Chương 116

Nếu vào lúc khác, nó sẽ bội phục cái trí thông minh của Quỳnh. Rất tiếc là lúc này nó không còn tâm trí gì nữa mà suy nghĩ vấn đề đấy.

"Ừ." - Nó uể oải đáp.
"Em sẽ đi giải thích với Trang, anh đừng lo, rồi sẽ ổn thôi. Về thôi anh." - Quỳnh đứng dậy thanh toán tiền.

Nó chẳng buồn tranh giành như mọi khi nữa. "Sẽ ổn thôi", mỗi khi có ai đó nói câu này với nó thì mọi việc lại chẳng bao giờ ổn cả.

Trên xe, cả hai đều im lặng. Đến lúc về nhà, Quỳnh cũng không chào nó như mọi khi mà đi thẳng. Nó về tới nhà, nằm vật ra giường, mệt mỏi uể oải làm nó chìm nhanh vào giấc ngủ.

Tiếng ồn ào xe cộ làm nó tỉnh dậy. Với tay xem điện thoại, 8 giờ tối, có mấy cuộc gọi nhỡ chị nó gọi.

"Mày làm gì mà không nghe máy thế thằng này?"
"Em ngủ."
"Ngủ gì giờ này? Mà mày với Trang làm sao thế?"
"Sao là sao?" - Nhắc tới Trang, nó lại thấy mệt mỏi.
"Có chuyện gì à? Sao nó gọi tao khóc ghê thế, lôi tao đi uống rượu cùng này."
"Hiểu lầm ấy mà. Mai em giải thích. Chị đang đâu đấy?"
"Nhà nó, uống say mèm đang nôn ọe trong WC."
"Em sang được không?"
"Tốt nhất đừng nên sang giờ này."
"Sao thế?"
"Nó đang mệt, mày sang chỉ bắt tao hầu."
"Ừ."
"Mà mày cầm cái máy điện thoại nó à?"
"Ừ."
"Ra cửa đưa tao."
"Ừ."

 

Đề xuất Voz: Tôi Thay Đổi Từ Khi Có Siêu Năng Lực
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN