Chương 113
20 phút sau, nó thấy Quỳnh đứng trước Vincom, váy ngắn với áo khoác dài. Quỳnh thật sự rất cuốn hút, em có phong thái của cô gái hiểu đời, thành thục chứ không ngây thơ như Trang.
"Muộn 5 phút nhé." - Quỳnh vừa mở cửa xe vừa làu bàu.
"Hà Nội vội sao được em."
"Em ứ biết. Ăn xong phải đưa em đi uống cà phê cơ." - Quỳnh bấu tay nó, nhõng nhẽo.
"Ừ thì đi."
Ăn uống xong xuôi, hai đứa cũng yên vị ở một quán cà phê "teen teen" ở Tôn Thất Tùng. Trước mặt là hai ly capuchino nóng hổi. Nó không thích cái thể loại cà phê này vì quá béo, nhưng do Quỳnh mè nheo, nhõng nhẽo nên đành miễn cưỡng uống.
"Nào nào, trình bày công sức nửa tháng qua em nghe nào." - Quỳnh xoay xoay ly cà phê trong tay.
"Có cái gì đâu mà chuẩn bị."
"Thế anh tổ chức ở đâu đấy?"
"Bar nhà luôn. Mai nhà anh đóng cửa."
"Ôi, thế hôm nào sinh nhật cưng tổ chức cho em như thế nhé." - Quỳnh nhếch môi cười, cái nụ cười quyến rũ chết người.
"Tùy em thôi. Nếu em muốn, anh sẵn sàng hi sinh đi theo tiếng gọi của tổ quốc."
"Khiếp, kinh quá. Ngồi sát lại đây em bảo."
"Cái gì?"
Đề xuất Voz: Bởi Vì Chúng Ta Sẽ Mãi Mãi Bên Nhau