Chương 117
Lết cái thân xuống nhà ra trước cổng. Con chị nó đang đứng bấm điện thoại.
"Mày cũng không khá hơn gì nó nhỉ." - Con chị nhìn cái bộ dáng mệt mỏi mới ngủ dậy, với mấy hôm bận rộn lười không thèm chỉnh sửa bản thân. Giờ bảo nó giống mấy thằng nghiện gầm cầu Long Biên cũng chẳng ai bảo sai.
"Đây, máy đây. Đưa nó, em đi ăn bát phở rồi lên bar phát."
"Mai nó tỉnh sang mà giải thích."
"Ừ."
Giá mà lúc đấy nó không nghe chị nó mà sang ở bên cạnh em thì mọi việc có lẽ đã khác.
Còn tiếp....
Có thể trong mấy ngày nghỉ Tết em sẽ gõ hai chương liền cho các thím, cứ đón chờ nhé.