Chương 53: Thanh danh vang dội. (1) (5)

Chương 53: Thanh danh vang dội. (1) (5)

“ Lão Phó, làm sao thế, có chuyện gì anh cứ nói thẳng ra xem nào, làm như đang di ngôn ấy, nghe lạnh cả xương sống.” Dư Tội càng nghe càng rối trí:

“ Tôi đang nói, con đường này đã bước lên rồi là không thể quay đầu ... Giống như Trịnh Triều bị cậu diệt rồi, chẳng ai thấy cậu sai, chỉ cho rằng hắn quá kém, nhưng vấn đề chính là ở chỗ đó, rồi sẽ có một ngày có kẻ mạnh hơn diệt cậu, lúc đó trừ chấp nhận số mệnh ra thì không thể làm gì được nữa.”

“ Tôi làm một lần sau đó không chơi nữa, chuyện này tôi đã nói trước rồi.” Chỉ có thể đối phó như vậy thôi, Dư Tội nhìn người vốn ở trận doanh đối địch, lòng dâng lên chút đồng tình, có lẽ hắn dự cảm được cuối cùng sẽ đi vào đường cùng, thậm chí không dám nhìn vào ánh mắt u uất của Phó Quốc Sinh, lúc này thấy mình còn tệ hơn hắn:

“ Phạm tội cũng là một thứ thuốc phiện, khi cậu cảm thụ được sự tự do, cảm giác được tôn trọng và quyền lực trong đó, cậu sẽ không cai nổi đâu, ông trời cũng công bằng lắm, bây giờ cậu hưởng thụ bao nhiêu, tương lai cậu sẽ phải trả giá lớn bấy nhiêu.” Phó Quốc Sinh mắt thất thần, lẩm bẩm trong hơi nước nóng mù mịt:

Dứt khoát có vấn đề, nhưng đối phương là già đời trong nghề, còn y là chim non của trường cảnh sát, quyết không thể để lộ chút sơ hở nào, Dư Tội cười hì hì:” Phó lão đại, trình độ văn hóa anh cao hơn tôi, tôi không nói ra được mấy lời văn vẻ ấy, nhưng mà anh bỏ sót một thứ.”

“ Là gì?”

“ Còn có mùi vị nữ nhân, không ngại nói với anh chứ, lần đầu của tôi chính là do em gái Mạc ca đưa tới lấy được, lúc đó tôi mới hiểu mùi vị đó tuyệt vời thế nào. Đặc biệt mỹ nữ cấp độ như chị Thẩm mà anh nói tôi chỉ có thể mơ tưởng ...” Dư Tội cười rất dâm dục:” Mỹ nữ cấp độ đó tôi còn chưa được hưởng thụ, cho nên tốt nhất định sống thật lâu, đợi ngày giấc mơ thành hiện thực.”

Phó Quốc Sinh chỉ còn biết lắc đầu, tinh thần càng đi xuống, không muốn nói thêm lời thừa thái nữa, vỗ vai Dư Tội rời khỏi bồn tắm:” Mong rằng được như thế.”

Đêm ngày hôm đó tuy hai người ngủ cùng giường, nhưng không nói với nhau lời nào. Sáng hôm sau Dư Tội được người kia đánh thức thì không biết Phó Quốc Sinh đi từ lúc nào, khi y sắp lên đường mới nhận được tin nhắn :" Đi đường cẩn thận."

Số điện thoại lạ, không biết của ai, nhưng Dư Tội biết, đó không phải là lời dặn dò của người trong nhà ...

Chương 071: Lưới trời lồng lộng. (1)

Mấy cái xe bus kín bưng từ lối đi riêng rời đường cao tốc, các trạm kiểm tra đã nhận được thông báo thông xe toàn tuyến, những chiếc xe này không dừng lấy một giây đi một mạch tới thị trấn cách Quảng Châu chưa tới 30 km.

Một xe, hai xe rồi ba xe ... Không biết có bao nhiêu xe từ đường cao tốc, tỉnh lộ, quốc lộ lần lượt thông qua chỉ huy bộ đạm tới điểm chỉ định, mỗi chiếc xe đều chở đầy những cảnh sát không hay biết chuyện gì. Hành động đột phát, không được phép liên hệ với bên ngoài, bọn họ đều giống nhau, đi làm bình thường, sau đó nhận được lệnh tập hợp khẩn cấp, rồi lĩnh vũ khí, nộp phương tiện liên lạc cá nhân, lên xe, tất cả chỉ mất mười phút.

Tính thần bí của nghề nghiệp này ở đó, anh càng ở bên trong càng không biết xảy ra chuyện gì.

Chỉ có người đứng bên trong phòng hồi nghị đa công năng mới biết, lần này cảnh sát huy động ở các vùng tổng cộng lên tới gần một nghìn người, lần lượt điều động từ Ninh Viễn, Thanh Châu, Đồng Hóa tới, tựa hồ tạo thành vòng vây bao quanh Quảng Châu, còn cảnh sát Quang Châu, Phiên Ngu thì không đụng tới dù chỉ một binh một tốt.

Thời gian chuẩn bị tương đối dài, ở cái nơi cấm thuốc lá này, Hứa Bình Thu không nhịn được ra ngoài, rít mấy điếu thuốc, lúc quay về thấy các lãnh đạo cục chống ma túy cùng sở công an Quảng Đông đã tới, ai nấy nhìn chằm chằm ông ta, trong vụ án vượt địa bàn này, ông ta khó tránh khỏi nghi ngờ quá mặt đồng nghiệp, đây là đại kỳ trong nghề.

Nói thế nào thì đây cũng là chuyện của Quảng Đông, cảnh sát tỉnh Sơn Bắc các anh làm sao thế, giỏi quá phải không? Vượt địa bàn phá án thì nên báo một câu chứ, giờ tới khi bắt giữ rồi anh mới thông báo là có ý gì chứ? Coi thường nhau à

“ Các đồng chí, cảnh sát thiên hạ cùng một nhà, đừng phân chia vùng miền, lần này sở công an hai tỉnh hiệp đồng phá án, mục đích không chỉ là đả kích tội phạm mà còn lấy một ví dụ thành công về chung lòng hợp tác hai tỉnh. tôi tin dưới sự hợp tác đó, đây sẽ là cột mốc quan trọng trong công tác chống ma túy của chúng ta.”

Sở trưởng Lý mở giọng quan cách động viên tiền chiến, sau đó bắt tay nhân viên kỹ thuật phía dưới cùng với đồng nghiệp cục chống ma túy tỉnh Sơn Bắc vừa tới. Bộ chỉ huy lâm thời này thiết lập tới tầng cấp cao nhất rồi, nhưng vì đề phòng vạn nhất vẫn ra lệnh phong tỏa, tất cả máy di động phải qua bộ lọc tín hiệu, từ sở trường trở xuống bị cấm túc ở đây.

Tất cả chuẩn bị thỏa đáng, nhưng đại bộ phận tầng chỉ huy vẫn còn chưa biết gì về vụ án này, Lâm Vũ Tịnh đại biểu cho phía tỉnh Sơn Bắc dùng đồ họa trình bay vụ án.

Dù thế nào một nữ cảnh sát xinh đẹp nói khiến lãnh đạo dễ tiếp thu hơn cảnh sát già bị người ta chướng mắt như Hứa Bình Thu.

“ ... Vụ án này được khởi nguồn từ bệnh viện số một tỉnh Sơn Bắc nhận được một số bệnh nhân, qua xét nghiệm phát hiện do bọn họ sử dụng thứ thuốc gây mê thần kinh GHB gây ra, thứ ma túy mới này không lâu trước đó được nhắc tới ở hội nghị chông ma túy toàn quốc. Trải qua nhiều tháng điều tra, ngày 7.12 năm ngoái chúng tôi bắt được kẻ buôn ma túy tên Cát Tường Quân, qua công tác tư tưởng, hắn đồng ý lập công chuộc tội, chúng tôi ý đồ dùng hắn nhử tầng cao hơn lộ diện, nhưng sau khi tới Quảng Châu bố trí kế hoạch giao dịch, Cát Tường Quân bị giết chết, bị ném xác xuống Châu Giang một tuần sau mới phát hiện ... Toàn bộ bắt đầu từ đây ... “

Quá trình điều tra gian nan được Lâm Vũ Tịnh lược bỏ, tới đây cô mới nhận ra bất tri bất giác mình đã ở nước nam tới hơn nửa năm rồi:

Vụ án phức tạp, phương thức che dấu ma túy khó tin, thế giới ngầm buôn lậu hoạt động trắng trợn, qua lời kể của cô khiến loạt lãnh đạo nghe tới nhập thần, tới khi nghe đến Hứa Bình Thu thông qua hệ thống tư pháp đưa nhân viên điều tra vào trại giam, thành công gia nhập tập đoàn buôn bán ma túy, tất cả phải nhìn ông già mặt đầy nếp nhăn này bằng ánh mắt khác.

Chiêu nguy hiểm này người thường không dám dùng, tỉ lệ thành công thấp, hệ số nguy hiểm quá cao, không chỉ với người làm nội ứng mà còn cả sĩ đồ của lãnh đạo, phòng hồi nghị dừng lại, các lãnh đạo ché tai nhau thì thầm.

Lâm Vũ Tịnh cười thầm trong lòng, nếu cao tầng ở đây gặp người nằm vùng của họ, khẳng định sẽ không cho rằng trà trộn vào giới tội phạm là chuyện quá khó khăn.

............. ...................

“ Sao lại là hắn?” Cao Viễn phóng đại hình ảnh trên thiết bị giám thị, sau đó giật nảy mình:

Điểm giám thị Chung cư Đường Đô, kẻ xuất hiện là Vương Bạch biệt danh Ba Thử, đào phạm bị truy nã, treo thưởng tới 5 vạn, đây là tên tội phạm ác danh vang xa, hắn đang cùng Mạc Tứ Hải ghé tai thì thầm, mà Dư Tội cùng một người khác vừa đi không lâu.

“ Số 0 gọi, phát hiện tình huống mới, lặp lại lần nữa, phát hiện tình huống mới ... Chúng tôi sẽ gửi ảnh hiện trường về ...” Vương Vũ Vi nói nhỏ vào bộ đàm, đem ảnh Mạc Tử Hải và Vương Bạch tiếp xúc gửi về:

Trong thời gian chờ đợi, mệnh lệnh chưa tới thì Vương Bạch đi ra, theo sau còn có vài người, bằng vào con mắt hình sự nhận ra đều là loại đáng nghi, chúng đứng ở cầu thang bên chúng cư, giống đang đợi gì đó.

Lát sau hai chiếc xe đi tới, một chiếc xe van, một chiếc xe hàng, đều là xe trống.

“ Số 0 gọi, có tình huống mới ...” Vương Vũ Vi lại tiếp tục báo cáo về trung tâm chỉ huy:

Mệnh lệnh nhận được là cùng tổ bảy, tổ chín luân phiên bám sát, sau hơn một tiếng truy lùng tới bên cảng, xe dừng ở trong đội xe xếp hàng vận chuyển trên bến tàu.

........... ............

“ Hắn có vẻ yên tĩnh nhỉ.”

Đỗ Lập Tài nhìn Phó Quốc Sinh trong ống nhòm, 9 giờ sáng hắn rời Phiên Ngu về biệt thự đảo Thái Dương Quảng Châu, sau đó không ra ngoài. Lúc thì ở trong phòng xem sách, lúc thì ra sân đi dạo bên hàng rào sát, Đỗ Lập Tài giờ mới có tâm tình thưởng thức con mồi của mình, phải nói Phó Quốc Sinh rất có khí chất nghệ thuật, mái tóc dài xoăn, sơ mi trắng, nằm trên bãi cỏ xanh, giống như nghệ sĩ đang ấp ủ cảm xúc, ai mà tin được đó là kẻ buôn ma túy.

“ Tổ trưởng, đó không phải là yên tĩnh, mà là bất an.” Lý Phương Viễn nói, nơi giám thị là một biệt thự khác được thuê, hắn làm ổ ở đây đã gần một tháng rồi.

“ Hàng còn chưa giao dịch hắn không bất an mới là lạ.” Đỗ Lập Tài cười đắc ý như đã nắm chắc con mồi trong lòng bàn tay:

“ Liệu hắn có bỏ trốn không?” Lý Phương Viễn lo lực lượng của họ không đủ:

“ Không đâu, cho dù giao dịch thất bại thì chúng chỉ mất hàng, đâu có dính dáng gì.”

“ Nếu thế thì làm sao bắt được hắn?”

“ Biện pháp thì nhiều lắm, nơi này chính là bộ chỉ huy của chúng, chẳng may quá trình giao hàng có chuyện bất ngờ, mệnh lệnh sẽ phải từ nơi này truyền ra, mà quan trọng nhất là hướng đi của hàng hóa nắm trong tay lão đại. Chỉ cần thông qua thời gian gọi điện, hướng đi của hàng hóa, cùng nghi phạm khác khai nhận là đủ đóng đinh lên nắp quan tài của hắn rồi.” Đỗ Lập tay bóp chặt tay, tự tin mười phần:

Từ sáng sớm tới giờ, thời gian trôi đi từng giây từng phút, một tấm lưới trời giăng ra bốn phía Quảng Châu, từ trung tâm chỉ huy, thông qua camera giám sát có thể nhìn thấy đầu đường cao tốc, những ngã ba vô danh, trong chiếc xe đóng kín, nơi đó ẩn dấu lực lượng quyết thắng của lần tham chiến này.

Chương 072: Lưới trời lồng lộng. (2)

Thời gian chỉ tới 1 giờ chiều.

Buổi trưa ăn cơm ở phòng hội nghị, bước hai kế hoạch đã hoàn thành, tấm lưới do hơn 30 tổ hành động dệt lên đã trải ra hết.

Không lâu sau tiền tuyến lại truyền về tình hình mới, đó là hình ảnh do tổ giám sát Mạc Tứ Hải, Vương Bạch thu được, trong số kẻ đi theo Vương Bạch có một tên sau lưng nhô lên, sau khi phóng đại ảnh, nghi ngờ đó là vũ khí.

“ Nhắc nhở các tổ, nghi phạm số hai khả năng mang vũ khí, các tổ lùi lại phía sau, trước khi hàng lên bờ, không được bứt dây động rừng.”

Hứa Bình Thu ra lệnh, lúc này hệ thống chỉ huy của cảnh sát Quảng Đông chưa được huy động, nên chỉ có thể theo dõi qua các camera giao thông: “ Tổ tiếp hàng khác ở đâu?”

“ Ở bãi biển, vừa tới một tiếng trước, tổ sáu giám thị từ xa ở trên biển, tổ chín ở bến cảng có thể chụp được.” Lâm Vũ Tịnh quan sát các chấm đỏ trên màn hình báo lại:

“ Chiếu hình ảnh ra, bọn chúng khả năng dùng hai đội vận chuyển, một thật một giả, hoặc là phân ra vận chuyển.” Hứa Bình Thu quay lại nói với đồng nghiệp tỉnh Quảng Đông, một số phán đoán không dám nói quá chắc:

Cảnh trên màn hình lớn thay đổi, cả phòng ồ lên, là một tổ vận chuyển khác, không có chút khẩn trương nào, một đôi nam nữ trải thảm ngồi ở đường Hải Tân, trên thảm bày hoa quả và rượu vang, nhìn xa giống đôi tình nhân đang ngắm cảnh biển.

“ Xử trưởng Hứa, anh không nhầm chứ?” Một vị phó sở trưởng lắc đầu hỏi:

“ Không sai được, chính là cô ta, nhìn xe đằng sau.” Hứa Bình Thu chỉ bóng đen sau lưng nữ nhân, là chiếc xe, nhưng hai người này ngồi cách xe rất xa:

“ Nữ nhân đó là ai?”

“ Thẩm Gia Văn, tình nhân của Phó Quốc Sinh, cũng là một nghi phạm trọng điểm, cô ta hẳn đóng vai trò liên hệ với các bên, an bài vận chuyển hàng cho hắn.”

Nữ nhân đó cực kỳ xinh đẹp, không chỉ dung mạo mà còn khí chất đều hơn người, làm không ít người chửi thầm trong lòng, chửi cái gì e chính bản thân người đó mới biết được, nhưng mà sự chủ ý chắc chắn bị màn ảnh đó thu hút. Lại có trò hay rồi, nam nhân cầm một bông hoa đưa cho nữ nhân, nữ nhân cười thẹn thùng không nhận, nam nhân kia liền cài lên tóc.

Ái dà dà, trông không khác gì đưa tình yêu nông thôn vào trong phim Hàn, quê không chịu nổi, làm nữ nhân kia cười không ngớt.

Trong phòng cũng có không ít tiếng cười, Lão Hứa mặt lúc trắng lúc đỏ, vội vàng bảo Lâm Vũ Tịnh: “ Chuyển cảnh, không liên quan tới vụ án.”

Lâm Vũ Tịnh cũng lẩm bẩm gì đó chuyển hình ảnh giám sát bến tàu.

Đối đầu có thể xuất hiện dưới muôn vàn hình thức, kể cả nam nữ tán tỉnh nhau.

Dư Tội lúc này có vẻ ngây ngất bên trong cuộc hẹn hò với mỹ nữ, nói ra người anh em của chúng ta hiểu chuyện tình cảm nam nữ chỉ giới hạn trong phim giáo dục giới tính tới từ đảo quốc. Mà ngay cả thứ này thì khi vào trường cảnh sát gặp thằng béo mới bị làm hư, thế nên có làm ra chuyện đáng xấu hổ gì cũng không thể trách y được.

Từ lúc sáng sớm bị gọi ra ngoài, đưa lên khoang xe đóng kín cửa sổ, lúc đi ra sáng mắt, không ngờ là Thẩm Gia Văn đợi y ở bến cảng, được mỹ nữ mời ngồi bên bờ biển, thế là ngồi từ trưa cho tới tận bây giờ, hai người nói chuyện từ trời nam tới biển bắc.

Thương thay Dư Tội chưa bao giờ cùng một mỹ nữ trò chuyện hợp ý thế, tới mức dùng cả bản lĩnh học được trong nhà giam ra khoe khoang, vỗ tay một cái, không biết làm thế nào mà bông hoa dùng để trang trí trên thảm xuất hiện trong tay, thế là Thẩm Gia Văn không cẩn thận bị Dư Tội hết sức trịnh trọng gài hoa lên tóc.

Thẩm Gia Văn cười không thôi, sờ bông hoa trên đầu:” Thật không ngờ, Dư Nhị, anh Phó bảo cậu đánh nhau rất dữ, không ngờ lại còn biết lấy lòng nữ nhân nữa.”

“ Nếu chị không phải là nữ nhân của anh Phó, tôi nhất định sẽ theo đuổi chị.” Phương thức biểu lộ tình cảm của Dư Tội rất thô bạo trắng trợn, đến ngay cả nữ nhân của đại ca cũng dám chú ý:

Cho dù biết thái độ của Thẩm Gia Văn với mình là giả, mỹ nữ chỉ đơn giản là không yên lòng với số hàng hóa giá trị kia, hai người không thể có kết quả gì, nhưng Dư Tội vẫn không kìm được lòng hươu dạ vượn. Nhìn Thẩm Gia Văn mặc chiếc vãy liền thân mỏng nhẹ, bị gió biển thổi lồng lộng dán lên người, phác họa ra đường cong mỹ lệ, cặp chân dài trắng trẻo trên tấm thảm nâu đỏ càng thêm bắt mắt, mỗi nụ cười tựa hoa xuân, làm Dư Tội ngây ngất.

Thèm chết người, vì sao bây giờ mình cứ nhìn thấy nữ nhân là lại muốn nhét thứ kia vào cái miệng anh đào của người ta nhỉ? Dư Tội vội vàng trấn áp tà niệm, thậm hô, tội lỗi, tội lỗi.

Thẩm Gia Văn thấy Dư Tội nhìn mình hau háu, lại nghe lời bày tỏ vô sỉ như thế lại cười:” Được ... Vậy tôi có thể cân nhắc rời khỏi anh ấy, cho cậu cơ hội nhé.”

“ Thật không?” Dư Tội thiếu điều vồ ngay lấy mỹ nhân:

Thực sự là thẳng thắn tới không biết tới liêm sỉ nữa rồi, vậy mà cái mặt thì lại rất chân thành nghiêm túc, như là sợ mình nuốt lời vậy, Thẩm Gia Văn thật dở khóc dở cười, che miệng cười, nam nhân thô thiển tới mức độ này cũng thuộc hàng hiếm có.

Còn Dư Tội thấy Thẩm Gia Văn không trả lời mình thì chán nản:” Biết ngay chị không để ý tới tôi, chỉ trêu tôi thôi mà.”

“ Hi hi, không phải, tôi thấy cậu rất thú vị.” Thẩm Gia Văn nói như đỗ trẻ con, lại còn nhón một quả nhỏ bỏ vào miệng Dư Tội:

Dư Tội liếm mép:” Thật là ngon, thêm quả nữa.”

“ Thêm cũng được, có điều hàng nhất định phải vận chuyển tới nơi đấy nhé, hạnh phúc nửa đời sau của tôi dựa vào cậu cả đó.” Thẩm Gia Văn cười rất tươi, nhưng nói hết sức thận trọng:

“ Không thành vấn đề, hạnh phúc của chị cứ gửi cho tôi.” Dư Tôi há miệng thật to:

Thẩm Gia Văn nén cười, không ngờ gỡ bông hoa trên đâu thả vào miệng Dư Tội, Dư Tội cũng không vừa vờ giận nắm lấy tay người ta, mượn thế muốn hôn một cái, bị Thẩm Gia Văn khéo léo tránh được, cười khanh khách đẩy mạnh một phát làm Dư Tội ngã chổng vó ...

Cái thằng này không còn biết xấu hổ là gì nữa rồi, Tôn Nghệ đợi trong xe hận ngứa răng:” Anh gì ơi, kiếm cái gì che cửa sổ xe lại được không?”

“ Sao thế? Có người phát hiện à?” Đối phương là người đi cùng Dư Tội từ hôm qua tới giờ:

“ Không phải, tôi nhìn tên kia thấy buồn nôn quá.” Tôn Nghệ chỉ ra phía biển:

“ À, nhịn đi, kỳ thực tôi cũng không chịu nổi.” Đối phương hết sức đồng cảm:

Nhịn nhịn nhịn tới không thể nhịn được, vì nhiệm vụ nên vẫn phải nhịn, cho tới khi hai người kia đứng dậy, càng có chuyện không thể chấp nhận hơn nữa. Dư Tội quỳ xuống cát ân cần lấy giày cao gót cho Thẩm Gia Văn, thiếu mỗi điều đi giày hộ người ta, xem chừng người ta không chịu chứ không phải là y không muốn. Lúc chia tay lại cong dang tay ôm kiểu tình nhân, ôm tới 7 giây mới chịu buông, làm Tôn Nghệ chỉ muốn đạp cửa xe xông tới đánh cho một trận.

Hai người đi bộ từ bãi cát lên mặt đường, cơ hội thể hiện của Dư Tội tới rồi, chủ động nhận trách nhiệm:” Chị Thẩm, chị cứ về đi, chuyện còn lại để tôi lo liệu, chỉ cần nói cho tôi biết điểm nhận hàng là được.”

Buôn lậu đều như thế ven bờ có vô số địa điểm để thuyền nhỏ cập bờ, thuyền nhỏ lấy hàng trực tiếp từ thuyền lớn trên biển.

Thẩm Gia Văn hơi nghiêng đầu sang nói nhỏ:” Đây chính là điểm nhận hàng đấy, tôi phải nhìn cậu lên xe mới yên tâm.”

“ Hả?” Dư Tội bất ngờ, có điều lập tức giơ ngón cái lên:” Chị thật lợi hại.”

“ Tiếp theo phải xem cậu có lợi hại hay không rồi.” Thẩm Gia Văn gật đầu với người trong xe, người kia cầm di động lên, không lâu sau trong ánh mắt nhìn ra biển của Thẩm Gia Văn, Dư Tội nhìn thấy con thuyền nhỏ càng lúc càng gần, đó là chiếc thuyền gỗ được gắn động cơ.

Chương 073: Lưới trời lồng lộng. (3)

“ Xuống xe!” Dư Tội chỉ muốn tát mình một cái, ngồi cả chiều chỉ nhìn mỹ nữ, quên hết cả, chơi quá nhập vai suýt thành thật rồi, quát một tiếng lên xe, ngồi vào chỗ Tôn Nghệ, Tôn Nghệ chạy ra sau xe:

Tiếp sau đó tới lượt Thẩm Gia Văn phải bất ngờ, tiếng động cơ nổ uỳnh uỳnh, ở khoang sau chiếc cao ba bốn mét, một chiếc xe hình thù quái dị xông ra, xoay tròn tại chỗ, đuôi xe hạ xuống đường, tháo rỡ bắt đầu.

Dư Tội cũng tham gia vào đội ngũ, mỗi người vác một rương hàng lên vài, thở phù phù đem từ trên thuyền cập bờ lên xe, có hơn hai mươi thùng hàng không có bất kỳ ký hiệu gì, nặng chịch, phải tới bốn mươi cân, vậy là nặng cả tấn rồi, bên trong là ma túy thật sao?

Vận chuyển xong Thẩm Gia Văn khen thưởng, dùng khăn giấy lau mồ hôi trên trán Dư Tội, quan tâm hỏi:” Dư Nhị, thêm nhiều hàng như thế, xe của cậu có chạy nổi không?”

“ Chị yên tâm đi, trọng tải của nó là 3.6 tấn, xe hàng cũng kéo được.” Dư Tội đảm bảo:

“ Cậu đi từ Tân Khẩu, tới Phiên Ngu có người thông báo địa điểm, di động đây. Trông cậy vào cậu đó, chúng tôi đợi tin ở Quảng Châu, hàng tới nơi sẽ gửi số tiền còn lại cho cậu.” Thẩm Gia Văn như yêu thương vuốt má Dư Tội, có lẽ là vô ý, có điều thể hiện sự thân thiết:

“ Được, chuyện nhỏ thế này chị không đưa tiền cũng không sao.” Dư Tội phất tay rất hào hùng, vừa xoay người định đi lại dang rộng tay:

Thẩm Gia Văn biết sở thích của y, mỉm cười ôm chặt một cái, cuối cùng cũng tiễn được anh chàng mờ mắt vì nữ nhân lên xe.

Xe đi rồi, cách buôn lậu này Thẩm Gia Văn cả đời hiếm thấy, xông qua trạm xong chỉ cần chui vào xe tiếp ứng là biến mất, như vậy có vẻ là đảm bảo rồi.

“ Chị Thẩm, bao giờ chúng ta đi?” Người luôn bám sát Dư Tội hỏi:

“ Chiếc còn lại khi nào đi.” Thẩm Gia Văn mặt nghiêm túc trông rất có uy, không hề giống vẻ ôn nhu dịu dàng khi đối phó với Dư Tội:

“ Chừng 7 giờ 40, giờ đã lên hàng.”

“ Vậy đợi thêm đi, Ba Thử làm việc chẳng gọn gàng như người mới.”

Thẩm Gia Văn nhìn về phía mặt biển, tịch dương dần buông xuống, một ngày dài qua đi, thành phố dần lên đèn, ở bến tàu vẫn bận rộn suốt ngày đêm, thi thoảng nghe thấy vài tiếng còi.

Di động kêu tít tít báo tin nhắn, Thẩm Gia Văn nhìn một cái mỉm cười, bấm một số điện thoại nói nhanh: “ Cảnh sát Đào, tôi là Gia Văn, không nghe ra à? Chuyện tôi nhắc với anh đó, anh còn nhớ không? ... Đương nhiên là chuẩn xác, tin tức của tôi làm sao sai được, biển số xe là A 98 ... Tên cầm đầu là Dư Tiểu Nhị, chắc chắn có hàng, số hàng đó đủ cho anh lập công lớn .... Giờ xem thời gian hẳn là sắp tới Tân Khẩu rồi, hi hi, người mình mà, anh đừng khách khí.”

Nói chuyện xong nhón chân ném di động đi, trong bóng đêm không nhìn rõ bay đi đâu, chỉ nghe tõm một tiếng, ngay cả bọt nước bắn lên cũng là màu đen.

…..

Xe chở hàng đã đi xa, trên xe còn hai người, Tôn Nghệ không nhịn được nữa, mắng:” Dư Nhi, cậu đúng là không biết xấu hổ, bám lấy người ta suốt cả chiều.”

“ Đó là nhiệm vụ tổ chức giao phó.” Dư Tội muốn làm bộ mặt nghiêm nghị, nhưng không nổi một giây đã đắc ý:” Ghen tỵ chứ gì?”

“ Ghen tỵ cái gì, vị trí quan trọng chẳng sờ được, vô dụng.”

“ Tôi sờ lại còn để anh nhìn thấy à?” Dư Tội cười gian:

“ Tôi thấy cậu chảy nước dãi, tởm bỏ mẹ, mất mặt nam nhân, cậu đúng là thứ xỉ nhục ... Á ....”

Dư Tội quen tay bợp cho một phát, trong lòng y đang rất bất an, không muốn tranh luận vấn đề này, bảo hắn im lặng. Phong cảnh trời nam không giống phương bắc bọn họ, cây thấp lè tè, tán rộng, ruộng lúa bạt ngàn, đối đất đỏ, đường cấp trấn, chẳng hề dễ đi, người xóc nảy nhấp nhô liên hồi, Dư Tội có thứ trực giác kỳ quái không tìm ra nguyên nhân, trong lòng cứ nghi thần nghi quỷ.

Đi được hai mươi kilomet, không nhìn thấy cảng nữa, Dư Tội bò ra sau xe, vần một cái thùng, rất nặng, đã được xử lý chống nước, kiểm tra từ trên xuống dưới không có bất kỳ ký hiệu nào để biết bên trong chứa hàng gì, lại còn bọc kín mít. Thế này khác hoàn toàn với lần trước y vận chuyển hàng có thông tin mã vạch xuất sứ hẳn hoi, thế này cứ như sợ người ta không nghi bên trong có vấn đề vậy.

“ Này Dư Nhi, đừng có làm bừa, chẳng may người ta phát hiện ra có người đụng chạm vào hàng, lúc giao hàng đòm cho một cái thì tìm ai mà khóc ... Qua trạm rồi cậu lái xe nhé, con mẹ nó, tôi không dám đi nữa.” Tôn Nghệ quay đầu mắng Dư Tội:

“ Đồ ngốc, đây là cơ hội tốt để lập công đấy, xe tới nơi thì anh cứ ôm đầu làm con cháu đừng lên tiếng, xong việc sẽ thành cảnh ti cấp ba.”

“ Thật không?” Tôn Nghệ hưng phấn quên cả nguy hiểm:

“ Đương nhiên là thật, qua chuyến này nói không chừng tôi lên cảnh ti cấp một.” Dư Tội kiếm công cụ vừa tay để mở hàng:

Tôn Nghệ vẫn nhìn qua gương nãy giờ, phanh két lại, thấy Dư Tội không làm theo kế hoạch thì ngăn cán: “ Dư Nhi, chưa đi được bao xa chưa có biến cố gì đừng làm bừa, kế hoạch đâu bảo chúng ta kiểm tra hàng.”

“ Anh không thấy bất thường à, như mỹ nữ vừa rồi, nếu là nhân tình của lão đại, cần gì phải vờ vịt đối phó với thằng culi khổ mệnh chuyển hàng như tôi chứ.”

“ Để cậu bán mạng cho người ta chứ sao.” Tôn Nghệ phán đoán rất trực quan:

“ Tiền đã đưa rồi, cần gì phải dùng thêm người nữa.” Dư Tội dứt khoát không tin:

“ Chẳng qua để cậu một lòng một dạ bán mạng, bán xong còn không oán không hận chứ sao?”

“ Không phải như thế, cô ta giữ tôi ở bên bờ biển suốt một ngày, lại muốn đảm bảo tôi lên đường, còn hàng hóa nữa, nhìn một cái ai cũng muốn rạch ra xem bên trong có gì ...” Dư Tội tâm tư xoay chuyển liên tục, buột miệng nói một câu bản thân cũng không tin:” Không phải chơi kim thiền thoát xác chứ, lần trước tôi cũng bị chơi một vố.”

“ Nói có lý lắm, mở hàng ra là biết thôi.” Tôn Nghệ quên luôn nguyên tắc:

Hai con chim non không dự cảm được nguy hiểm, kiếm công cụ, vừa mở nắp rương ra thì nghe thấy tiếng còi cảnh sát hỗn loạn, hai chiếc xe cảnh sát xuất hiện cả trước lẫn sau, chiếc phía sau không ngờ nấp ở trong rừng bên đường bất ngờ xông ra, gần nhất chưa tới 1 km, Tôn Nghệ nhảy dựng lên: “ Kế hoạch làm sao thế? Sao cảnh sát lại xuất hiện lúc này?”

“ Chạy mau, không phải người của chúng ta đâu.” Dư Tội nhìn vào trong thùng hàng, cả thùng toàn là linh kiện bằng sắt, nhìn một cái là biết thứ gì, linh kiện súng, ở trường cảnh sát y tháo lắp quen tay rồi, cuống lên kéo tay Tôn Nghệ đạp cửa xe, men theo ruộng bỏ chạy:

Từ hai đầu xuất hiện mười mấy xe cảnh sát, có cả không ít người mặc thường phục, tản ra bốn phía truy đuổi.

“ Đoàng!” Có cảnh sát rút súng bắn chỉ thiên hô lên:” Đứng lại, nếu không tôi bắn chết.”

May mà phản ứng quyết đoán, chạy trước mấy chục mét, Tôn Nghệ kinh hoảng thở hồng hộc: “ Chuyện gì thế?”

“ Bị người ta bán đứng rồi.” Dư Tội chạy hết tốc lực, thi thoảng còn quay đầu kéo Tôn Nghệ, cho dù hai người bọ họ đều thể lực hơn người, nhưng ở nơi tối lửa tắt đèn không nhận ra phương hướng này, bị phía sau đuổi càng lúc càng gần:

“ Chạy làm cái gì, chúng ta cũng là cảnh sát.”

“ Mẹ nó, trong xe không có hàng, hàng thực sự sớm lên đường rồi, đợi anh thanh minh rõ hiểu lầm thì cơm canh nguội hết.” Dư Tội không kịp nghĩ quá nhiều, kéo Tôn Nghệ vào trong lùm cây bụi, thấy hắn sợ váng đầu, vung tay tát liền vài cái: “ Bình tĩnh, bình tĩnh, nơi này nghe thấy được cả tiếng sóng, vậy cách biển không xa, chạy về phía tây, lát nhảy xuống nước bơi đi.”

“ Cậu không biết bơi cơ mà.” Tôn Nghệ cuống lên:

“ Đúng thế, nên chỉ có anh nhảy, tôi không nhảy .... Im mồm, nghe tôi bảo đây này.” Dư Tội nói nhanh vào tai Tôn Nghệ dặn dò, đây là thời khắc thắng bại …

Đề xuất Tiên Hiệp: Tinh Lộ Tiên Tung (Dịch)
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN