Chương 52: Thanh danh vang dội. (1) (4)
Chương 52: Thanh danh vang dội. (1) (4)
Ngôn từ khẩn thiết, đôi mắt long lanh như đầm nước thu chan chứa tình cảm, như đang cầu khẩn, như đang khát vọng, dưới ánh mắt đó Dư Tội cảm giác chỉ cần mỹ nhân đưa ra yêu cầu gì y cũng không từ chối nổi, dù muốn y cởi truồng chạy quanh trấn thì y cũng làm.
“ Không thành vấn đề, chị dâu đã lên tiếng tất nhiên là tôi phải nghe rồi.” Dư Tội hào sảng nói, có điều trong lòng lại đang nghĩ, con mẹ nó chứ, chẳng biết thằng cha nào từng phát ngôn chơi gái không gì hơn được chị dâu nhỉ? Câu này thực sự đúng quá rồi, bà chị dâu hờ này từ lần đầu gặp đã khiến y muốn lôi lên giường:
Phải nói Dư Tội chưa từng yêu đương đàng hoàng, lần đầu tiên thành nam nhân lại trong hoàn cảnh đặc biệt, đâm ra có thứ quan niệm như cái cây bị mọc lệch từ đầu.
“ Khụ ...” Hàn Phú Hổ có vẻ không thích Dư Tội cứ nhìn chằm chằm Thẩm Gia Văn một cách đói khát chẳng che đậy gì, lại ho một tiếng gọi hồn y quay lại, chắp tay sặc mùi giang hồ:” Vậy tôi cám ơn trước.”
“ Khoan đã.” Đối diện với soái ca thì Dư Nhị ca tỉnh táo lắm:” Ông chủ Hàn, có lời phải nói trước, tôi chỉ chuyển hàng thôi ... Nhưng mà cái món kia thì quá phạm pháp, tôi không chơi, anh đi tìm người khác đi.”
Cái kia là gì ai cũng biết, Hàn Phú Hồ không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, khích nhẹ một cái:” Dư huynh đệ, theo tôi biết cậu ở trấn Vạn Khoảnh chưa từng làm việc gì hợp pháp cơ mà.”
“ Anh nói cũng đúng, nhưng phàm việc gì cũng có giới hạn của nó, thứ kia đi quá xa rồi .... Tóm lại không hay chút nào, dù sao chuyển hàng bình thường thôi cũng kiếm không tệ, không cần phải đụng vào thứ chết người đó.”
Đúng là giọng điệu của tên trộm vặt, lá gan chỉ tới thế, Hàn Phú Hồ cười xua tay, Thẩm Gia Văn đứng lên khẽ nói một câu cáo từ, ra ngoài khép cửa lại, nhường lại không gian riêng tư cho hai người bàn bạc chuyện làm ăn.
Chương 068: Cá sấu lớn ra mặt. (2)
Hàn Phú Hổ tuy trông rất có khí chất giang hồ thảo mãng, không ngờ trà đạo cũng am hiểu, trong phòng chỉ còn hai người, tự mình pha trà, cầm ấm tử sa, rót trà cho Dư Tội, sau đó cho tay vào túi lấy ra một thứ giống như viên thuốc cảm hình con nhộng, tay thuần thục bóc vỏ, đổ thứ tinh thể vàng trong đó vào chén trà, tan đi rất nhanh: “ Dư huynh đệ, người ngay không nói chuyện gian trá, thứ này thuốc Tây gọi là GHB, một loại thuốc gây ức chế thần kinh được kiểm soát chặt chẽ.”
Có vẻ như là thăm dò, nhưng chỉ thăm dò được đôi mắt hoang mang, Dư Tội tuy liệt kê là thành viên tổ chuyên án, song chưa bao giờ tiếp xúc với thứ này, hồi lâu mới hỏi một câu ngớ ngẩn:” Không phải là ma túy à?”
“ Nếu muốn tính vào thì cũng thuộc loại ma túy, nhưng đem so với ma túy đá, thuốc phiện thì còn kém lắm.”
“ Anh đã thẳng thắn thì tôi cũng không quanh co, thứ này tôi không dính vào đâu, anh muốn chở hàng điện tử, thậm chí phạm pháp một chút, hàng lớn tới mấy tôi cũng dám nhận ... Thế nhưng ma túy thì thôi.” Dư Tội lắc đầu từ chối dứt khoát:
Nhưng có những chuyện làm hay không, không phải không muốn là được, Hàn Phú Hồ chẳng khuyên nhủ, lấy ra một bức ảnh đẩy tới:” Cậu nhất định không quên được phải không?”
Dư Tội khẽ rùng mình một cái, mặt mày trở nên khó coi, là tên mặt xẹo nhận hàng ngày hôm đó, tên Vương Bạch, biệt danh Ba Thử, bị truy nã mấy năm rồi, tuy lặn mất tăm nhưng trong giới XHĐ vẫn còn lưu truyền sự tích của hắn.
“ Xem ra là vẫn nhớ, cậu đã giúp người ta vận chuyển một xe rồi, còn sợ nữa sao, một lần hay một trăm lần cũng không giác gì nhau cả ... Hoặc tôi nói thế này, cậu có vận chuyển hay không cũng đã chẳng khác gì nữa rồi, nếu tên này xảy ra vấn đề, cậu nói xem hắn có lôi cậu ra lập công chuộc tội không?” Hàn Phú Hổ cười nhạt, ngôn từ uy hiếp rõ ràng:
Đây là ám ảnh cả đời của Dư Tội, dù y cố thuyết phục không phải lỗi của mình cũng không yên lòng được, lời Hàn Phú Hổ không khác gì dùi đâm tim, vỗ bán đứng dậy, rất muốn đạp thắng vào cái mặt tự mãn của hắn, hai tay siết chặt … sau đó ngồi bịch xuống.
Mẹ nó, thì ra thằng xỉ nhục trí tuệ của mình là thứ chó má trước mắt này.
Thái độ đó làm Hàn Phú Hổ càng thêm tự tin, đan tay vào nhau hứng thú nhìn Dư Tội, nhìn khuôn mặt biến từ đỏ sang trắng, đứng lên lại ngồi xuống như xen lẫn lo lắng và sợ hãi, bất cam nhưng bất lực, hắn khẽ mỉm cười, lo gì không nắm trong tay, có thủ đoạn, song non lắm.
Dư Tội im lặng hồi lâu đổi thái độ mềm mỏng hơn:” Hàn đại ca, đây là chuyện mất mạng, sao phải ép nhau như thế? Huống hồ anh mà có chuyện chẳng lấy gì đảm bảo không khai ra tôi, dù gì cũng chết, việc gì tôi phải nghe theo anh?”
“ Vì nghe tôi sẽ có tiền, cậu làm tất cả những chuyện này là vì cái gì? Chẳng lẽ là vì dân phục vụ à?” Hàn Phú Hổ trào phúng: “ Kỳ thực không nhất định là đường chết, nếu cậu đạt được đủ thành công, kiếm được đủ tiền, sẽ có rất nhiều đường để đi, ví dụ như di dân, đổi thân phận .... Những thứ đó đều cần tiền, với cách kiếm tiền của cậu bây giờ, lại phải nuôi một đống người ở dưới, mỗi năm dư ra vài chục vạn là giỏi. Còn theo tôi một chuyến sẽ có trăm vạn, tiền đặt cọc là ba mươi vạn, thế nào?”
Rồi lấy ra tấm thẻ ngân hàng cũng hóa đơn mở thẻ đẩy về phía Dư Tội.
Dư Tội không nhận, nhưng ánh mắt rõ ràng động lòng lắm, lại bất ngờ hỏi: “ Anh làm chuyện này một lần hay là làm thường xuyên?”
“ Cậu có ý gì?” Hàn Phú Hổ không hiểu, chuyện này làm sao có thể tiết lộ, nheo mắt lại cảnh giác:
“ Ý của tôi là, nếu anh làm một lần thử vận may thì tôi có thể cân nhắc, nhưng anh làm thường xuyên, muốn kinh doanh nó, tôi dứt khoát không làm.” Dư Tội đẩy tấm thẻ đi như đẩy khoai nóng:
Hàn Phú Hổ cười ha hả, cầm lấy thẻ, hơi nghiêng người về phía trước đặt vào tay Dư Tôi, cái kiểu giọng nói rõ ràng đang lừa trẻ lên ba:” Được nghe cậu, chỉ lần này thôi, mai lái xe ra cảng đợi tin của tôi, thời gian và địa điểm sẽ thông báo sau ... Vậy thì hợp tác vui vẻ, số tiền còn lại sẽ gửi khi hàng tới nơi, không vấn đề gì chứ?”
Bắt tay rồi nhưng đối phương vẫn dáng vẻ chẳng hề muốn, cáo từ xuống lầu, Thẩm Gia Văn cũng nhận ra "Dư Tiểu Nhị" chẳng nhìn mình tha thiết như lúc đầu nữa. Xe lăn bánh, Hàn Phú Hổ nhìn qua gương chiếu hậu thấy Dư Tội vẫn đứng ngây ra trước quán trà, cười bình phẩm:” Chỉ là thằng ngốc thôi, xử lý xong rồi.”
Kết quả đàm phán này không làm Thẩm Gia Văn bất ngờ, mỉm cười hài lòng, tình tứ dựa đầu vào vai Hàn Phú Hổ, vậy mà Tiêu Đào lái xe phía trước chỉ liếc mắt qua gương chiếu hậu một cái, chẳng có vẻ gì là sẽ ra mặt bất bình cho anh họ.
Đối với thằng ngốc này, thậm chí Hàn Phú Hổ chẳng đánh giá cao, nắm bàn tay lên Thẩm Gia Văn vỗ nhẹ:” Gia Văn, anh thấy người này có chút đáng ngờ đấy, Trịnh Triều dùng y thì y xử luôn Trịnh Triều, chúng ta dùng Ngư Tử thăm dò cũng gãy nốt ... Vả lại làm gì có ai vận may tốt tới mức vận chuyển không có một chút sai sót nào.”
Tiêu Đào sợ mình bị nghi ngờ, vội biểu lộ:” Đúng thế, ngày hôm đó chúng tôi thấy cậu ta cuống cuồng bỏ chạy, thế rồi không biết kiếm ra người ở đâu, một người mới có nguồn lực như thế đúng là khả nghi.”
“ Liệu có phải ...” Hàn Phú Hổ quay sang Thẩm Gia Văn:” Có phải Lão Phó ngầm giở trò? Hắn luôn không đồng ý chuyển hàng này, hay là một lập thế lực mới, nếu hắn có ý đồ đó, bạn tù là trợ lực tốt.”
“ Anh nghĩ quá xa rồi.” Thẩm Gia Văn cười, bàn tay trắng trẻo vuốt nhẹ lên bờ vai gương mặt góc cạnh của Hàn Phú Hổ:” Bất kể là ai sau lưng cậu ta đều không quan trọng, quan trọng là có cậu ta tham dự, chúng ta sẽ thêm một tầng đảm bảo.”
Câu này dường như càng có sức thuyết phục hơn, Hàn Phú Hổ và Thẩm Gia Văn nhìn nhau đầy thâm ý, sau đó không thảo luận chuyện này nữa, thì thầm gì đó làm Thẩm Gia Văn đỏ mặt đẩy hắn ra.
Xe đi càng lúc càng xa, tới khi không nhìn thấy nữa thì Dư Tội cũng đang cười, ung dung quay trở về xưởng Tân Hoa, ở nơi này mới có thằng ngốc thật sự thập thò ở bên cổng, vừa thấy y về đã sán tới:” Dư Nhi, Dư Nhi, em gái đó là ai thế, trông ngon quá, phải cỡ An mỹ nữ của chúng ta.”
Dư Tội hơi ngây ra một lúc, lâu lắm rồi mới lại nghe tới tên An Gia Lộ, cái tên đó tựa đánh thức cái gì đó trong y, đúng rồi, y từng có cuộc sống khác … chỉ thoáng thất thần, Dư Tội khôi phục rất nhanh, khoác vai Thử Tiêu vỗ vài cái vào nhà chuẩn bị ăn cơm, đôi khi thà ngốc một chút, sống thế cho thoải mái.
…. ….
Khi lái xe đưa Hứa Bình Thu và Đỗ Lập Tài tới trước cống chính của sở công an tỉnh Quảng Đông, nhìn tòa nhà nguy nga khí phái như khách sạn 5 sao, đầu gối Đỗ Lập Tài hơi run, hắn chỉ là tiểu tổ trưởng, giờ gặp nhan vật cấp sở trưởng, không khác nào cô nương lần đầu lên kiệu hoa.
Xe dừng lại, Đỗ Lập Tài hơi bất an:” Xử trưởng Hứa, hay là tôi không đi nữa, tôi chưa bao giờ báo cáo công tác với lãnh đạo lớn như thế.”
Lâm Vũ Tịnh hôm nay làm lái xe, cũng không ngờ tổ trưởng thường ngày vểnh râu trợn mắt, điệu bộ hùng hổ không ngờ lại nhát như thế, chưa gặp lãnh đạo đã đánh trống lui quân, rúm ró như mèo nhỏ, có chút buồn cười.
“ Cậu đại biểu cho cục chống ma túy tỉnh ta, không đi sao được.” Hứa Bình Thu nghĩ ra biện pháp hay, xúi dại: “ Cậu cứ coi lãnh đạo là tên ngốc không hiểu gì, cứ nói hết tình hình là đủ.”
“ Thế làm sao được?” Đỗ Lập Tài gật này mình:
“ Nói cho cậu biết, khi tôi lừa sở trưởng của chúng ta thậm chí còn không chắc phương án điều tra của mình là đúng kìa, không sao hết, cứ có đại án là lãnh đạo cao hứng, tiền đề là chiến quả phải có một nửa của người ta, cục diện lớn như thế chúng ta không tự kiểm soát nổi.”
Mãi mới vỗ về được chút tự tin cho Đỗ Lập Tài, hai người đi qua trạm gác, kiểm tra thân phận, trong cổng đã có thư ký đợi sẵn, dẫn hai đồng nghiệp ngoại tỉnh vào cơ cấu công an tối cao của tỉnh Quảng Đông.
Thời gian lúc này là 7 giờ 15 phút ngày 19 tháng 6, rốt cuộc câu ra được cá lớn.
Chương 069: Bản tính không gian. (1)
Viên thư ký vừa nghe Đỗ Lập Tài báo cáo vừa nhnh tay ghi chép tóm gọn, lần cầu viện này của người bên tỉnh Sơn Bắc được bảo mật cao nhất, phòng hội nghị chỉ có bốn người. Sở trưởng Lý tóc đã bạc như cước rõ ràng không hề ngốc, thi thoảng cắt lời hỏi thêm chi tiết, khi biết tỉnh Quảng Đông có mạng lưới buôn bán ma túy lớn như thế ẩn dấu chưa bị phát hiện, mày nhíu chặt, có vẻ không tin.
Có điều không cách nào phủ định được chứng cứ đưa ra ngày mộ nhiều, ròng rã điều tra hơn nửa năm trời mất ăn mất ngủ, tuy không đóng góp được gì đáng kể, nhưng với mỗi một chi tiết vụ án, hắn thuộc làu làu, trả lời có chứng có cứ khiến sở trưởng Lý không thể không coi trọng.
“ Làm việc tốt lắm, các đồng chí vất vả rồi, tôi đại biểu cho người dân và công an tỉnh Quảng Đông cám ơn các đồng chí.” Sở trưởng Lý xem qua bản kế hoạch dự thảo, nói vài câu khách sáo đi vào vấn đề: “ Xử trưởng Hứa, tổ trưởng Đỗ, nếu nói nghi phạm muốn thông qua con đường buôn lậu thương phẩm thông thường để bán ma túy thì tôi tin ... Nhưng sao các đồng chí biết, chúng tôi nhiều lần đả kích các kênh buôn lậu, song không nắm được tin tức xác thực, nếu bọn chúng dấu trong những thứ rác điện tử nhan nhản khắp nơi thì rất khó tra.”
Trải qua một phen báo cáo, Đỗ Lập Tài lấy bình tĩnh, không dấu được đắc ý:” Chúng tôi có một trinh sát viên trà trộn được vào kênh buôn lậu.”
“ Ừm, nội ứng ngoại hợp.” Sở trưởng Lý giật gù, ngẫm nghĩ một lúc ký tên lên kế hoạch:
Muốn xác định chi tiết kế hoạch cần thêm thời gian, từ bố trí lực lượng, phương thức hành động, quyền chỉ huy cùng với điều phối các lực lượng, chi tiết rất rườm rà. Lâm Vũ Tịnh đời ở ngoài, thi thoảng nhìn lên tòa nhà ốp kính cao vời vợi, không biết cuộc họp diễn ra ở đâu.
Hôm nay cách hành động thất bại lần trước gần một tháng, cách người đưa tin đầu tiên bị giết hơn nửa năm. Quá trình điều tra luôn phức tạp mà mệt mỏi tẻ nhạt, nhưng lần này thêm một cảm xúc khác, nhớ lại lần gặp đám chim non kia, bơ vơ như trẻ lạc mẹ, không ngờ thời gian mấy tháng ngăn ngủi đã có thể đập lộc chấp hành nhiệm vụ, lại còn đi trước tất cả mọi người.
Bất tri bất giác lại nhớ tới cái buổi trưa nóng bức ấy, cái thằng nhóc xấu xa kia ghé vào tai cô nói :" Chị chịu đựng một chút, chúng ta đều hiến thân vì nhiệm vụ mà."
Nghĩ thôi Lâm Vũ Tịnh cũng tức tới bật cười, cô thì chịu đựng rồi, thằng nhãi đó hưởng thụ lắm, song không phủ nhận đó là điểm sáng đáng hồi tưởng trong nhiệm vụ khô khan này.
Thằng nhóc đó chẳng đẹp trai, lại còn xấu xa, xấu xa tới mức làm người ta nhớ mãi.
Không biết hành động này mở màn, y lại bày trò gì nữa đây, giống như đứa em trai phá phách không nghe lời vậy, làm người ta không yên tâm nổi.
...... ..............
“ Que hàn, Thử Tiêu, nhanh lên.”
Tôn Nghệ nóng này quát, Thử Tiêu vội đưa tới, Tôn Nghệ thay đầu que hàn, kéo kính che mắt xuống, tiếp tục hàn miếng chắn bùn.
Sắp thành hình rồi, bề ngoài là một chiếc xe City Hunter già rụng răng, có điều gắn thêm bộ khung bảo hiểm hầm hố liền trông như con quái thú, động cơ là của xe việt dã tháo ra, riêng nối với điều khiển đã mất cả chiều, còn do kinh phí hạn hẹp, chứ theo ý tưởng của Tôn Nghệ, phải mở cửa sổ nóc xe, thêm ô bắn súng mới đã.
Công xưởng là một tầng hầm cải tạo, nhờ nhân vật thần bí liên hệ, đây là "công xưởng ngầm" đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, muốn có linh kiện xe kiểu gì họ cũng lấy ra được. Dư Tội tới đây mới nhận ra, tai mắt Hứa Bình Thu bố trí không phải chỉ có một mình mình, hiện giờ không biết có bao nhiêu đôi mắt dõi theo mình, có đồng đội, có đối thủ.
Đúng rồi, y cũng đã nhận ra kinh nghiệm mình còn thiếu, sau khi đạt thành hiệp nghị miệng, phía vận chuyển gần như mất đi tự do, ăn uống, ngủ nghỉ, thậm chí đi vệ sinh cũng có người bám theo, người thì không quen, nhưng là do Hàn Phú Hổ phái tới.
“ Ông chủ Dư, cái xe này phô trương quá.” Người phái tới cảm khái, đúng là quá mức phô trương, cứ như sợ người ta không nhận ra vậy:
“ Nếu muốn vẹn toàn thì phải dùng loại xe này, nếu không gặp phải bọn chống buôn lậu chặn lại, không qua được thì làm sao?” Dư Tội bảo vệ quyết định của mình:
“ Tải trọng 3.6 tấn, tốc độ có thể lớn tới 200 km/h, cho dù chúng có rải đinh, dùng xe chắn hay bất kỳ cách gì, chỉ cần có đường là có thể xông qua:” Thử Tiêu khoe khoang kiến thức nửa mùa của mình:” Qua được trạm là sẽ biến mất, thời gian đổi chuyến là bao lâu nhỉ Tôn Tử?”
Tôn Tử đang hàn lớn tiếng đáp: “ Ba tới năm phút, chỉ cần nghĩ sẵn điểm tiếp ứng là được.”
Vẫn cách cũ, trong xe có xe, thoát khỏi chống buôn lậu bám đuôi là chui vào xe khác biến mất, có lẽ là đối phương đã nghe thấy thủ đoạn của đám buôn lậu này, cho nên người kia không dị nghị gì, xem đồng hồ đã là 21 giờ, mời Dư Tội ra ngoài ăn khuya.
Đợi người vừa ra tới ngoài, Thử Tiêu cúi xuống hỏi Tôn Nghệ: “ Ngày mai làm sao, trên xe có thiết bị theo dõi không?”
“ Không có, trong nhà sợ chẳng may bị phát hiện thì xôi hỏng bỏng không hết, nên không có thiết bị điện tử nào cả.” Tôn Nghệ đáp còn nhỏ hơn:” Giờ cứt đã ra tới đít rồi thì phải ỉa thôi chứ sao, tôi cũng chẳng biết làm thế nào.”
“ Nếu không để cậu lái xe thì sao?” Bất tri bất giác Thử Tiêu cũng quan tâm tới thành bại của nhiệm vụ:
“ Xe do tôi cải tạo, người khác muốn lái không dễ đâu.” Tôn Nghệ tiếp tục làm việc, đối với sở trường duy nhất của mình, hắn rất tự tin:
Chỉ cần có hàng, chỉ cần đồng ý để chiếc xe này chở thì hết chạy, Thử Tiêu nghĩ tới mình vẫn cứ là thân phận người qua đường liền chẳng quan tâm nữa. Một lát sau Tôn Nghệ xong việc, tháo đồ bảo hộ ra, bốn xung quanh không có ai, hai người bị giam trong công xưởng, buồn chán hút thuốc.
Tôn Nghệ phả ra làn khói dài cảm khái: “Thật không ngờ, vậy là chúng ta thành cảnh sát hết rồi.”
“ Sao bỗng dưng lại cảm khái thế?”
“ Còn không à, nếu sớm biết sống ấm ức thế này, suốt ngày bị người ta quát tháo sai bảo thì tôi chẳng làm rồi.” Tôn Nghệ bị đuổi ra hỏi ban quản lý xe, tới đại đội hai cũng không như ý, rồi đi Quảng Châu lại thế này đây, giam trong cái tầng hầm, đảm nhận vai trò chỉ biết cúi đầu nghe lệnh, hắn lại là tên tự do phóng khoáng:
“ Còn muốn thế nào nữa, chưa cởi trang phục học viên đã muốn làm đội trưởng à?” Trái lại Thử Tiêu khá hài lòng với hiện trạng:
“ Đội trưởng cũng vô vị, cậu cũng lạ gì đại đội hai, tôi nhìn đám người chết trong phòng pháp y còn vừa mắt hơn người sống.”
Nhớ lại đám khốn kiếp ở đại đội hai, Thử Tiêu cũng đồng cảm lắm, nhưng đó là chưa hòa nhập được thôi, khuyên:” Thực ra họ không tệ đâu, chỉ là nói chuyện hơi cáu kỉnh chút, thái độ hơi ác liệt chút, bệnh nghề nghiệp ấy mà, qua vài năm rồi chúng ta cũng thế thôi.”
“ Tôi đang băn khoăn đây, giờ tôi cải tạo một cái xe, tiền kiếm được bằng lương cả năm, vậy còn liều mạng làm nghề này cái gì? Tôi muốn theo cha tôi làm việc, nhưng cha tôi nói làm cảnh sát mới có tiền đồ, chẳng thấy tiền đồ ở đâu ... À phải, chúng ta làm gì ở đây, sao cải tạo xe kiểu này?” Tôn Nghệ thắc mắc mãi giờ mới có cơ hội hỏi, Thử Tiêu thấy không có ai, ghé tai thì thầm một câu làm hắn hết hồn:” Mẹ nó, thằng đó to gan quá rồi.”
Đối với Thử Tiêu mà nói, quy tắc ước thúc không có giới hạn với những người anh em của mình, lại tiếp tục ghé tai kể chuyện Dư Tội, nội dung bảo mật không thể nói, nhưng mỗi ngày thu bao tiền có thể kể.
“ Vậy là Dư Nhi làm nội gián à? Dù gì cũng là bạn tù, đi bán người ta lấy tiền lương hai ba nghìn sao ... Huống hồ còn chưa mặc cảnh phục, bán mạng thế làm gì?” Tôn Nghệ hoàn toàn không có ý thức làm cảnh sát mắng Dư Tội một câu, lẩm bẩm:” Không ngờ buôn lậu kiếm thế, tôi chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy.”
Thử Tiêu cũng chẳng trách Tôn Nghệ mắng oan Dư Tội, cứ nghĩ thời gian qua ngày ngày đếm tiền mỏi tay, riêng số thụt két đủ sống tiêu diêu lại lo ngày thàng tốt đẹp sắp kết thúc.
Thế là một ao ước, một hoang mang im lặng không nói gì.
....
Truyện này được cảnh sát TQ mê lắm, đọc qua tưởng như chế giếu cs thực ra lại đang nói lên hết nỗi lòng của họ.
Chương 070: Bản tính không gian. (2)
Dư Tội ở ngoài ăn khuya không hề biết hai người anh em cũng đang trải qua quá trình đấu tranh tư tưởng mà y từng gặp phải, con người sống trong dục vọng, đôi khi đó là nữ nhân, quyền lực hoặc kim tiền, thậm chí đó là dục vọng khống chế khó nói lên được.
Có câu giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, thế nhưng đôi lúc thay đổi chỉ cần trải qua một khoảnh khắc nào đó, ví như một người nhát gan qua cuộc ẩu đả vỡ đầu chảy máu liền không biết sợ nữa. Còn Dư Tội, y trải qua hai bước ngoặt như vậy, lần đầu khi bị Hứa Bình Thu lừa tống vào nhà giam, y không cam tâm sống bình thường nữa, lúc đó có lẽ y vẫn chưa hẳn nhất quyết thành cảnh sát. Nhưng lần nữa bị lừa gạt, làm Dư Tội thấy bị sỉ nhục nghiêm trọng về trí tuệ, ở phương diện y vô cùng hiếu thắng, không chỉ một lần suy nghĩ, bất kể dùng biện pháp gì, bất kể là chính hay tà, y cũng sẽ đạp tên khốn kiếp đó xuống dưới chân.
Tới quán ăn khuya, Dư Tội không ngờ lại gặp Lão Phó hai mắt đỏ hoe đầy tơ máu, mái tóc dài loăn xoăn rất có khí chất nghệ thuật, tuy đây là tên cặn bã, nhưng là tên cặn bã có tình người.
Dư Tội tiếp nhận người kia mời rượu, hắn tên họ là gì không biết, nhưng mà thấy hắn nhiều tuổi một chút nên gọi là đại ca, giới giang hồ bèo nước gặp nhau, càng kỵ húy bí mật hơn điều lệ cảnh sát:” Đại ca, không uống nữa, mai còn phải làm việc, tôi về đây.”
“ Đừng về, chuyện đó cậu khỏi phải quan tâm, tối nay chúng tôi bồi tiếp cậu vui vẻ, còn chuyện vặt kia, với cậu mà nói dễ quá.” Người kia ngăn Dư Tội lại:
Xem ra trông coi càng thêm nghiêm ngặt rồi, hàng lần này chắc phải lớn lắm, Dư Tội cười, ngựa cổ uống cạn đặt ly xuống:” Vui vẻ thì được, nhưng tửu lượng tôi không tốt, anh bắt tôi uống nữa là mai chẳng dậy nổi.”
“ Được, không uống nữa, anh Phó, hay là chúng ta kiếm nơi khác chiêu đãi Dư huynh đệ?” Người kia hỏi ý Phó Quốc Sinh:
Phó Quốc Sinh có vẻ lòng mang tâm sư, phản ứng hơi chậm:” Ktv hơi ồn, hay là tới thẳng Đường Đô đi, nghỉ sớm, mai lên đường.”
“ Vậy thì đi thôi, mai tôi dẫn đường, Dư huynh đệ, lần này rất quan trọng, đừng để xảy ra sơ sót.”
Dư Tội gật đầu, chú ý tới chi tiết Phó Quốc Sinh búng tay gọi phục vụ trả tiền, còn người kia ăn uống xong thoải mái phủi đít bỏ đi, xem ra Lão Phó không phải là lão đại. Ba người cùng xe, lại tới chung cư Đường Đô mà y tới lần trước, nhưng lần này được đưa tới phòng tổng thống siêu hào hoa ở tầng thượng, riêng phòng tắm rộng bằng cả nhà, giường càng lớn, đoán chừng chơi 3P cũng tha hồ vật lộn nhau chẳng sợ ngã xuống đất. Đi vào phòng siêu hào hoa, người kia an bài hai bọn họ ở phòng này, còn hắn ở phòng bên cạnh, tán gẫu vài câu khép cửa rời đi.
Cũng quá quen với cuộc sống suốt ngày bị giám sát chặt chẽ rồi, không quan tâm người giám thị mình là ai, xả nước ấm vào bồn tắm, vừa cởi quần áo vừa nói:” Phó lão đại, lần đầu tới nơi này Mạc ca tặng cho tôi một em gái rất ngon, lần này chắc cũng có chứ hả, thế thì tôi phải tắm rửa sạch sẽ lát tận tình hưởng thụ, gọi cho tôi em gái lần trước nhé.”
Nói rồi bước vào bồn tắm bằng đá, trong này cũng có thể cho ba bốn người tắm mà không chật, lại còn có cả thiết bị sục nước, hết sức thoải mái. Một lúc sau Phó Quốc Sinh cũng cởi quần áo đi vào, thử nước, lúc ở phòng giam tắm rửa, cả đám nam nhân trần truồng, chẳng phải ngại ngần gì, lâu lắm rồi mới nhìn thấy Lão Phó khỏa thân, bất giác hoài niệm ngày tháng đó, ngày tháng chẳng cần phải lừa lọc hãm hại nhau thế này.
Thực ra đóng kịch, đeo mặt nạ thì Dư Tội sở trường lắm, lúc bé vì quá ương ngạnh, vì không cam tâm, vì bất mãn nên y ăn đòn suốt, bị cha đánh, bị giáo viên đánh, bị người ngoài đánh, càng lớn thì những trận đòn càng dữ. Y sớm hiểu ra, muốn không bị ăn đòn thì phải biết làm ra vẻ ngoan ngoãn, cho nên nói về ngụy trang thì đó là sở trường lớn nhất của Dư Tội.
Bởi thế nên Hứa Bình Thu mới hoang mang vì sao y trước mặt bạn học với trước mặt giáo viên lại tạo ra hai ấn tượng hoàn toàn khác biệt như vậy.
Dư Tội nhìn Phó Quốc Sinh, bất ngờ phát hiện ra trên mặt hắn không có chút ngụy trang nào, có vẻ cô tịch, sa sút, hoàn toàn không thấy tâm thái nên có của người sắp hoàn thành một vụ làm ăn lớn.
Kích động, hồi hộp hoặc hớn hở, nếu không thì cũng phải vờ làm ra vẻ bình tĩnh chứ, bất kỳ vẻ nào cũng thích hợp hơn cái bộ mặt như vừa ly hôn chia tài sản thế này, làm Dư Tội không hiểu:” Lão Phó, làm sao thế?”
“ Chả sao cả.” Phó Quốc Sinh lắc đầu:
“ Không sao mà vác cái mặt người chết thế kia à?”
“ Đã bảo không sao là không, không thấy phiền à, cậu lắm mồm thế từ bao giờ vậy?” Lão Phó có một loại lười biếng tới nói cũng chẳng buồn nói, thả mình xuống nước, không kỳ cọ, khép mắt lại:
Bộ dạng này làm Dư Tội càng thêm hứng thú rồi, dai như đỉa sán tới:” Lão Phó, có biết giờ trông anh giống cái gì không?”
“ Giống cái gì?” Phó Quốc Sinh làu bàu:
“ Giống như bị chị dâu đội nón xanh cho vậy, ha ha ha, chị dâu xinh đẹp như thế, tôi nhìn thấy cũng muốn lôi lên giường huống hồ người khác ... Nhìn anh này, bụng phệ cả ra rồi, có phải là không thỏa mãn được chị dâu nên người ta tìm thú vui mới không? Hay để tôi giúp anh, nói không khoe chứ, em gái lần trước bị tôi chơi cho phải xin tha đấy, đảm bảo phục vụ chị dâu hài lòng. “
Không ngờ chọn chuyện đả kích tự tôn nam nhân nhất, nói ra bằng giọng điệu khốn nạn nhất vậy mà không kích thích được Phó Quốc Sinh, hắn vẫn giọng điệu hời hợt: “ Tôi còn chưa kết hôn, cậu lấy đâu ra chị dâu cho cậu chơi, huống hồ thời buổi này xử nữ khó kiếm, nam nhân đầu đội đầy nón xanh dễ tìm, chuyện quá bình thường.”
“ Oa, còn nói triết lý nữa.” Dư Tội ngạc nhiên, nhưng đã chịu mở miệng là thành công rồi: “ Nói thật đấy Lão Phó, chị Thẩm ấy mà, tôi nhìn mà thèm, nếu anh nói thế, có cơ hội tôi không khách khí đâu đấy.”
“ Hừ, mỹ nhân như thế, với cậu mà nói thì chỉ có thể mơ tưởng thôi, không có cửa đâu.” Phó Quốc Sinh mỉa lại một câu, xoay người rút khăn lông lau mặt, đột nhiên thờ dài chuyển đề tài:” Dư Nhị, kỳ thực tôi hối hận vì kéo cậu vào cái nghề này, thà để cậu suốt đời làm tên trộm vặt cho rồi.”
“ Anh phun rắm đấy à, tôi còn từng trách mẹ tôi không nên sinh ra tôi kìa, tôi làm cái gì do tôi chọn, liên quan chó gì tới anh.” Dư Tội bực mình không hứng trêu chọc Phó Quốc Sinh nữa, con bà nó, anh em đang lừa lọc gài bẫy nhau vui vẻ, tự dưng lôi chiêu bài tình cảm ra, cụt cả hứng:
“ Với tính cách của cậu ấy, lúc vừa vào trại nếu không phải gặp trại vừa mới phân phối lại phòng giam, cái tính lỗ mãng của cậu bị người ta đánh chết rồi.”
“ Anh nói thế là ý gì?” Dư Tội có phần không phục:
“ Ý tôi là hạ mình xuống một chút, cậu quá ngông nghênh, như thế chỉ tăng tốc độ bị người ta chém chết thôi.” Phó Quốc Sinh khuyên nhủ:
Dư Tội ngẩn ra, đây là lời quan tâm thật sự, Dư Tội nhận ra được, còn quan tâm tới y hơn cả trong nhà, chẳng lẽ trong chuyện này còn có điều gì mình chưa biết.
Thú vị đây, trước khi đi sao lại dặn dò thế này, Dư Tội có chút lo lắng rồi, kết hợp với biểu hiện của người kia với Lão Phó, y mơ hồ cảm giác có vấn đề.
Thấy Dư Tội im lặng, Phó Quốc Sinh thở dài, trong mắt hắn, thằng bé này còn quá xốc nổi, không biết nông sâu:” Dư Nhị, tôi thực sự xin lỗi, nghĩ lại cách sống của cậu rất tốt, có tiền thì thoải mái tiêu, không tiền thì đi cướp, rất tự do tự tại.”
Đề xuất Voz: Sóng Gió Năm 1979