Chương 317: Phù sinh nhược mộng. (1) (4)
Chương 317: Phù sinh nhược mộng. (1) (4)
“ Thân thiết vậy sao?” Trương Cần sửng sốt:
“ Vậy mới có sức ngưng tụ.” Dương Thành rất có kinh nghiệm chỉ huy đổi ngũ:
Mấy người đi về phía Dư Tội đang phủi bụi đất cười ngượng, lúng túng bắt lấy mấy bàn tay đưa ra.
“ Cám ơn anh.” Trương Cần nắm tay Dư Tội thật chặt:
Dư Tội ngại ngùng: “ Chuyện trong phận sự thôi mà.”
“ Dù thế vẫn phải cám ơn, anh giúp chúng tôi một việc lớn, nhất định thỉnh công lên bộ cho anh.” Liêu Hàn Thu rất tò mò về chàng trai này:
“ Thực sự là không cần khách khí mà, phát thêm tiền thưởng là được.” Dư Tội cười cho qua:
“ Cám ơn anh, còn có chuyện hay hơn tiền thưởng.” Dương Thành bắt tay rồi khoác vai Dư Tội: “ Có hứng thú làm cảnh sát quốc tế không, chúng tôi sẽ cho anh cơ hội đi đào tạo học tập chuyên sâu.”
“ Không, không đi.” Dư Tội giật mình như đỉa phải vôi: “ Tôi lớn thế này rồi còn học gì nữa, xin lỗi, hai tuần rồi tôi chưa về nhà ... Tôi đi đây.”
Nói xong đi như chạy.
“ Chuyện gì thế?” Dương Thành sửng sốt:
“ Thầy nói đúng từ anh ấy kỵ húy nhất.” Tiêu Mộng Kỳ không nhịn được cười, Dương Thành là giáo viên sự vụ quốc tế của cô khi cô học tập ở thủ đô:
“ Làm sao, hình cảnh quốc tệ thì có vấn đề gì?” Liêu Hàn Thu cũng chả hiểu gì:
“ Không phải, là hai chữ đào tạo, với anh ấy mà nói , đi học cũng ngang nhốt lại thẩm tra.”
“Thật à?”
“Thật, anh ấy ghét học lắm.”
Mấy vị kia dở khóc dở cười, ai ngờ chuyện lại hỏng như thế chứ.
Chuyện tới đây có lẽ nên đặt dấu chấm rồi, ba vị ở TW tới nhà ăn, Tiêu Mộng Kỳ nhìn quanh, hai tổ bắt giữ tới hôm nay chính thức giải tán.
Cô thong thả đi lên tầng hai, trong tổ hỗn loạn, Lý Nhị Đông đang tính xem ai mời khách, Thử Tiêu muốn về nhà đại chiến với vợ ba trăm hiệp, Dư Tội bĩu môi nói về mà dám nói không với vợ mới là giỏi, thế là bị đám không có vợ đồng loạt công kích, sau đó chuẩn bị đi thăm Giải Băng.
Tiêu Mộng Kỳ khẽ khàng đi qua lối rẽ nấp đi, đợi đi hết rồi, Dư Tội đi qua mới khẽ ho một tiếng, Dư Tội bất ngờ quay lại, cứ như cửu biệt trùng phùng cười hỏi:” Nhớ tôi hả?”
“ Ái dà, tôi mách vợ cậu.” Thử Tiêu lảo đảo, làm bộ mặt quỷ khoa trương với Dư Tội:
Tiêu Mộng Kỳ tới gần:” Vậy anh có nhớ tôi không?”
“ Nhớ.”
“ Dùng phương thức tư duy của anh mà nói thì là về tâm lý hay sinh lý.”
Dư Tội rùng mình:” Làm sao nghe cô hỏi thế tôi lại mất sạch cảm giác nhỉ?”
“ Tôi muốn hiệu quả thế đấy, đi nào, tôi tiễn anh.”
Đôi khi thản nhiên thì làm thiếu ái muội, lúc trực tiếp sinh ra khoảng cách, quan hệ hai người mãi mãi muốn gần lại xa như thế.
Lặng lẽ lên xe, lái khỏi sân, đi được không xa thì Dư Tội hô dừng, Tiêu Mộng Kỳ không hiểu gì, đỗ xe lại bên đường, nhìn qua gương chiếu hậu một người đeo kính râm cầm báo cười với cô.
“ Ai thế?”
“ Coi như cô chưa nhìn thấy gì.” Dư Tội xuống xe đi tới phía người kia:” Không hỏi tên anh là gì nữa nhé, dù sao anh cũng dùng tên giả.”
“ Ha ha, qua hôm nay tôi cũng không biết mình sẽ tên là gì nữa.” Người kia vỗ vai Dư Tội:” Tôi là số 3, cùng kỳ với số 2, nghe danh cậu đã lâu.”
Số 2, con số này như là ám ảnh cả đợi của Dư Tội:” Tôi có lỗi với anh Mã, tôi ...”
“ Không, đây chính là mục đích tôi tới đây hôm nay, người khác không bao giờ hiểu được, nhưng người chúng ta phải hiểu, tôi luôn hi vọng có người anh em như cậu, vào lúc cần thiết có thể tiễn tôi lên đường.” Số 03 vỗ vai y: “ Đừng nên có gánh nặng tâm lý, cậu làm rất tốt, số 02 có thể mặc quốc kỳ, phủ cảnh phục, thanh bạch về đội, anh ấy sẽ cám ơn cậu ... Đó là kết cục chúng tôi mong muốn, các anh em đều coi cậu là anh em.”
Lời an ủi đó làm Dư Tội xấu hổ, chớp mắt số 03 đã đi rồi, hòa vào dòng người đông đúc, như người chưa từng tồn tại.
Toét toét! Tiếng còi xe vang lên, Tiêu Mộng Kỳ đoán được là ai, cô mở cửa xe đón Dư Tội lên, xe đi trong im lặng giống như không có mục đích gì.
Dư Tội hồi lâu mới nhận ra, xe đang đi chẳng tới đâu cả:” Này làm gì thế?”
“ Ăn một bữa cơm đi, điều chỉnh lại tâm tình, nếu không thế này về gặp vợ không hay, đi mấy tuần mới về, chẳng lẽ lại đem theo bi thương về?” Tiêu Mộng Kỳ mỉm cười hỏi:
“ Hôm nay cô cũng có vẻ rất nhiều cảm xúc nhỉ?”
“ Tôi luôn theo đuổi sự nghiệp, gần đây chợt cảm giác, nó không quan trọng nữa ... Vương Thiếu Phong tính kế cả đời, cuối cùng đến cuối cùng kết thúc bi kịch, chẳng thả sống sao cho thản nhiên.”
“ Đúng, lý tưởng lớn nhất của tôi từng là làm cảnh sát ở đồn công an, cứ việc sống thư thái tha hổ vừa ăn chơi vừa nhận của đút, về sau lại muốn phát tài, kiếm được rất nhiều tiền ... Giờ quay đầu nhìn lại, thấy những thứ mình theo đuổi đều hết sức nực cười.” Dư Tội cảm thán:
“ Không phải cuộc sống thiếu thốn, mà là lòng tham của con người không bao giờ đủ ... Giờ chỉ muốn ăn một bữa ngon, ngủ một giấc say, mở mắt ra rồi làm lại từ đầu.” Tiêu Mộng Kỳ tựa như tìm được hứng thú mới cuộc sống, tràn ngập hưng phấn:
“ Vậy thì cô mời khách, tôi không định tán tỉnh cô đâu, nên đừng mong tôi trả tiền.” Nói tới chuyện này Dư Tội căn bản không thay đổi:
Tiêu Mộng Kỳ tức tới bật cười, một tay giữ vô lăng, một tay giơ ngón giữa lên, sau đó đạp ga tăng tốc.
Nơi ăn cơm là ngõ Nông Cơ, nơi này có món mỳ thịt lợn rất nổi tiếng, thịt thái to, thích hợp dùng đũa lớn và, hơi thô một chút, nhưng nam nhân Đại Nguyên thích nhất.
Cả Tiêu Mộng Kỳ cũng ăn mất hết hình tượng, cụng ly với Dư Tội, thè lưỡi ra, vẫn đáng yêu như vậy bỗng dưng làm y thấy kết hôn sớm quá, nếu giờ chưa kết hôn có phải tốt không?
Ăn xong thì màn đêm buông xuống, Tiêu Mộng Kỳ hỏi đi đâu, hỏi câu này với đôi mắt long lanh như ám thị, Dư Tội liếm môi:” Cô nói xem.”
“ Đưa anh về nhà.” Tiêu Mộng Kỳ trả lời rồi cười lớn:
“ Cái hay thì không học.” Dư Tội làu bàu:
“ Đương nhiên rồi, suốt ngày tiếp xúc với anh mà lại.” Tiêu Mộng Kỳ cười vui vẻ, dương dương đắc ý nhìn Dư Tội làm y thoáng thẫn thờ: “ Này có phải nam nhân kết hôn rồi đều mong có cuộc gặp giỡ tình cờ mỹ lệ không?”
Q8- Chương 157: Tranh thủ về nhà. (2)
Dư Tội mặt dày gật đầu: “Đương nhiên, chuyện này không phân nam nữ đều mong, cuộc sống bình yên lâu sẽ thiếu kích thích.”
“ Ý anh là, nếu có một nữ nhân ... Anh sẽ không ngại phản bội vợ.” Tiêu Mộng Kỳ lập lờ nói:
Dư Tội tim đập gia tốc, sao nghe có có vẻ giống ám thị quá, không giống trêu ghẹo, lườm một cái: “ Không có nam nhân nào đi thảo luận vấn đề trách nhiệm hôn nhân với cô đâu, đừng dụ tôi.”
Tiêu Mộng Kỳ chúm chím môi cười, câu này đã thăm dò được giới hạn của Dư Tội rồi: “ Này, kể cho tôi xem, làm sao mà theo đuổi được vợ anh thế, chúng tôi đều không đánh giá cao anh đâu.”
“ Ha ha ha, đơn giản lắm, tôi thấy tính khí cô ấy rất tệ, người khác không dám trêu chọc, cô ấy thấy tôi không có tiền đồ lớn, trấn áp được cả đời, thế là ghép thành đôi.”
“ Vậy hai người có hạnh phúc không?”
“ Hạnh phúc, giống hồi nhỏ tôi thấy mình là đứa bé khổ nhất trên đời, nhưng có một người cha không biết yêu thương chỉ biết đánh đập thì đó là một hạnh phúc, ít nhất có người quản.”
“ Bảo sao anh thường xuyên bị vợ đánh.” Tiêu Mộng Kỳ cười lớn:
“ Đó gọi là huấn luyện, nghề hình cảnh này nhờ đánh mà ra đấy.” Dư Tội cười tự trào:
Xe đi vào tiểu khu, ăn uống và trò chuyện đều rất vui, song cuộc vui nào cũng tàn, Dư Tội vừa mở cửa, Tiêu Mộng Kỳ lấy dũng khí "này" một tiếng, y quay lại thì bị cánh môi mang theo mùi rượu tóm chặt.
Vừa "ưm" một tiếng thì lưỡi thơm mang theo chút xâm lược tiến vào, làm toàn thân y run rẩy.
“ Đừng .... Để ai thấy ...” Dư Tội nói không rõ ràng nữa, ý chí tức thì tụt thảm hại, tay luồn ngay vào áo Tiêu Mộng Kỳ bóp vài cái:
Tiêu Mộng Kỳ đẩy ra, hai người nhìn nhau hừng hực dục vọng:” Cho anh hai lựa chọn, về nhà hoặc đêm nay không về.”
Dư Tội khó xử.
“ Xéo, biết anh không có gan đó.” Tiêu Mộng Kỳ kích thích ác độc:
“ Vừa rồi uống say, sorry.” Dư Tội xuống xe, chạy như ma đuổi.
Tiêu Mộng Kỳ miệng chan chát, quay đầu xe đi một mạch.
Dư Tội vừa thở phào, vừa có chút tiếc nuối, nhưng đành vậy thôi, nam nhân phải nghèo một lần mới có bạn bè thật, phải vấp ngã một lần mới có tình cảm thật, mà y thì vào lúc vừa nghèo vừa sa sút cưới được cô vợ này, phải giữ.
Gần nhà rồi, Dư Tội lau miệng, y đã mua chai nước khoáng ở hiệu tạp hóa, súc miệng kỹ càng, kiểm tra thân thể mấy lần, tới cửa, ưỡn ngực đưa tay gõ.
Lát sau Dư Tội "á" một cái bị lôi tuột vào nhà.
Sợ hãi biến mất, một bà nương mặt xanh mắng:” Kêu cái gì?”
“ Ra mở cửa là cái mặt quỷ, sợ chết đi được.” Dư Tội hoàn hồn rồi ngạc nhiên nhìn vợ, váy hai dây, vai lộ ra ngoài, váy ngắn chưa tới gối, cổ áo V rất sau, miệng không khép lại được.
Vợ mặt xanh phì cười:” Đợi chút, em vừa đắp mặt, còn tưởng lát nữa anh về.”
Đợi vợ lau mặt quay ra, mồm Dư Tội mở to thêm chút nữa, oa, vợ trắng hơn rồi, ánh mắt đó làm Lâm Vũ Tịnh đắc ý ôm mặt tự khen:” Đúng là có hiệu quả.”
“ Anh ăn rồi, bắt đầu thôi.” Dư Tội không đợi được nữa:
“ Sớm lắm, đợi lúc nữa.”
Vợ ra sức đẩy, Dư Tội dứt khoát muốn, hai người dính lấy nhau ngồi xuống, xem ra đúng là dày công chuẩn bị, ánh đèn dìu dịu, bốn món ăn, lại có chai rượu vang.
“ Hai tuần chưa về rồi, kết thúc viên mãn chứ?”
“ Ừ thiếu chút nữa vuột mất.”
“ Em nghe nói chuyện Tống gia do thương nhân nước ngoài tố cáo, có phải ...” Lâm Vũ Tịnh hơi nghi ngờ:
“ Là ông ấy, tới tầng cấp ông ấy, khả năng nhìn sự việc càng chuẩn.”
Trịnh Kiện Minh tố cáo thành nguyên nhân trực tiếp nhất khiến chị em Tống gia vào tù ... Có điều dù họ bỏ trốn thì Qua Chiến Kỳ vẫn tiếp tục lừa đảo.
Lâm Vũ Tịnh cúi người hôn chồng một cái, cửu biệt trùng phùng làm như cô thành người khác, nhìn chồng không đủ.
“ Vợ, em làm sao cứ nhìn anh thế, không phải em ở nhà ngoại tình nên áy náy chứ.” Dư Tội khẩn trương, cám giác có gì không ổn:
“ Linh tinh.” Lâm Vũ Tịnh lườm một cái:” Nói cho anh biết một tin mừng.”
“ Có rồi à?” Dư Tội sáng mắt sờ bụng vợ:
“ Thật là, trợ cấp chức vụ, bù nửa năm, hơn một vạn ... Một phần trả nợ tiền nhà, còn lại chúng ta tiêu nhé, mấy năm qua anh quá vất vả rồi.” Lâm Vũ Tịnh áy náy, cô thi thoảng còn gửi tiền về nhà mẹ đẻ, chồng gần như gánh hết kinh tế trong nhà, Dư Tội chưa bao giờ kêu ca:
“ À, hiểu rồi, em đã nhận thức được sai lầm trước kia, chuẩn bị thay đổi con người, làm lại ... vợ của anh, đúng không?”
“ Ừ, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?”
Dư Tội mắt đảo tròn:” Được, vậy trước khi bắt đầu lại, anh cũng có chuyện khai báo với em, chúng ta giao hẹn không tính chuyện cũ nhé?”
“ Anh lại làm chuyện không hay ho à?” Vợ chớp mắt đanh mặt lại:
“ Thôi, không nói nữa.” Dư Tội rối rít xua tay:
Lâm Vũ Tịnh cầm chai rượu định đập, có lắm kiềm lại được, chỉ có thể là chuyện cùng nữ nhân khác thôi, cô không muốn nghe không nhịn được lửa giận: “ Nói đi, anh không nói em không ngủ được.”
“ Nhưng em không được có hành động quá khích.”
“ Nối lại duyên cũ với cô bạn kia, hay là tìm được người mới rồi, còn em gái Lật kia rốt cuộc liên quan gì tới anh?”
“ Ái dà, loại chuyện đó nói làm gì, em coi thường phẩm cách của anh quá đấy.” Dư Tội khinh bỉ:
“ Anh còn có chuyện gì được nữa.” Sắc mặt Lâm Vũ Tịnh hòa hoãn hơn, chỉ cần không phải chuyện đó là được, chuyện khác cô có thể tha thứ:
“ Ngồi ngay ngắn, đừng kích động ... Đăng nhập vào tài khoản ngân hàng của anh đi, mật khẩu là ngày kết hôn của chúng ta ... Em tự xem.”
Lâm Vũ Tịnh lấy di động: “ Anh lại kiếm tiền đấy à?”
“ Lần này trả lời đúng rồi.”
“ Á ...” Lâm Vũ Tịnh định mắng chồng liền bị dãy số làm chấn kinh, cô đưa ngón tay đếm, một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy .. T ....ngón tay run lên: “ Đâu ... Đâu dâu ra?”
“ Bảo em ngồi cho vững mà ...” Dư Tội ấn vợ ngồi xuống: “ Đây mới chỉ là một nửa.”
Rầm, cả vợ lẫn ghế đổ rồi, sợ không nói ra lời nữa.
Dư Tội ngồi xuống vuốt ngực cho vợ: “ Đừng lo, anh và Lão Ngụy đầu tư vào Tĩnh Hải, đầu tư 130 triệu, thu lợi gần 10%, anh và hắn chia đôi ... Đây là số tiền thu nhập hợp pháp, ha ha ha ....”
Lâm Vũ Tịnh bấy giờ thở đều một chút, tóm chặt áo chồng: “ Không có chuyện gì chứ?”
“ Yên tâm, Lão Ngụy lấy danh nghĩa góp cổ phần vào hiệu lương thực nhà ta trả anh, em biết tên đó mà, dù là tiền bất hợp pháp cũng có cách biến thành hợp pháp.”
Lâm Vũ Tịnh hoàn toàn hiểu rồi, bằng vào tâm tư ma quỷ của chồng sớm nhìn ra đây là vụ lừa đảo, nên tranh thủ kiếm một mẻ rồi chạy, hợp pháp nhưng không hợp tình, bao nhiêu người bị lừa như thế, nghiêm túc mà nói khác gì mượn tay Tĩnh Hải lừa người khác: “ Đừng để xảy ra chuyện, chúng ta nghèo quen rồi, đâu phải không sống được.”
“ Phù, yên tâm rồi, đây mới là vợ của anh, nhìn cuộc sống trước, nhìn tiền sau ... Yên tâm đi mà, vụ này cứ tin Lão Ngụy, tuyệt đối không có vấn đề, tất cả có ký kết hợp đồng rõ ràng.”
“ ... Vậy tức là ... Chúng ta có tiền rồi .... Không, chúng ta là phú hào rồi ...” Lâm Vũ Tịnh lại cầm di động lên nhìn:” Anh nói chỉ là một nửa?”
“ Có lẽ còn nhiều hơn, anh và Lão Ngụy đầu tư mua 6 cửa hiệu, khi bán đi sẽ lãi mấy lần nữa.”
“ Không thể nào!” Lâm Vũ Tịnh không tin:
“ Chủ cũ là Trần Lệ Lệ, cô ta vì muốn tiền mặt gấp nên bán với giá rẻ chỉ bằng nửa thôi.”
“ Người ta ngốc à?”
“ Không ngốc cô ta là Trần Lệ Lệ, vợ bé của Mã Cương Lô, cô ta cần bán gấp để trốn, nên anh báo Lão Ngụy ...” Dư Tội cười khanh khách:
“ Anh ... Anh ...” Lâm Vũ Tịnh lại ngã xuống đất:
Dư Tội lại chạy tới vuốt ngực cho vợ:” Xem đi, biết em không chịu nổi kích thích mà, lại cứ muốn nghe ... Không nói nữa ...”
Lâm Vũ Tịnh nửa ngày trời mới hoàn hồn, vừa giận vừa lo, đấm chồng thùm thụp.
“ Em xem, đây là vụ làm ăn hợp pháp, công chứng này, môi giới này, tất cả giấy tờ không thiếu gì, không dùng tên anh, có Dương Khương và Rậm Lông làm, lại qua tay Lão Ngụy nữa .... Chả dính dáng gì tới anh.”
Lâm Vũ Tịnh trừng mắt với chồng, đâu phải vuốt ngực, mà sờ ngực cô mới đúng, đánh bạt cái tay y:” Hợp pháp thì hợp pháp, nhưng ...”
“ Em không muốn thì anh đem quyên góp nhé.” Dư Tội hỏi:
“ Không!” Lâm Vũ Tịnh vừa nghe thấy quyên góp là hét lên, nhận thấy mình phải ứng hơi gấp, xấu hổ: “ Em , em không biết.”
Úi, đúng là vợ mình, Dư Tội đắc ý: “ Vậy đợi nghĩ kỹ hẵng nói.”
Lâm Vũ Tịnh cảnh giác: “ Nam nhân có tiền sẽ hư.”
“ Trời, em lo vớ vẩn, anh đã bao giờ tốt đẹp đâu mà sợ anh hư, hơn nữa anh chuẩn bị đưa hết cho em “
“ Ừ ...” Lâm Vũ Tịnh đáp một tiếng như rên: “ Nghe anh hết.”
Sau đó ... Sau đó không có âm thanh nào nữa, hồi lâu sau mở mắt ra thấy chồng rụt tay lại, Lâm Vũ Tịnh tò mò:” Sao thế?”
“ Đây là lần đầu em nghe anh.”
“ Sau này đều nghe anh được chữa?” Lâm Vũ Tịnh từ bỏ địa vị cường thế của mình, bao năm qua áp chế chồng hơi quá rồi:
“ Vậy nghe lệnh của anh ... Bày ra tư thế tư thế dâm đãng chút ... Đúng đúng ... Mông chổng lên chút nữa ....”
“ A a a ... Lên giường đã, đáng ghét ...”
“ Luôn dưới đất cho có không khí dã chiến ... Í, em đừng nghe lời như thế, mất hứng lắm, chống cự đi, vùng vẫy mạnh vào, cưỡng bức mới thích.”
“ Đồ chết tiệt ... Á, nhẹ chút ... Không, không chơi chỗ đấy ...”
Khắp nơi là quần áo vương vãi, bàn đổ, ghế cũng đổ rồi, đúng là vụ ... Cưỡng bức.
Chương 158: Người lành trời giúp.
Hai tuần sau.
Giới công thương Lâm Phần đón một sự kiện lớn, sản nghiệp đồ gốm với vốn đầu tư tới 120 triệu chính thức đặt ở Lâm Phần, nghe nói là một thương nhân Ma Cao và một nghiệp chủ phương nam đầu tư, nghe nói sau vụ đầu tư này có nhiều chuyện để kể. Ví như là đó là thương nhân năm xưa chạy khỏi quê, ví như có đứa con bỏ rơi, nhưng câu chuyện này đều không thể chứng thực ... Nhưng đầu tư là thật.
Thương nhân đó tiếp tục bỏ 500 vạn trợ cấp cho viện dưỡng lão, những người hàng xóm xung quanh năm xưa giúp đỡ bà điên kia được ông ta tới nhà tạ ơn, thậm chí cung kính lạy Dư Mãn Đường ba cái, cảnh tượng đó dù người lòng dạ sắt đá nhất cũng tan chảy.
Chuyện cũ lắm rồi, áo gấm về quê, tạo phúc một phương, mời hết người năm xưa ở xưởng gốm tới làm việc, ai không đủ tuổi nữa thì nhường cho con cái ... Báo lớn báo nhỏ rồi ĐTH đưa tin rầm rộ, lãnh đạo thành ủy vô cùng coi trọng.
Ngày hôm đó lẽ khởi công càng long trọng, mới sáng sớm Dư Mãn Đường bị tiếng gõ cửa đánh thức, giống tiếng gõ cửa của thằng con khốn kiếp, hưng phấn chạy ra: “ Con ơi, có phải con không.”
Cửa mở ra một cái, Lão Dư sợ tới ngồi bệt xuống đất, hai chiếc xe cảnh sát, bốn xe công vụ: “ Các các anh tới rỡ nhà hay hay là bắt sinh sản kế hoạch.”
Xung quanh phì cười, một vị đeo kính đi tới: “ Ông chủ Dư, đều không phải, chúng tôi tới mời ông tham dự nghi thức.”
“ Nghi thức gì, ai chết à?”
“ Ái dà, nói thẳng chút ...” Vị khác chen lên, tự giới thiệu là chủ nhiệm văn phòng thành ủy, hôm nay là lễ khởi công công trình xưởng gốm đầu tư công nghệ hiện đại nhất tỉnh, ông chủ Trịnh Kiện Minh chỉ mời đúng một vị là Dư Mãn Đường, người phụ trách sao không coi trọng ..
“ Ra thế, không đi.” Dư Mãn Đường phủi mông: “ Cái tên đầu cơ bỏ trốn, không thể vì có tiền mà coi là cha chứ ... Không đi.”
“ Ui ui, ông chủ Dư, thời nào rồi chứ, giờ không còn tội đầu cơ nữa đâu.”
Lão Dư không thèm nể mặt bỏ vào nhà, thế này không được rồi, hỏi hàng xóm, hàng xóm bảo đi tìm thím Hoa, người này này lợi hại lắm, chưa ai chưa chửi, CSGT nhanh chóng mời vị tổ trưởng dân phố tới, mong giảng giải giác ngộ chính trị lão Hư.
Rầm rầm rầm, lại đập cửa, thím Hoa giọng oang oang:” Dư Lùn, xéo ra đây.”
Người thành ủy giật mình, không ngờ chiêu này hữu dụng, Lão Dư khúm núm mở cửa:” Thím nó, chuyện gì thế?”
“ Đây là an bài tổ chức, nghe tôi nói xong rồi anh quyết định có đi không? Thứ nhất, anh cân điêu bán thiếu, tổ dân phố không phê bình giáo dục kịp thời thì đi vào đường tội phạm rồi ... Thứ hai anh không nhập được hộ khẩu, tôi dẫn anh lên đồn không dưới 80 lần ... Thứ ba, anh và Mẫn Chi kết hôn, cũng là tổ dân phố làm giấy cho, nói ra tôi là bà mai ...” Thím Hoa lật lại chuyện cũ:” Giở giỏi rồi, không nghe tổ chức ăn bài chứ gì, giờ chỉ cần lộ cái mặt mà thôi, kiến thiết kinh tế quan trọng hơn tất cả, bao nhiêu bọn nhỏ có việc làm, anh còn lên mặt à? Có thân thích có con trai làm cảnh sát, không còn coi ai ra gì hả?”
Nói cho Lão Dư không biết dấu mặt vào đâu, đến vợ cũng kinh động, vội vàng nói: “ Ai nói không đi, tại tôi chưa làm cơm cho vợ.”
“ Vợ anh có tôi lo, anh đi phục vụ nhân dân ... Mau ...”
Thím Hoa to béo kéo Lão Dư gầy nhỏ ra xe đóng sập cửa lại, Hạ Mẫn Chi dở khóc dở cười,.
Ở nghi lễ khởi công, Trịnh Kiện Minh là nhân vật chính, Lão Dư chỉ muốn cầm dao chém thứ chó má này, tức mờ mắt thế là bất cẩn rơi luôn xuống hố, may có phóng viên nhanh tay kéo lấy, xung quanh cười rộ lên, xì xào hâm mộ đố kỵ người này gặp may quen biết được nhà giàu, đúng là đổi đời.
Chứ không à, khi chụp ảnh Trịnh Kiện Minh kéo Dư Mãn Đường chụp cùng bí thư thành ủy, Trịnh Kiện Minh gặp ai cũng giới thiệu đây là đại ân nhân của tôi. Lão Dư bắt tay các vị lãnh đạo mà run, ông già chỉ biết cãi nhau với khách vì vài quả cam quả táo nào tiếp xúc mấy trường hợp này, còn nói với các vị lãnh đạo: Tôi mở hiệu hoa quả ở phố Nam, rảnh rỗi tới chơi nhé ...
“ Anh Dư này ... Trưa nay nhất định phải ở lại ăn bữa cơm nhé, lãnh đạo nhớ mặt, sau này làm việc cũng tiện.” Nghi lễ kết thúc, Trịnh Kiện Minh mời Dư Mãn Đường ngồi cùng xe tới nhà chiêu đãi chính phủ:
“ Thôi đi, thời buổi vài ngày có lãnh đạo ngã ngựa, ngu gì mà dính vào.” Lão Dư đặt tấm thẻ lên bàn, tỏ ý muốn đi:” Đông người nên tôi ngại không làm mất măt anh thôi, trả, tôi có chân có tay, không sợ chết đói.”
“ Khoan đã.” Trịnh Kiện Minh nhét thẻ vào tay Dư Mãn Đường:” Không phải tôi khoe khoang, mà muốn an lòng, anh giúp tôi tận hiếu ... Dù dập đầu với anh trăm cái cũng chưa đủ.”
“ Bỏ đi, chuyện này không nói nữa, nói lại đau lòng.” Dư Mãn Đường cảnh giác: “ Anh về đây có mục đích gì, tôi cảnh cáo anh, dám cướp con tôi, tôi làm ma cũng không tha cho anh. Chúng ta người ngay không nói lời gian, giờ anh có tiền có địa vị có con có cái, lại còn định cướp cả con tôi, không thấy bất nhân bất nghĩa à?”
“ Ra là thế.” Trịnh Kiện Minh cười to: “ Xem ra anh thiếu lòng tin, thấy người cha như tôi hơn anh hả?”
“ Hơn cái , cái thứ vứt bỏ lại cha mẹ với vợ bụng mang dạ chửa, mấy chục năm mất tích thì hơn gì tôi ... Nói cho anh biết, lúc nó sinh ra, tôi chỉ muốn bóp chết nó, nhìn cái mặt nó tôi nhớ tới thằng khốn nạn anh ... Mẹ nó bỏ đi, tôi đem tặng chả ai nhận, nhìn nó thiếu sữa đói chỉ còn xương, tôi không nỡ vứt ... Thế là hồ đồ cho nó ăn hoa quả sống qua ngày ... Thằng bé đó hiểu chuyện, từ nhỏ biếc xót tiền, đi học trường cảnh sát biết tốn kém, không chịu lấy tiền ở nhà, nghỉ một cái là làm đủ việc ... Con nhà khác thì ngửa tay đòi cha mẹ mua nhà mua xe, nó không xin đồng nào, lại còn lúc nào cũng muốn mua nhà to đưa cha mẹ tới ở ...”
Lão Dư càng nói càng bi thương, gạt nước mắt mà đi:” Thứ chó má như anh không xứng làm cha nói .. Cái thằng sói con đó, biến mất tăm mất tích rồi, khốn kiếp ...”
“ Nó về rồi, anh không biết sao?” Trịnh Kiện Minh cười khổ:” Đứa bé đó giống anh, tình cảm trượng nghĩa, không bạc tình như tôi ... Nó lớn lên trên lưng anh, tôi cướp sao được.”
“ Ở đâu?” Dư Mãn Đường quay ngoắt lại:
“ Anh nói xem.”
Dư Mãn Đường vỗ đầu, không nói một lời chạy ngay.
Trịnh Kiện Minh thất vọng lắm, mới đầu nghe tin này lòng sinh ý nghĩ ích kỷ, sợ đứa con kia sẽ làm ảnh hưởng tới cuộc sống, chỉ muốn bỏ tiền dìm bí mật này xuống, giờ khao khát có đứa con này chưa chắc nó muốn nhận.
Rầm! Cửa lại mở ra, Lão Dư quay về lần này càng kiên định đặt thẻ vào tay Trịnh Kiện Minh:” Chuyện cũ bỏ qua, coi như chúng ta không dính líu gì nữa, đừng tới quấy nhiễu nữa, tôi cảnh cáo anh, về rồi thì làm ăn thật thà, đừng để tôi bảo con tôi bắt đi.”
Nõi xong hùng hục chạy đi.
Hiệu Hoa Quả Viên phố nam, Lâm Vũ Tịnh vác thùng chuối tiêu nặng vào hiệu, thấy chồng ngồi cậy hạch đào, đá một cái: “ Này này, mình em chuyển nửa xe đấy.”
“ Trước kia anh cưới em còn chẳng phải vì thấy em xương to sức lớn dễ làm việc sao, giờ anh là phú hào, chả lẽ bắt anh sẵn tay áo làm việc á ...”
Chưa dứt lời bị vợ đá suýt ngã, hai nhân viên che miệng cười, ai cũng biết cả nhà ông chủ rất đặc biệt.
“ Cười gì thế, có muốn tôi bảo cha tôi cho mất việc không?” Dư Tội trừng mắt dọa:
Đúng lúc này nghe tiếng Lão Dư:” Con ơi, con ơi .. Dư Nhi, con ở đâu?”
Lâm Vũ Tịnh vội mở cửa ra, nháy mắt với hai nhân viên, bảo xéo, hai người kia răm rắp nghe lời xéo vội.
Dư Tội vừa đứng dậy thì Lão Dư loạng choàng chạy vào, lao cả vào lòng con, y vội vàng đỡ:” Cha ... Khóc cái gì chứ?”
“ Tưởng mày chạy theo người có tiền không về nữa.” Lão Dư ôm con khóc lớn:
“ Không thể nào, con là cảnh sát nhân dân, làm gì có chuyện đi theo phần tử xấu.” Dư Tội mắng:
“ Cha tưởng mày giận, lâu vậy mà không về.” Lão Dư nước mắt ngắn dài, trông hết sức thảm hại:
Dư Tội an ủi: “ Được rồi, được rồi, qua cả rồi, chúng ta sống cuộc đời chúng ta, ông ta sống cuộc đời ông ta, nếu nhận nhà giàu làm cha thì con sang Mỹ tìm Bill Gate, nhận ông ta là cái gì, đúng không?”
Đề xuất Tiên Hiệp: [Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Thần