Chương 112
"Mẹ, về nhà là gặp cái thằng dở hơi. Mày không cười thì mày chết được à?"
"Kệ em. Liên quan tiền ăn sáng của chị à?"
"Gớm, sức mạnh tình yêu có khác."
"Có con dở hơi nào hồi trước được người yêu nhắn tin chúc sinh nhật đúng 12 giờ đêm rồi ngồi ôm điện thoại cả đêm đến 4 giờ sáng đây?"
"Mẹ thằng kia, mày đứng lại cho tao!"
Không làm thì thấy đơn giản, làm rồi mới thấy khó. Vì quán bar không thể đóng cửa nửa tháng để nó trang trí, nên tối nào cũng phải đo đạc và mang về nhà chị làm. Mấy hôm nay nó cũng không gặp Trang, cũng không thấy Trang gọi điện. Nó cũng cắt liên lạc để tạo sự bất ngờ.
Cuối cùng, còn một ngày nữa là đến sinh nhật Trang. Sau khi đặt bánh, đặt hoa xong, nó đang định về nhà làm giấc với cái giường thân yêu thì lại có người gọi.
"Anh yêu đang ở đâu đấy?" - Giọng Quỳnh lanh lảnh trong điện thoại.
"Anh vừa đi đặt bánh với hoa xong."
"Khiếp, có Trang cái là vứt em vào xó ngay được ấy. Kinh quá thôi."
"Ai dám vứt em, mà có dám cũng có vứt được đi đâu đâu."
"Ý anh là muốn đuổi người ta đi hả?"
"Anh nói thế thôi chứ ai dám đuổi em."
"Thôi, không phét nữa. Thế chuẩn bị cho Trang nửa tháng thì có cho em một bữa được không?"
"Tùy em. Nếu em trả, anh sẵn sàng hoan nghênh và cống hiến vì em."
"Cái thói ki bo chết cũng chả bỏ. Cho anh 15 phút qua Vincom Bà Triệu đón em chuộc tội."
Đề xuất Voz: Khi Miền Ký Ức Giao Thoa