Chương 312: Từng bước hiểm trá. (3) (4)

Chương 312: Từng bước hiểm trá. (3) (4)

Hư hư thực thực, Tiêu Mộng Kỳ bị chính phát hiện của mình làm kinh sợ, hoang mang?

Có lẽ nào?

Dư Tội kích động đi đi lại lại, suýt ôm Tiêu Mộng Kỳ mà hôn: “ Xem nào địa ốc Tĩnh Hải xảy ra chuyện dẫn tới Tất Phúc Sinh bị chặt chân tay, nghi ngờ Tĩnh Hải báo thù ... Cty tài chính liên quan tới Tĩnh Hải xảy ra chuyện, Trần Thụy Tường khai ra sát nhập mỏ than, tra ra có giao dịch không chính đáng ... Thậm chí là chợ VLXD ở Chu Châu cũng bị bộc lộ là giả, vậy là bốn bể bốc cháy rồi...”

“ Chỉ có đầu tư Tĩnh Hải không sao, tuy có chút chuyện trưng dụng đất, sau đó xử lý ngay, chứ tín lại càng cao.” Tiêu Mộng Kỳ phát hiện ra có chỗ chưa cháy:

“ 500 đồng có thể thuê người đập phá, 50 vạn có thể thuê người nổ súng, bọn họ có gia sản trăm triệu, vậy có thể làm gì .... Chúng ta phải làm được gì?”

“ Xin khống chế nhân viên liên quan tới Tĩnh Hải , ít nhất phải giám sát nơi cư trú.” Dư Tội nắm vai Tiêu Mộng Kỳ: “ Cô chuyển lời cho Lão Hứa, để ông ấy quyết định, chúng tôi khắc khẩu lắm.”

Tiêu Mộng Kỳ lườm Dư Tội một cái, y đã bao giờ tôn trọng lãnh đạo đâu, tuy vậy vội vàng tới chi đội tìm Hứa Bình Thu.

Dư Tội ở lại văn phòng tiếp tục đào bới phát hiện của Giải Băng, khi thấy không bỏ xót gì nữa định đi thì nhận được điện thoại của Tống Tinh Nguyệt.

Thực tình y có chút thương hại cho nữ nhân này, mọi thứ nếu nói ra thì không mấy liên quan tới quá khứ của cô mà vì tài phú khiến người ta thèm đỏ mắt.

Gọi một lần không ai nhận máy, Tống Tinh Nguyệt có chút sốt ruột, gọi lần nữa vẫn không nhận máy, cô biết, vậy là chuyện nghiêm trọng rồi.

Á, không ngờ gọi lại, Tống Tinh Nguyệt như người chết vớ được cọc, vì chuyện quá khứ đâm ra cô cắt đứt mọi phương diện ở Sơn Bắc, nhất là cảnh sát, giờ khi cần chỉ còn người này:” Cảnh sát Dư, cám ơn anh đã gọi.”

“ Có gì mà phải cám ơn ... Vừa rồi bên cạnh có người không tiện, có chuyện gì?”

“ Tôi đoán chắc chắn là có chuyện rồi, hơn nữa còn rất nghiêm trọng.” Tống Tinh Nguyệt không biết nói sao, tất cả cảnh sát ở thủ đô đều im lặng:

“ Chuyện kia có phải do anh cô làm không?”

“ Tôi cũng không biết, khả năng là thế ... Anh tôi bị công an bắt đi, cụ thể ra sao tôi không rõ, nhưng anh ấy là thứ hồ đồ, tôi nghĩ anh ấy làm.”

Bên kia trầm mặc.

“ Anh tôi là thế, chẳng có văn hóa gì, nhưng anh ấy rất trượng nghĩa, không bao giờ quên người giúp mình.”

“ Không sao, chỉ cần anh ta không ngu thì sẽ không thừa nhận thuê người, chỉ cần không bắt được người trung gian trực tiếp phái người đi, chứng cứ gián tiếp không thể định tội.” Dư Tội nói nhỏ, loại án này không thể tra ra chân tướng, trừ khi tất cả sa lưới:

“ Cám ơn anh ... Tôi yên tâm hơn nhiều rồi.” Tống Tinh Nguyệt thở phào, kỳ thực lúc này đây một câu an ủi thôi cũng làm cô ấm lòng:

“ Song tôi không giúp được gì đâu, tôi chỉ có cái chức nhàn, phụ trách huấn luyện, nghe oai vậy chứ chả có quyền gì ... Tổ chuyên án điều động lực lượng không có tôi, chủ tịch Tống, cô tự xem mà làm.”

“ Khoan đã cảnh sát Dư.”

“ Còn có chuyện gì sao?”

“ Vâng, có thể cho tôi biết tung tích Biện Song Lâm không, tôi có thể trả giá lớn ... Tôi thực sự không định hại anh ta, dù kéo đổ Tĩnh Hải cũng đâu có lợi gì cho anh ta, xin anh, nếu có cách nào tìm được thì chuyển lời giúp tôi, tôi có thể cho anh ta nhiều hơn số anh ta muốn.” Tống Tinh Nguyệt gần như van nài:

Chương 141: Gặp nhau nhưng lại vô duyên. (2)

“ Cô tới giờ vẫn nhầm, hắn không tìm cô đàm phán vì hắn không coi cô ra gì, tôi biết năng lực của người này, ngay cả cảnh sát cũng không để vào mắt ... Nếu muốn tiền hắn tự có cách.” Dư Tội thiện chí cảnh báo, Tống Tinh Nguyệt tới giờ vẫn bấu víu vào chuyện cũ là sai lầm, Biện Song Lâm chỉ vì thế thì tầm thường quá rồi:

Tống Tinh Nguyệt nguội lạnh vài phần, cô cũng sợ điều ấy: “ Cảnh sát Dư, còn chuyện nữa.”

Dư Tội thở dài:” Cô nói đi.”

“ Cha anh Trịnh Kiện Minh đang ở Đại Nguyên, khả năng muốn gặp anh, anh đừng hiểu lầm, chính ông ấy yêu cầu ...” Tống Tinh Nguyệt ném ra chủ bài: “ Tôi và cha anh là bạn làm ăn, anh có thể xác nhận với ông ấy ... Nể chuyện này, bất kể thế nào mong anh cũng giúp chúng tôi ... Giờ tôi không nhìn rõ sự thể sao lại thành thế này, như có người dùng thừng siết cổ tôi từng chút vậy ... Tôi không hứa xuông, ngay bây giờ tôi có thể viết chi phiếu cho anh.”

“ Vậy cô có nghe kiến nghị của tôi không?”

“ Đương nhiên.” Tống Tinh Nguyệt hưng phấn:

“ Tiền thực sự không quan trọng, hắn sẽ dồn cô vào chỗ chết, nên tiền không thể giải quyết, hơn nữa một kẻ tâm tư u ám mất 10 năm nung nấu kế hoạch, tôi e không ai hóa giải được kế hoạch của hắn. Cô có thể dùng tiền mua chuộc cảnh sát, nhưng hắn sẽ lấy án dẫn cảnh sát tới cô, hắn hiểu pháp luật hơn cô nhiều.” Dư Tội nhắc nhở:

“ Vậy tôi phải làm sao?” Tống Tinh Nguyệt rùng mình thỉnh giáo:

“ Có hai con đường, thứ nhất là tự thú.”

“ Anh biết tôi không làm thế, vậy còn đường thứ hai.”

“ Tôi biết cô đã chuẩn bị rồi, đừng do dự, đây là lời cuối cùng của tôi giành cho cô.” Dư Tội dập máy, dù thế nào y cũng nợ Tống Tinh Nguyệt một ân tình:

Cuộc điện thoại kết thúc, Tống Tinh Nguyện buông thõng tay như mất hết sức lực.

“ Chị.”

Tống Hải Nguyệt gọi mấy lần Tống Tinh Nguyệt mới sực tỉnh: “ Chuẩn bị đi, chúng ta đi trước.”

“ Đi cái gì mà đi, anh ấy vừa được thả rồi, anh ấy không nói gì cả, công an cũng rất khách khí, là chồng đánh tiếng.” Tống Hải Nguyệt kiêu ngạo: “ Em biết anh ấy không nỡ bỏ chúng ta mà ... Ban ngày là mỏ vàng, ban đêm ủ chăn, ai mang lại cho anh ấy hưởng thụ đế vương đó?”

Phải rồi!

Vừa rồi lòng còn như tro tàn, Tống Tinh Nguyệt lại khổi phục, ôm lấy hi vọng cuối cùng.

Tài phú như thế, ai muốn bỏ?

…… …..

"Khách sạn Thiên Ngoại Hải, phòng 1100"

Dư Tội nhận được một tin nhắn như thế, đầu số hiển thị tới từ Ma Cao, y cất di động đi , lòng thấp thỏm, điều mà y kỳ vọng và không muốn đối diện nhất, cuối cùng cũng phải đối diện.

Rời khỏi văn phòng Giải Băng, quay đầu nhìn lại nơi đơn giản mà sạch sẽ đó, đó là con trai một nhà đại phú, người ta từ đầu tới cuối đều sống vì lý tưởng, bất kể sự nghiệp hay lý tưởng, cho tới giờ Giải Băng không thay đổi, còn mình chẳng có lý tưởng gì cả.

Dư Tội khép cửa văn phòng lại, tựa hồ có loại tự ti xấu hổ.

Xuống lầu, lòng rối loạn, cảm xúc không sao lắng xuống, cuộc sống của y bắt đầu với cái mùi hoa quả, với tiếng xe kẽo kẹt, bài học đầu tiên là lừa khách hàng, thứ tự học đầu tiên là trộm tiền của cha, sau đó học chào khách, học cãi nhau, học chửi mắng ... Rồi sau đó học đánh nhau, đánh từ lúc ở trường, đánh tới khi làm cảnh sát, ngã, bò dậy, lại ngã, lại bò dậy, Dư Tội không bao giờ cho phép mình gục ngã.

Nhưng thương tích ngày một chồng chất trên người.

Chuyện không muốn làm thì làm rất nhiều, chuyện muốn làm thì chẳng làm mấy.

Vừa xuống lầu liền ngẩn ra, Lý Hàng đã đón gia quyến Triệu Ngang Xuyên tới rồi, tiếp theo xảy ra chuyện gì thì có thể dự đoán được, vì thế Dư Tội vội vàng mà đi.

Đó cũng là thứ y không muốn đối diện.

Ngày 16, lãnh đạo tương quan của sở tỉnh và cục thành phố tiến hành phân tích và điều tra án nổ súng xảy ra ngày 14, trên hội nghị, Tiêu Mộng Kỳ phân tích từng tầng cấp của vụ án này, đồng thời đề xuất tiến hành khống chế người liên quan, nghe nói không ai dám phát ngôn, cả Hứa Bình Thu cũng không công khai ủng hồ kiến nghị của cô.

17 giờ ngày hôm đó, cảnh sát lên thủ đô truyền tin về, do chứng cứ không đủ, Tống Quân được thả, chỉ vẻn vẹn giám sát nơi cư trú.

Kết quả này dẫn tới kết quả trực tiếp của hội nghị là, chưa hình thành quyết định, chuyện rất bình thường.

Ngày 17, tổ điều tra sự cố tai nạn xe 814 chia quân hai ngả, một truy tìm lái xe mất tích, hai là đi sâu điều tra đại biểu pháp nhân của cty Thái Hành, sau đó phát hiện trong danh sách cổ đông của Thái Hành có tên Tống Song Vượng, đó là cha của Tống Quân, đã 69 tuổi, quanh năm sống ở Mỹ.

Nói cách khác bọn họ vừa là người vay tiền, lại là người đảm bảo cho chính khoản vay của mình.

Chứng cứ xác thực, cảnh sát kinh tế nhảy vào, khoản tiền đảm bảo của Thái Hành đã đạt tới 1.1 tỷ, liên quan tới 2 ngân hàng, ngân hàng còn cuống hơn cảnh sát, lẽo đẽo theo sau cảnh sát tìm hiểu vụ án.

Hai thành viên đại đội hai trước đó tìm ra manh mối, ngay lập tức bị tai nạn chết người, đây là động cơ rõ ràng, chuyện mơ hồ lại chĩa vào Tống Quân.

Báo cáo tổ điều tra đưa ra, lại thảo luận, lần này Tiêu Mộng Kỳ không tham gia, cô biết kết quả là, chưa hình thành quyết định.

Chuyện cứ thế trì hoãn.

Ngày 18, đó là ngày đẹp trời, ánh nắng rực rỡ, trời không gợn chút mây, Lâm Vũ Tịnh và chồng mặc cảnh phục, đi xe bus tới khách sạn Thiên Ngoại Hải, Dư Tội đã do dự ba ngày rồi, vị kia vẫn kiên nhẫn chờ đợi.

Khi xuống xe, Lâm Vũ Tịnh nhận ra chồng rõ ràng lại ngần ngại, nói: “ Hay hoãn vài ngày?”

“ Thôi, dù sao cũng phải gặp.” Dư Tội lắc đầu:

“ Xem anh kìa, như đại cô nương lần đầu lên kiệu, em cũng sốt ruột theo.” Lâm Vũ Tịnh khoác tay chồng:

“ Em lại không phải con tư sinh, sao em hiểu được.”

“ Thế anh nghĩ thông chưa?”

“ Thì vẫn đang hỏi ý em đấy thôi.”

“ Bất kể anh xử lý ra sao, em cũng không ý kiến.” Lâm Vũ Tịnh khẳng định, ôi, cái chuyện này đâu có đúng sai chứ:”

Nếu anh không nhận, em cho rằng anh là người trọng tình trọng nghĩa, là nam nhân tốt, nếu anh nhận, vậy là trong một ngày từ cùng khổ thành phú hào, em cũng hưởng phúc theo, tùy không còn nam nhân tốt, nhưng lại có chồng giàu ...”

Từ đại sảnh vào thang máy, Dư Tội cứ lải nhải suốt cho thấy y bất an, Lâm Vũ Tịnh phì cười: “ Phân tích hay lắm, đừng làm nam nhân của em bị mất là được.”

Dư Tội ưỡn ngực ngẩng đầu, Lâm Vũ Tịnh cúi xuống hôn khẽ một cái cổ vũ, làm y ngứa ngáy: “ Hay lát nữa chúng ta thuê một phòng?”

“ Linh tinh, còn chưa thành phú hào đâu.”

Ra ngoài thang máy có người đợi rồi, người phương nam, nói tiếng phổ thông không lưu loát, kinh ngạc gọi một tiếng "Trịnh công tử", sau đó dẫn tới phòng ông chủ.

“ Công tử.” Lâm Vũ Tịnh trêu chồng, cách xưng hô sặc mùi phong kiến này tuyệt tích rồi chứ:

“ Công tử, công vụ viên đều giống nhau, chỉ ăn không làm, có gì ngạc nhiên?” Dư Tội lườm vợ:

Cửa phòng mở ra một cái, Lâm Vũ Tịnh biết ngay vì sao trợ lý kinh ngạc rồi, nam nhân trung niên đó và chồng mình như đúc từ một khuôn, chỉ là nếp nhăn sâu hơn, tóc bạc hơn, khí chất có khác, mặc trang phục ở nhà thẫm màu, tay trái đeo mấy món trang sức phỉ thúy, run lên vì kích động.

"Dư công tử", thản nhiên hơn nhiều, kéo ghế để vợ ngồi, sau đó ngồi xuống cạnh vợ, giống như đàm phán.

Sao cảm giác quai quái? Lâm Vũ Tịnh toàn thân không thoải mái, giờ cô thành người muốn rút lui.

“ Ông không định nói gì à?” Dư Tội hỏi thẳng:

“ À, xin, xin lỗi.” Trịnh Kiện Minh lúc này mới tỉnh ngộ, phất tay vảo trợ lý kiêm lái xe lui, tự mình pha trà, hết nhìn Dư Tội lại nhìn Lâm Vũ Tịnh, váng vẻ nhìn thế nào cũng không đủ:

“ Ngồi đi, ông cứ đứng thế ngại lắm.” Dư Tội nhắc:

Chương 142: Gặp nhau nhưng lại vô duyên. (3)

Trịnh Kiện Minh ngồi xuống, muôn vạn lời không biết nói, không biết mở miệng thế nào, mân mê cốc trà, mấy lần mở miệng lại thôi.

“ Tôi là thế này đấy, ông gặp rồi, thất vọng lắm phải không?” Dư Tội chỉ bên cạnh: “ Vợ tôi, Lâm Vũ Tịnh, cũng là cảnh sát ... Cha tôi Dư Mãn Đường, không cần giới thiệu, ông quen ... Mẹ tôi là Hạ Mẫn Chi, có cơ hội về Lâm Phần, tôi giới thiệu cho ông.”

Đây là kết quả, Lâm Vũ Tịnh ngạc nhiên, nghe chồng nói không có chút miễn cưỡng gì hết, nhìn Trịnh Kiện Minh, vẻ phú quý ấy thực sự không có chút hòa hợp nào, người cha bán hoa quả xuất hiện lúc này có lẽ giống cha con hơn.

“ Cha ... cha biết, con có người cha tốt, người không quên gốc, là chuyện tốt.” Trịnh Kiện Minh bộ dạng không cách nào đối diện với cốt nhục vứt bỏ mấy chục năm: “ Trước khi tới, cha đi gặp Phùng Uyển Mỹ ... Mẹ đẻ con, dù con có nhận bà ấy không, bà ấy vẫn là mẹ đẻ của con ... Nhóm máu của con là máu hiếm RH âm tính, giống máu bà ấy ... Nhưng con giống cha hơn ...”

Nói tới đó tay run run muốn đưa ra nắm lấy tay Dư Tội, có điều dừng lại giữa chừng, rút về.

“ Chuyện trước khi cha bỏ đi thì chắc con biết rồi, về sau cha lập gia đình, có một trai một gái, đều đưa đi Anh học ... Đây là em trai em gái con, có điều hoa nuôi trong lồng kính hơi yếu đuổi, chúng kém con xa lắm ... Con giống cha hơn một chút.”

Đó là bức ảnh gia đình ấm áp, chàng trai trắng trẻo, đó mới là Trịnh công tử, một cô nương mười mấy tuổi, rất xinh đẹp cao ráo, đều chẳng có chút nào giống Dư Tội, cảm giác vô cùng xa lạ, chẳng khơi lên được chút máu mủ nào.

Dư Tội chỉ cái xe trong bức ảnh, bất ngờ hỏi: “ Đây là xe gì thế?”

“ Một loại Toyota, quà sinh nhật của em gái con.”

“ Ha ha ha, tôi không nhận ra, tôi chỉ ngồi xe cảnh sát và xe bus thôi.”

Ảnh đẩy về, oán giận chắc chắn là có, khổ cực bao năm như thế, Trịnh Kiện Minh biết sự khổ sở đó: “ Thứ chúng có rồi con cũng sẽ có.”

“ Vậy ông nói thẳng đi ... Từ xa xôi tới đây chắc chắn là muốn gỡ bỏ nút thắt cuối cùng, bù đắp tiếc nuối trong lòng. Nói thật, tôi cũng ngại lắm, không biết đối diện thế nào, nếu ông không xuất hiện, tôi coi không có chuyện gì xảy ra, tôi cũng không lấy sai lầm mấy chục năm trước ra uy hiếp, phá hoại gia đình ông bà.”

Một lời trúng đích, Trịnh Kiện Minh tuy thở phào, nhưng lại thất vọng, cực kỳ thất vọng, hai tay bóp chặt rất lâu mới nói:

“ Tốt, rất tốt, cực kỳ tốt ... Trước khi tới cha còn hơi lo, giờ nhận ra mình lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi ... Tình hình của mẹ con phức tạp hơn cha, chồng thứ hai của bà ấy để lại một đứa con trai, người chồng thứ ba để lại một đứa con gái, bạn trai hiện giờ nhỏ hơn bà ấy mười mấy tuổi ... Kệ con nhìn ấy thế nào, bà ấy vẫn là mẹ con, năm xưa mẹ con phải bỏ đi vì cha gây họa, bà ấy không phải loại nữ nhân tàn nhẫn bỏ rơi con mình, sau này bà ấy quay về tìm con thì nghe nói con đã chết rồi, bà ấy sụp đổ thời gian dài mới gượng dậy được, vì thế trải qua thêm hai đời chồng nữa …”

Đây là cái câu chuyện kiểu gì vậy, Dư Tội không giữ được thản nhiên nữa, cúi đầu xuống.

“ Tuy nhiên tình thế giờ có hơi khác, bà ấy có chút băn khoăn chuyện nhận con, cha cũng thế, giờ mới nhận ra bọn ta quá ích kỷ, con hẳn là có cuộc sống tốt hơn.” Trịnh Trung Kiện nhìn con trai gày gò nhưng rắn rõi cương nghị, thấy vừa mắt vô cùng, quá giống ông:

“ Ông thấy tôi giống oán hận các người à, hoặc ông thấy tôi định lấy gì của các người à?” Dư Tội nói ra câu này thấy thoái mái lắm, được và mất kỳ thực rất công bằng:

“ Cám ơn con làm cha thấy nhẹ nhõm, con là chàng trai tốt, anh Dư dạy bảo con rất tốt, có điều làm cha càng thêm hổ thẹn.”

Hai người mắt nhìn nhau, tựa hồ đang đàm phán, đang suy ngẫm ẩn ý của đối phương.

Nhưng không có, Dư Tội rất thản nhiên, Trịnh Trung Kiện thả lỏng.

Không khí thay đổi hẳn, Trịnh Kiện Minh đứng dậy, lấy ra cái ngọc bội, nắm tay Lâm Vũ Tịnh đặt lên:” Đây coi như quà cưới của cha.”

Dư Tội xua tay:” Không cần đâu, vợ tôi chỉ biết súng với đạn, cho cô ấy thứ này chỉ phí, thà cho cô ấy khẩu súng.”

Lâm Vũ Tịnh tức giận đạp y một cái dưới bàn, Trịnh Kiện Minh không thu về:” Quả nhỏ mà thôi, cha và mẹ con thương lượng rồi, con có muốn nghe suy nghĩ của bọn ta không? Bà ấy kinh doanh mấy cty giấy, cha kinh doanh trang sức, nếu con muốn, cha đưa con ra nước ngoài đào tạo, đợi thời cơ tới, dù ở nước ngoài hay trong nước đều có sự nghiệp của con .... Con sẽ đạt tới tầm cao mới.”

Phú hào ra tay thật không tầm thường, từng bước đưa anh lên kim tự tháp, hai vợ chồng nhìn nhau, tựa hồ đều chấn kinh.

“ Thẳng thắn mà nói cha rất thích con, con giống cha hơn bất kỳ đứa em nào của con ... Cha biết tình huống hiện giờ của con, bỏ nó lấy tương lai tốt hơn, quyết định này hẳn không khó? Vũ Tịnh, con nói sao?” Trịnh Kiện Minh tinh ý nhận ra cô con dâu này có ảnh hưởng lớn tới con mình:

“ Quen rồi, nhất thời không tiếp nhận được thay đổi.” Lâm Vũ Tịnh ngại ngùng nói:

“ Vậy còn thì sao?”

Dư Tội lần nữa lại do dự, một tương lai giàu sang và một hiện thực vất vả, nếu ông ta cho tiền, y dứt khoát từ chối, nhưng cho y một cơ hội mà y xứng đáng được nhận, có vẻ không phải là không thể tiếp nhận.

“ Có vẻ cha gấp quá rồi, con cứ nghĩ kỹ đi, không phải là cha muốn thay đổi cuộc sống hiện giờ của con, mà nếu con có tương lai tốt hơn, thì có thể giúp người bên cạnh có cuộc sống tốt hơn, như vợ con, cha nuôi con ...” Trịnh Kiện Minh nói có chút chua chát:

“ Quyết định không khó, tôi chỉ không muốn có người tổn thương.” Dư Tội hít sau một hơi:

“ Nếu có thể cho cha nuôi con cuộc sống tốt hơn, cha thấy đó không phải là tổn thương.” Trịnh Kiện Minh ngày càng thích đứa con này, hai chữ tình nghĩa là điều trân quý trong cuộc sống hiện nay:

“ Không phải ông ấy, mà là ông .” Dư Tội làm Trịnh Trung Kiện ngớ người: “ Khi tôi còn nhỏ, ở phố có một bà điên, mỗi ngày ra phố gọi, con ơi, con về đi ...”

Trịnh Kiện Minh tức thì ngây ra như phỗng.

“ Khi đó tôi còn nhỏ không biết gì, cha tôi mỗi lần gặp và ấy đều lấy một hai quả gì đó bảo tôi đưa bà ấy, tôi không chịu, ông ấy đánh tôi ... Khi đó tôi giận lắm, tôi ăn toàn thứ quả sau quả dập, nhưng cho bà điên lại là quả ngon ... Rồi tới một ngày, bà ấy chết.”

Trịnh Kiện Minh mắt trống rỗng, mặt bi thương.

“ Đó là ngày 30 Tết, cha tôi phát hiện ra đầu tiên, ông biết vì sao không? Vì mỗi năm cha tôi đều dẫn tôi tới cho bà điên ấy một bát sủi cảo ... Cha tôi bắt tôi gọi bà ấy là bà, tôi giận lắm, sao phải tốt với bà điên ấy như thế, nhà còn chả đủ ăn ...” Dư Tôi sịt mũi: “ Tôi hối hận lắm, thì ra bà ấy là bà nội tôi thật.”

Trịnh Kiện Minh gục đầu, khóc như mưa.

“ Ông nội tôi chết lâu rồi, tôi không nhớ, chắc là ông bỏ trốn không lâu, ông ấy không chịu nổi xung quanh phỉ nhổ nên đi sớm, còn bà nội tôi vì nhớ con mà còn kiên trì được, song thần trí không tỉnh táo nữa ... Cha tôi bị người ta chửi là đồ ngốc, tôi cũng nghĩ thế, đi tốt với mụ điên ngoài đường, đúng là đồ hâm dở ...” Dư Tội mắt cay cay, càng nhìn lại càng thấy cha mình thực sự đáng y kiêu ngạo, vì thế lựa chọn không khó:

Mà căn bản, không cần lựa chọn.

Chương 143: Trời tan đất sập. (1)

“ Dừng nói, đừng nói nữa ...” Trịnh Kiện Minh lòng như dao cắt, xua tay: “ Điều cha nuôi con làm sẽ được báo đáp ... Xin lỗi .. Xin lỗi ..”

“ Không cần, đó là lựa chọn của cha tôi, ông ấy đâu làm vì được báo đáp.” Dư Tội hít sâu một hơi bình ổn lại tâm tình: “ Ông chủ Trịnh, tôi cũng cho ông một lựa chọn, dùng tất cả mọi thứ của ông đi vãn hồi lại nuôi tiếc mấy chục năm, ông sẵn lòng không?”

Trịnh Kiện Minh cay đắng: “ Cha hiểu rồi, không gì thay thế được vị trí ông ấy trong lòng con.”

“ Đúng, tôi lớn thế này chỉ có hai chuyện tự hào, đó là có người cha tốt, thứ hai, cha tôi sợ tôi hư, đưa tôi đi làm cảnh sát.” Dư Tội nắm tay vợ đứng dậy, nhìn Trịnh Kiện Minh ngồi đó không cả dám giữ lại: “ Tôi còn một câu nữa, ông làm ăn với Tống Tinh Nguyệt phải không?”

Trịnh Kiện Minh ngạc nhiên: “ Chuyện làm ăn, cha không muốn con dính líu vào.”

“ Vậy thì tốt, tôi cũng nghĩ thế, tôi không muốn ông dính líu vào.”

Dư Tội nói xong dẫn vợ đi, đóng cửa lại, không chút lưu luyến, chỉ là vào tới thang máy rồi, vợ không nói gì, Dư Tội nhìn vợ khắp lượt: “ Này, em sao thế? Tiếc cái ngọc bội à?”

“ Anh chết đi, em kém thế à?” Lâm Vũ Tịnh nhéo chồng một cái: “Tiếc cái đó thì năm xưa lấy tên cảnh sát nghèo làm gì?”

“ Nhưng vẻ mặt em sao ấy.”

“ Còn gì nữa, chuyện anh tự hào nhất không có em.”

“ Chậc, em cảnh hàm cao hơn anh, lương cao hơn anh, chức vụ cao hơn anh, người cũng cao hơn anh ... Anh tự hào được à, em là sự tự ti lớn nhất cuộc đời của anh.” Dư Tội làu bàu:

“ Cũng đúng, đứng cùng em, anh muốn tự hào cũng khó.” Lâm Vũ Tịnh phì cười, khuỳnh tay cho Dư Tội khoác:

Dư Tội khoác tay vợ, nghênh mặt lên: “ Vợ này, anh đuổi người cha có tiền đi rồi, cuộc sống sau này trông vào em đấy.”

“ Đúng là hơi tiếc, em thấy ông ấy thích anh thật đấy.” Lâm Vũ Tịnh chép miệng, sao không tiếc chứ, còn 13 năm trả tiền nhà nữa cơ mà:

“ Tiếc cái rắm, ông ta sẽ còn tới, nhân chi sơ tính bản tiện, tiếc nuối càng không thể bù đắp càng muốn bù đắp.”

“ A, anh chính là tiếc nuối lớn nhất.” Lâm Vũ Tịnh sáng mắt, thì ra không phải kết thúc, mà là bắt đầu:

“ Nhìn cái mặt tham tiền kìa, anh nói quê hương và tình thân, bà nương ngốc ạ.” Dư Tội bĩu môi, sau đó chạy vọt đi, quả nhiên là vừa vặn tránh được một cú đá:

“ Đứng lại, đứng lại ngay.”

Lâm Vũ Tịnh vừa quát vừa đuổi làm nhân viên khách khứa sửng sốt, tưởng là cảnh sát bắt tội phạm, nhưng vị bị truy đuổi cũng là cảnh sát cơ mà.

Truy đuổi một lúc lại thành tay trong tay rồi, bỏ được một tâm kết, đồng thời cũng phát hiện ra lâu lắm rồi không đi dạo phố, thế là không đợi xe bus nữa. Lâm Vũ Tịnh đề nghị tới TTTM, Dư Tội muốn đi ăn tiệm, cãi nhau một lúc đều bỏ, thế là tới công viên Phần Hà, đó là nơi hai người chớm nở tình cảm. Dư Tội làu bàu, y yêu lần đầu, chả biết vợ yêu lần thứ mấy, còn nói lần đầu tiên của vợ không phải là mình, sau này phát hiện thằng cha kia là ai sẽ đánh gãy chân.

Lâm Vũ Tịnh vừa bực vừa buồn cười, nói Dư Tội cũng không phải lần đầu, biểu hiện rất thuần thục, đang tranh cãi không dứt thì cả hai cũng có điện thoại.

Có vẻ cùng một chuyện.

“ Chuyên gia Thành nhờ em nghe ngóng chuyện Tĩnh Hải , lợi tức của chị ấy không được trả đúng hạn ... Hỏng rồi, Tĩnh Hải xảy ra chuyện rồi ... Anh thì sao?”

“ Thằng ngốc Lý Dật Phong, anh bảo nó bao lần rồi, còn nói anh không hiểu làm ăn ... Giờ 40 vạn tiền lấy vợ cũng kẹt ở đó, khóc lóc cầu xin anh nghĩ cách.”

Nhanh như vậy làm Dư Tội cũng bất ngờ, gọi điện thoại gọi cho Tiêu Mộng Kỳ nhưng máy bận mãi. Lâm Vũ Tịnh hiểu chồng: “ Anh đi đi, chuẩn bị bao lâu như vậy không tìm ra chân tướng, anh sẽ thất vọng.”

“ Vợ, em hiểu anh quá, vì biểu hiện này, anh hứa sau này có tiền cũng không đổi vợ.” Dư Tội sờ ngực vợ một cái, hí hứng chạy đi vẫy taxi:

Bệnh nghề nghiệp rồi, cứ có án là hưng phấn, Lâm Vũ Tịnh thích bộ dạng kích động của chồng, thích chồng cứ lưu manh như vậy, dù cái giá là tương lai mỹ hảo, cô cũng không tiếc.

Két, taxi dừng lại, lái xe quay đầu nói: “ Anh cảnh sát, xuống ở đây thôi, không tới được nữa ... Với lại anh ăn mặc thế này mà tới đó là muốn ăn đòn, đừng bảo tôi không nhắc.”

Dư Tội mới nhớ ra mình mặc cảnh phục, vội cởi ra gấp vào, lái taxi đưa cho y túi ni lông đen để cất, Dư Tội trả tiền xuống xe, nhìn về phía tòa nhà Cẩm Trạch Uyển.

Loạn rồi, từ đại sảnh ra tới ngoài đường chen chúc đám đông nghìn nghịt, khóc khóc mếu mếu, nào là tiền nhà của tôi, nào là tôi thế chấp cả nhà cửa rồi, nào là tôi đi vay họ hàng, không lấy lại được chỉ có cách nhảy lầu.

Đáng thương hay đáng trách đây, Dư Tội chả nói rõ được, đi qua đám đông, y nhìn thấy rất nhiều người quen, là đồng đội, còn có cả người phân cục.

Có điện thoại, lấy ra thấy số lạ, vừa nhận máy nghe thấy tiếng khóc, chẳng nhận ra, đối phương nói: “ Tôi là Tiết Vinh Hoa, mẹ An An.”

“ An An sao rồi ạ?” Dư Tội hỏi vội, dù thế nào An Gia Lộ luôn chiếm một vị trí quan trọng trong tim y:

“ An An không sao, là chuyện của tôi.” Bên kia nói:

“ Tôi đã nhắc dì rồi.” Dư Tội không thấy thương hại gì hết:

“ Cám ơn, nhờ cậu một chuyện, nếu tôi có chuyện gì, giúp tôi chiếu cố An An.”

Dư Tội chỉ nghe thấy tiếng khóc rồi cúp máy, đoán chừng không chỉ vấn đề tiền rồi, lại có điện thoại, là của Lý Dật Phong, nói thẳng luôn: “ Hết tiền thì về quê tìm cha cậu, tìm tôi làm gì, tôi có phải cha cậu đâu.”

“ Con mẹ nó, lão tử tuyệt giao với anh.” Lý Dật Phong rống lên cúp điện thoại:

Dư Tội nhún vai, lúc y khuyên thì thằng này chế nhạo, bảo sống trông vào mấy đồng lương là ngu ngốc, giờ có chuyện lại đổ vấy cho mình à, lại có cú điện thoại nữa, chẳng cần xem ai, Dư Tội đặt chế độ im lặng.

Bảy tám xe cảnh sát phóng tới, có vẻ rút kinh nghiệm sự cố lần trước, cảnh sát chống bạo động cũng điều động luôn, men hai bên đường duy trì trật tự.

Cảnh sát xuất hiện càng khiến tình hình loạn hơn, đám nam nữ bám lấy họ, giơ lên tờ giấy hợp đồng, hóa đơn, kể lể câu chuỵện bi thảm của mình, có người leo lên lầu, vừa vung tay hô khẩu hiệu bị cảnh sát đề phòng sẵn đuổi theo kéo lại.

13 giờ, cục có hành động muộn màn, khống chế 81 nhân viên Tĩnh Hải , đưa lên ba xe bus lớn, dù có cảnh sát chống bạo động song ngăn sao nổi đám đông phẫn nộ, chai lọ gạch đá rác rưởi đua nhau ném đám mỹ nữ mặc đồng phục đẹp đẽ của Tĩnh Hải , bọn họ ôm đầu khóc lóc, đếm đi đếm lại toàn là người bị hại, đám người Tĩnh Hải thuê toàn nữ sinh đại học, có cô gái đi làm chưa được một tháng, chưa lĩnh nổi một đồng lương đã gặp họa.

Đề xuất Voz: Nghề Vệ Sĩ - Đời không như mơ
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN