Chương 151

Chương 151

Nếu có ai hỏi, khoảng thời gian tăm tối và khó khăn nhất trong cuộc đời tôi là lúc nào, có lẽ tôi sẽ nói là bây giờ, ngay lúc này, nơi tôi vẫn chẳng thể ngừng nhung nhớ về những ngày tháng xưa cũ, về những người thân yêu nay đã rời bỏ tôi mà đi tìm sự tự do của riêng họ. Nhưng nếu lại được hỏi, rằng quãng thời gian nào là hạnh phúc và đáng quý nhất, tôi cũng xin đáp lại rằng, cũng chính là hiện tại, nơi tôi đang ngày một trưởng thành hơn, cố gắng hết sức vì một mục tiêu rõ ràng mà từ trước tới nay tôi chưa từng nhận ra. Một quãng thời gian mà tôi gần như đã thấu hiểu được rất nhiều về cuộc đời, về chính bản thân mình, hay phần nào đó là về cách mà xã hội hay cuộc sống này vận hành. Tới nay cũng đã gần tròn 1 năm kể từ ngày đại dịch COVID-19 xuất hiện và hoành hành khắp thế giới. Một đại dịch khủng khiếp lan tỏa mạnh mẽ khiến cả nhân loại điêu đứng, không chỉ trên phương diện sức khỏe, mà còn ở khía cạnh kinh tế. Còn nhớ những ngày đầu năm 2020, Sài Gòn không đón chào thập kỷ mới bằng sự huyên náo thường thấy, mà bằng một sự im lặng rợn người khi cơn bão COVID-19 ập đến. Cả thành phố như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đường phố vắng tanh, những dải dây cách ly chăng ngang và những tấm biển “cho thuê mặt bằng”, “bán nhà” mọc lên như nấm sau mưa. Ngành thiết kế và xây dựng – nơi tôi đang dốc sức cống hiến để tích lũy kinh nghiệm – cũng hứng chịu những đòn mạnh giáng xuống vô cùng tàn khốc. Dù đã cố hết sức để xoay sở, gần như mọi doanh nghiệp đều đứng trước nguy cơ phá sản do không thể nào đối mặt nổi với sự suy giảm khủng khiếp của nền kinh tế, và công ty tôi cũng chẳng ngoại lệ. Các lãnh đạo gần như đã dùng toàn bộ nguồn lực, khả năng để duy trì cũng như đảm bảo công ăn việc làm cho các cán bộ, công nhân viên, thế nhưng, khi đại dịch trở lại hồi đầu năm nay, 2021, thì mọi thứ, đã vượt ngoài tầm kiểm soát. Các dự án đang thi công của công ty bị đình trệ vô thời hạn, chủ đầu tư rút vốn, khách hàng hủy hợp đồng hàng loạt vì cạn kiệt dòng tiền để ưu tiên cho nhu cầu thiết yếu.

Công ty nơi tôi đang làm việc, vốn là một đơn vị có tiếng tăm, bỗng chốc rơi vào cảnh lay lắt như ngọn đèn trước gió. Những cuộc họp khẩn cấp thay thế cho tiếng cười đùa, thông báo cắt giảm lương 30%, rồi 50% cứ thế dồn dập gửi về email, không khí văn phòng lúc nào cũng u ám và căng thẳng. Dù đã liên tục động viên nhau cố gắng, thế nhưng cả tôi và các đồng nghiệp dường như chỉ đang cố gắng bám trụ, làm việc online thâu đêm để cứu vãn từng hợp đồng nhỏ lẻ, nhưng sức người có hạn trước cơn đại hồng thủy của thời đại. Đến đầu tháng 3 vừa rồi, sau hơn một năm gồng mình chống đỡ nhưng nguồn lực đã cạn kiệt hoàn toàn, chủ tịch và giám đốc công ty đành nghẹn ngào tuyên bố giải thể, và tôi lại bước vào một giai đoạn mới, khó khăn và thử thách hơn hàng trăm lần.

Hôm nay, đã 1 tuần kể từ khi lệnh cách ly toàn xã hội được ban hành vào đầu tháng 4, và tôi vẫn đang nằm yên trong phòng, ngước mắt lên trên nhà, và mông lung suy nghĩ về những kế hoạch đã tan tành mây khói.

Với tư cách là một người tốt nghiệp với vai trò Graphic Designer, tôi cố gắng mày mò khắp các ngóc ngách của mạng xã hội, chỉ hy vọng sẽ tìm được một lĩnh vực nào đó giúp tôi tận dụng khả năng và kiếm được ra tiền. Thực sự mà nói, ở thời điểm này, việc sinh tồn còn là khó khăn chứ nói gì đến khởi nghiệp. Nhưng tôi nhớ mang máng, mình đã từng đọc ở đâu đó rằng, luôn luôn tồn tại 2 mặt của một vấn đề, và đứng trước “nguy cơ” lớn, dĩ nhiên con đường cũng đã được chia làm 2. Chính bản thân từ “nguy cơ” cũng đã tồn tại 2 trạng thái, là “nguy hiểm” và “cơ hội”. Thật vậy, khi mà người ta còn đang suy sụp, đang tự than thân trách phận, thì tôi phải làm khác đi, phải có suy nghĩ đột phá hơn, thế thì mới làm được nên chuyện. Cái khó ló cái khôn, tôi tình cờ nhớ lại một buổi trò chuyện với hội đồng nghiệp cũ ở công ty cách đây khoảng 2 tuần, nơi mà mỗi đứa đang cố gắng chia sẻ định hướng sau khi công ty phá sản:

-          Phong thì sao, mày tính làm gì?

-          Tao á? Chẳng biết nữa, tầm này dịch dã vậy thì làm ăn gì được đâu, hàng quán đóng cửa sạch rồi… Còn mày, Lâm?

-          Tao nghe ông anh quen biết chỉ tập bán hàng trên sàn thương mại điện tử, cũng đang nghiên cứu, mà có vẻ cũng không ăn thua cho lắm…

-          Sao vậy?

-          Ông ấy bảo tao làm thủ công thì tốt nhất, nhưng mà đang đại dịch không chuyển hàng qua bên Mỹ được, thành ra phải bỏ tiền thuê xưởng ở bên đó làm, đặt tại kho bên đó luôn mới có cơ hội, mà vốn thì cao quá…

-          Khoảng bao nhiêu?

-          Tao không rõ, chắc tầm vài chục ngàn…

-          Ngàn gì? Ngàn đô á?

-          Chứ không lẽ ngàn đồng? Thằng điên… Thôi dô đi, anh em!

-          Dô!!!

Một tiếng nhạc lóe lên trong đầu tôi lúc bấy giờ. Phải rồi! Tại sao không? Tại sao mình không thử bán hàng trên sàn thương mại điện tử, Amazon, Ebay… Nhớ ngày xưa, tôi cũng hay để dành tiền rồi lên đó đặt mua mấy món đồ chơi đắt đỏ, thế mà giờ không nhớ ra. Nghĩ là làm, suốt ngày hôm đó, tôi nhớ mình đã bỏ luôn cả bữa trưa lẫn bữa tối mà ngồi lướt mạng, nghiên cứu cũng như tìm hiểu cách thức vận hành, sản xuất và bán hàng trên Amazon, vì đó là những nguồn thông tin có thể tìm kiếm được, còn bên Ebay thì xem chừng thông tin còn khá hạn chế. Tôi biết được rằng, việc bán hàng trên Amazon còn có thể thay đổi linh hoạt theo mùa, vì thị trường bên đó khá rộng, sở thích của người mua cũng thay đổi theo các dịp lễ hội, ngày nghỉ, hay những thứ đang hot trend, như bài nhạc, ca sĩ, rapper, vân vân, mây mây… Nói tóm lại, nếu bắt kịp với thị hiếu của người mua, nói không chừng tôi có thể khởi nghiệp thành công bằng phương pháp này.

Nói là làm, suốt vài ngày tiếp theo, tôi cẩn thận mày mò, tìm hiểu để có trong tay vài tài khoản bán hàng trên Amazon, và ngay lập tức đăng tải những sản phẩm đầu tiên của mình lên đó. Đầu tiên, tôi chọn bán áo thun, áo khoác, áo hoodie trước. Vì số lượng vốn hạn chế, nên tôi chọn cách lựa chọn nhà in tại Mỹ, sau khi in họ sẽ chủ động ship hàng luôn cho khách, thay vì phải thông qua Amazon. Nhưng cũng chính vì lẽ đó, trong 10 đơn hàng đầu tiên bán ra, thì đã có đến 3 đơn của tôi bị than phiền là ship quá trễ, và 2 đơn trong đó bị khách hàng trả lại sau vài ngày. Lợi nhuận của kiểu bán này cũng bị sàn thu về quá nửa, các khoản phí, rồi tiền quảng cáo, rất nhiều, thành ra, cũng không được bao nhiêu. Tuy thế, thua keo này, tôi lại bày keo khác, khi không thành công với cách làm truyền thống, tôi chuyển sang học hỏi phương án sản xuất sẵn, rồi đặt tại kho của Amazon như cách thằng Lâm đồng nghiệp cũ tiết lộ, chỉ đúng là phần phí để tồn kho sản phẩm quá cao. Nếu như tôi dự đoán và lựa chọn độ chín của thị trường chính xác, thì đợt đi hàng này sẽ tiêu tốn của tôi khoảng 30 nghìn mỹ kim, tương đương với khoảng 700 triệu đồng lúc ấy. Một con số khổng lồ và gần như không có cách nào mà tôi có thể kiếm ra được số tiền như vậy ngay lúc này. Dĩ nhiên tôi có thể thuyết phục ba mẹ đầu tư cho tôi, vì nếu chuyến đi buôn này thành công, tôi sẽ đổi đời ngay lập tức, lợi nhuận thu về sẽ không thể đong đếm, gấp 3, gấp 5, thậm chí hơn nữa. Thế nhưng, tôi là kiểu người như vậy, tôi sẽ không nói gì với người thân của mình trước khi tôi làm xong chuyện đó, đồng nghĩa với việc trước khi tiền nằm trong túi, ba mẹ tôi sẽ chẳng biết tôi đang làm cái quái quỷ gì suốt mấy ngày qua cả.

Cơ mà nói thì nói vậy, chứ với số tiền quá đỗi khủng khiếp đó, tôi không tài thành nào đào đầu ra được, và việc cắt nhỏ khoản đầu tư đó cũng sẽ làm lợi nhuận thụt giảm đáng kể vì các khoản phí, khi đó coi như công cốc. Tích tiểu thành đại, tạm thời tôi gác bỏ lại kế hoạch chơi lớn của mình để tập trung vào phương án thuần túy như vẫn đang làm với hy vọng, 10 đơn ăn 7 đơn cũng đã là thành công. Tuy thế, mọi chuyện lại chẳng đơn giản như tôi nghĩ, và khó khăn ập đến nhanh hơn tôi tưởng. Duy trì dòng tiền trong câu chuyện này đã trở thành cơn ác mộng. Để bán được hàng nhanh hơn và nhiều hơn, tôi buộc phải triển khai chạy quảng cáo (ads). Tiền quảng cáo cứ “đốt” từng giờ, nhưng tiền từ Amazon thì phải mất cả tháng mới về đến tài khoản ngân hàng, thành ra không khác nào đang ngồi trên đống lửa. Dân MMO bọn tôi vẫn đùa vui với nhau rằng, bán hàng trên Amazon thì cái thứ duy nhất mà mình chắc chắn nhìn thấy được, thì chỉ là cục tiền của Jeff Bezos hiển thị trên tài khoản của mình mà thôi. Thật vậy, vì chính sách bản quyền của các thương hiệu cũng như các nghệ sĩ, các tài khoản bán hàng của tôi từ 20, giảm dần xuống 10, xuống 5 vì liên tục bị Amazon “xử trảm” do vi phạm chính sách. Tiền trong tài khoản thì dĩ nhiên là về túi, túi của Jeff, còn tôi thì tay trắng. Rốt cuộc, sau gần 4 tháng duy trì, tái đầu tư, vốn liếng trong tay tôi gần như mất sạch:

-          Mày ngu quá Phong ơi! Bán kiểu đó thì chỉ tốt cúng tiền cho tụi nó thôi! Chơi kiểu vậy thì bao giờ mới giàu?

-          Chịu thôi, tao không đủ tiền làm trò kia…

Tôi nốc cạn ly bia, chua chát chia sẻ:

-          Tao nói rồi, bây giờ là vào giai đoạn cuối năm, cao điểm mua sắm bên đó, mày chơi lớn quả này đi, được là lên hương luôn!

-          Nói thì hay lắm, đưa tiền đây tao làm cho!

-          Hê hê, tao cũng phải tích góp tự làm chứ mày!

-          Thế nói làm khỉ gì, dô đi!!!

-          Thì dô!!!

Tôi lại ngửa cổ nốc cạn ly bia đắng ngắt. Dĩ nhiên là tôi biết chứ. Tôi biết mình đang ngồi trên đống vàng nhưng trong túi không có xẻng để đào. Cái tôi thiếu ngay bây giờ không phải là khả năng, mà là “ngân lượng” – là tiền vốn. Nhìn vào số dư tài khoản chỉ còn hòm hòm để xoay tua mua thêm tài khoản bán hàng, tôi thực sự cảm thấy bất lực tột cùng.

Lẽ ra tôi sẽ không nói quá dông dài về giai đoạn này, nhưng thành thật mà nói, đây là giai đoạn quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, cho đến thời điểm này, vì nó chính là bàn đạp để tôi đạt được những thành tựu như ngày hôm nay.

Đêm hôm đó, tôi nhớ là mình đã không về nhà ngủ, mà lại lọ mọ chạy sang thăm Quỳnh. Cũng may là dạo gần đây dịch bệnh đã được cơ bản khống chế, các thể loại vaccine cũng đã có mặt và trấn an người dân khắp cả nước. Thật may mắn là trong số hàng chục nghìn người đã không qua khỏi, những người thân, bạn bè của tôi vẫn bình an vô sự, đó quả thực là niềm an ủi rất lớn với tôi, vì tôi không chắc mình có thể chịu đựng thêm sự mất mát nào nữa.

Nhân tiện kể về Quỳnh, thì nói đơn giản, Quỳnh hiện tại cũng vẫn làm việc tại nhà, dù sao thì công ty của Quỳnh cũng là công ty lớn, đầu ngành, họ đâu dễ gì phá sản. Cơ mà bên cạnh đó, Quỳnh cũng giúp tôi quản lý nguồn hàng, triển khai đơn đặt hàng cho khách, vì nói gì thì nói, một mình tôi chẳng thể nào mọc cánh để bao thầu hết hàng chục đơn hàng mỗi ngày cả. Vì thấy hơi men bốc ra trên người tôi một cách nồng nặc, nên thay vì tiếp tục rủ tôi chén tạc chén thù, Quỳnh cẩn thận vào bếp và nấu cho tôi một tô mì tôm bò thơm điếc mũi để cho ấm người, dù có vẻ nó không giúp gì cho việc giải rượu cả:

-          Anh sao vậy? Tối ngày cứ nhậu với nhẹt, hư người! – Quỳnh nhăn nhó nhìn tôi trách móc

-          Hờ… em thấy rồi còn hỏi, dạo này đơn lẹt đẹt, tài khoản thì chết như ngả rạ, không buồn mới là lạ…

-          Thì từ từ… mình xây lại, mấy ngày đầu cũng thế còn gì?

-          Em… không hiểu đâu… giờ lại tua ngược về lúc xuất phát thì… coi như thất bại rồi…

-          Chẳng có gì gọi là thất bại hết, cố gắng là được, em sẽ giúp anh mà!

-          Cũng chẳng ăn thua đâu… được vài bữa lại cúng tiền cho anh Jeff trọc thôi… hic hic…

Quỳnh nhíu mày, chống cằm nhìn tôi một cách bất lực:

-          Vậy thôi, mệt quá thì nghỉ, em… nuôi!

-          Hờ hờ, thế thì còn hơn cả thất bại, anh mà phải để con gái nuôi á? Không không… không được…

-          Chết đến nơi còn sĩ diện, xí!

-          Đó là danh dự, Quỳnh nhé, hê hê, chết cũng phải bảo toàn danh dự, người ta… dạy anh thế…

-          Người nào?

-          Anh quên rồi…

Dĩ nhiên, tôi vẫn nhớ như in, cái khoảnh khắc mà cả người đó lẫn ba của người đó thay nhau nhục mạ tôi một cách không thương tiếc, cũng như không thể quên được cái lúc mà người cha đó nói với tôi “thật nhục nhã khi đứng sau phụ nữ”. Tôi biết, và tôi sẽ luôn luôn khắc cốt ghi tâm, không phải là để trả thù, mà là để hứa với bản thân rằng, tôi sẽ làm được những điều to lớn, bằng chính sức lực của chính mình, không nhờ vả ai khác:

-          Em nghe anh Lâm bạn anh bảo, anh ấy sắp chuyển sang đưa hàng vào kho Amazon luôn, anh có tính vậy không?

-          À, cái đó gọi là FBA, anh đã tìm hiểu lâu rồi, mỗi tội… không đủ vốn làm…

-          Nhiều không anh? – Quỳnh cắn móng tay, ra vẻ ái ngại

-          Cũng… nhiều, giờ vào cuối năm, cao điểm bên đó rồi, ít quá thì không đủ chốt lời, nên tối thiểu là phải được mức đó thì mới bõ công mình làm…

-          Khoảng… bao nhiêu?

-          Theo anh tính… chắc tầm… 30 nghìn…

-          Nghìn… đô á? – Quỳnh tròn mắt

-          Ừ… chứ chẳng lẽ… nghìn đồng? – Tôi lặp lại câu nói của thằng Lâm hôm nào

-          Nhiều… nhiều quá… khó thật…

-          Haizzz…

Trong lúc Quỳnh bận bịu suy tư, tôi lại tiếp tục thưởng thức nốt tô mì nóng hỏi ngon lành. Chẳng hiểu sao, nếu là trước đây, khi đứng trước khó khăn cỡ này, tôi gần như sẽ rơi vào trạng thái hoang mang, lo lắng. Cơ mà hiện tại, ngoài sự phấn khích ra, tôi tuyệt nhiên chẳng cảm thấy hồi hộp hay sợ hãi tẹo nào, dù ngay lúc này, tôi cũng chưa tìm được cách giải quyết vấn đề, thế nhưng, niềm hân hoan đang chảy trong người là một thứ khiến bản thân tôi cực kỳ khó định nghĩa. Phải chăng, tôi đã trưởng thành hơn, và đã tự tin hơn về bản lĩnh của chính mình:

-          Ừm… em có vài người bạn, để em hỏi thử xem có ai… giúp được không…

-          Vay tiền à? Thôi đi! Anh không thích vay mượn cho lắm, để từ từ xem xoay sở nổi không, có ít làm ít vậy.

-          Em cũng chưa biết, có thể nếu là em mượn, họ sẽ không tính lãi…

-          Thật à? Mượn không tính lãi? Bộ người yêu em hay sao?

-          Vô duyên!

Quỳnh đánh vào vai tôi một cái rồi giận dỗi bưng tô mì còn chưa húp sạch nước của tôi đi chỗ khác, khuôn mặt nhăn nhó nhưng vô cùng đáng yêu của em khiến tôi bật cười:

-          Ơ này! Không cho anh ăn hết à?

-          Khỏi đi! Người vô duyên không cần ăn!

-          Hơ…

Bẵng đi vài tuần, mọi sự cũng chẳng mấy khả quan, và Quỳnh thì dường như là cũng không tìm được bất cứ sự trợ giúp nào từ bên ngoài dành cho tôi. Cũng tốt, dù sao thì tôi cũng muốn tự mình làm mọi thứ, không cần dựa vào bất cứ ai là tốt nhất, khó khăn là lúc trui rèn bản lĩnh mà.

22/08/2021, tròn 2 năm ngày mất của Tuyết Mai…

Sáng hôm đó, đúng ngày giỗ thứ hai của Tuyết Mai, tôi lại háo hức ghé thăm bà chị bé của tôi và không thể chờ đợi để có thể kể cho nàng nghe về những dự định sắp tới kèm một tâm thế vô cùng lạc quan. Hôm nay, tôi chủ động đi thật sớm để tránh đụng mặt với gia đình người đó, vì tôi nghĩ thời cơ chưa hoàn toàn chín muồi. Ánh nắng sớm xuyên qua kẽ lá, nhảy múa trên tấm bia làm bằng đá hoa cương. Và tôi lại đến, vẫn bó hoa Lily trắng quen thuộc, nhưng dáng vẻ đã khác hẳn năm ngoái. Tôi đã không còn cúi đầu lầm lũi, không còn vẻ mặt u ám của một kẻ tội đồ. Hiên ngang đứng thẳng, tay đút túi quần, nhìn vào di ảnh của Tuyết Mai với một nụ cười rạng rỡ, tự tin và xinh đẹp, tôi bất giác mỉm cười:

-          Xin chào, Tuyết Mai của em. Hai năm rồi chị nhỉ? Thằng thanh niên “sỏi đá” ngày nào của chị vẫn chưa chết đói đâu, trái lại còn đang tìm cách tiến đến thành công đây!

Tôi cẩn trọng ngồi xuống bậc thềm, tháo chiếc kính râm cài lên cổ áo, giọng điệu hào hứng như đang kể chuyện cho một người bạn thân thiết chứ không phải người đã khuất:

-          Chị biết không, em nghĩ là đã tìm ra con đường của mình rồi. Không phải đi làm cho ai hết, không phải cúi đầu nghe lệnh ai cả. Em đang bằng một cách kỳ lạ rao bán những thiết kế của chính em cho cả thế giới. Người Mỹ quả là những người tiêu dùng kỳ lạ, nhưng cũng rất phóng khoáng. Nhờ có họ, em mới tìm ra được lối đi giữa mùa đại dịch này. Em biết mình có khả năng, và em cũng nhớ chị luôn luôn tin tưởng vào em, em biết mình có thể thành công, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Cái thằng Phong yếu đuối ngày xưa chị đứng ra bảo vệ, giờ có lẽ sắp trưởng thành rồi, chị ạ. Em đang đứng trước một khó khăn lớn, một thử thách không dễ dàng, nhưng em không lo lắng, mà em rất phấn khích, lạ thật chị nhỉ? Chắc giờ này em đã có đủ sự tự tin đó rồi, chị biết không?

Tôi rướn người ra phía sau, ngắt một ngọn cỏ gà, xoay xoay trên tay, và đặt nó lên trước di ảnh của Tuyết Mai:

-          Tuyết Mai à, năm nay, em đã bằng tuổi chị rồi đó. Em đang nghiêm túc cân nhắc xem có nên gọi chị là chị nữa hay không, vì ngày xưa, lúc chị còn ở đây, em cũng có bao giờ gọi chị là chị đâu… Nhưng em đùa đấy, em nghĩ là khi em 70 tuổi, em vẫn sẽ ở đây, ăn bánh tráng trộn, uống trà đào, gọi chị là chị của em, và nói chuyện thật nhiều với chị, vì em nhớ chị lắm, rất nhớ chị. Không biết chị bây giờ đã có cuộc đời mới hay chưa, chỉ mong nếu được, em ước chị sẽ trở lại và làm một người hạnh phúc nhất thế gian, vì chị xứng đáng được như thế.

Gió thổi mạnh, cuốn theo những cánh hoa Lily trắng bay lên cao. Tôi cẩn trọng bước đi, khẽ mỉm cười, lưng thẳng tắp, đầu ngẩng cao, một phong thái tự tin và đĩnh đạc chưa từng có trong suốt cuộc đời tôi. Trong lòng tôi lúc này đã không còn vương vấn gánh nặng của quá khứ, chỉ còn lại sự sục sôi của một người đàn ông trưởng thành biết rõ giá trị của mình và đang chờ đợi thời cơ để bùng nổ trong tương lai. Chắc chắn thế!

Vài ngày sau, chính xác là 1 tuần sau ngày giỗ của Tuyết Mai, một tin mừng đã được Quỳnh đích thân báo về cho tôi:

-          Phong! Anh Phong!

-          Hả? Sao thế? – Tôi bật dậy khỏi ghế sofa, chạy tới nhìn vào màn hình facetime, nơi Quỳnh đang hớt hải gọi đến

-          Anh mở lên xem đi! Mấy sản phẩm mẫu mình làm thử, bán sạch hết rồi! Mừng quá!

-          Ôi! Tốt rồi, đợi mãi! Vậy mình cứ làm cuốn chiếu kiểu này cũng được!

Thế nhưng, chẳng để cho tôi có cơ hội trùng xuống, Quỳnh lập tức tung ra một thông tin bùng nổ:

-          Không cần đâu, em có tin mừng cho anh đây.

-          Gì vậy? – Tôi sốt sắng

-          Khen em xinh đi thì em nói! – Quỳnh cười mỉm, vẻ mặt đáng yêu lại hiện ra

-          Vâng, Quỳnh xinh đẹp nhất thế giới, hãy ban ơn cho kẻ tiện nhân này!

-          Hì hì, cứ làm quá. Anh nhớ chuyện vay vốn bữa trước không?

-          Ừ, nhớ! Sao thế? Có người cho vay rồi hả?

-          Đúng, có rồi!

-          Tuyệt quá! Nhưng mà… người ta có yêu cầu gì không?

-          Người đó sẽ không lấy lãi, chỉ là muốn chia tiền trên lợi nhuận của mình.

-          Là bao nhiêu?

-          Họ nói sẽ chốt sau, nhưng không vượt quá 10% cho đến khi hết nợ, thì họ chỉ lấy 1% trên mỗi sản phẩm bán ra.

-          Trời đất, người đâu mà tốt vậy, bạn em hả Quỳnh?

Khỏi phải nói, lúc bấy giờ, tôi phấn khích muốn nhảy cẫng lên, muốn nhào tới ôm lấy Quỳnh mà ăn mừng, mỗi tội là hai đứa tôi cách nhau bởi 2 cái… màn hình:

-          Dạ… bạn em… một người bạn cũ…

-          Bạn nam hay nữ?

-          Bạn… nam đó anh, em quen hồi… còn ở bên Úc…

-          Thôi kệ, nam nữ gì cũng được, cảm ơn người ta giúp anh, mà khi nào cậu ấy chuyển tiền cho mình?

-          Chuyển rồi, hì hì, em đang giữ đây, mình làm luôn cho nóng hen?

-          TRỜI ƠI!!! TUYỆT VỜI!!! HAHAHA!!!! YESSSSS!!!!! YAHUUUU!!!!

Màn ăn mừng xuyên biên giới, phá màng nhĩ của tôi đủ để khiến ba mẹ tôi hốt hoảng lao lên kiểm tra, nhưng rồi lại càng tuyệt vọng hơn khi thấy tôi không những không dừng lại, mà còn phi thẳng lên giường mà tung ra vô số điệu nhảy hiphop mà tôi cũng chẳng biết gọi tên là gì nữa. Xin cảm ơn, anh bạn thân của Quỳnh nhiều lắm! Bạn là số một!

Có “nguồn máu” bơm vào đúng lúc, tôi như hổ mọc thêm cánh. Lập tức liên hệ xưởng in, nhập hàng nghìn chiếc áo Hoodie, áo thun với thiết kế độc quyền chuyển thẳng sang kho Amazon tại Mỹ. Tôi cũng quyết tâm chơi lớn khi mạnh tay đẩy luôn ngân sách quảng cáo lên gấp 5 lần, đủ để ngốn hết số lượng hàng khổng lồ này.

Và rồi, điều kỳ diệu đã đến, à không, chính xác phải gọi là “quả ngọt” đã đến, với công sức trồng cây và vun trồng của tôi suốt quãng thời gian qua, bao đêm thức trắng nghiên cứu thị trường và tự tay thiết kế ra các mẫu sản phẩm độc quyền nữa chứ.

Tháng 11, 12 năm đó, mùa mua sắm Black Friday và Cyber Monday ập tới. Điện thoại tôi liên tục rung với âm thanh “Ka-ching!” báo hiệu đơn hàng từ ứng dụng Amazon Seller. “10 đơn... 50 đơn... 200 đơn... 500 đơn một ngày!”, những con số khổng lồ, choáng ngợp và điên rồ liên tục ập đến, làm tôi và Quỳnh chìm đắm trong niềm hạnh phúc không sao diễn tả nổi. Hàng của tôi trong kho Amazon bốc hơi nhanh như tôm tươi. Những mẫu áo in hình hot trend ấn tượng của tôi may mắn trở thành “Best Seller” trong ngách thời trang giới trẻ. Lợi nhuận ròng tăng vọt theo cấp số nhân. Từ bờ vực thẳm, công ty phá sản, thất nghiệp, bằng sự nỗ lực của bản thân, sự trợ giúp của Quỳnh, và cả cái giang tay cứu vớt từ anh bạn của Quỳnh nữa, tôi đã lội ngược dòng ngoạn mục, ngoạn mục hơn tất thảy mọi thứ tôi đã từng chứng kiến. Không chỉ hoàn vốn nhanh chóng, mà tôi còn tích lũy được một số tiền không nhỏ để tiếp tục mở rộng quy mô và tiếp tục ăn đậm trong đợt sale đầu năm, lễ tình nhân và cả lễ phục sinh năm 2022. Số tiền tôi kiếm được khi ấy có thể nói là nằm ngoài tất cả mọi sự tưởng tưởng tượng, và người đầu tiên tôi nghĩ đến không phải là bất cứ ai khác, mà chính là anh bạn của Quỳnh, người đã thực sự chắp cánh cho ước mơ của tôi ngày hôm nay:

-          Quỳnh ơi, anh mới chuyển khoản cho em rồi, phần của em anh gửi trước, phần còn lại anh vừa gửi sau thì em gửi lại anh bạn của em giúp anh nhé, cảm ơn giúp anh luôn.

-          Ơ, anh gửi nhiều thế?

-          Không có gì, coi như thay lời cảm ơn của anh cho cậu ấy, cậu ấy thực sự là thần hộ mệnh của anh luôn còn gì nữa, như chết đuối vớ được cọc, em không thấy sao?

Quỳnh mỉm cười, em nhìn tôi hồi lâu:

-          Đúng thật, đúng là thần hộ mệnh, hì hì.

Những con số trong tài khoản nhảy múa không ngừng thực sự đã khiến tôi choáng ngợp trong men say của hạnh phúc, là kỳ tích đầu tiên và rõ ràng nhất mà tôi lập nên trong đời. Và điều đầu tiên tôi làm khi chạm tay đến ngưỡng cửa của thành công, dĩ nhiên không phải là nhà đẹp, xe sang, không phải bất cứ thứ gì để khoe mẽ, mà là bù đắp cho những người đã yêu thương “viên sỏi” này khi nó còn lấm lem bùn đất.

Chuyến đi đầu tiên của cả gia đình tôi sau đó không phải là chỉ loanh quanh trong thành phố, mà là một chuyến bay hạng thương gia đưa ba mẹ tôi, anh chị hai và cả vợ chồng dì Hạnh ra Đà Nẵng nghỉ dưỡng. À quên mất, dì Hạnh cũng đã kịp rước anh bộ đội đẹp trai của dì về dinh, và từ lâu đã chuyển ra sống riêng bên ngoài. Hôm nay cũng là lần hiếm hoi mà dì Hạnh cùng ông chú mới của tôi đi chơi chung với cả nhà. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy ba mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tự hào. Đứa con trai ngỗ nghịch của họ giờ đã thực sự trưởng thành, suy nghĩ chín chắn và có trách nhiệm trong công việc, đã biết tính toán làm ăn, đã đạt được những thành tựu bước đầu, và đặc biệt là không bao giờ quên công ơn dưỡng dục của cha mẹ. Nhìn cả gia đình quây quần hạnh phúc, vui vẻ tận hưởng chuyến đi, tôi bất giác cảm thấy tủi thân ít nhiều. Không phải vì tôi ganh tị với niềm hạnh phúc của các cặp đôi phía trước kia, mà tôi ước rằng, mình đạt được nó sớm hơn vài năm thì tốt biết mấy, như thế, bi kịch, chắc đã không xảy ra:

-          Giỏi lắm nhóc! Tự hào về nhóc lắm!

-          Con cảm ơn dì, nhờ dì đấy!

-          Thật nhờ tui không?

-          Thật mà, không có dì, làm sao có con hôm nay!

-          Vậy xíu nữa mua cho tui cái túi hiệu đi, thấy đẹp đẹp á – Dì Hạnh giả bộ nhõng nhẽo

-          Dì lựa đi, rồi nói con, mấy cái cũng được!

-          Hì hì, ghẹo thôi, tui không có nhu cầu, Phong của tui được như hôm nay là rất vui rồi.

Đầu tuần, tôi cùng gia đình vi vu Đà Nẵng, thì đến cuối tuần, tôi thiết đãi lũ bạn thân bằng một bữa tiệc nhức nách ở Vũng Tàu. Tôi quyết định thuê hẳn một căn villa có hồ bơi sát biển, tôm cá ê hề, bia bọt chất thành tháp. Đêm đó, bên bếp lửa BBQ rực hồng, tiếng cụng ly leng keng vang lên không ngớt.

-          Dô mọi người! Mừng thằng Phong đã “hóa rồng”! – thằng Đức cười hô hố, vỗ vai tôi chan chát.

-          Dô, chúc mừng Phong!!!

Tôi vẫn thế, vẫn nâng ly bia, vẫn cố gắng vui cười, và vẫn nhìn những gương mặt thân quen đang say sưa cười nói một cách đầy tâm sự. Tôi cố gắng uống cạn, cảm nhận vị men cay nồng hòa lẫn với niềm vui sướng, cũng như để mọi người không nhìn thấu được những điều sâu xa ẩn giấu. Nhưng khi tiệc tàn, mọi người đã giải tán hết, đứa thì về phòng ngủ, đứa thì xuống biển dạo mát, còn tôi thì vẫn một mình ra ban công đứng hóng gió biển, và nghĩ về những điều vu vơ.

Tôi vui, phải nói là rất vui ấy chứ. Tôi tuy chưa bằng ai, nhưng nếu so sánh với chính tôi ở cách đây hơn 2 năm thì đã là một sự lột xác quá đỗi ấn tượng rồi. Nhưng trong sâu thẳm, tôi biết những chuyến đi xa xỉ này, những món quà đắt tiền này mới chỉ là lớp sơn hào nhoáng bên ngoài. “Viên sỏi” trong lòng tôi vẫn còn đó, khô cứng và nguội lạnh. Sự hưởng thụ trong khoảnh khắc này không làm tôi quên đi lời sỉ nhục năm xưa của người đàn ông đó, và con gái của ông, mà ngược lại, nó là minh chứng cho thấy tôi đã có đủ “đạn dược”, có đủ sự tự tin để có thể hiên ngang đứng trước mặt tất cả bọn họ mà không có chút run sợ nào nữa. Tôi sẽ khoan thai bước tới, và tự tin giới thiệu rằng:

-          Viên sỏi này, có lẽ đã hóa kim cương rồi đấy!

Đêm Vũng Tàu dần tàn, tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát như nhịp đập của những trái tim đang yêu, nhưng với tôi, nó lại là âm thanh của sự cô độc được giấu kín sau lớp vỏ bọc của sự thành công. Tôi vẫn ngồi đó, cầm ly rượu trên tay xoay tròn những viên đá lạnh. Tôi phóng tầm mắt nhìn ngắm những mảnh ghép tình cảm xung quanh mình, lòng dấy lên một nỗi niềm vừa mừng vui, vừa chua xót.

Góc bên kia hồ bơi, Thanh Ngân – cô đệ tử ruột đáng yêu của tôi ngày nào – đang tựa đầu vào vai thằng em Linh lớp trưởng. Hai đứa tụi nó đã chính thức công khai. Nhìn cách thằng Linh vụng về khoác chiếc áo sơ mi lên vai Ngân để tránh gió biển, tôi đột nhiên thấy sống mũi mình cay cay. Tôi thật mừng cho tụi nhỏ. Tình yêu của chúng nó trong trẻo quá, không nhuốm màu toan tính, không bị gánh nặng gia thế đè nén như tôi ngày xưa.

“Hạnh phúc nhé, hai đứa”

Tôi mỉm cười nhẹ, rồi thầm thì vào ly rượu. Nhớ ngày nào, tôi còn là người đứng ra ráp nối cho hai đứa nó, vậy mà giờ đã hí hửng anh anh em em ngọt xớt rồi. Thật may mắn cho nhỏ Ngân, vì thằng nhóc Linh là một đứa rất tốt bụng, rất nhiệt tình, và lúc nào cũng nghĩ cho nhỏ. Còn về phía thằng Linh, hẳn nó cũng tự hào vô cùng khi cô bạn gái xinh xắn của nó mới vừa lên được một đẳng nữa ở bộ môn Karate. Thằng nào dám bắt nạt Linh, Ngân cho biết điều ngay, chịu chưa?

Cách đó không xa, cô em gái thân thiết Ái Quyên của tôi đang ngồi lướt điện thoại, gương mặt cau có từ chối một cuộc gọi nào đó. Con bé này càng lớn càng xinh, càng nữ tính hơn, khác hẳn với ngày còn đi học, vệ tinh theo đuổi xếp hàng dài từ công ty đến ngõ nhà, nhưng nó cứ trơ ra như đá. Mỗi lần thấy Ái Quyên nhăn nhó đọc tin nhắn điện thoại, là tôi chỉ còn biết lắc đầu cười nhẹ, vì hẳn là thêm một thằng xấu số nào đó đã ra rìa. Ái Quyên bướng bỉnh, nhưng không biết là có kén cá chọn canh, hay cô bé cũng đang giống tôi, mang trong mình một nỗi sợ vô hình về sự đổ vỡ nên thà đóng cửa trái tim còn hơn để ai bước vào làm lộn xộn nó thêm nữa? So với tất cả mọi người, thì Ái Quyên là người đem lại cho tôi sự yên tâm nhất về mặt này, vì tôi luôn tin rằng, cô bé sẽ làm chủ mọi mối quan hệ, bất kể đối phương có là ai đi chăng nữa.

Nhưng điều khiến tôi phải suy nghĩ nhiều nhất chính là chuyện của Đức và Quỳnh.

Vừa lúc nãy, Đức – thằng bạn thân nối khố – đã kéo tôi ra một góc, mặt buồn rười rượi như đưa đám:

-          Tao toang rồi mày ạ. Tao tỏ tình với Quỳnh rồi. Tao bảo tao sẽ lo cho Quỳnh, tao không giỏi được bằng mày nhưng tao chân thành. Vậy mà...

-          Mà sao?

Đức thở dài, nốc cạn lon bia:

-          Quỳnh từ chối thẳng thừng. Quỳnh bảo tim nàng đã có chủ rồi. Tao gặng hỏi mãi thằng đó là ai, Quỳnh không nói tên, chỉ bảo đó là người đàn ông đã cùng nàng đi qua những ngày giông bão nhất, người mà Quỳnh nể phục và muốn dành cả thanh xuân để đồng hành.

-          Ê! Sao nghe quen quen vậy?

-          Thì mày chứ ai mà quen… đúng không?

Tôi sững lại một nhịp và quay sang nhìn Quỳnh đang lúi húi dọn dẹp đống vỏ lon bia. Và khi ánh mắt em chạm phải ánh mắt tôi, Quỳnh không né tránh mà mỉm cười – một nụ cười dịu dàng, tin cậy và chứa đựng cả một bầu trời thấu hiểu. Quỳnh càng ngày càng hiền dịu, càng xinh đẹp, bảo sao thằng Đức mê mẩn mãi không chịu dứt.

Tôi hiểu, trong mắt đám bạn, và cả trong suy nghĩ của thằng Đức, “người đàn ông” đó của Quỳnh chắc chắn là tôi. Ai cũng thấy Quỳnh đối xử với tôi khác biệt như thế nào, chăm lo cho tôi từng bữa ăn giấc ngủ, Quỳnh bỏ tiền túi đầu tư cho tôi, giúp đỡ tôi vận hành, quản lý, rồi Quỳnh từ chối mọi vệ tinh để làm “cánh tay phải” cho tôi, đã thế còn đứng ra mượn tiền giúp tôi trong hoàn cảnh ngặt nghèo nữa chứ. Cái bóng của hai đứa bọn tôi dính liền với nhau từ lúc hàn vi đến khi đạt được một chút thành tựu ngày hôm nay, dĩ nhiên ai cũng sẽ có những suy nghĩ tương tự rồi.

Nhưng tôi không muốn giải thích dài dòng, chỉ cười trừ vỗ vai thằng Đức an ủi, trong đầu cứ đinh ninh rằng Quỳnh đang... viện cớ. Hoặc có thể cô ấy đang yêu thầm một gã đối tác nào đó mà tôi chưa biết? Tôi cố chấp gạt phăng cái khả năng mà ai cũng cảm nhận thấy, bởi vì trong tim tôi, chỗ trống dành cho tình yêu đã bị khóa chặt bởi một cái tên duy nhất:

-          Không đâu, mày hiểu lầm rồi, từ giờ về sau, không bao giờ là tao cả…

Gió biển mỗi lúc lại thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá. Tôi đặt ly rượu xuống, ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Mọi người đều đang tiến về phía trước. Linh và Ngân đã có nhau. Đức đang nỗ lực tìm kiếm một nửa. Quỳnh đã có “người thương” trong lòng. Chỉ có mỗi mình tôi là trái tim vẫn cứ đứng yên ở trạm xe buýt năm nào, à quên mất nhỏ em gái bướng bỉnh của tôi nữa chứ nhỉ.

“Không biết giờ này, người đó đang làm gì nhỉ, có vui hay đang buồn, liệu người đó có còn nhớ về nơi đây hay không?”

Hình ảnh nụ cười sau cuối của Tuyết Mai và ánh mắt lạnh lùng đầy bi thương của người đó đêm mưa ấy lại hiện về, rõ mồn một như vừa mới hôm qua. Tôi không thể yêu ai khác, cũng không dám đón nhận ai khác. Trái tim tôi từ lâu là một ngôi mộ hoang lạnh lẽo mà tôi đã tình nguyện làm người gác đền vĩnh cửu. Tôi cảm thấy vui cho hạnh phúc của bạn bè, tôi tác thành cho họ, nhưng lại chọn cách nhốt mình vào trong chiếc lồng kính của nỗi nhớ thương, nơi chỉ có tôi, bóng tối và lời hứa chưa trọn vẹn với hai người con gái đó.

 

Đề xuất Tiên Hiệp: Thập Nhật Chung Yên (Dịch)
Quay lại truyện Em, nước mắt và mưa
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Năng Trần

[Pháo Hôi]

1 tuần trước

lại có người mất à, đúng không?

Ảnh đại diện Tony Tèo

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Mé cha phong dắt độc giả như dắt chó 😂😂

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Phải thế chứ =)) cảm ơn anh tác giả đã cho em ăn tết ngon :3 tiếc là không đc hóng thêm phần cầu hôn hay đám cưới gì đấy của đôi chính nữa thì nó lại tuyệt vời vãi chưởng =)))) mạch truyện đa phần là xa nhau rồi bão tố không thôi, cảnh hạnh phúc bình yên tìm đỏ cả mắt. Chính truyện đã kết thúc, hy vọng sẽ còn được gặp lại anh, cả Phong hay Uyển My cùng các nhân vật ở những chương ngoại truyện trong tương lai hehe. Được thì thêm cho em ít tin tức con bé Nhi nhé, con bé đấy đặc biệt gu em =)))))

Ảnh đại diện Tran Tho Hoang

[Pháo Hôi]

2 tuần trước

Viết không có tâm

Ảnh đại diện Tran Tho Hoang

[Pháo Hôi]

2 tuần trước

Chịu cái kết

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Mé nửa đêm phải tìm lại những đoạn vui vẻ để chữa lành chứ ám ảnh kết truyện quá =))) mà tính em thì đc cái xem phim hay đọc truyện đều nhập tâm với nv lắm 🤣 chắc sống tình cảm nó thế kk, cứ kết đau buồn thế này là phải mất một khoảng tgian mới thoát truyện 😞 Không còn cú twist nào nữa thật saoooo

Ảnh đại diện Tony Tèo

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Kết mở à chán thế nhỉ 😞

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Mới lướt sơ qua có vẻ những chương cuối kinh hoàng quá, trái tim đang thất tình thế này thật sự không dám đọc, sợ chịu không nổi :D còn cô bé Ngữ Yên đáng yêu của em thì sao đây anh thớt ơi :(

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Vậy câu trả lời cho ngoại truyện thứ 2, cô gái đó rốt cuộc là ai

Ảnh đại diện Tony Tèo
2 tuần trước

@Hades: cứ tưởng ổng viết tới người vk hiện tại ai dè viết kết mở đến nản 😞

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

@Tony Tèo: nếu kết mở vầy, lẽ ra không nên xuất hiện ngoại truyện kia, em đọc đến đây cũng bức bối quá bác ạ =)) hoặc sau này thêm ngoại truyện gì đó để kết nối với ngoại truyện kia cũng đc, chứ tới đây thấy vẫn chưa đủ

Ảnh đại diện Tony Tèo
2 tuần trước

@Hades: giờ chỉ mong ổng viết p2 thôi nếu ổng muốn 😂 chứ quả kết mở như này dễ mất ngủ vì tò mò quá

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

2 tuần trước

Còn không thì vô đây trả lời mẹ nhỏ Ngữ Yên là ai cho em ăn tết ngon cái =)))) chứ chuẩn bị tinh thần HE ăn tết rồi mà vầy, sững sờ với cái kết của Tuyết Mai luôn :(

Ảnh đại diện tieuphong94

[Pháo Hôi]

2 tuần trước

Hoàn thành nhiệm vụ sau hơn 2 năm! Giờ là lúc trả lại tự do cho con bàn phím của mình. Chúc mừng năm mới cả nhà, chúc các bạn sẽ có một kỳ nghỉ Tết thật đầm ấm. Còn mình thì đi tu luyện thêm vài bộ nữa đây. Cảm ơn mọi người đã gắn bó với mình từ những ngày đầu đến tận giờ này. Ước mơ của mình là trở thành nhà văn, nhưng xem chừng hiện tại mình vẫn chưa đủ khả năng, nên chắc mọi người sẽ còn gặp lại mình trong tương lai. Hy vọng ngày đó sẽ sớm thôi... P/s: Một vài bạn nhắn tin hỏi mình sao không để tài khoản để mọi người góp chút cafe. Thật lòng mình rất cảm ơn mọi người vì đã yêu mến những con chữ của mình. Nhưng như mình đã chia sẻ, ước mơ từ nhỏ của mình là trở thành nhà văn, dù rằng vẫn chưa đạt được, nhưng mình sẽ cố gắng, và hy vọng một ngày nào đó không xa, mọi người có thể dùng số tiền đó mua sách của mình, hehe, tạm biệt

Ảnh đại diện Quang Đào

[Trúc Cơ]

1 tháng trước

Quả này kết cưới mai rất cao.