Chương 111
Hò hét, hô hào, gào thét đủ kiểu, cuối cùng cái đám "giặc giời" kia cũng nghe theo sự phân công, đi mua đồ. Chúng nó lượn lờ quanh mấy khu chợ đầu mối, mấy cửa hàng trang trí mà chị nó tìm được đâu đó. Chuyến đi này "đốt" mất 1 củ tiền xăng, xót gì đâu!
Cuối cùng, mọi người cũng tập trung đông đủ lúc 1 giờ tại nhà chị nó.
"Xem nào, bóng, ruy băng, mũ, nơ, pháo giấy, pháo sáng..." Nó ngồi xổm, đếm đống đồ lỉnh kỉnh trong mấy cái túi bóng to mà sáng nay bọn kia tha về.
"Anh ơi, em đói."
"Ăn cơm đã. Anh lượn lờ hết cả bát phở sáng rồi."
Công cuộc "biểu tình" kết thúc bằng bữa tiệc thịnh soạn ở quán cơm rang, phở bò gần nhà chị nó. Bà chủ quán nhìn chục mạng nam nữ ngồi ăn như "lũ thiếu đói bên châu Phi" mà ngẩn người, không biết chúng nó thác loạn tập thể ở đâu về.
Sau bữa ăn "xa hoa, quan trọng của đời người", cả đám lết xác về nhà chị nó lấy xe cộ. Hôm nay hành xác nhau đủ rồi.
Mấy ngày hôm sau, công việc của nó nhàn nhã hơn, chạy quanh quán bar, cửa hàng và sang nhà chị nó. Nhà nó mấy hôm cũng không buồn về, cơ bản là chuẩn bị cho việc này quá nhiều việc và lỉnh kỉnh. Bơm bóng, tết bóng, tết ruy băng, làm mũ... Cả ngày nó chỉ quẩn quanh với mấy việc đó và cười một mình, đến nỗi chị nó phát bực.
Đề xuất Khoa Kỹ: Hắc Ám Vương Giả