Chương 138
Hà Nội, một ngày buồn như con chuồn chuồn, tháng chán như con cá rán. Haizz. 8h hơn mình mới dậy, trận phê lòi hôm qua cướp đi bao sinh khí của mình. Vật vờ cùng đàn muỗi đói dưới phòng khách, đêm qua cố mãi mình mới ngủ được. Dậy vệ sinh cá nhân, mình thử vào phòng mình xem ex thế nào. Nhưng ex về rồi, viết tờ giấy để trên bàn học của mình.
"Anh H, em cảm ơn anh vì ngày hôm qua, và em cũng xin lỗi vì đã làm phiền anh. Em mượn tạm cái áo của anh, em sẽ trả sau. Em về đây. Cảm ơn anh."
Đọc xong thì mình cũng thấy nhẹ nhõm đôi chút, may mà ex k chây lỳ như xưa. Nhưng xét cho cùng mình cũng thương ex, mụ tình quá. Hoặc có thể mình yếu đuối nên dính vào mưu kế của ex chăng.
Mình thay bộ quần áo tắm rửa qua loa. Hôm qua về bẩn thỉu quá nhưng đêm rồi nên cũng ngại tắm, xong xuôi thì mình lên phòng type cho các thím. Linh hôm nay sang nhà chú họ ăn cưới nên cả sang chả thấy mặt mũi đâu. Nhắn được đôi tin hỏi thăm vs Linh, mình ngồi type trong sự cô đơn và lạnh giá. Hức hức, tủi thân vãi. Trưa đến cơm nước xong lại ngủ, ngày k Linh thật là nhàm và chán quá đi, haizz. Chán quá mình lấy đt gọi Khánh Cứt.
- Alô.
- Lô cái bô, đờ mờ con chó bỏ bê ae mấy ngày, nhớ vãi đ'. – Mình quạu
- À à, hề hề
- Hề cái mề. Vụ Lan Siêu Nhân sao rồi? Mày làm bố hồi hộp vcc
- À rồi. Chiều nhé??
- Chiều làm sao?
- Thì café chém gió, rủ Duy Dê nữa, mới kiếm đc 2 em hàng ngon vãi lúa
- Thôi hàng họ cc gì. 3 ae mình đi thôi, chém gió cho thoải mái
- Rồi rồi ok. THế nhé, hé hé.
- Ừ bước. – Mình cụp máy, cũng đỡ chán được tí
Ngồi pes pủng tí téo, 3h mình hẹn chúng nó ra quán café, quán này đẹp phết, đc cái đội ngũ nhân viên xinh vãi lúa, em nào chân cũng dài, ngực cũng ảo Sâu siếc của mình là tim cứ đập rộn ràng hỹ hỹ. Đùa tí chứ mình trong sáng bm
Khoảng 3h30 Khánh Cứt mới ra, mình vs Duy Dê thì đến trước rồi
- A 2 chiến sĩ
- Sĩ cái mĩ. Lâu vờ lờ. – Mình nói
- Mấy hôm nghỉ học làm clgt??
- À ừ có tí việc ý mà. – Nó cười cười
- Cười cái bưởi. Mày bận cái đếu gì. Sao em Lan siêu nhân sao rồi??
- Ối đệch, biết cái đếu gì mà nói. Lại nhắc đến em Lan, chết cmn cười
- Sao sao kể mẹ đi, tò mò vờ lờ.- Mình giục nó
- À ờ đây. Hôm đấy đi hát về, tao chở con Lan vào nhà đứa bạn, nó ở trọ đoạn trên kia kìa.
- Thế có cái lồng gì mà buồn cười. – Mình nói nó
- À ờ đây, tao mới chăm sóc cho Lan, như kiểu chồng chăm vợ ốm ý. Dựng dậy, lau mặt lau mũi phát cho Lan tỉnh táo. Lúc ấy tao mới hỏi Lan.
(- Thế Lan biết tớ là ai k??
- Cậu là Khánh chứ còn ai, tưởng mình say hả??Hề hề. – Lan cười
- À ừ thế cậu có thích tớ k??
- Á?? Cậu á? Mình ghét cậu vãi ra ý. – Đệch, hóa ra con Lan này biết chửi bậy
- Sao cậu chửi bậy?? – Khánh nó hỏi
- Tớ chửi kệ mẹ tớ, liên quan đéo đến cậu
- Thế sao cậu lại thích thằng H?? Nó chim to hơn tớ à? – Đệt thằng Khánh, nó hỏi câu này đếu biết chém hay thật
- Thích ai kệ mẹ tôi, liên quan đéo đến cậu mà hỏi nhiều vậy? - Ủ ôi rượu vào mới biết em Lan nát như này
- Sao cậu lại thích nó? – khánh cứt hỏi dồn
- Ta thích H từ năm nhất rồi cơ, nhưng nghe đồn hồi ấy H bị hôi nách nên k thích nữa. – Cái đệt, nói đến đây thằng Duy Dê cười như sặc cứt, mà đm đứa nào nó tun tin đồn nhảm em bị hôi lách
- Sao cậu biết nó hôi nách?? – Khánh hỏi
- Biết thì kệ mẹ tôi liên quan đéo đến cậu
- Thế giờ mình đưa cậu về phòng trọ nhé??
- Đéo đưa bà cắt chim. – Lan dọa, Khánh Cứt buồn cười lắm đấy, định mở máy ra ghi âm cơ mà hết pin, phí của giời.)
- Cái đệt, thật hay chém đấy. – Mình cười sặc sụa, hỏi Khánh Cứt
- Chém cái mém, đéo tin thì bước.
- Đm mày bựa vcl, thế đưa nó về xong có gì k?
- À ờ, đưa về nôn ẹo kinh tởm vãi. Xong tao cũng về luôn. – Khánh Cứt nói
- Thế sao em Lan mấy hôm nghỉ học??/
- Biết đếu được, chắc đi nạo thai vs thằng nào
- Cái đệt, làm gì đến mức ấy
- Ủ ôi đéo biết gì, mở đt nó ra, đm hộp thư đến đầy ắp. Nó nhắn cùng lúc vs hơn chục thằng.
- Vãi, cáo già cmnr à?? – Mình bất ngờ vãi
- Chuẩn mẹ rồi, cái IP4 của nó cũng nhờ thằng đại gia mua chứ ai mua. Nó sắp lừa được cả con liberty mới nữa kìa
- Vãi. Thế sao nó lừa mình nhỉ?? Mình có cái đếu gì đâu. – Mình thắc mắc
- Chắc nó thích mùi hôi nách. – Duy Dê nhảy vào
- Thích cái phích, đờ mờ mày. Bước.
- Ờ mà sao nó lại gạ tình mày nhỉ?? Mày xấu trai khoai bé lò xo cong, có cái đếu gì mà nó cần nhỉ. – Khánh Cứt chêm vào
- Thôi phắn mẹ 2 đứa cứt thối này đi. Tao thử nt cho em Lan phát xem thế nào nhé hé hé?? –Mình định thử phát
- THôi thôi xin bố. Xong rồi lại kêu. Từ hôm tao đưa nó về, mỗi ngày chúc ngủ ngon, sáng chúc buổi sáng tốt lành, chiều chúc ỉa tốt, tối chúc mơ đẹp kia kìa. Mệt vãi đ’. – khánh Cứt mặt đần thôi
- Há há ngu thì chết. Mà giờ ah em định làm gì??
- Thôi ngồi café ở đây ngắm gái chứ làm gì. Tí 5h tao đi có việc
- Ờ thế thôi. Chém gió.