END
TRUE ENDING:
Người ta thường bảo, duyên phận trên đời này giống như một cánh chuồn chuồn chao liệng giữa cơn giông. Có những người lướt qua đời ta như một cơn gió dữ, để lại những tàn tích hoang hoải nhưng khắc cốt ghi tâm. Lại có những người đến nhẹ nhàng như nắng mai, kiên nhẫn hong khô từng vệt nước mắt, tưới tắm cho tâm hồn khô cằn bằng thứ tình cảm lặng lẽ mà bền bỉ.
Tôi từng nghe ở đâu đó một câu nói rằng: “Người thực sự phù hợp với bạn trên cuộc đời này sẽ chỉ có duy nhất một người mà thôi. Đó không hẳn là người khiến tim bạn đập nhanh nhất, mà là người khiến bạn cảm thấy yên lòng nhất khi ở bên.”
Hôm nay, ông trời dường như cũng hiểu thấu lòng người. Bầu trời cuối tháng 8 cao vời vợi, xanh ngắt một màu lam ngọc không gợn chút mây mù. Nắng vàng ươm như rót mật xuống từng con đường, từng góc phố, nơi những thảm cỏ xanh mướt đã được phủ kín bằng hàng ngàn bông hoa khoe sắc. Những cơn gió mùa thu thi nhay kéo về, thổi vào các con đường, những hàng cây một cách lồng lộng, mang theo hơi nước mát lành của những con sông uốn quanh thành phố, cuốn bay đi tất cả những bụi bặm, âu lo của những ngày cũ, chỉ để lại một không gian tinh khôi và ngập tràn hạnh phúc.
Tôi đứng trước tấm gương lớn trong phòng, và nghiêm trang chỉnh lại chiếc cà vạt màu đen tuyền trên bộ tuxedo mà người đó đã mua cho tôi cách đây rất lâu, nhưng mãi đến bây giờ, tôi mới có dịp đem ra mặc cho dịp quan trọng này. Trong gương, hình ảnh một thằng con trai phong trần, bụi bặm với râu ria lởm chởm của những năm tháng gian khổ đã biến mất. Thay vào đó là một người đàn ông đĩnh đạc trong bộ tuxedo được cắt may thủ công tỉ mỉ, mái tóc chải gọn gàng lộ ra vầng trán cao và đôi mắt sâu thẳm – đôi mắt đã đi qua bão tố để tìm thấy bình yên, ít nhất là cho tâm hồn tôi bây giờ:
- Đến giờ rồi, đi thôi!
Hôm nay là một ngày đặc biệt, có lẽ nó không quá đặc biệt nếu xét trên khía cạnh cá nhân tôi, nhưng với tất cả những gì đã diễn ra, thì ngày hôm nay, đích thị, phải là một trong những ngày quan trọng nhất trong suốt những năm qua, một ngày đã khiến tôi phải đường hoàng và lịch lãm đóng hẳn một bộ tuxedo đến gặp bà chị Tuyết Mai của tôi. Nghĩa trang PAV sáng nay nắng đẹp đến nao lòng. Những vạt nắng vàng ươm xuyên qua kẽ lá, rải xuống những bia mộ trắng xóa một lớp bụi vàng lấp lánh.
Tôi bước xuống xe, mang theo một bó hoa lily trắng quen thuộc, và cả một tấm thiệp hồng đỏ tươi, rực rỡ nhất. Nếu 3 năm trước, tôi đã phải đến đây với bộ dạng của một kẻ tội đồ, lén lút và sợ hãi, 2 năm trước, dù tôi đã có ít nhiều sự hào hứng của một kẻ bắt đầu tin vào bản thân mình, thế nhưng vẫn phải cố gắng đến thật sớm để tránh sự gặp mặt với gia đình Tuyết Mai, thì hôm nay, tôi tự tin bước đi với phong thái của một người đàn ông đã chinh phục được những mục tiêu rõ ràng và to lớn trong cuộc đời mình, phong thái của một “viên sỏi” đã chính thức bước trên con đường của một “viên kim cương”.
Bước chân tôi từ từ nện mạnh xuống nền sỏi đá, chắc nịch và đầy tự tin. Tôi biết mình đã không còn cúi đầu, và cũng chẳng cần phải làm điều đó nữa. Lưng tôi bây giờ chắc chắn là tuyệt đối thẳng tắp, và đôi mắt sâu thẳm giấu kín mọi cảm xúc sau cặp kính râm đắt tiền mà tôi tự thưởng cho mình cách đây vài hôm. Hôm nay, 22/08/2022, tôi nhận nhiệm vụ quan trọng, đến để báo cáo với Tuyết Mai rằng, viên sỏi năm nào của nàng giờ đã hóa thành tảng đá vững chắc nhất, đủ sức gánh vác cả một bầu trời rộng lớn.
Bằng tâm trạng háo hức và phấn khởi, tôi đã đứng trước ngôi mộ được lát đá hoa cương của Tuyết Mai. Ở tuổi 28, tôi giờ đây đã không còn là thằng con trai hèn kém của ba năm trước. Bộ tuxedo đắt tiền và lịch lãm ôm lấy bờ vai rộng, phong thái đĩnh đạc của một người đàn ông đã đạt được thành tựu nhất định. Thế nhưng, khi đứng trước di ảnh của Tuyết Mai, lớp vỏ bọc ấy hoàn toàn chẳng còn chút giá trị nào nữa.
Tôi thong thả lấy chiếc khăn đã chuẩn bị sẵn, tỉ mẩn lau đi những hạt sương đọng trên gương mặt đang mỉm cười của Tuyết Mai. Đôi bàn tay tôi run nhẹ. Nỗi đau này không còn ồn ào như tiếng khóc đêm mưa năm ấy, nó đã kết tinh thành một loại độc dược êm dịu, mỗi ngày đều bào mòn tâm hồn tôi một ít, chỉ là, sau 3 năm đã qua, nỗi đau đã hóa thành kỷ niệm, một kỷ niệm xót xa nhưng cũng là nguồn động lực giúp tôi vững tâm bước tiếp:
- Tuyết Mai ơi, 3 năm rồi đó, chị có nhớ em không, còn em thì nhớ chị lắm, nhớ không chịu nổi luôn ấy.
Tôi đặt bó hoa Lily trắng mà Tuyết Mai thích lên trước di ảnh, kèm thêm tấm thiệp hồng viết tay đầy chỉn chu:
- Chị ơi, hôm nay em đến thăm chị, 3 năm rồi, chỉ là, em có rất nhiều điều muốn nói với chị, em rất muốn được nhìn thấy chị cười, được chị dẫn đi chơi khắp các con đường của cái thành phố này… Em biết những điều em nói chỉ là mộng tưởng, nhưng em hy vọng chị vẫn nghe được lời em nói, vậy là em vui rồi.
Hít một hơi thật sâu vào trong lồng ngực, tôi mỉm cười nhìn xa xăm:
- Hôm nay em có tin vui muốn báo cho chị đấy, đố chị đoán được nào, gợi ý nhé, trên tấm thiệp hồng em vừa gửi cho chị đó, cho chị mấy phút để đọc luôn…
Nhưng rồi, một cơn gió bỗng thổi mạnh qua, cuốn theo vài chiếc lá khô xào xạc. Tôi vẫn đang chìm đắm trong dòng hồi ức về Tuyết Mai thì tiếng bước chân chậm rãi nhưng đầy uy lực vang lên từ phía sau, và có vẻ là đang hướng thẳng đến vị trí của tôi, ngay lúc này. Tiếng bước chân nặng nề, vang vọng nện xuống nền đá sỏi kéo tôi về thực tại.
Trong khoảnh khắc, dù không cần quay lại, tôi cũng bằng một cách nào đó mà đoán biết được, người ấy là ai. Cái khí thế bức người ấy, cái sự lạnh lẽo bao trùm không gian ấy, chỉ có thể là ông ấy mà thôi:
- Là cậu sao? – Giọng nói trầm ngâm, uy lực vang lên trong khoảng không tĩnh lặng
Tôi quay người lại, đứng thẳng, chỉnh lại vạt áo vest, rồi chậm rãi lên tiếng:
- Dạ, thưa chú, là con đây. Chú mới về ạ?
Ba của Tuyết Mai đứng đó, cách tôi chừng năm bước chân. Trông ông già đi hẳn so với cách đây 2 năm, mái tóc muối tiêu nay đã phủ bạc quá nửa, tuy vậy, cái khí thế và sự uy mãnh ấy lại như không suy giảm đi chút nào, chỉ là, hôm nay, nó đã không còn khiến tôi sợ hãi nữa. Ông không nhìn tôi ngay, mà đưa đôi mắt sắc sảo nhìn lướt qua bộ tuxedo đắt tiền trên người tôi, rồi dừng lại ở bó hoa Lily trắng muốt trên phần mộ Tuyết Mai. Một cái nhếch mép quen thuộc hiện lên trên khóe miệng người đàn ông đó, nhưng lần này, nó không chứa đựng sự phẫn nộ bùng nổ như ba năm trước, mà là sự mỉa mai cay đắng của một kẻ bề trên đã thấm mệt:
- Chà… cậu đến sớm nhỉ? Lại còn ăn mặc lịch sự, bảnh bao thế này. Đang định trêu ngươi con gái tôi dưới suối vàng, hay là muốn chứng minh cho cái ông già này thấy cậu đã lột xác thành công?
Tôi mỉm cười nhìn thẳng vào mắt ông, giọng bình thản nhưng đĩnh đạc:
- Con chào chú. Hôm nay con đến thăm Tuyết Mai, như mọi lần, chắc chú không biết. Còn về bộ đồ này... con nghĩ mặc đẹp một chút đến gặp cô ấy cũng là một sự tôn trọng, hơn nữa, con cũng nghĩ là Tuyết Mai sẽ rất vui khi thấy điều đó.
Ông hừ nhẹ một tiếng trong cổ họng, bước chậm rãi đến trước mộ con gái, đặt xuống một giỏ trái cây. Ông đứng song song với tôi, không nhìn tôi, mắt chỉ chăm chú dán chặt vào di ảnh Tuyết Mai:
- Tôn trọng sao? Hừ, thật là nực cười! Cậu mà biết tôn trọng thì cái gia đình này đã không tan nát.
Ông ngừng lại một chút, giọng nói trở nên day dứt và chua chát lạ thường:
- Cậu khá lắm. Tôi thừa nhận. Ba năm qua, từ một thằng khố rách áo ôm giờ đã đường hoàng mặc được bộ vest lịch lãm đó trước mặt tôi. Cậu đúng là “gió”, chẳng sai chút nào cả. Đáng tiếc, là một cơn gió độc thổi bay mọi thứ cậu đi qua. Cậu thổi bay đứa con gái đầu lòng của tôi chưa đủ, và cậu thổi luôn cả đứa con gái duy nhất còn lại của tôi đi mất.
Tim tôi thắt lại một nhịp. Tại sao lại là “đi mất”, phải chăng là… Tôi lo lắng quay sang nhìn ông, cố giữ giọng bình tĩnh:
- Ý chú là… Uyển My? Cô ấy… đi đâu sao?
- Đi đâu? Đi đâu thì tôi phải hỏi cậu mới đúng. Ba năm đã qua, con Mai mất được 3 năm rồi, và gia đình tôi giờ chỉ còn hai người lạnh lẽo và cô độc. Tôi chẳng biết được nó đã đi đâu, biệt tăm biệt tích suốt từ ngày đó đến giờ. Hừ, nó bảo là nó sẽ rời xa nơi đây, rời xa cậu, nhưng rồi nó cũng chẳng thèm ngó ngàng gì tới ba mẹ nó. Nó vẫn gọi điện về cho mẹ nó, nhưng tuyệt nhiên nó không bao giờ hỏi thăm đến người cha của nó, cũng chẳng thèm nói nó đang ở đâu, làm gì cả.
Ba Tuyết Mai quay phắt sang nhìn tôi, ánh mắt lóe lên sự oán trách pha lẫn nỗi cô độc tột cùng. Ông cười gằn, tiếng cười khô khốc vang lên giữa nghĩa trang buổi sáng gió lộng:
- Tất cả là nhờ phước của cậu đấy, Phong ạ. Cậu đóng vai người hùng, cậu cao thượng buông tay để Uyển My nó đi Mỹ. Cậu làm nó hận tôi thấu xương tủy vì nó nghĩ tôi chia cắt cậu và nó. Giờ cậu thành đạt rồi, cậu đứng đây đạo mạo viếng mộ, còn tôi... mang tiếng là có con mà như một kẻ tuyệt tự.
Trong khoảnh khắc, tim tôi như muốn thắt lại, tôi chỉ còn biết đứng nhìn ông, im lặng. Tôi không phản bác, cũng không cúi đầu nhận lỗi như ngày xưa. Tôi hiểu, sự cay nghiệt trong lời nói của ông lúc này không phải để tấn công tôi một cách không khoan nhượng nữa, mà là cách duy nhất để một người đàn ông kiêu hãnh che giấu sự yếu đuối và nỗi nhớ con da diết của mình
- Con vẫn giữ lời hứa với chú. Con đã không liên lạc, không tung tích, và cũng không tìm kiếm Uyển My kể từ lúc đó. Con đã để cô ấy tự do, và không bao giờ dám làm trái lời hứa đó. Hơn nữa, con cũng chưa bao giờ dám nhận mình là người thành công, hay có thành tựu gì cả, vì con biết sẽ chẳng bao giờ là đủ. Lời hứa con đã nói ra, con vẫn sẽ thực hiện.
- Lời hứa sao?
Ông lặp lại lời tôi nói, giọng ông mỗi lúc càng chán nản, cay nghiệt hơn:
- Giá mà cậu là thằng thất hứa thì tốt hơn. Nếu cậu tìm nó, ít nhất nó còn có cớ để quay về chửi mắng cậu, tiện thể... ghé qua nhìn mặt ông già này một chút. Đằng này, cậu im lặng, nó cũng im lặng. Hai đứa bay định thi gan xem ai tàn nhẫn hơn ai à?
- Dạ không… thưa chú… con biết ngày xưa, con không có tư cách để tiếp tục ở bên Uyển My, nhưng cô ấy cũng đã mắng nhiếc con thậm tệ ngày hôm đó, nên con nghĩ mình cũng chẳng nên cố gắng giữ một người đã dứt khoát ra đi…
Nói rồi, ba Tuyết Mai phất mạnh tay áo, quay lưng lại với Phong để giấu đi đôi mắt đã bắt đầu đỏ hoe vì gió bụi, hay vì một lẽ gì khác:
- Ngu ngốc! Cậu vẫn là đứa ngu ngốc như ngày nào, Phong ạ. Đến tận hôm nay mà cậu vẫn không nhận ra, ngày hôm ấy, nó nói những lời đó với cậu, là để bảo vệ cậu khỏi tôi sao?
Tôi khựng lại vài giây, vì đó cũng chính là những thứ mà tôi đã từng nghĩ đến, nhưng lại chẳng có bằng chứng nào để tin tưởng vào:
- Bảo vệ… con sao? Nhưng… tại sao?
- Cậu thật sự quá ngu xuẩn, cậu thực sự không nhận ra lúc đó, nó cố tình nói lớn tiếng để tôi nghe thấy hay sao, và tôi cũng đang đứng ngay đằng sau lưng cậu đấy!
- Sao… sao… chứ?
Rồi thì, bằng chút kiêu hãnh cuối cùng, ông quay mặt nhìn thẳng vào tôi, trước khi buông lời cuối cùng với kẻ mà ông luôn cho rằng đã phá nát gia đình ông:
- Biến khỏi đây đi, Phong! Tôi không muốn thấy cái bản mặt cậu ở nơi con gái tôi yên nghỉ nữa. Cứ về đó và tận hưởng cái cảm giác thỏa mãn của cậu khi chọc tức tôi đi.
- Thưa chú… con không có ý đó. Con rất thương nhớ Tuyết Mai, đó là thật, còn nếu chú nghĩ con đã thỏa mãn chỉ với việc chọc tức chú, thì chú đã quá coi thường con rồi.
- Gì chứ? Cậu nói gì? – Ông giận dữ, giọng nói bắt đầu lớn hơn
- Con nói chú nghe lần cuối cùng. Con xin lỗi chú vì những gì đã làm trong quá khứ, nhưng mọi thứ đã qua, và con chưa bao giờ oán hận bất cứ ai, con chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên mà thôi.
- …
Tôi cúi đầu chào ba Tuyết Mai một cách lễ phép, trước khi ngoái lại nói với ông một lời sau cuối, chính xác là lời cuối cùng mà tôi nói với ông từ tận ngày đó, cho đến bây giờ:
- Con biết chú thương Tuyết Mai, thương Uyển My, nhưng cách mà chú đang cố gắng tỏ ra mình là một người có thể điều khiển mọi thứ, thì sẽ chỉ làm nó vỡ tan ra thêm nhiều mảnh nữa mà thôi. Con gái chú, mà chú cũng không hiểu sao? Uyển My chưa bao giờ là người muốn nghe theo sự sắp đặt của bất cứ ai, kể cả chú, hay là con, vì bản thân cô ấy, đã là một nữ hoàng rồi.
- …
Một lần nữa, tôi cúi đầu chào ông một cách kính trọng, rồi lặng lẽ lùi lại, nhường không gian riêng tư cho người cha già với nỗi đau của riêng mình. Nhưng trong lòng tôi lúc này lại dấy lên một niềm hy vọng mong manh nhưng mãnh liệt, vì có lẽ rằng người ấy vẫn chưa quên. Người ấy có lẽ chỉ đang trốn chạy. Và nếu người ấy đã không về... thì có lẽ đã đến lúc “cơn gió độc” này phải thổi ngược chiều rồi.
Suốt những ngày sau đó, bằng chút thông tin ít ỏi lượm nhặt được từ những lời nói mỉa mai nhưng đầy day dứt của ba Uyển My, tôi đã le lói một chút hy vọng, rằng sẽ tìm được Uyển My, dù chỉ là một chút thông tin nhỏ nhoi, hay một vài lời hỏi thăm sau cuối. Những lời nói đó như đã châm ngòi cho một khối thuốc nổ chôn vùi trong lòng tôi suốt ba năm qua. Tôi không phải là không nhớ Uyển My, chỉ là trong vô thức, cứ mỗi khi nhớ đến nàng, là tôi lại dùng hình ảnh Tuyết Mai để khỏa lấp đi nỗi nhớ đó, tôi luôn luôn gán cho cụm từ “Uyển My” hình ảnh đau khổ, dằn vặt và tội lỗi. Chẳng biết từ lúc nào, tôi thậm chí còn chỉ dám gọi nàng là “người đó”, kể cả trong suy nghĩ, chứ không dám nói thẳng ra nữa. Tôi cố gắng lục tung mạng xã hội, những người bạn mà tôi nhớ được rằng đã từng có liên hệ với Uyển My, đọc từng bình luận, kiểm tra từng nút thả tim, từng nút likes, thế nhưng, mọi thứ, vẫn mãi là con số 0 tròn trĩnh.
Ban ngày, tôi tìm kiếm trên mạng, còn khi tối đến, tôi lại vô thức phóng xe lao đi thật nhanh khắp các nẻo đường thành phố, những mong có thể bắt gặp hình bóng của nàng một lúc nào đó, dù chỉ là nhỏ nhất. Tôi cứ tìm kiếm mông lung, vô định như thế cả tối, sau đó cũng chẳng thèm về nhà, chỉ lẳng lặng đến văn phòng làm việc mà tôi thuê, rồi khóa cửa lại và nằm ngủ ở đó cho đến sáng. Thế nhưng, niềm hy vọng trong tôi dường như chưa bao giờ cạn kiệt. Cứ mỗi tối, việc đầu tiên tôi làm sẽ là chạy đến cổng của căn biệt thự nhà Uyển My, nơi cánh cổng sắt lạnh lùng vẫn đóng kín mít và từng hàng cây ngọn cỏ đã nhuốm màu héo úa. Tôi lại chạy đến ngôi trường thân quen, nơi hai đứa gặp nhau. Và đến cuối buổi, tôi để dành lại nơi trạm xe bus ngày ấy làm chốn kiểm tra cuối cùng, vì tôi thực sự mong rằng, nếu gặp lại nhau, tôi sẽ tìm thấy nàng đang ngồi lặng yên tại nơi này, một nơi đã chôn giấu và ghi nhớ quá nhiều kỷ niệm của hai đứa.
Nhưng đáp lại sự cuồng quay của tôi suốt những ngày qua chỉ là sự trống rỗng đến rợn người. Không có bóng dáng của người con gái xinh đẹp nào đang ngồi chờ đợi. Không có phép màu nào xảy ra. Sài Gòn vẫn ồn ào, vẫn náo nhiệt, mọi người vẫn nắm tay nhau, vẫn vui vẻ, vẫn hạnh phúc, chỉ có Uyển My là sẽ chẳng bao giờ xuất hiện nữa, phải không?
Đêm hôm đó, tôi lại về văn phòng, gục đầu xuống bàn, hơi thở dồn dập như muốn khóc, nhưng lại chẳng có giọt nước mắt nào rơi được. Hôm nay, có lẽ sẽ là ngày cuối cùng mà tôi tìm kiếm người đó, vì có lẽ, mọi chuyện, đã là quá trễ rồi, và người đó sẽ không bao giờ gặp lại tôi nữa. Nuốt ngược dòng thương nhớ vào trong, tôi nốc cạn hết lon bia này đến lon bia khác, vừa uống vừa tự nhớ lại chuỗi ngày vui vẻ với người đó, thi thoảng lại bật cười vì nhớ đến một khoảnh khắc vui vẻ, hạnh phúc.
Rồi thì… lon thứ 10, thứ 15, tôi càng uống, thì người lại càng tỉnh, tôi chẳng thể say, chẳng hiểu vì sao, chỉ biết rằng cứ thế tống hết tất cả mọi thứ vào bụng, những mong dòng chất lỏng ấy sẽ kéo theo nỗi buồn của tôi đi luôn, để tôi chẳng còn phải mong nhớ về một hình bóng đã rời xa tầm tay.
Tích tắc, tích tắc, âm thanh của chiếc đồng hồ đang chậm rãi trên tường, hòa nhịp cùng màn đêm lạnh lẽo càng khiến cho tâm trạng tôi tồi tệ hơn bao giờ hết.
“Không được, ngày mai là ngày trọng đại, không thể để những nỗi buồn này tiếp tục xâm chiếm mình nữa. Phong ơi! Mày phải tỉnh dậy, ngày mai là ngày quan trọng, mày không thể xuất hiện với bộ dạng thế này được, tỉnh lại Phong ơi!”
Tôi như vô thức tự cố gắng thôi thúc bản thân mình dậy, để không tiếp tục chìm đắm trong mộng tưởng không hồi kết, mà còn là để chuẩn bị cho một ngày mai quan trọng hơn, một ngày mà tôi đã chờ đợi từ rất lâu rồi.
“Tít… tít… tít”
Bỗng, tiếng mật khẩu văn phòng được nhập vào vang lên, và một người con gái xuất hiện trong ánh sáng mờ ảo lúc ấy, và dường như, nàng ta, đang hướng về phía tôi:
- Phong! Anh làm sao vậy? Tỉnh lại đi!
- Ơ… Uyển… Uyển My… anh…
Tôi ôm chầm lấy cô ấy vào lòng, hít hà mùi hương thơm đó, rồi hốt hoảng nhận ra, đó không phải là người mà tôi đang nói đến:
- Ơ… không… Quỳnh… Quỳnh sao?
Quỳnh thoáng ngại ngùng, nhìn về phía tôi:
- Em đây! Sao giờ này anh còn ở đây, còn uống bia một mình nữa, công việc dạo này vẫn ổn mà?
- Không… không phải vì công việc đâu… chỉ là…
- Chỉ là anh nhớ người đó quá, nên tìm không thấy, và buồn đúng không?
Tôi cười nhạt, dù lòng muốn chối bỏ nhưng cơ thể chẳng cho phép:
- Ngày mai là đám cưới rồi, và em không muốn anh xuất hiện với cái bộ dạng này đâu nhé!
- Anh… xin lỗi… anh sẽ… cố gắng… tỉnh táo!
- Và có tìm người đó nữa không? – Quỳnh lém lỉnh
- Không… không tìm nữa… Đủ rồi…
Đúng lúc này, thay vì tiếp tục chọc quê tôi, Quỳnh trở lại với nét mặt nghiêm nghị, em lấy trong túi xách ra một tờ giấy đã gấp đôi lại, và đưa vào tay tôi:
- Em xin lỗi, Phong. Nhưng em thật sự xin lỗi vì đã giấu anh chuyện này quá lâu. Hy vọng anh sẽ không giận em…
- Sao… vậy?
- Ngày đó, trước khi đi, cô ấy có để lại cho em bức thư này, nói rằng tuyệt đối không bao giờ được đưa cho anh, chỉ đến khi nào mà anh đã thực sự trưởng thành, thực sự đạt được thành công như anh mong muốn, thì em mới được tiết lộ cho anh biết…
- Cô… cô ấy sao?
Sống mũi tôi đã bắt đầu cay, và tôi đón lấy tờ bức thư từ tay Quỳnh với một nỗi xúc động không sao tả hết:
- Mấy hôm trước, khi anh nói chuyện với ba của chị Mai, thì em biết ngày này cũng sẽ tới. Thực ra em đã định đưa cho anh thư này từ lâu, vì đâu phải đến hôm nay anh mới có được thành công của riêng mình. Chỉ là… em sợ rằng, khi đọc thư, anh sẽ không kìm được xúc động, và em không muốn anh lại phải chìm sâu trong nỗi ám ảnh quá khứ đó… Em không chắc cô ấy có thể trở lại hay không, có lẽ là không. Em đã thử liên lạc với cô ấy nhưng không nhận được câu trả lời. Em chỉ hy vọng, sau khi đọc xong, anh sẽ hiểu được tấm lòng của cô ấy…
- Anh… anh…
- Có một điều mà cũng muốn anh biết… đó là… khoản tiền em nói vay của một anh bạn, thực chất là tiền của cô ấy nhờ em giúp anh… đó…
- Sao… sao chứ?
- Hì… cô ấy thật là giỏi giang và bản lĩnh, cô ấy nhờ em bên cạnh anh và giúp đỡ anh… còn cô ấy chấp nhận mang tiếng là người đã rũ bỏ và nhục mà anh… một người như thế… suốt đời này em cũng không bao giờ được như vậy…
- …
- Em sẽ không làm phiền anh… Em nghĩ anh muốn ở một mình lúc này. Nhưng nhớ sáng mai là ngày quan trọng đấy nhé?
Quỳnh cười thật tươi, nước mắt em cũng đã rơi xuống đôi gò má, nóng hổi. Quỳnh với lấy chiếc áo khoác đắp cho tôi rời nhanh chóng rời đi, để lại một mình tôi trong khoảng không gian vô định với hàng nghìn suy nghĩ chạy dọc khắp não bộ.
Bàn tay run run, tôi chậm rãi mở từng nếp gấp giấy ra, và những dòng chữ quen thuộc dần dần hiện lên trước mắt.
"Gửi Phong – bǎobèi ngốc nghếch và vụng về của mình.
Phong tưởng rằng mình tin sao? Phong tưởng cái tên “Quỳnh” hay sự hèn nhát giả tạo của Phong có thể che mắt được mình sao? Phong quên rằng mình là ai à? Là Uyển My xinh đẹp và thông minh nhất trên đời, hì hì. Mình đã đứng sau bức rèm đó, mình đã nghe thấy từng lời nhục mạ ba ném vào Phong. Mình biết Phong sẽ chọn cách tự bôi nhọ chính mình, chọn cách đóng vai kẻ phản bội chỉ để mình có thể ghét Phong mà quay về làm một đứa con hiếu thảo.
Thật xin lỗi vì mình đã phải dùng vẻ mặt lạnh lùng nhất, dùng những lời lẽ khinh miệt nhất để gọi Phong là “sỏi đá”. Từng chữ mình thốt ra lúc đó như nhát dao cứa ngược vào tim mình vậy, rất đau đớn, và mình không bao giờ muốn làm tổn thương Phong cả. Mình xin lỗi vì đã tàn nhẫn, nhưng mình buộc lòng phải làm thế để Phong có thể rời đi mà không thấy bản thân Phong đang nợ mình nợ điều gì cả.
Chúng ta không thể ở bên nhau lúc này, Phong ạ. Không phải vì mình nghe lời ba, cũng không phải vì mình sợ khó khăn, vất vả khi ở cạnh Phong, mình đã hứa sẽ nuôi Phong mà, nhỉ? Chỉ đơn giản vì khi ấy, máu của chị Mai đang nằm giữa hai ta. Mình cần thời gian để nhìn vào vết sẹo này mà không thấy tội lỗi, và mình nghĩ Phong cũng sẽ như vậy. Mình đi Mỹ không phải để quên Phong, mà để tìm lại bản thân mình sau đống đổ nát này. Mình cũng hiểu rằng nếu hai đứa tiếp tục ở bên nhau, thì ba mình sẽ dùng mọi cách, thậm chí là tàn nhẫn nhất để đánh gục Phong, và mình thì không muốn đối đầu với ba chút nào. Mình không sợ ông ấy, chẳng qua mình không muốn biến ba mình thành một kẻ thất bại lần nữa, vì cuộc đời của ông ấy, đến bây giờ, đã quá thảm hại rồi, phải không?
Đọc xong thư này, hãy nhớ, đừng tìm mình nhé! Hãy sống thật tốt, hãy tiếp tục phát triển và trở thành người đàn ông kiêu hãnh như những gì Phong muốn, và Phong sẽ đạt được. Đừng bao giờ thấy bản thân thấp kém, vì người đàn ông mình chọn và người đàn ông được chị Mai đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ, tuyệt đối không phải là sỏi đá, hay là kẻ tầm thường trước bất cứ ai cả. Mình đã từng nói, một ngày nào đó, Phong sẽ giỏi hơn mình, và mình nghĩ, lúc Phong đọc được những dòng chữ này, thì ngày đó đã đến rồi, phải không? Hì hì, mình sẽ luôn cầu mong Phong được hạnh phúc, dù ở bất cứ đâu. Có lẽ, sau này, nếu có duyên, hai đứa mình sẽ gặp lại, nhưng ở một cương vị khác, Phong nhỉ?
Tạm biệt Phong, tình yêu duy nhất của mình.
Yêu bạn, mãi mãi.
Uyển My bé nhỏ của Phong"
Gấp gọn lá thư lại trong tay, tôi phải dùng hết sức bình sinh để ngăn dòng nước mắt chảy ra từ khóe mi. Và tôi mỉm cười – một nụ cười chua chát nhưng chứa đựng đầy đủ sự chấp nhận và bình yên. Uyển My nói đúng, nếu có duyên, bọn tôi sẽ gặp lại ở một cương vị khác. Và hôm nay, tôi đã sẵn sàng cho cương vị đó. Tôi không còn là một chàng thanh niên yếu đuối, hèn nhát nữa, tôi là Phong – là niềm tự hào của Uyển My, và là niềm kiêu hãnh của Tuyết Mai nữa chứ.
Bức thư này không phải là dấu chấm hết, mà có lẽ nó đúng hơn là một sự giải thoát. Nó tháo bỏ xiềng xích tội lỗi trong lòng tôi suốt 3 năm vừa qua, để “cơn gió” ấy thực sự được tự do bay lên cao, mang theo lời chúc phúc của người con gái tôi yêu nhất trong đời.
“Yêu bạn, mãi mãi”
Vậy cớ sao, giờ này, em lại không ở đây với anh, Uyển My ơi?
…
…
…
Bầu trời đã dần dần chuyển sang màu tím thẫm, những dải đèn fairy light vàng ấm áp được chăng mắc khắp khu vườn ven sông, phản chiếu lấp lánh xuống mặt nước sông Sài Gòn êm đềm. Tiếng nhạc Jazz du dương hòa lẫn với tiếng ly tách va vào nhau lanh canh tạo nên một bản hòa ca của niềm hạnh phúc.
Không gian tiệc cưới đẹp như một giấc mơ cổ tích, ngập tràn hương thơm dịu ngọt của hoa hồng trắng và cẩm tú cầu – loài hoa tượng trưng cho sự chân thành và viên mãn mà Quỳnh yêu thích nhất. Trên sân khấu nhỏ được dựng giữa thảm cỏ xanh mướt, Quỳnh đứng đó, lộng lẫy và tinh khôi trong chiếc váy cưới trễ vai, tay trong tay cùng người đàn ông của đời mình. Gió sông thổi nhẹ làm bay bay những lọn tóc mai vương trên má, khiến Quỳnh trông càng thêm dịu dàng và hạnh phúc. Em cười, nụ cười rạng rỡ xóa tan đi mọi dấu vết của những năm tháng vất vả, lo toan ngày xưa, và nhóc Min, lúc này đang líu ríu bám lấy chân mẹ và người cha mới của con bé.
Đứng lẫn trong đám đông quan khách phía dưới, tôi nâng ly rượu vang đỏ thẫm trên tay, ánh mắt không rời khỏi người bạn tri kỷ của mình. Hôm nay, tôi thật sự vui, thật sự muốn cười thật nhiều. Không phải nụ cười xã giao của kẻ đang đóng vai người hạnh phúc, cũng không phải nụ cười gượng gạo che giấu tâm sự. Đó là một nụ cười rạng rỡ từ tận đáy lòng, nụ cười của một người anh trai nhìn thấy đứa em gái nhỏ của mình cuối cùng đã tìm được bến đỗ bình yên.
Trong khoảnh khắc chồng Quỳnh cúi xuống hôn nhẹ lên trán em và cả khán phòng vỡ òa trong tiếng vỗ tay, tôi bất giác cũng vỗ tay thật lớn, và tôi thấy cô Hằng cũng đang rất xúc động, đuôi mắt cô nheo lại lấp lánh niềm vui. Tôi nhớ lại hình ảnh cô Quỳnh bé con xinh xắn ngày xưa, vẫn lóc chóc chạy theo đuôi tôi trong những buổi đánh nhau chẳng thể quên, nhớ lại hình ảnh cô gái mạnh mẽ, bản lĩnh đã luôn đặt niềm tin vào tôi... và sẽ nhớ luôn khoảnh khắc giờ đây, em đang đứng đó, là nữ hoàng trong chính câu chuyện cổ tích đời mình, tôi thực sự mừng cho em.
Hôm nay là ngày quan trọng bậc nhất trong đời, dĩ nhiên không phải đời tôi, mà là của Quỳnh và Kiệt – một đối tác từ những ngày đầu của bọn tôi, lớn hơn tôi và Quỳnh 1 tuổi, một người đã hướng dẫn và chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm quản lý quý báu cho tôi lẫn Quỳnh. Một người đàn ông điềm đạm và vững chãi – không quá ồn ào, phô trương mà ấm cúng và tinh tế, đúng như tính cách của Quỳnh mong muốn.
Với nụ cười thường trực trên môi, tôi cố gắng luồn lách di chuyển giữa những bàn tiệc với ly rượu vang trên tay, phong thái tự tin và rạng rỡ. Tôi đã không còn là chàng trai u buồn của quá khứ, hôm nay tôi là người anh trai, người đồng nghiệp, và là người bạn tri kỷ đến để chúc phúc cho cô bé hàng xóm của mình năm nào:
- Sếp Phong! Hôm nay uống ít thôi nhé, mai còn đi đơn mệt nghỉ đấy! – giọng thằng nhóc Linh lớp trưởng trêu chọc khi thấy tôi đi tới
- 2 đứa tụi bay thì sao, đến đâu rồi?
- Hehe, chắc sắp anh ơi!
- Sắp khỉ, ai thèm! – Thanh Ngân đánh nhẹ vào vai thằng Linh, cảnh tượng hạnh phúc khiến ai nấy đều ghen tị
Ở một góc khác, thì thằng Đức, cái thằng háo sức mà hễ gặp ai xinh là y như rằng đòi tán, cái thằng cách đấy ít lâu vẫn còn ôm mối tình đơn phương với Quỳnh, giờ đây đang khoác vai chú rể của Quỳnh, mặt đỏ gay vì men rượu nhưng giọng nói lại chân thành lạ lùng:
- Ông anh nhớ nhé! Tôi nhường Quỳnh cho ông đấy. Quỳnh là cô gái kiên cường nhất tôi từng biết. Ông mà làm Quỳnh khóc, cả cái hội này, toàn dân võ nghệ đầy mình, đứng đầu là thằng Phong kia kìa, sẽ không tha cho ông đâu, ông biết chưa?
Kiệt cười hiền, vỗ vai Đức cam kết chắc nịch, khiến cả bàn tiệc cười ồ lên vui vẻ.
“Hạnh phúc nhé, cô bạn nhỏ đáng yêu của anh. Em xứng đáng với tất cả những điều tuyệt vời nhất trên thế gian này”
Tôi đứng lặng im thì thầm vào ly rượu, rồi ngửa cổ uống cạn. Vị rượu chát ngọt thấm vào cổ họng, nhưng trong lòng tôi lại thấy ngọt ngào lạ lùng. Tôi vui, thực sự rất vui. Bởi vì tôi biết, từ nay về sau, bên cạnh Quỳnh đã có một bờ vai vững chãi khác gánh vác, để “cơn gió” như tôi có thể yên tâm bay đi tìm bầu trời của riêng mình:
- Phong! Sao đứng đây một mình vậy?
Quỳnh bước tới trong bộ váy mới, bộ này hình như là dùng để đi mời rượu các bàn tiệc cho đỡ vướng víu, dường như ngay khi vừa thay đồ, Quỳnh đã chạy tới tìm tôi.
Tôi dáo dác nhìn xung quanh, và bắt gặp được ánh mắt của Kiệt, người chồng của Quỳnh ngay lúc này. Và rồi, tôi khẽ gật đầu, ý chừng muốn mượn cô dâu của anh ta vài phút, và dĩ nhiên là Kiệt vui vẻ đồng ý, trở lại với những màn chuốc rượu không ngừng nghỉ từ đám bạn nghịch ngợm của tôi:
- Quỳnh nè!
- Dạ?
- Hôm nay, Quỳnh xinh lắm!
- Hì, em nhận đó nhé!
Tôi nắm lấy tay Quỳnh, dĩ nhiên chỉ là cái nắm tay của người anh với cô em gái nhỏ mà thôi:
- Phải sống thật hạnh phúc, biết chưa?
- Dạ, em biết…
Ánh mắt Quỳnh hoe đỏ, em nhìn tôi đầy xúc động:
- Anh không muốn nói gở, nhưng Kiệt dám làm gì em, phải nói cho anh biết, nhé?
- Hì hì, em nhớ rồi… Anh nói cứ như sắp đi xa vậy…
Tôi thở ra thật mạnh, nhìn cô bạn nhỏ ngày nào giờ đã thực sự trưởng thành:
- Ngày mai, anh sẽ đi đâu đó, xa chỗ này, anh cũng không biết là phải đi đâu nữa, chỉ là muốn tự do một chút. Công việc, Quỳnh xử lý giúp anh, có gì thì nhắn cho anh hen?
- Nhưng mà… anh đi đâu, mọi người thì sao? – Quỳnh nhăn mặt khó hiểu
- Anh cũng không rõ, thật. Anh sẽ đi lung tung, anh muốn thử xem thế giới ngoài kia ra sao, rồi anh sẽ về kể cho Quỳnh nghe, chịu không?
- Nếu anh đã quyết, thì Quỳnh sẽ luôn ủng hộ anh… Em sẽ mãi mãi là cô hàng xóm bé nhỏ của anh, đúng không?
Quỳnh nói, nước mắt em đã rơi thật nhiều:
- Ừ, mãi mãi là thế. Đừng có khóc nữa, anh khóc theo bây giờ!
- Anh đi cũng được, nhưng anh phải làm cho em chuyện này…
- Chuyện gì, anh sẽ làm.
- Lên hát một bài cho em nghe, bài gì đó vui tươi nhé, đừng hát bài buồn.
- Ơ… hát à? Cái này…
- Vậy thì em không cho anh đi – Quỳnh bĩu môi
- À thôi được rồi, để chờ… anh… chuẩn bị đã…
- Hì, nhớ nhé, lên ngay đi, em sẽ ngồi dưới nghe…
Buổi tiệc cưới lãng mạn đã dần về tối, không khí tại khu vườn trở nên lắng đọng và lãng mạn hơn bao giờ hết dưới ánh đèn vàng ấm áp. Sau vài ly rượu mừng, Quỳnh hích nhẹ vào vai tôi, dúi chiếc micro vào tay tôi với một cái nháy mắt tinh nghịch:
- Đến lượt anh đó!
Tôi khẽ cười trừ, vẫn giữ ý định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của Quỳnh và sự cổ vũ nhiệt tình của đám bạn Đức, Linh, Ngân, Ái Quyên, tôi đành miễn cưỡng gật đầu bước lên sân khấu. Tôi ra hiệu cho ban nhạc, hít một hơi thật sâu.
Giai điệu quen thuộc của bài hát “Qing Fei De Yi” (Tình Yêu Bất Đắc Dĩ) vang lên, nhẹ nhàng và da diết như tiếng lòng của những kẻ đang yêu:
- Đây là một bài hát kỷ niệm với tôi, một bài hát mà người đó đã dạy tôi hát, dù rằng tôi hát không được hay, và tôi cũng chẳng biết tiếng Trung, chỉ là đã cố gắng học thuộc thật kỹ. Hy vọng mọi người sẽ không phải bịt tai trước màn trình diễn bất đắc dĩ này. Xin gửi mọi người bài hát “Tình yêu bất đắc dĩ”, đây là bản OST của bộ phim Vườn Sao Băng năm 2001.
Tôi không nói điêu ngoa, đây chính xác là bài hát mà Uyển My đã dạy tôi hát vào những ngày mưa trú dưới hiên trạm xe buýt năm nào, cũng chính là bài nhạc chuông của tôi trong suốt quãng thời gian đáng nhớ ấy. Ngày trước, tôi phát âm trật lên trật xuống, khiến Uyển My cười ngặt nghẽo. Nhưng suốt ba năm qua, trong những đêm dài cô đơn hay những lúc vùi đầu vào công việc, tôi chẳng biết từ bao giờ đã âm thầm học thuộc lòng từng phiên âm, tra cứu từng ý nghĩa. Tôi muốn hiểu được điều mà Uyển My muốn nói với tôi ngày đó, chỉ tiếc, đến tận bây giờ, tôi mới thực sự cảm thấu được. Ngay khi nhạc dạo vừa vang lên, tôi đã nhắm mắt lại, để mặc cho cảm xúc dẫn lối. Giọng hát của tôi cứ thế từ từ vang lên, trầm ấm và nồng nàn, từng câu chữ tiếng tròn trịa và thấm đẫm nỗi nhớ thương, cứ như thể tôi đã học tiếng Trung rất rất lâu vậy:
“Nányǐ wàngjì chū cì jiàn nǐ (Khó lòng quên được lần đầu gặp em), Yī shuāng mí rén de yǎn jīng (Đôi mắt ấy mới mê hoặc làm sao), Zài wǒ nǎo hǎi lǐ, nǐ de shēn yǐng, huī zhī bù qù... (Trong tâm trí anh, hình bóng em cứ mãi vương vấn không rời...)”
Cả hôn trường im phăng phắc, ai nấy đều bị cuốn vào sự chân thành đến đau lòng trong giọng hát của tôi, chắc là vậy, vì tôi thấy mọi người đều tập trung quá đỗi. Tôi hát một cách say sưa, cứ như thể đang kể lại câu chuyện của chính mình, hát để gửi đến người con gái đang ở một phương trời xa xôi nào đó, hy vọng nàng sẽ nghe được tiếng lòng tôi.
Nhưng khi vừa đến đoạn điệp khúc cao trào:
“Zhǐ pà wǒ zìjǐ huì ài shàng nǐ...(Chỉ sợ rằng anh sẽ yêu em mất rồi...)”
Bỗng nhiên, một giọng hát nữ trong trẻo, cao vút như tiếng chuông bạc vang lên, hòa quyện hoàn hảo vào câu hát của tôi lúc bấy giờ, nhưng với sự ngọt ngào và luyến láy điêu luyện hơn gấp bội.
Tôi giật mình mở mắt, và bất giác nhìn quanh. Không phải Quỳnh, Quỳnh đang ngồi dưới kia. Không phải Ái Quyên, em ấy vẫn đang chụp ảnh cơ mà, rồi thì cũng chẳng phải nhỏ Ngân, hai đứa đang nắm tay rất thắm thiết không phải sao? Vậy thì… ai đang hát cùng tôi?
Từ phía cuối con đường trải đầy hoa hồng trắng, nơi tiến vào sân khấu, một bóng dáng quen thuộc bước ra. Không phải là ảo ảnh, cũng không phải là giấc mơ.
Chính là người đó, người con gái mà tôi đã chờ đợi suốt bao năm qua.
Nàng mặc một chiếc váy sang trọng màu trắng pha chút vàng hồng trễ vai, mái tóc uốn xoăn nhẹ bồng bềnh tựa như mây, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng toát lên vẻ đẹp thanh thoát, đôi gò má ửng hồng rạng ngời như một nàng tiên vừa giáng trần. Nàng tay cầm micro, vừa bước đi uyển chuyển về phía sân khấu, vừa cất cao giọng hát đối đáp lại lời của tôi, ánh mắt lấp lánh ý cười nhìn thẳng vào người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới.
“Pà wǒ zì jǐ huì ài shàng nǐ (Sợ rằng chính em sẽ yêu anh mất thôi)
Bù gǎn ràng nǐ kào dé tài jìn (Nên chẳng dám để anh lại quá gần bên mình)
Pà wǒ méi shén me néng gòu gěi nǐ (Sợ rằng em chẳng có gì đủ tốt để trao gửi cho anh)
Ài nǐ yě xū yào hěn dà de yǒng qì (Bởi để yêu anh, em cần một dũng khí rất lớn)”
Và thế là, tôi chết đứng. Cả người tê liệt, micro trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Tôi cứ đứng trân trân giữa sân khấu, nhìn người con gái mình ngày đêm mong nhớ đang tiến lại gần, từng bước chân của nàng như dẫm lên nhịp tim đang đập loạn xạ của tôi.
Người con gái đó nhẹ nhàng bước lên bục, đứng đối diện với tôi. Nàng vẫn xinh đẹp như thế, vẫn kiêu sa như thế, nhưng trong ánh mắt không còn sự lạnh lùng của ngày chia ly, mà chỉ còn ngập tràn tình yêu thương và niềm mong nhớ. Thay cho tôi, nàng đã hoàn thành nốt phần dở dang còn lại, một cách hoàn hảo và chẳng thể chê bai gì nữa.
“Zhǐ pà wǒ zì jǐ huì ài shàng nǐ (Chỉ sợ chính em sẽ yêu anh sâu đậm)
Yě xǔ yǒu tiān huì qíng bù zì jīn (Có lẽ một ngày nào đó em sẽ chẳng thể kìm lòng được nữa)
Xiǎng niàn zhǐ ràng nǐ kǔ le zì jǐ (Nỗi nhớ nhung này chỉ làm cho anh thêm muộn phiền)
Ài shàng nǐ shì wǒ qíng fēi dé yǐ (Yêu anh là điều mà em chẳng thể nào cưỡng lại được)”
Khi nốt nhạc cuối cùng của “Tình Yêu Bất Đắc Dĩ” vang lên, ngân nga rồi tan biến vào không trung, tôi cảm thấy thời gian như ngưng đọng lại ngay khoảnh khắc ấy.
Tôi dám chắc rằng mình đã đứng chết trân, tay vẫn cầm micro nhưng cả người như tê liệt đi vì một luồng điện hạnh phúc chạy dọc sống lưng. Trước mặt tôi không còn là đám đông quan khách, không còn là ánh đèn sân khấu chói lòa, mà chỉ còn duy nhất nụ cười tít mắt đầy tinh nghịch của Uyển My. Nàng đứng đó, gần ngay trước mắt, rạng rỡ và thực tế đến mức tôi sợ nếu chớp mắt, ảo ảnh tuyệt đẹp này sẽ tan biến như bọt xà phòng.
Bên dưới sân khấu, tiếng vỗ tay rào rào như sấm dậy, hòa lẫn với tiếng hò reo phấn khích của đám bạn và mọi người tham dự buổi tiệc cưới.
“Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!” – Tiếng thằng Đức gào lên khản đặc, kéo theo cả một làn sóng hô hào từ mọi người.
Đúng lúc đó, như một sự sắp đặt hoàn hảo của định mệnh, dàn pháo giấy bố trí quanh khu vườn đồng loạt phát nổ.
BÙM! BÙM! BÙM!
Hàng vạn mảnh giấy kim tuyến vàng, bạc và những cánh hoa hồng đỏ thắm bắn tung lên trời cao, lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp, rồi từ từ rơi xuống như một cơn mưa sao băng rực rỡ bao phủ lấy hai chúng tôi.
Khung cảnh lúc ấy đẹp đến nghẹt thở. Giữa cơn mưa sắc màu ấy, Uyển My nhìn tôi, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh đèn và cả hình bóng ngốc nghếch của tôi trong đó. Không gian lãng mạn đến cực độ, tựa như cả thế giới này chỉ còn lại hai kẻ si tình vừa tìm thấy nhau sau một vòng trốn tìm mệt nhoài.
Tôi không nói nên lời, lồng ngực phập phồng vì xúc động. Cảm giác trống rỗng, cô độc suốt ba năm qua đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự lấp đầy ngọt ngào đến tận tâm can. Viên sỏi khô cằn trong tôi, giây phút này đây, đã thực sự nở hoa.
Uyển My nghiêng đầu nhìn tôi, với một nụ cười tươi tắn hơn tất thảy những loài hoa đẹp nhất trên đời. Cùng khóe mắt ngấn lệ, nàng đứng sát trước mặt, nắm lấy tay, nhón chân lên và áp sát mặt vào tai tôi, thủ thỉ những câu từ diễm lệ nhất trần gian:
- Hì, chào bạn, mình đã về đây!
END.
Đề xuất Tiên Hiệp: Long Phù (Dịch)
[Pháo Hôi]
lại có người mất à, đúng không?
[Luyện Khí]
Mé cha phong dắt độc giả như dắt chó 😂😂
[Luyện Khí]
Phải thế chứ =)) cảm ơn anh tác giả đã cho em ăn tết ngon :3 tiếc là không đc hóng thêm phần cầu hôn hay đám cưới gì đấy của đôi chính nữa thì nó lại tuyệt vời vãi chưởng =)))) mạch truyện đa phần là xa nhau rồi bão tố không thôi, cảnh hạnh phúc bình yên tìm đỏ cả mắt. Chính truyện đã kết thúc, hy vọng sẽ còn được gặp lại anh, cả Phong hay Uyển My cùng các nhân vật ở những chương ngoại truyện trong tương lai hehe. Được thì thêm cho em ít tin tức con bé Nhi nhé, con bé đấy đặc biệt gu em =)))))
[Pháo Hôi]
Viết không có tâm
[Pháo Hôi]
Chịu cái kết
[Luyện Khí]
Mé nửa đêm phải tìm lại những đoạn vui vẻ để chữa lành chứ ám ảnh kết truyện quá =))) mà tính em thì đc cái xem phim hay đọc truyện đều nhập tâm với nv lắm 🤣 chắc sống tình cảm nó thế kk, cứ kết đau buồn thế này là phải mất một khoảng tgian mới thoát truyện 😞 Không còn cú twist nào nữa thật saoooo
[Luyện Khí]
Kết mở à chán thế nhỉ 😞
[Luyện Khí]
Mới lướt sơ qua có vẻ những chương cuối kinh hoàng quá, trái tim đang thất tình thế này thật sự không dám đọc, sợ chịu không nổi :D còn cô bé Ngữ Yên đáng yêu của em thì sao đây anh thớt ơi :(
[Luyện Khí]
Trả lờiVậy câu trả lời cho ngoại truyện thứ 2, cô gái đó rốt cuộc là ai
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: cứ tưởng ổng viết tới người vk hiện tại ai dè viết kết mở đến nản 😞
[Luyện Khí]
Trả lời@Tony Tèo: nếu kết mở vầy, lẽ ra không nên xuất hiện ngoại truyện kia, em đọc đến đây cũng bức bối quá bác ạ =)) hoặc sau này thêm ngoại truyện gì đó để kết nối với ngoại truyện kia cũng đc, chứ tới đây thấy vẫn chưa đủ
[Luyện Khí]
Trả lời@Hades: giờ chỉ mong ổng viết p2 thôi nếu ổng muốn 😂 chứ quả kết mở như này dễ mất ngủ vì tò mò quá
[Luyện Khí]
Trả lờiCòn không thì vô đây trả lời mẹ nhỏ Ngữ Yên là ai cho em ăn tết ngon cái =)))) chứ chuẩn bị tinh thần HE ăn tết rồi mà vầy, sững sờ với cái kết của Tuyết Mai luôn :(
[Pháo Hôi]
Hoàn thành nhiệm vụ sau hơn 2 năm! Giờ là lúc trả lại tự do cho con bàn phím của mình. Chúc mừng năm mới cả nhà, chúc các bạn sẽ có một kỳ nghỉ Tết thật đầm ấm. Còn mình thì đi tu luyện thêm vài bộ nữa đây. Cảm ơn mọi người đã gắn bó với mình từ những ngày đầu đến tận giờ này. Ước mơ của mình là trở thành nhà văn, nhưng xem chừng hiện tại mình vẫn chưa đủ khả năng, nên chắc mọi người sẽ còn gặp lại mình trong tương lai. Hy vọng ngày đó sẽ sớm thôi... P/s: Một vài bạn nhắn tin hỏi mình sao không để tài khoản để mọi người góp chút cafe. Thật lòng mình rất cảm ơn mọi người vì đã yêu mến những con chữ của mình. Nhưng như mình đã chia sẻ, ước mơ từ nhỏ của mình là trở thành nhà văn, dù rằng vẫn chưa đạt được, nhưng mình sẽ cố gắng, và hy vọng một ngày nào đó không xa, mọi người có thể dùng số tiền đó mua sách của mình, hehe, tạm biệt
[Trúc Cơ]
Quả này kết cưới mai rất cao.