Chương 311: Từng bước hiểm trá. (3) (3)

Chương 311: Từng bước hiểm trá. (3) (3)

Dây dưa làm ăn, xung đột lợi ích còn khiến anh em trở mặt nữa là đối tác với thủ hạ, Tống Quân chỉ huy từ xa không tới, phát triển thành đối đầu, thế là Trần Thụy Tường thừa cơ đem chuyện bẩn thỉu của mình vu cho người khác, Tất Phúc Sinh đi hẹn hò tiểu tình nhân hồ đồ gặp họa.

Chuyện tới mức này Thiệu Vạn Qua chẳng ngạc nhiên, đi đường hắc đạo xưa nay là thế, bị người ta chơi chỉ có thể trách mình khổ mệnh, hắn cân nhắc thật giả trong lời khai này, rõ ràng chi tiết có thể khác biệt chút, nhưng đa phần là thật.

Quan trọng nhất là Lưu Cương đã thừa nhận, sự kiện đánh người thương tích vào mùng 8 là do chúng làm.

Tới đây mọi chứng cứ đều chĩa vào Tống Quân.

Cảnh sát đã phái tới thủ đô, e rằng còn khó bắt hơn đám thổ phỉ này.

Thiệu Vạn Qua nhìn chằm chằm Trần Thụy Tường: “ Sát thủ tấn công 5 người kia là ai?”

“ Sao tôi biết, chắc là Biện Song Lâm làm, Tống Quân sai tôi tra Biện Song Lâm, úi dà, tra mới biết, tên đó là danh nhân, năm xưa từng lừa cả chính phủ ... Hình như là kẻ thù của Tống Quân … tôi mà biết chẳng dám dính líu vào chuyện thối nát này.” Trần Thụy Tường lại một lần nữa thao thao bất tuyệt: “ Tôi không rõ sự thực thế nào ... Chỉ nghe nói hai cô em gái tuyệt sắc của Tống Quân đều tặng cho lãnh đạo nào đó trên tỉnh chúng ta, hai chị em chung một chồng ... Thế là hắn dựa vào đó mà phất lên, làm sao hắn không nộp tiền mà lấy được đất .... Phải rồi, em gái hắn còn nhập cổ phần mỏ than, không bỏ đồng nào mà được chia tiền .... Thôi, thôi, tôi không nói nữa đâu, biết nhiều dễ bị bịt miệng lắm ...”

Toàn lời đồn thổi, ngay cả thư ký viên cũng không biết có nên ghi lại không, Thiệu Vạn Qua chất vấn: “ Có vẻ anh muốn kéo đổ Tĩnh Hải , vì sao vậy?”

“ Trời ơi còn vì sao, vì cái mạng chứ sao, các anh hôm nay không triệu tập tôi, có khi tôi cũng tới, ngồi tù vài năm còn hơn mất mạng .... Biết Tất Phúc Sinh gặp chuyện kia, tôi sợ mất ăn mất ngủ, nếu Tống Quân mà biết là tôi giờ trò sau lưng ... Tôi còn mạng sao ?” Trần Thụy Tương vừa nói vừa run lên bần bật:

“ Được rồi, anh nghỉ đi, chúng ta nói chuyện tiếp sau.” Thiệu Vạn Qua đứng dậy bảo thư ký viên cho hắn kỳ tên.

Rời phòng giam đi qua hai gian thì thấy Hứa Bình Thu đứng đợi, đưa lời khai cho ông xem, kể vắn tắt quá trình vụ việc hết sức rườm rà.

“ Tôi đoán những kẻ được thuê trong quá trình theo dõi con gái Biện Song Lâm bị phát hiện, sau đó dẫn tới vụ đấu súng. Nhưng vì sao Biện Song Lâm biết Tống Quân phái người đối phó với mình thì Trần Thụy Tường không rõ.”

“ Kẻ thù, tôi có xem vụ án lừa đảo của Biện Song Lâm năm xưa, người tố cáo hắn họ Tống.” Hứa Bình Thu nhìn cấp dưới há hốc mồm:” Giữ bí mật , tôi báo lên sở ... Không có mệnh lệnh, nhân viên lên thủ đô không được ra tay với Tống Quân.”

Còn một số chi tiết chưa làm rõ, nhưng có lẽ không cần nghi ngờ nữa, kẻ chủ mưu gây ra đêm đẫm máu này chính là Tống Quân.

......... .............

Chương 138: Lời nói trái lòng. (1)

Dư Tội đang mơ màng thức dậy, vừa bật điện thoại lên thì giật bắn mình, có gần trăm cuộc gọi là tinh nhắn, vừa bấm số gọi lại, nghe được vài câu thì cả kinh, không chút chậm trễ lao ra khỏi giường, cuống cuồng mặc quần áo.

Lâm Vũ Tịnh cũng lim dim mắt ngồi dậy: “ Sao thế?”

“ Chuyện lớn rồi, hôm qua có đấu súng, bắn chết tại chỗ một tên ... Người đại đội hai bị tai nạn xe, cũng chết một, Giải Băng đang nằm trong bệnh viện ... Chu Văn Quyên cầm gạch đuổi theo nghi phạm cũng bị bắn ... Mẹ nó, chỉ ôm vợ ngủ một đêm mà lắm chuyện thế?” Dư Tội nói thật gấp:

Lâm Vũ Tịnh kinh sợ: “ Anh nói, ai, ai hi sinh?”

“ Triệu Ngang Xuyên, là người tới tiếp viện anh ở Quảng Châu ấy, người cao cao, nói chuyện cứ lải nhải ...” Dư Tội nói xong tỉnh ngộ, sao mình dùng giọng điệu bình thường kể chuyện bi thương thế:

Lâm Vũ Tịnh đột nhiên rời giường, chẳng mặc gì ôm chặt lấy chồng, Dư Tội biết vợ sợ, vuốt ve lưng cô: “ Đừng lo, anh mạng hèn, xuất thân không tốt, không lên được bảng vinh quang đâu.”

“ Đừng nói ngốc thế, cẩn thận ... Nếu không muốn làm cảnh sát nữa, em ủng hộ anh ...” Lâm Vũ Tịnh giọng hơi run, vuốt ve gò má gầy gò có phần khắc khổ:

Dư Tội hôn vợ: “ Anh đi thăm họ ....”

Rồi vội vàng rời đi, Lâm Vũ Tịnh đứng ngây ra đó, nhìn bộ cảnh phục phẳng phiu của mình treo trên mắc, giống như chồng cô, làm người ta vừa yêu vừa hận ...

8 giờ sáng, Bắc Kinh.

Tống Quân ôm em gái thanh lệ rời lầu, thấy hai xe cảnh sát, bốn người đi xuống nhìn mình chằm chằm.

Em gái tò mò hỏi:” Anh, không phải tìm anh chứ?”

Tống Quân đang lo thon thót, buông em gái đêm qua vừa vui vầy, nói một chữ: “ Xéo.”

Em gái đó lườm hắn, giơ ngón giữa đong đưa bỏ đi.

Một cảnh sát trung niên mặt nghiêm túc đi tới, giơ lệnh triệu tập: “ Anh là Tống Quân phải không, có vụ án cần hỏi chuyện anh, mời anh theo chúng tôi.”

“ Tôi gọi cuộc điện thoại được chứ?” Tống Quân chột dạ nói, cảnh sát không cản, hắn vội vào lầu, cuống cuồng gọi cho em gái: “ Tinh Nguyệt, cảnh sát tới bắt anh rồi mau lên.”

Chưa yên tâm, hắn lại gọi mấy cuộc điện thoại nữa, huy động hết mối quan hệ.

Vị cảnh sát trung niên kia đi tới: “ Anh Tống, nhanh lên, nhân lúc chưa nhiều người, anh muốn người ta tháy anh bị cảnh sát đưa đi sao?”

Chiêu này quả nhiên có hiệu quả, trong tiểu khu này đến gác cửa có khi cũng là họ hàng xa của bộ trưởng, Tống Quân không dám rầy rà nữa, song không quên dọa: “ Cảnh cáo các anh, đưa tôi đi thế nào phải đưa tôi về như thế.”

“ Được thôi, chỉ cần anh thích cái xe này, chúng tôi sẵn sàng phục vụ.”

Làm cảnh sát khó, làm cảnh sát thủ đô nơi quan viên nhiều hơn chó càng khó, ai tồn tại được ở đây mà không đầy thủ đoạn.

Phòng thẩm vấn như phòng tiếp khách, có bàn trà, có TV, có máy nước nóng, đây là thủ đô, không sợ thiếu thốn, chỉ sợ anh không có tâm tình hưởng thụ mà thôi.

“ Tuyệt đối không thể nào, tôi không biết ai là Tất Phúc Sinh.”

“ Trần Thụy Tường à? Biết, khi tôi khai phát hạng mục ở Đại Nguyên, hắn chỉ là tên quản đốc nhỏ, lời hắn mà anh cũng tin à? Chứng cứ đâu?”

“ Biện Song Lâm? Ha ha ha ... Tôi lần đầu nghe thấy tên đó? Là em gái à? Nếu là mỹ nữ tôi mới hứng thú ... Đùa à, chuyện quyền tài sản bây giờ không làm được bình thường, thủ đô cũng đầy ra đấy, có thấy quốc gia giải quyết đâu ... Cái gì cũng cần thời gian.”

“ Hoạt động gần đây à? Đó là đời tư của tôi , nói thế nào đây, ăn uống chơi gái ... Muốn nghe không? Muốn à, được, em gái cùng tôi ăn uống vui vẻ, tuyệt đối không tuần nào lặp lại ...”

Đây là thằng vô lại, đáng tiếc là tên vô lại có tiền, đừng mong thủ đoạn bình thường có thể moi ra cái gì, cùng lắm làm hắn sợ thôi.

Đúng là có tiền, chỉ nửa tiếng sau điện thoại gọi thẳng tới phòng cục trưởng, sau đó mấy vị cảnh sát đang thẩm vấn bị gọi đi giữa chừng.

“ Chị, mới sáng sớm ra chuyện gì mà gọi em tới?” Tống Hải Nguyệt thấy chị đích thân ra mở cửa thì lạ lắm:

“ Anh bị cục công an Tây Thành bắt rồi.”

“ Chơi gái hay đánh bạc?” Tống Hải Nguyệt đã quá quen với loại chuyện này rồi:

“ Hình như không phải, chị hỏi khắp lượt rồi, bên kia kín như bưng.” Tống Tinh Nguyệt có chút căng thẳng:

Không nói, vậy là có vấn đề rồi.

“ Hôm nọ anh ấy nói có cách giải quyết Biện Song Lâm, sẽ nhanh chóng tìm ra hắn, em biết không?”

“ Em cũng không biết.” Tống Hải Nguyệt bấm một số di động, lập tức đổi giọng thỏ thẻ: “ Chồng, cục công an Tây Thành bắt anh em rồi, thật, sáng nay ... Em cũng không biết vì sao, không nghe ngóng được ... Vâng, em đợi tin anh ... Anh muốn cám ơn thế nào người ta làm thế, người ta đều là của anh mà.”

Chút ái muội, chút nhu tình, Tống Tinh Nguyệt nghe có chút ghen tuông, đợi em gái gọi điện xong, hai người vào phòng ngồi xuống ghế sô pha im lặng đợi tin tức.

Em gái biết chỗ khó của chị, hỏi: “ Chị, chúng ta làm sao đây?”

“ Đi càng xa càng tốt.” Tống Tinh Nguyệt quyết đoán nói:

“ Nhưng làm ăn lớn như thế mà vứt bỏ sao, hoãn một chút, chồng còn làm được vài năm, cơ hội nhiều lắm.” Tống Hải Nguyệt không nỡ:

“ Nghe chị đi, chị chịu thiệt thòi nhiều hơn em, lần này chúng ta không qua được đâu.”

“ Chỉ là một tên lừa đảo thôi, chị cứ dọa mình.” Em gái không tin:

“ Em ơi, chị em mình bán hết thứ có thể bán, tự tôn, liêm sỉ, thân xác đổi lấy địa vị hôm nay, còn khi chị quen hắn, hắn là kẻ thất nghiệp, vai chẳng thể khiêng, lưng chẳng thể vác, chẳng có bối cảnh gì, vậy mà hắn có tất cả ... Nếu không phải chị đưa hắn vào, giờ hắn thành cái gì, chị không dám tưởng tượng.” Tống Tinh Nguyệt nhìn em gái, nói ra sợ hãi lớn nhất trong lòng: “ Vụ án mười năm trước, hắn kéo theo hai giám đốc quốc xĩ cấp cục, một thị trưởng ... Khi chị chưa bao giờ thấy chục vạn, hắn theo túng hàng trăm vạn.”

Em gái hồ nghi: “ Vậy hắn muốn gì, ít ra phải nói rõ chứ, chúng ta bồi thường hắn.”

“ Phản bội hắn là xỉ nhục, bố thí cũng thế.” Tống Tinh Nguyệt quá hiểu nam nhân mình từng chung sống:” Hắn nhắm vào ai, có thể khiến người đó khuynh gia bại sản.”

“ Ha ha, điều này chị đánh giá cao hắn quá rồi.” Tống Hải Nguyệt khinh khỉnh nói, đến họ muốn đếm hết số tiền Tống gia còn tốn công nữa là: “ Còn đầu tư nước ngoài, hắn lấy nổi sao?”

“ Hỏng rồi, anh hồ đồ rồi.” Tống Tinh Nguyệt chợt tỉnh ngộ, đối phương vì sao lấn dần từng chút một, vì để mình tận lực che dấu, cái gì che dấu hắn đánh vào đó, phá dần tài sản của họ:

“ Hồ đồ cái gì?” Tống Hải Nguyệt không hiểu:

“ Anh làm chuyện gì thiếu suy nghĩ, hắn có trăm cách chụp chuyện đó lên đầu anh, thứ hắn giỏi nhất là vu oan hãm hại người ta.”

Tống Hải Nguyệt chưa ý thức được nghiêm trọng thì có chuông điện thoại, là chồng gọi tới, cho rằng mọi chuyện êm xuôi như mọi khi, nhận điện: “ Chồng à ...”

“ ... Có án mạng rồi, Trần Tường Thụy bị bắt đã khai anh trai cô ra ... Nhà cô là cả một lũ ngu xuẩn ... Tranh thủ chưa dính vào các cô, mau mau đưa hắn ra nước ngoài ....”

Cạch! Điện thoại rơi xuống đất.

8 giờ 30, Dư Tội giống mọi khi đi làm, chen chúc lên xe bus, y từ bệnh công nhân ra, trước tiên đi thăm Chu Văn Quyên.

Gặp Dư Tội, cô gái ấy vẫn bẽn lẽn như thế, dù đại nạn không chết cũng chẳng có tí niềm vui nào, nói tới đội trưởng, nước mắt mông lung.

Dư Tội biết nhiều hơn, thậm chí có cảm giác tội lỗi, y biết khả năng là chuyện gì.

Rời xe bus, tới bệnh viện số một, y thực sự không muốn tới, từ khi làm nghề này, mỗi lần tới bệnh viện thế nào cũng một lần thương tâm, y ghét cái mùi vị nơi này, y hận cái không khí đầy vị bi thương.

Chương 139: Lời nói trái lòng. (2)

Liên hệ với Thử Tiêu trước, vợ chồng họ luôn coi An Gia Lộ và Giải Băng là ân nhân, giờ cả đôi đều ngã xuống, Tế Muội Tử giữa đêm vào bệnh viện, biết Giải Băng tàn tật khóc lên khóc xuống, mắt sưng húp như quả táo.

Thăm ai trước, Dư Tội thoáng chần chừ, tới phòng bệnh của An Gia Lộ, Tế Muội Tử kể : “ ... Chị ấy như sụp đổ vậy, không nói không rằng, không ăn không uống, chỉ khóc ... Anh Dư, đừng kích thích chị ấy nữa, anh kết hôn rồi, chị An không nhìn trúng anh đâu, người trong lòng chị ấy là ai, anh không nhìn ra à?”

Thử Tiêu kéo vợ một cái, Tế Muội Tử quay đầu nhìn chồng, quật cường nói: “ Em nói sai gì sao?”

“ Không sai, chân tướng luôn đơn giản, chỉ là mọi người không muốn thừa nhận thôi.” Dư Tội thì biết lâu rồi, An Gia Lộ quá kiêu ngạo không muốn thừa nhận điều ấy:

Sức khỏe An Gia Lộ kỳ thực không tốt, cô bị bệnh thiếu máu, giờ thêm đả kích này nữa, khi Dư Tội đi vào thì bà An đang khuyên nhủ gì đó, An Gia Lộ nhìn mẹ mình như nhìn kẻ thù, thấy cửa đẩy ra cật lực gào lên: “ Đi đi, các người đi hết đi ... Tôi không muốn gặp ai hết.”

Hành động như người điên ấy làm bà An sợ hãi, quay lại thấy Dư Tội, vội chặn đường như sợ y phi lễ con gái mình: “ Tôi cảnh cáo cậu, đừng có quấy nhiễu con gái tôi.”

“ Bà nói gì thế hà, tôi có vợ rồi, bà đừng nói năng linh tinh, vợ tôi nghe thấy không tha cho bà.” Dư Tội cảnh cáo lại: “ Tôi tới khuyên cô ấy vài câu, hay thôi vậy, cứ để cô như vậy cho bà hài lòng?”

Bà An biết quan hệ giữa con gái mình và chàng trai này không tầm thường, Tế Muội Tử cắn môi cùng chồng khuyên nhủ bà ra ngoài, trước khi đóng cửa nhìn Dư Tội hi vọng lần thỉnh cầu.

Dư Tội ngồi xuống giường, An Gia Lộ kéo chăn chùm đầu khóc, y quát:” Ngồi dậy.”

“ Cút.” An Gia Lộ đáp lại bằng cú đá:

“ Không ngồi dậy đừng trách mình thừa cơ sờ soạng nhé.” Dư Tội uy hiếp:

An Gia Lộ không coi ra gì, ai ngờ cảm giác có một cái tay chạm vào ngực mình, rối rít ngồi dậy, vẫn ôm chăn: “ Cút.”

“ Ha ha ha, chiêu này đối phó với nữ nhân lúc nào cũng hữu dụng.” Dư Tội căn bản không hề có ý định đi:

An Gia Lộ biết Dư Tội tuy cực kỳ vô sỉ, xưa nay đối xử với cô hết sức tôn trọng, hai người thậm chí nắm tay còn ít nữa là chuyện khác, cố gắng lau nước mắt che dấu: “ Tới xem trò cười à?”

Dư Tội thở dài:” Mình có thời gian để làm thế à? Giải Băng trọng thương, Triệu Ngang Xuyên tuẫn chức, còn cả Chu Văn Quyên truy đuổi nghi phạm bị bắn một phát ... Bạn cũng là cảnh sát, bạn biết tuyền đầu tàn khốc ra sao, lúc này mọi người đủ đau buồn rồi, không ai cố kỵ cảm thụ của bạn đâu.”

“ Mình ...” An Gia Lộ lau nước mắt, thút thít: “ Mình không thương tâm chuyện ấy ... Hôm qua khi xảy ra chuyện ... Mình ở cùng Qua Chiến Kỳ, mẹ mình luôn muốn tác hợp bọn mình ... Mình mới biết, anh ấy vẫn vẫn đeo cái này ...”

Nói rồi kéo dây chuyên ra, trên đó có bông hổng nhỏ thương tâm nói: “ Cùng một cặp với cái này.”

Dư Tội ôm vai An Gia Lộ khẽ hôn nhẹ lên tóc cô, y biết, tình yêu với An Gia Lộ là tất cả, chính vì thế y dừng bước không tham gia vào cuộc chạy đua ái tình đường dài cùng cô: “ Bạn giữ gìn nó rất xứng đáng, từng có một Băng Sơn Kỵ Sĩ tan chảy vì bạn, anh ấy là người chung tình.”

“ Nhưng mình thì không.” An Gia Lộ ngước mắt nhìn Dư Tội: “ Xin lỗi.”

Dư Tội cười dâm tiện: “ Không sao, mình chỉ muốn đưa bạn lên giường, không phải yêu bạn.”

An Gia Lộ vừa khóc vừa cười vừa tức: “ Lưu manh.”

Dư Tội lau nước mắt cho cô, tay như hóa phép, xuất hiện một quả chuối tiêu: “ Dù khóc, cười hay mắng thì cũng cần thể lực ... Nào ăn đi, mình biết bạn thất vọng, không ai tới quan tâm tới bạn, như mọi người đều xa lánh bạn rồi ... Thực ra không phải đâu, án mạng còn gấp hơn cả hỏa hoạn.”

An Gia Lộ nghẹn ngào, từ từ cắn một miếng, có lẽ là đói, sau đó cắn miếng to, lại khóc, Dư Tội rót nước đỡ cô uống làm bà An và Tế Muội Tử ngạc nhiên.

“ Cậu cũng phải đi à?” An Gia Lộ chớp mắt nhu mèo nhỏ, giữ lấy góc áo y:

Cô gái này nhìn tựa hồ là tiểu thư ngoài kiêu kỳ đỏng đảnh ra chẳng có gì, nhưng mấy người ở hoàn cảnh sống ưu việt đó vẫn giữ được sự đơn thuần, chân thành, lương thiện như An Gia Lộ, cô là thứ tốt đẹp đáng quý sót lại ở thời đại nhiễu nhương này.

“ Xin lỗi, thực sự mình rất hối hận, mình luôn tỏ ra thục nữ, làm mình bỏ lỡ quá nhiều thứ.”

“ Ngược lại, bạn theo đuổi sự hoàn mỹ, còn xung quanh bạn đều là kẻ kém cỏi thôi ...” Dư Tội nắm lấy bàn tay thiếu sắc máu, đưa lên môi hôn nhẹ: “ Ví như mình.”

“ Không đúng chút nào, người kém cỏi là mình, mình không xứng với cậu ...” An Gia Lộ nói đầy thâm tình:

Dư Tôi buông tay An Gia Lộ ra, đầu ghé tới, An Gia Lộ khép mắt lại, tựa hồ chờ đợi nụ hôn tới muộn này, nhưng đợi mãi không thấy, mở mắt ra thì Dư Tội tay cầm khăn giấy chấm nước mắt cho cô: “ Thứ không có được mới là thứ tốt nhất, mình muốn làm hồi ức tốt nhất của bạn ... Ha ha , mình có vợ rồi, bạn đã hết cơ hội.”

An Gia Lộ vừa thẹn vừa giận, nghiến răng chỉ tay ra ngoài: “ Cút đi.”

“ Lêu lêu xấu hổ, thích người ta người ta không thích .... Á ...” Dư Tội bị ném cái gối vào mặt, làm bộ hoảng sợ chạy ra ngoài:

Tế Muội Tử đúng là cô gái chu đáo, thấy tình hình thay đổi đã chạy đi lấy cháo nóng rồi, cười xin lỗi với Dư Tội một cái rồi vào phòng.

Dư Tội đưa tay ngăn bà An, ra hiệu ra ngoài nói chuyện.

Bà An nhìn thấy con gái chịu ăn cháo do Tế Muội Tử đút cho, thở phào đi theo:” Cám ơn Tiểu Dư ... Xin lỗi cậu có lẽ tôi quá thành kiến.”

“ Không sao, hệ thống công kiểm pháp làm gì có mấy người tốt, chúng ta đều giống nhau.” Dư Tội kệ bà An tỏ ra không thoải mái vì lời của mình: “ Tôi muốn nói chuyện khác cơ, bà có hứng nghe không? Vốn tôi chẳng muốn nói, định xem nhà bà gặp xui xẻo, với tôi mà nói là chuyện vui.”

“ Cậu ... Cậu có ý gì?” Bà An chột dạ, vì chuyện con gái, bà từng bí mật gặp Lâm Vũ Tịnh:

“ Tôi hỏi bà, có phải bà làm người dắt mối cho Tĩnh Hải không?”

“ Đúng.”

“ Cảnh cáo bà tranh xa họ ra, vụ nổ súng đêm qua liên quan tới họ.”

Bà An rùng mình, bà hiểu tính chất bảo mật của hệ thống công an, Dư Tội đã nói thế không phải hù dọa, lặng lẽ gật đầu.

“ Bà có đầu tư vào Tĩnh Hải không?”

“ Có một chút ... Có điều đầu tư Tĩnh Hải là công ty con, hơn nữa vận hành rất bình thường.”

“ Rút đi, không người tiếp theo nằm bệnh viện khóc là bà, lúc đó bà không bằng con gái có bạn trai cũ tới quan tâm đâu.” Dư Tội nói một câu rất thất đức rồi bỏ đi:

Bà An tức điên, nhưng không nói nổi lời nào, lo lắng rút điện thoại ra, liên lạc với ngân hàng, ngay chuyện con gái cũng tạm gác qua bên.

Giải Băng nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, khi Dư Tội tới thì chủ nhiệm Ngô vừa đi, hai nhân viên văn phòng trông coi, cả đội hai bận truy bắt nghi phạm rồi.

“ Vào được không?” Dư Tội hỏi nhỏ:

“ Không được, trừ khi bác sĩ cho phép, lãnh đạo cục cũng bị ngăn ở ngoài.”

“ Nặng lắm à?”

“ Cưa một chân, một tay, gãy 5 xương sườn, đâm xuyên phổi, gan ...” Viên cảnh sát đó không nói tiếp được nữa, mắt đỏ hoe: “ Đội trưởng Giải tốt lắm, tốt hơn Lão Thiệu nhiều, Lão Thiệu chỉ biết vụ án, ai không làm được việc chỉ mặt đuổi đi ... Đội trưởng Giải gánh trách nhiệm cho anh em, còn để ý tới cả chuyện cuộc sống ...”

“ Xử lý sự cố ra sao rồi, đôi phương là ai?” Dư Tội cắt ngang, ở nhiều phương diện, Giải Băng hơn đứt y, giáo dưỡng tốt từ nhỏ, không phải con người bán hoa quả giáo dục bằng nắm đấm so được:

“ Không rõ, đang bỏ trốn .. Tôi hận không thể băm vằm hắn ...”

Cửa mở ra, bác sĩ vẫy tay với Dư Tội: “ Bệnh nhân có vẻ muốn gặp cậu.”

Trên giường bệnh, Giải Băng mở to mắt nhìn về phía Dư Tội, trong phòng có hai bác sĩ, không ngờ người đầu tiên bệnh nhận muốn gặp là người đến muộn.

Bác sĩ dặn dò rất nhiều mới cho Dư Tội vào, sau đó tránh đi.

Dư Tội tới bên giường bệnh, nói với Giải Băng ánh mắt cấp thiết: “ Đừng kích động, đừng nói gì ...chưa tìm thấy kẻ gây tai nạn, chưa có kết luận, muốn nói với tôi chuyện quỹ đầu tư Thái Hành?”

Giải Băng chớp mắt.

“ Thái Hành là một trong số Cty tài chính đảm bảo của Tĩnh Hải , giờ kiểm toán mất tích, anh thấy có vấn đề?”

Giải Băng có vẻ thả lòng nhiều.

“ Thứ anh biết ở đâu?” Dư Tội lại hỏi: “ Vật phẩm tùy thân của anh?”

Chỉ truyền vài thông tin đó thôi như hao hết tinh lực của Giải Băng, hắn cố giơ tay, quấn lấy ống truyền dịch, hàm ý là …

“ Tôi hiểu, tôi sẽ bắt chúng, tôi tự tay thắt thòng lọng vào cổ chúng.” Dư Tội chỉnh lại ống truyền dịch, lấy ra dây chuyền của An Gia Lộ, đặt trước mắt Giải Băng lắc qua lắc lại: “ Đừng từ bỏ, ngàn vạn lần đừng từ bỏ, khi anh trên bàn mổ, cô ấy hôn mê ở ngoài ... Anh luôn là kỵ sĩ trong lòng cô ấy, cô ấy chưa bao giờ từ bỏ ... Đó là bông hồng rực cháy không ai có thể tới gần, cô ấy luôn chờ đợi anh, chỉ vì anh mà xòe nở thôi, cô ấy bảo tôi đưa anh cái này.”

Dư Tội đặt dây chuyền xuống bên gối, Giải Băng trào nước mắt, môi lẩm bẩm: Lại tới lừa tôi.

“ Không phải, cô ấy nằm tầng dưới, mau khỏe lại còn đi thăm cô ấy.”

Giải Băng nước mắt chảy dài, lẩm bẩm: Cám ơn.

Đôi khi buông tay là sự lựa chọn, khi kết thúc chuyện tình cảm chưa bao giờ rõ ràng này, Dư Tội thấy lòng vô cùng khoan khoái, chưa bao giờ thấy lời nói dối của mình lại đáng như thế, Dư Tội làm mặt quỷ, tay phất lên chỉ phía trước.

Động tác đó là, anh em xông lên, Giải Băng khi ở trường ngoài mấy người bạn nhà giàu, còn lại bị đại đa số nam sinh bài trừ ở ngoài, hôm nay hắn được thành một trong đó rồi.

Rất nhanh, bác sĩ phát hiện, chàng trai trên giường bệnh sự sống mong manh bỗng nhiên nhịp đập mạnh mẽ, đó là khao khát sống cháy bỏng.

Rất nhanh, Dư Tội gọi điện cho Tiêu Mộng Kỳ rồi tới đại đội hai, lấy vật phẩm tùy thân của hai người, di động, laptop, mở ổ cứng laptop nhờ kỹ thuật viên kết nối máy tính, trong vô số tài liệu, hai người họ đều âm thầm điều tra cùng một việc.

Chương 140: Gặp nhau nhưng lại vô duyên. (1)

Nguy cơ tài vụ của Cty Thái Hành bắt đầu từ hiệp nghị đảm bảo cho mỏ than Dã Mã, mỏ than này ba lần sang tay, sau đó gặp sự cố an toàn ngừng sản xuất 1 năm 2 tháng, khoản vay hơn 9 nghìn vạn không thể thanh toán, ngân hàng đòi nợ Thái Hành.

Ngày 4, kế toán công ty biến mất.

Mùng 7, đến hạn đại biểu pháp nhân Tôn Nghênh Khánh không thể trả nợ, ngân hàng khởi kiện.

Tư liệu về Qua Chiến Kỳ do CA huyện Bảo Phong truyền tới, không ngờ trong ảnh tốt nghiệp trung học của Qua Chiến Kỳ có Ân Dung, tên thật Ân Mộc Thần, hai người cùng lớp ... Qua Chiến Kỳ đỗ vào học viện thương mại, Ân Mộc Thần không có ghi chép gì thêm, giữa bọn họ xảy ra chuyện gì?

Ghi chú của Giải Băng: Chuỗi tài chính của Tĩnh Hải đứt đoạn sẽ là tai họa với nhà đầu tư, cậu ấy nhìn thấy trước cả mình, mình không bằng cậu ấy.

Khép lại cuốn sổ tay thấm đẫm máu, nhiều tờ giấy đã dính vào nhau, Tiêu Mộng Kỳ lại nhìn đống vật phẩm trên bàn, cô vẫn nhớ soái ca đó, cô rất có thiện cảm, từng cùng Sử Thanh Hoài muốn lôi kéo về tổ chi viện không thành công.

“ Có vẻ Giải Băng đánh giá anh rất cao.”

“ Bình thường không phải thế, anh ta luôn khinh thường hành vi của tôi, tôi đáp lại bằng sự khinh bỉ. Thời đi học, anh ta là người tiếp cận An Gia Lộ gần nhất, thành kẻ thù toàn bộ nam sinh ... Chúng tôi trẻ con, cô lập, bài xích anh ta ... Nhưng mà phải thừa nhận, bất kể học tập, tu dưỡng đạo đức, đều hơn đứt bọn tôi, chậc, sao lại có loại người sinh ra đả kích người ta như vậy chứ?”

Có tiếng khóc, nữ nhân viên văn phòng của đại đội hai, nghe nói tới Giải Băng, không kìm nén được ôm mặt chạy đi.

“ Hôm qua CSGT cứu nạn trên đường cao tốc, bị đâm chết ba người ... Đôi khi tôi không rõ chúng ta liều mạng có đáng không? Triệu Ngang Xuyên còn nằm dưới lầu, không ai biết phải báo về nhà anh ấy ra sao, anh ấy mới 33 thôi ...” Tiêu Mộng Kỳ lấy khăn giấy lau mắt, phát hiện Dư Tội véo cằm suy nghĩ, chả có biểu cảm gì, tức giận nói:” Tôi không phát hiện ra anh máu lạnh như thế.”

“ Nếu khóc mà Mã Bằng quay về, tôi ra ngay mộ anh ấy khóc.” Dư Tội lạnh lùng đáp:

Tiêu Mộng Kỳ ngẩn người, Dư Tội bao năm luôn ở tuyến đầu, trải qua chuyện này nhiều hơn cô, kìm lại cảm xúc.

“ Phát hiện của Giải Băng ở đây, cô quá kích động nên không nhìn ra.” Dư Tội nói thêm:

Tiêu Mộng Kỳ vội vàng xem lại tài liệu, lần này chú ý rồi, bằng sự sắc xảo của cô, không khó nhận ra vấn đề:” Biện Song Lâm từng ở trại giam số 1 hai năm, chẳng lẽ ...”

“ Đúng rồi, hắn và Tôn Nghênh Khánh của Thái Hành là bạn tù, tôi tiếp xúc với hắn chưa lâu mà thán phục, huống hồ Tôn Nghênh Khánh cùng phòng với hắn hơn một năm, không bái hắn như thần mới lạ.”

“ Chẳng lẽ Biện Song Lâm thông qua bạn tù thao túng chuyện này? Song Giải Băng và Triệu Ngang Xuyên còn chưa nắm được chứng cứ, sao phải dồn họ vào chỗ chết.” Tiêu Mộng Kỳ bắt đầu kết nối sự việc:

Cũng phải, Dư Tội chợt nhớ vợ nói mình đặt Biện Song Lâm vào trung tâm mọi thứ, buột miệng: “ Cô có nghĩ có người cố ý để chúng ta lạc lối không?”

Tiêu Mộng Kỳ hít sâu một hơi: “ Giả thiết tai nạn không phải sự cố thì cũng không phải do Thái Hành làm, mà là người khác?”

Lại thêm một câu hỏi, Dư Tội không biết, kế hoạch này hẳn Biện Song Lâm đã suy tính nhiều năm rồi, không dễ phá giải như vậy.

“ Nếu mọi thứ đều là giả thì sao, cả tai nạn, cả sát thủ ...” Dư Tội lầm bẩm muốn nghịch chuyển lối tư duy để tìm ra sơ hở:

“ Vậy lời khai của Trần Tường Thụy là giả.” Tiêu Mộng Kỳ dễ dàng đưa ra đáp án:

“ Đúng đúng, cô nghĩ thái độ lúc chúng ta gặp hắn, làm gì có chút sợ hãi nào, hắn tinh minh như thế, sao lại để chứng cứ liên hệ với đám người kia?” Dư Tội ở quá gần vụ án này rồi, nhiều thứ bị che mắt, tiếp tục hỏi: “ Nếu tất cả là cố ý sẽ là sao?”

“ Ừm, thì giống như anh ... Anh tự thú vì biết tội không nặng, tối đa bị xử phạt, mất cảnh phục .... “ Tiêu Mộng Kỳ lẩm bẩm: “ Hắn khai rất nhiều, nhưng không phải trọng tội.”

Tất Phúc Sinh bị chém là do Trần Thụy Tường tiết lộ chỗ trốn, nhưng người chém không phải hắn, Lý Tử Hoàn do hắn sai phái, nhưng hắn không động thủ, tối đa là xúi bẩy, vụ nổ súng, tuy hắn là người liên hệ, song chỉ cung cấp tài liệu ... Tất cả đều là sự việc nghiêm trọng, nghe thì có vẻ hắn thành khẩn, song có khi nhờ vào thành khẩn, còn chẳng bị phạt tù.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch)
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN