thuộc, Dư Tội, Nghiêm Đức Tiêu, Đậu Hiểu Ba, Trương Mãnh, Hùng Kiếm Phi .... Khỏi phải đọc tiếp cũng biết còn có ai, là mười ba con sâu hại trong cái đoàn thể nhỏ kia.
Chương 039: Quyết tâm của cô gái nhỏ. (1)
Là giáo viên, thế nên theo bản năng che chở cho học sinh, chủ nhiệm Giang ổn định tinh thần rất nhanh, liền giả ngốc đối phó: “ Xử trưởng Hứa, có cần truy cứu rõ ràng thế không, chẳng qua là uống chút rượu, thi thoảng đánh nhau, bọn chúng còn đánh lẫn nhau mà ... Anh biết, bọn trẻ con đó tới được đây học đâu dễ dàng, không thể đến khi sắp tốt nghiệp rồi còn xử phạt đuổi về. Lại chẳng phải chuyện phạm pháp gì, bỏ qua được thì bỏ qua ...”
Người bạn cũ này bao năm không thay đổi gì, quá tốt tính, dễ mềm lòng, thế nên mới chết dí ở vị trí này, không leo lên được, Hứa Bình Thu lấy ra một cái máy camera nhỏ, trang bị hình sự, đưa tới: “ Vậy anh xem thế này có phải là phạm pháp không?”
Chủ nhiệm Giang hồ nghi bật nút phát, hình ảnh vừa ra, vội vàng đưa tay lấy kính trên bàn xem cho rõ, chưa xem hết đã ấn tạm dừng, thái độ lãnh đạm hơn hẳn, giọng điệu mơ hồ có chút tức giận:” Anh có ý gì?”
Chuyện này nói nhỏ thì là trẻ con làm bậy, chẳng có gì to tát, chụp vào mũ "học viên trường cảnh sát ẩu đả tập thể", lúc đó có thể truy cứu trách nhiệm pháp luật.
Hứa Bình Thu đưa tay muốn lấy lại máy quay, nhưng Giang Hiểu Nguyệt giữ chặt lấy, ông bật cười: “ Anh không trả thì tôi cho anh đấy, thái độ anh quá ác liệt, tôi không nói chuyện với anh nữa.”
“ Đợi đã.” Giang Hiểu Nguyên đứng dậy ấn mạnh Hứa Bình Thu xuống ghế sô pha, lúc này chặng bận tâm đối phương hơn mình mấy cấp nữa: “ Anh nói rõ ràng đi, nơi này dù gì cũng là trường cũ của anh, ai lại đi bội nhọ trường cũ chứ? Anh chê thanh danh cảnh sát bây giờ chưa đủ thối à, rồi sao, anh muốn làm cái gì?”
“ Lời này không đúng rồi, học sinh của anh tổ chức đánh người, sao lại thành tôi bôi nhọ trường cũ?” Hứa Bình Thu vặn lại:
Giang Hiểu Nguyên đi qua đi lại, mặt như mướp đắng: “ Lão Hứa, cho dù anh không nể mặt bạn học cũ tôi đây thì cũng phải nể mặt thầy Vương chứ? Năm xưa thầy Vương chiếu cố anh không ít, anh kém gì ai nào, cầm đầu đánh nhau, trộm ngô trộm khoai của nông dân bị người đuổi tới tận trường, không có thầy ấy bao che cho, có anh ngày hôm nay không?”
“ Này này này, chuyện cũ rích đời nảo đời nào sao còn lấy ra, chúng ta nói chuyện bây giờ.” Hứa Bình Thu vỗ bàn:
“ Tôi chỉ lấy việc luận việc, có khóa nào mà không có chuyện đánh nhau phá phách, một đám trẻ con đang tuổi sôi nổi như thế, kỷ luật nghiêm, huấn luận khổ, không cho chúng đường phát tiết sao được, đừng nói học viên, đám cấp dưới của anh đánh người còn ít à?” Giang Hiểu Nguyên càng nói càng gay gắt:
“ Khác ở chỗ anh nói xuông, tôi có chứng cứ.” Hứa Bình Thu hời hợt một câu chặn họng:
“ Được, nếu anh nhất định muốn khơi ra, tùy, đuổi hết chúng đi, xử trưởng Hứa oai phong quá rồi, đi theo dõi bắt một đám học sinh ... Xin mời, tùy tiện.” Chủ nhiệm Giang đưa tay tiễn khách:
“ Anh nhìn anh xem, bao che cho học sinh tới độ này, nếu không phải nể tình bạn học, tôi mang tới cho anh xem làm cái gì?” Hứa Bình Thu khựng người, cười khổ: “ Còn bao nhiêu vụ án dang dở, sao tôi hứng thú với chuyện vụn vặt này?”
Chủ nhiệm Giang vẫn không có thái độ tốt hơn: “ Vậy anh muốn gì? Nói thẳng ra đi.”
“ Tìm hiểu tình hình thật sự, tư liệu mà các anh đưa không phản ánh đúng thực tế. Thế này đi, chuyện này các anh tự xử lý, tôi không tham dự, có điều anh phải giúp tôi, đừng lo, tôi không tống tiền anh, anh giúp tôi là giúp mình.” Hứa Bình Thu dụ dỗ:
Chủ nhiệm Giang cuối cùng phải thỏa hiệp:” Được rồi ánh muốn giúp gì?”
Hứa Bình Thu ra hiệu chủ nhiệm Giang lại gần, thì thầm một lúc, mặt Lão Giang hết sức quái dị, khóc không ra khóc, cười chẳng phải cười, xem ra việc này muốn giúp không phải dễ.
…………. …………..
Cứ nghĩ sẽ có tuyết rơi, vậy mà đêm qua chỉ nổi gió lớn một hồi, sáng nay lại còn trời trong nắng ấm, gọi là ấm nhưng mà nhiệt độ cũng loanh quanh khoảng 0 độ C. Tuy là ngày đẹp trời hiếm có, trong trường không có nhiều khuôn mặt vui vẻ cho lắm, thi thoảng lại thấy vài người túm lại một chỗ đứng dưới gốc cây bàn tán gì đó, ai nấy nhíu mày lo lắng, chắc hẳn vì kết quả của cuộc tuyển dụng tinh anh này.
Kết quả có thể nào đối với người không hi vọng chẳng có ảnh hưởng gì, Dư Tội là loại đó, khi trời sắp tối y xuất hiện ở một quán ăn tên Trời Ban Phúc cách trường học không xa. Vừa tới cửa đã có người ra đón, chính là Chu Văn Quyên, dáng người có chút gầy gò, tóc ngắn tới tai ôm lấy khuôn mặt rất nhỏ, lông mày dài, không phải là loại cong vút đẹp đẽ như lá liễu mà hơi thẳng.
Mũ len, quần vải cùng chiếc áo bông đỏ hoa trắng cũ kỹ, rõ ràng không có hơi thở thời trang của cô gái thành phố lớn. Có điều lại càng nổi bật lên sự thanh thuần thanh thuần. Nhìn kỹ sẽ có có một loại cảm giác như suối trong vậy.
Hai người chỉ đơn giản nhìn nhau cười một trước một sau đi vào.
Quán ăn hai tầng, tầng trên là nhà ở tầng dưới kinh doanh cho nên giờ này vẫn còn mở cửa, đa phần các quán ăn khác quanh trường do thuê địa điểm đều đã nghỉ về quê ăn Tết cả rồi.
Vừa đi qua cửa, con chó đã hơi già buồn chán đen xì buồn chán nằm bẹp trên tấm thảm gần quầy chợt nhổm dậy, sủa to hai tiếng lao vào Dư Tội nhanh như chớp.
“ Cẩn thận!” Con chó nhanh, Chu Văn Quyên còn nhanh hơn, thấy cái mõm dài như sói của nó mở lớn, hàng răng lởm chởm, cái lưỡi thè ra, co chân nhắm đầu nó đá luôn.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch)