Chương 318: Phù sinh nhược mộng. (1) (5)
Chương 318: Phù sinh nhược mộng. (1) (5)
“ Đúng, đúng, con trai đúng là thông minh.”
Lâm Vũ Tịnh phì cười, vội kéo ghế cho cha chồng ngồi, Dư Tội bóc quít cho cha ăn, Lão Dư kêu lên: “ Quả này trông đẹp thế để bán, bóc quả kia kìa ...”
“ Cha đừng hẹp hòi như thế, sau này phải sửa.”
“ Ai hẹp hòi?”
“ Vậy thì con muốn đổi cái nhà lớn ở thành phố.”
“ Đổi, cha cho mày tiền.”
“ Con muốn đổi cái xe.”
“ Đổi, xe là cái đếch, mua cái đắt vào.”
“ Con muốn đổi vợ.”
“ Đổi ...” Lão Dư quen mồm, vừa nói xong nhớ ra: “ Cái này không đổi được, có tiền không thể học hư, như cha mày, có tiền rồi vẫn cần kiệm, đó mới là truyền thống nhà ta.”
“ Ài, giờ còn cần tiết kiệm gì nữa ..” Dư Tội chợt nhớ:” Cha, ông ta có cho cha tiền không?”
“ Có, nhưng không lấy, ném trả rồi.” Dư Mãn Đường giáo dục con:” Mày cũng không được lấy.”
“ Ài, con chắc chắn là không lấy rồi, nhưng cha phải lấy, cha có lấy cũng không cần gọi ông ta là cha, ông ta nợ cha mà ...” Dư Tội dậm chân tiếc nuối:” Sau này ông ta cho phải lấy đấy, sau này còn nuôi em con, giờ nuôi trẻ con tốn lắm.”
“ Đúng mày nói đúng, thằng cha đó nợ cha nhiều lắm, chưa tính lãi suất là may ...” Dư Mãn Đường tỉnh ngộ:
Lâm Vũ Tịnh không chịu được nữa rồi, mở cửa chạy ra ngoài, ai dám bảo họ không phải cha con chứ.
Còn gì nữa, cha con khoác vai nhau đi chợ, muốn trưa nay làm một bữa, Dư Mãn Đường gặp ai cũng nói câu đó:” Này, con tôi đấy, làm cảnh sát, giống tôi không?”
Chương 159: Tháng năm dễ già. (1)
Hai tháng sau ...
Trước quốc khánh, túc xá đại đội hai có thêm vài vị khách không mời, trước tiên là Trịnh Trung Lượng làm dân cảnh ở đồn công an Tân Nam, sau đó có Vương Lâm, Hùng Kiếm Phi, thậm chí có Dư Tội, Thử Tiêu, Trương Mãnh đã lập gia định tới góp vui, nguyên nhân là Lý Dật Phong và Âu Yến Tử, Lạc Gia Long và Sở Yên Nhiên kết hôn tập thể.
Sự kiện lớn, bạn học cũ tới quá nửa, sáng hôm đó từ sớm Dư Tội và Thử Tiêu, là chủ nhà và phù rể, toàn bộ sự vụ gánh lên vai họ.
Trong phòng cốc chén còn chỏng trơ chưa dọn, cả đám người ngáp ngắn ngáp dài thức dậy, vẫn phải dậy sớm xếp hàng tập thể dục. Trịnh Trung Lượng không còn thích ứng nổi không khí này nữa, thấy anh em vẫn như nhiều năm trước thì hoài niệm lắm ... À phải, không giống, Chu Văn Quyên cô bạn sợ súng đã thành chỉ đạo viên, thật không hiểu, sợ súng mà cầm gạch đuổi nghi phạm có súng, vang danh toàn tỉnh luôn.
Tập thể dung xong cả đám vây quanh Chu Văn Quyên, đoán chừng hôm nay đều đi chúc mừng.
Lý Nhị Đông thấy Trịnh Trung Lượng đứng nhìn sân huấn luyện, cười hỏi: “ Đại Tiên, tới đây mới biết thế nào là cảnh sát phải không?”
Hùng Kiếm Phi sờ bụng tặc lưỡi: “ Trời béo thế này rồi, mấy năm nữa tới đâu?”
Tôn Nghệ trêu: “ Đại Tiên bói một quẻ đi, chưa xuống nghề chứ?”
“ Không bói cũng biết mấy cậu vẫn độc thân còn cười tôi.” Trịnh Trung Lượng phủi ống tay áo:” Nào lại đây, nhiều năm không gặp rồi, muốn xem hôn nhân hay tiền đồ?”
“ Tiền đồ, xem xem tôi có lên được đội trưởng không?” Lý Nhị Đông sán tới:
Trịnh Trung Lượng làm ra vẻ bấm bấm tính tính:” Gò má cao, má hóp, đen xì xì, rõ ràng là tướng cùng khổ, lên được cái rắm, đời này chỉ làm chân chạy cho người ta.”
“ Điều này chứng tỏ Đại Tiên vẫn là đồ lừa đảo bịp bợm như xưa, căn bản không biết bói toán.”
Cả đám cười hô hố, té ra là tổ chức đã xuống nói chuyện, Lý Nhị Đông sẽ tới một đội hình sự làm đội trưởng, Trịnh Trung Lượng tức lắm nguyền rủa cả đám độc thân.
Đám anh em bĩu môi, Thử Tiêu làm chính ủy phân cục Cổ Lâu, Dư Tội thì làm quản lý ban đặc vụ tổng đội, còn nhiều đồng chí nay khác xưa rồi.
“ Nhị Đông, Tôn Nghệ, xem ai tới này.” Chu Văn Quyên gọi, hiếm khi thấy cô hưng phấn như thế:
Cả đám thò đầu nhìn, sáng mắt ngay! Ái dà chẳng phải Dịch Mẫn ác khẩu năm xưa sao, bên cạnh là Diệp Xảo Linh cao ráo.
Cả đám kéo ra, nhìn trong lòng Dịch Mẫn là đứa bé đang mụt tay chùn chụt, Tôn Nghệ chỉ đứa bé: “ Úi, đứa bé giống tôi chưa? Lát tôi và Dịch Mẫn ngồi sau.”
“ Vớ vẩn, giống tôi mới đúng.”
“ Lại đây, tôi sờ đầu tính tiền đồ cho nó.”
Đám nam nhân to mồm làm đứa bé khóc ầm ĩ, Dịch Mẫn vừa dỗ con vừa mắng bạn học, cả đám quay sang Diệp Xảo Linh, hỏi lập gia đình chưa, các anh em độc thân cả đây, muốn ghép đôi không?
Dỗ con không được, Dịch Mẫn vén áo cho con bú, tiếng mút chùn chụt làm đám anh em sững sờ trố mắt nhìn, cô chẳng ngại còn kích thích: “ Sao, các cậu có muốn bú không? Xếp hàng đi.”
Lý Nhị Đông ôm ngực đau khổ: “ Em gái thanh thuần năm xưa đâu mất rồi?”
Tất nhiên không còn nữa, nhưng tình nghĩa vẫn còn, năm xưa cãi nhau như chó mèo, giờ càng thân thiết.
Mã Thu Lâm đi vào sân bay, Sợ Tuệ Tiệp như con gái ngoan theo bên cạnh, có vẻ không vui lắm, dù là Lão Mã chẳng đoán nổi tâm tư cô gái.
“ Vui lên chút, cơ hội học tập đâu dễ.”
“ Vâng.” Sở Tuệ Tiệp đáp khẽ:
Trưởng học cử công chức lên thủ đô học tập nâng cao 2 năm, người khác tranh giành nhau, Sở Tuệ Tiệp không thích, cứ thi thoảng quay đầu nhìn ra sau.
Mã Thu Lâm biết cô đợi ai, nhưng vị kia không tới được: “ Dư Tội không đến đâu, có hai đồng nghiệp kết hôn, cậu ta bận lắm.”
“ Cháu biết.”
“ Đến thủ đô gặp ai thích hợp thì kiếm lấy một người, cháu không ít tuổi nữa.” Lão Mã kỳ thực không tán đồng chuyện tình cảm giữa Dư Tội và Sở Tuệ Tiệp, ông chả hiểu nổi là loại gì, mãi khi cáo biệt mới đưa ra cái hộp: “ Cậu ta nhờ đưa cho cháu.”
Sử Tuệ Tiệp ngạc nhiên mở ra xem, là một quả cầu thủy tinh, có một ông già, cõng một đứa bé, sau lưng còn bốn đứa bé nữa, cô sờ quả cầu cười hạnh phúc.
“ Có mật mã à?” Mã Thu Lâm nhìn mà không hiểu:
“ Đây là cha cháu và bốn anh em cháu, giờ cháu có thêm người anh nữa rồi.” Sở Tuệ Tiệp ôm quả cầu đi về phía kiểm tra an ninh.”
Té ra thế, Mã Thu Lâm hiểu rồi, đây là kết cục tốt nhất của cả hai, có chút tiếc nuối, nhưng tiếc nuối cũng là một cái đẹp.
Tâm tình rất tốt rời sân bay, một chiếc xe dân dụng đỗ bên cạnh, lái xe không ngờ là Hứa Bình Thu, Lão Mã lên xe lấy làm lạ: “ Cục trưởng Hứa, anh hạ mình đích thân lái xe thế này .”
“ Tôi viết báo cáo nghỉ hưu rồi, đang đợi vinh quang về hưu đây.” Hứa Bình Thu cười ha hả: “ Đội trưởng, anh nói khi nào hưu rồi thì anh chào đón mà.”
- Ồ, anh cùng khóa với Thiếu Phong, Bình Sơn … Đã tới tuổi đâu.
“ Cuối năm nay đổi khóa rồi, vợ tôi ép tôi đi kiểm tra sức khỏe, hen suyễn, mỡ máu cao, huyết áp cao, loạn nhịp tim ... Anh cũng nói đầu tôi cùn rồi còn gì, nghỉ thôi.”
Mã Thu Lập gật gù: “ Biết tiến biết lui là tốt, vừa phá đại án xin nghỉ hưu, vinh quang vậy là đủ rồi, phải tin tưởng bọn nhóc ... Ài, Thiếu Phong thật hồ đồ ...”
Hứa Bình Thu nhận ra lòng dạ của Mã Thu Lâm, trước kia ông bị Vương Thiếu Phong chèn ép cả đời, giờ có vẻ không oán giận gì, nhưng hiệu trưởng Vương Lam vì chuyện này mà đột quỵ không dậy được nữa, cả đời ông cụ thanh cao, cuối đời bị chính người thân phản bội, không cả muốn nhìn mặt con gái.
Vương Thiếu Phong vì nhận hối lộ cùng hành vi vi phạm kỷ luật nghiêm trọng bị song quy, chẳng đoán thì Hứa Bình Thu cũng biết, ông ta chưa cam tâm, muốn ôm chân hổ lớn kia để khôi phục sĩ đồ đang sa sút, ai ngờ chết chìm theo Tĩnh Hải.
“ Ngày một đám lãnh đạo thành ủy bị bắt, đường phố có người đốt pháo hô giải phóng rồi ... Ha ha ha, thời đại quan sống không yên sắp tới, cán bộ kiểu cũ như tôi, không nghỉ thế nào cũng ngã ngựa.” Hứa Bình Thu cười tự trào:
“ Còn Tiểu Dư thì sao?” Mã Thu Lâm hỏi:
“ Không sao, cậu ta không có dã tâm sĩ đồ, chỉ thích phá án, có lãnh đạo nào đi chặt một cánh tay như vậy, giờ cậu ta còn đeo danh chuyên viên trên TW nữa, có tầng đảm bảo này ở địa phương chẳng ai làm gì nổi.”
“ Cũng tốt, anh lui rồi tới làm bạn với tôi, tôi đang tổ chức cái quỹ hỗ trợ, giúp đỡ cảnh sát khó khăn ... Giúp được ai tốt người nấy, đội ngũ cảnh sát thì mạnh, cá thể cảnh sát lại không bằng người thường.”
“ Đây là chuyện tốt, nhưng nguồn tài chính đâu ra?” Hứa Bình Thu nghĩ tới khó khăn: “ Chẳng lẽ muốn cảnh sát tại chức đóng góp, không được, lương họ đã ít rồi.”
“ Ha ha ha, tôi quyên được 200 vạn rồi.” Mã Thu Lâm cười lớn:
Hứa Bình Thu phanh gấp, thấy vị đội trưởng cũ này không giống đang đùa: “ Sao tôi thấy tiền này có vấn đề, làm gì có ai bị lừa đá đi làm chuyện từ thiện này?”
“ Có đấy, hơn nữa là vẫn làm lâu rồi, giải quyết việc làm cho gia đình không ít cảnh sát.” Mã Thu Lâm nhìn Hứa Bình Thu đầy ẩn ý:
“ Dư Tội sao?” Hứa Bình Thu chỉ nghĩ tới một người:
“ Đúng, đừng trừng mắt lên, dù ông là cán bộ cấp bộ cũng không bằng chàng trai đó, đây là sai lầm lớn nhất của ông, đó là chàng trai ngoài gian xảo, trong lương thiện:”
“ Cứ tưởng tôi giúp cậu ta, té ra là cuối cùng cậu ta giúp tôi.” Hứa Bình Thu ngượng ngùng nói một câu, khởi động xe lên đường, ông ta không biết Dư Tội làm chuyện này bao giờ, nhưng y làm gì cũng sẽ tốt hơn người khác.
Chương 160: Tháng năm dễ già. (2)
Thời gian đã tới, theo tập tục Đại Nguyên, đội ngũ đón dâu phải xuất phát trước buổi trưa, mấy cỗ xe nối nhau tới, Lạc Gia Long, Lý Dật Phong từ xe nhảy ra hô: “ Này, đi đón vợ ...”
“ Tôi đi, tôi đi ...”
Đậu Hiểu Ba bỏ công việc đấy chui vào xe, Tiêu ca giờ thành cái bánh thơm phưng phức, hai tân lang đều tranh giành, cuối cùng Lý Dật Phong chiến thắng, xe tân hôn toàn bộ là Audi, chuyện này do Lận Thần Tân giúp, hắn đang thò đầu trên nóc cái xe quay camera, đắc ý lắm.
Đội xe đi rồi, Dư Tội thở phào, nhận được cú điện thoại nói có món quà ở phòng 101, đoán là của Uông Thận Tu, hắn ngại tới mà.
Tới phòng 101 mới nhớ ra mình không có thẻ, gõ bừa vài cái, cửa mở ra, Dư Tội thất kinh định chạy nhưng bị kéo tọt vào trong.
Là Lật Nhã Phương đang cười tươi như hoa, mắt như nước, tựa bắt được trộm.
" Mẹ nó, thằng Thú Y đó lừa mình." Dư Tội chửi thầm, y luôn né tránh tình nhân cũ này, Lật Nhã Phương chưa bao giờ uy hiếp làm khó y, khiến Dư Tội càng khó xử, như nợ cô món nợ tình lớn vậy.
“ Bảo bối, em lại chẳng sống chết đòi cưới anh, tránh em làm cái gì?”
Dư Tội xấu hổ: “ Muốn anh trả lời sao?”
“ Sợ vợ, hi hi ...” Lật Nhã Phương ghé tai thổi một hơi: “ Sao không khai báo với vợ, kết hôn rồi vẫn lên giường với em, còn rất nhiều lần.”
Dư Tội á khẩu, thời gian đó suốt ngày cãi nhau với vợ, không muốn về nhà, Lật Nhã Phương lại ôn nhu chiều chuộng hết mực, đương nhiên là tìm cô, nhưng y thề, từ sau khi cùng vợ hòa giải rồi, quyết tâm làm lại, không gặp tình nhân cũ nữa.
“ Xe đón dâu còn lúc nữa mới về, đủ để tắm đấy ...” Lật Nhã Phương nói xong cởi áo ngoài ném lên giường, thân thể trắng như tuyết đi vào phòng, còn cảnh cáo: “ Không được làm bừa đâu nhé, anh là người có vợ rồi đấy.”
Nước chảy ào ào, ở ngoài thấp thoáng cơ thể lả lướt, Dư Tội người bốc hỏa ...
Kết quả thế nào không rõ, nửa tiếng sau Dư Tội mới từ trong phòng đi ra, lấm lét như ăn trộm, còn né tránh camera, khi vừa vào thang máy Lật Nhã Phương đuổi theo tủm tỉm cười nhìn y.
“ Em nhất định phải thấy anh hổ thẹn mới hài lòng à?”
“ Anh đúng là nên hổ thẹn, kém trước kia nhiều.” Lật Nhã Phương trêu một câu tổn thương tự tôn, nhưng cô đưa tay ra gãi cằm Dư Tội như nựng thú cưng: “ Nhưng mà vẫn rất thích anh, em phát hiện vẫn thích anh nhiều hơn một chút.”
“ Sau này chúng ta không thể như thế nữa.” Dư Tội lần nữa thề, nhất định không thể gặp nhau, gặp rồi là lại làm bậy:
“ Em đã nhắc anh là người có vợ rồi, anh còn đổ cho em.” Lật Nhã Phương cười khúc khích, ting một cái, thang may mở ra, cô đưa tay muốn khoác tay Dư Tội làm y sợ hết hồn chạy ù mất, hi hi, trông sao mà đáng yêu thế.
Xe đã về, náo nhiệt kinh khủng, nhất là đám bạn lâu năm không gặp, chơi điên thôi rồi, cao trào liên tiếp.
Lý Nhị Đông là tên chuyên bày trò ác, tuyên bố mở lớp sinh lý cho vợ chồng mới, ghé tai thì thầm, có người lấy cái xúc xích buộng vào hông Lý Dật Phong, tuyên bố quy tắc với Âu Yến Tử, chỉ cho ngậm kéo ra, nếu cắn đứt sẽ mang cái to hơn tới.
Bao nhiêu người như thế, Âu Yến Tử không chịu, Lý Nhị Đông dọa, không đồng ý cho mút cái nhỏ hơn bên trong.
Âu Yến Tử hết cách ngồi xuống ngậm, thế là điện thoại chụp liên hồi.
Phía Lạc Gia Long, Thử Tiêu nói chúng ta là người có văn hóa rồi, không chơi trò thấp kém, chỉ ăn kẹo hỉ thôi, bóc kẹo nhát vào mồm hắn, quy tắc là dùng miệng truyền cho tân nương, tân nương thẹn thò nhận lấy..
Xem xem, văn minh quá còn gì … dễ quá, viên kẹo thứ hai thì Diệp Xảo Linh thình lình nhét vào ngực tân nương, cùng đám nữ khách giữ lấy tay, bên kia cười ầm ĩ đẩy Lạc Gia Long tới.
Thử Tiêu ở phía sau hô: “ Cứ yêu tâm, cậu không lấy được kẹo ra thì có anh em giúp.”
Lạc Gia Long hết hồn, vội vàng rúc đầu vào ngực vợ, cả đám cười rũ rượi.
Náo nhiệt suốt một tiếng tới sức cùng lực kiệt mới qua cửa, chủ hôn không ngờ là Lão Hứa, thực sự là vinh dự không nhỏ.
Không khí rất tốt, hiếm khi thấy một mặt hiền hòa của Lão Hứa, Dư Tội ngửi thấy mùi không tầm thường, song chả nghĩ nhiều.
Trong bữa tiệc, Tiêu Mộng Kỳ và đám nữ khách thi thoảng nhìn về phía Dư Tội, chắc là vi y thay đổi nhiều rồi, chững chạc hơn nhiều, thậm chí lúc nãy không tham gia đám đông trêu chọc tân nhân, chỉ đứng cười. Giữa chừng thấy Dư Tội nhận cú điện thoại rồi lặng lẽ rời đi, ma xui quỷ khiến thế nào Tiêu Mộng Kỳ chạy theo.
Ra ngoài, có lẽ Dư Tội uống hơi say, đứng dựa vào tường một lúc, Tiêu Mộng Kỳ vỗ vai chỉ xe mình: “ Để tôi lái.”
“ Ừm, giúp tôi chút việc, ra ga tàu.”
“ Đón ai thế?”
“ Không, đi tiễn.”
Tiêu Mộng Kỳ không hỏi nhiều, lái xe khỏi bãi, nhìn Dư Tội dựa hẳn lưng vào ghế: “ Nói với anh chuyện này ...”
“ Lại vụ án à, đừng tìm tôi hỏi được không, sống hồ đồ cho qua ngày được rồi.”
“ Chuyện đó thì tôi biết rồi.”
“ Biết gì?”
“ Cái tên biến mất trong danh sách nghi phạm, tôi không thấy là hiểu ngay, làm sao anh mua chuộc được hắn, sơ xảy một chút là lớn chuyện ngay.” Tiêu Mộng Kỳ tò mò, Biện Song Lâm bặt vô âm tín, mà trong quá trình xử lý hậu kỳ, cô không thấy cái tên này:
“ Nói ra không đáng tiền, khi Vương Thiếu Phong ra lệnh cấp dưới tới gặp mặt hắn ta nói chuyện, tên đại bịp đó ngửi thấy mùi nguy hiểm nên hắn cần một đường lui, đó là tôi.”
“ Sao hắn tin anh được?”
Dư Tội nhớ cảnh mình giúp Biện Song Lâm nhặt món quà con gái hắn vứt đi:” Sao lại không, tôi là cảnh sát nhân dân chấp pháp công bằng vô tư mà.”
“ Trong mặt anh vênh lên kìa.” Tiêu Mộng Kỳ bĩu môi, câu trả lời này đủ giải đáp mọi thắc mắc, có Biện Song Lâm làm tay trong, kỳ thực vụ lừa đảo nằm trong tay Dư Tội rồi:
“ Hắn cũng không đơn giản, có thể thoát khỏi tay Hà Chiêm Sơn. Qua Chiến Kỳ lại quá tự phụ, đoán chừng chỉ coi Biện Song Lâm là tên lừa đảo hết thời.”
“ Sai lầm của Qua Chiến Kỳ nhiều lắm, hắn nhất thời nảy lòng tham thôi, chưa làm kẻ lừa đảo được.” Dư Tội nói xong khép mắt lại không trả lời nữa:
Tiêu Mộng Kỳ chợt có linh cảm người mình sắp gặp là ai.
Rất nhanh suy nghĩ của cô được chứng thực, ở đại sảnh nhìn thấy Biện Song Lâm, tóc đã nhuộm, mặc trang phục thoải mái, trông trẻ hơn nhiều, bên cạnh là đôi mẹ con, đều đã gặp rồi, chớp mắt cô liền hiểu ra động cơ, thực sự là muốn làm lại cuộc đời.
Dư Tội đi tới bắt tay Biện Song Lâm, cười với mẹ con Tiểu Mễ, hai người đi sang một bên nói chuyện: “ Cám ơn, chưa kịp cám ơn anh một câu, thực sự quá hiểm.”
“ Tôi chưa từng tin ai ngoài vợ tôi, anh là người thứ hai.” Biện Song Lâm cười:
“ Vậy thì vinh hạnh cho tôi quá, tôi cũng rất ít tin nghi phạm, nhưng trong đó chắc chắn có anh, tình thân là thứ đáng tiền nhất, nếu ai thực sự bận tâm cái đó, thứ khác có thể bỏ qua.”
Biện Song Lâm lấy ra một thứ đưa Dư Tội:” Chuyện cuối cùng rồi, nhờ anh.”
Dư Tội mở ra xem, là hồ sơ của Tống Tinh Nguyệt.
“ Tôi đổi chỗ khác làm lại từ đầu, tôi dùng 10 năm trong tù học tập chỉ để đạp những kẻ hại tôi xuống dưới chân ... Nhưng càng học càng hiểu ra, ý nghĩa sống còn rất nhiều, quyền lực, tài phú, danh lợi, những thứ đó khi nằm xuống còn được gì. Anh nói đúng, tình thân là thứ đáng tiền nhất.”
“ Tôi chúc mừng anh.” Dư Tội lần nữa bắt tay Biện Song Lâm: “Lão Biện, tôi còn có chút tò mò, lừa đảo không phải thứ chỉ thông minh là làm được, kinh nghiệm, trải đời, không thể thiếu thứ gì, nếu không chỉ như Qua Chiến Kỳ vậy. Mười mấy năm trước anh cũng vậy thôi, nhưng anh làm đẹp hơn nhiều, làm tôi tò mò đấy, có ai dạy anh à?”
“ Nên hẹn gặp lại rồi, à, hoặc là đừng gặp lại thì hơn.” Biện Song Lâm hơi ngần ngừ một chút, cuối cùng không nói ra, giống muốn lảng khỏi đề tài này, bắt tay Dư Tội rồi bắt tay Tiêu Mộng Kỳ: “ Hai người vẫn chưa có tiến triển nào nhỉ, chính ủy Tiêu, tôi nhắc cô một câu, đừng để bề ngoài anh ấy lừa, anh ấy mới là tên lừa đảo lớn nhất đấy.”
Nói xong một tay xách hành lý, một tay nắm tay vợ đi về phía soát vé, công thần lớn nhất của vụ án lừa đảo rúng động toàn quốc, cuối cùng biến mất như thế.
Dư Tội nhìn theo bóng lưng Biện Song Lâm, nếu có người dạy ra tên này, không phải quá kinh khủng sao, dù sao cũng không quan trọng, dám thò đầu ra bắt là được, quay sang cười:” Đúng là lụt nghề, hắn đoán sai rồi.”
“ Sao?” Tiêu Mộng Kỳ không hiểu:
“ Thì nói chúng ta không có tiến triển gì ấy, kỳ thực đã hôn rồi, cũng nhìn thấy hết rồi.” Dư Tội cười dâm:
“ Cút.” Tiêu Mộng Kỳ xoay người đi, không thèm để ý tới y nữa:
Hai người rời ga tàu, Tiêu Mộng Kỳ lật xem hồ sơ, đây là thứ khiến Tống Tinh Nguyệt kinh sợ, từng bước tự đẩy mình vào đường cùng, giờ xem ra chẳng đáng kể gì. Dư Tội cầm lấy châm lửa đốt, ném vào thùng rác.
“ Cái này phải nộp lên.” Tiêu Mộng Kỳ ngăn cản:
“ Nộp lên lại có người bị mất quan mất chức, đã bao năm rồi, cho nó chìm đi.” Dư Tội tiếp tục đột thành tro, phủi tay: “ Thế này mới là viên mãn ... À phải rồi, hôm nay tôi thấy Lão Hứa khang khác, rất hiền, với lại chuyện này ông ta chưa nhắc tới một câu, hay là muốn rút?”
“ Anh thật ngốc, địa phương để xảy ra vụ án thế này, sao có thể đề bạt cán bộ lãnh đạo ở đó nữa? Có thể bình an rút lui, không bị chất vấn là tốt rồi. Đương nhiên, anh sẽ được đề bạt, mấy vị lãnh đạo TW đồng loạt xin anh công lao hạng nhất.”
“ Ồ, lần này lẫn lộn đầu đuôi rồi, tôi quen lập công cho lãnh đạo hưởng.”
Tiêu Mộng Kỳ lại mắng:” Anh đúng là ngốc thật, người nào công lớn trong vụ này là kẻ địch toàn bộ quan trường.”
Hả? Dư Tội lảo đảo, bà nó chứ, đúng thật, thoáng ngạc nhiên rồi cười lớn:” Bọn chúng tham ô phạm pháp, là tứ sâu hại của xã hội, tôi chẳng ngại làm kẻ thù của chúng, dọa chúng sợ chết luôn.”
“ Sau này từng lời ăn tiếng nói phải cẩn thận, đừng để họ nắm được sơ hở, rất nhiều người không ngại dồn anh vào chỗ chết đâu.” Tiêu Mộng Kỳ lên xe nhắc:
“ Có gan thì cứ tới, sau lưng tôi có mấy nghìn anh em sợ cái buồi.” Dư Tội chẳng hề sợ:
Tiêu Mộng Kỳ rất thích hào khí này, xe khởi động mà không đi, mãi mới ấp úng nói:” Kỳ thực tôi muốn nói với anh chuyện này.”
“ Tôi biết rồi, cô tới ban liên lạc interpol chứ gì, xử trưởng Liêu tới nói chuyện với tôi, tôi không đi.”
“ Thăng chức rồi, sao chẳng có tí vui mừng gì nhỉ, tôi phát hiện mình rất lưu luyến nơi này.”
“ Kỳ thực đặc sắc nhất là quá trình, không phải kết quả, ví như chúng ta, cứ ái muội với nhau mới có cảm giác, chứ lăn lên giường rồi thế nào cũng không được như ý.”
“ Phì, anh thật đáng ghét.” Tiêu Mộng Kỳ mắng:” Vậy tôi đi lên thủ đô, anh sẽ đi thăm tôi chứ?”
“ Nhất định sẽ mang theo động cơ không thuần khiết tới.” Dư Tội nhấn mạnh:
“ Hi hi, tôi không sợ anh, chỉ là anh sợ vợ, vậy phải làm sao?”
“ Đừng nhắc tới vợ được không, nhắc tới vợ người ta chột dạ.”
“ Ha ha ha ...”
Một tháng sau Tiêu Mộng Kỳ lên thủ đô nhậm chức, đúng như ý nguyện.
Cuối năm, Hứa Bình Thu vinh quang nghỉ hưu, vị cảnh sát nắm đấm sắt, lãnh đạo công an dứt khoát mạnh mẽ, khi tại chức khá nhiều lời ra tiếng vào, lúc nghỉ hưu từ trên xuống dưới toàn là tiếng tán thưởng.
Sau khi nghỉ hưu rồi ông rất ít lộ diện, chỉ một lần ở hôn lễ của Giải Băng và An Gia Lộ, nữ thần thời học sinh dứt khoát gả cho mối tình đầu, còn Băng Sơn Kỵ Sĩ lắp một cái chân giả, vẫn theo đuổi mộng tưởng cảnh sát của mình. Ở hôn lễ, An Gia Lộ lại lần nữa ôm Dư Tội khóc, lần này là giọt nước mắt hạnh phúc, làm Lâm Vũ Tịnh lần nữa khói bốc trên đầu.
Sau đó cả hai cùng tới trường cảnh sát nhậm chức, hoàn thành một vòng luân hồi.
Dư Tội vẫn tiếp tục sự nghiệp đầy tranh cãi của y, tựa hồ chẳng phù hợp với chức vị nào, để đâu cũng không thích hợp, làm chi đội trưởng thì có chút tài lớn dùng vào việc nhỏ, làm tổng đội trưởng thì tư lịch chưa đủ, làm phân cục trưởng thì không lãnh đạo nào dám giao hết cả đội ngũ cho y, nhưng khi gặp vụ án khó nhằn lại tìm tới y, mà người ta đâu phải loại dễ bị lừa chỉ bắt làm không cho ăn được chứ.
Lãnh đạo cũng có cách giải quyết của lãnh đạo, trải qua một năm dài khảo sát, qua vô số cuộc họp thảo luận, cuối cùng phá cách đề bạt, trở thành tổng đội trưởng hình sự trẻ nhất lịch sử trước giờ, năm đó Dư Tội chưa tròn 30.
Dư Tội, kết thúc!
Xin ngọc phiếu lần cuối, cám ơn mọi người.
Truyện tiếp theo.
Truyện của Lão Thường còn nhiều lắm, nhưng đọc nhiều cũng đau đầu, nên mình chưa định đưa bộ khác của Lão Thường lên đâu, thay đổi đầu óc một thời gian mới tốt.
Truyện tiếp theo Hán Hương của Kiết Dữ 2, vẫn với tốc độ 15 c/ngày, mình sẽ đăng vào 22/09/2012.
Năm 221 trước công nguyên, Tần Thủy Hoàng đế qua đời, có hai 2000 người trung thành nhất mang theo bí mật của Tần lăng được chọn làm người bảo vệ giấc ngủ ngàn thu của vị hoàng đế đầu tiên của Trung Hoa.
Không may, Nhị Thế bất tài, sau khi Tần Thủy Hoàng qua đời không lâu đế quốc Đại Tần suy bại rồi diệt vong nhanh chóng, những thế lực mới trỗi dậy đều muốn hủy diệt tàn tích của Đại Tần, cung A Phòng bị Hạng Vũ thiêu rụi, Lưu Bang phái người truy sát hậu duệ Tần hoàng khắp nơi.
Tần thời minh nguyệt Hán thời quan,
Vạn lý trường chinh nhân vị hoàn
Tần diệt Hán thay, các thủ vệ Tần lăng không chỉ trung trinh bảo vệ giấc ngủ của hoàng đế mà vẫn còn nung nấu ý đồ khôi phục giang sơn Đại Tần, khôi phục hùng uy Tần Thủy Hoàng đế. Tiếc thay sao thiên mệnh chiếu vào nhà Hán, giang sơn nhà Hán ngày càng vững trãi, vệ sĩ Tần lăng trải qua vô số trận chiến bảo vệ bí mật thì ngày một điêu linh, cuối cùng tới thời Hán Vũ đế, chỉ còn lại một người, khi ông ta tuyệt vọng, sấm sét rền vang, từ không trung một người xuất hiện như thần tích đem tới hi vọng giữa đêm đen tăm tối.
Vân Lang.
Trở thành người thủ vệ cuối cùng của Tần Thủy Hoàng, mang trên mình trọng trách phản Hán phục Tần, Vân Lang sẽ phải làm thế nào?
Đó là thời đại bách gia tranh minh còn chưa kết thúc, Nho giáo chưa độc tôn, cái thời mà người ta vẫn tự xưng mình là người Tần, người Việt, người Ngô, người Sở, cái thời đại chưa có ý thức mình là người Han, nơi mọi thứ bắt đầu.
Đề xuất Voz: Vị tình đầu