Chương 120
Ngồi trên xe, túi quần rung lên. Mở ra là tin nhắn của chị nó: "Tí liệu mà tìm cách giải thích, tối nay sinh nhật rồi đấy."
Nhìn sang ghế bên, Trang ngoảnh mặt nhìn ra cửa kính, thẫn thờ, mất hồn. Nó chưa bao giờ thấy Trang xuống sắc như lúc này, càng nhìn nó càng thương em. Nó lại chỉ biết tự trách bản thân sơ sẩy mới ra nông nỗi này.
Rẽ vào quán phở mà chị nó chỉ, bữa sáng nặng nề trôi qua. Nó cố gắng tìm đủ mọi cách, mọi chủ đề nói chuyện. Từ trước đến giờ, chắc nó chưa bao giờ phải cố gắng bắt chuyện như thế này. Cái vốn nói chuyện "có duyên" mà mọi người hay nhận xét về nó đã dùng hết mà không hiệu quả. Trang chỉ ậm ừ và nói vài câu với chị nó.
Bất lực, nó lái xe về. Trang vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh vô cảm với nó. Thực sự nó muốn kéo em ra một chỗ để hỏi, để phát tiết những mệt mỏi, những sự ức chế mà nó nhẫn nhịn, nhưng nó biết làm thế thì Trang càng rời xa nó, vì nó là người có lỗi.
Quẳng người nặng nề xuống sofa, nó chưa bao giờ thấy mệt mỏi như lúc này. Tình cảm và phụ nữ là hai vấn đề đau đầu nhất của loài người.
"Có đi chuẩn bị tiếp không?" Chị nó ngồi đối diện hỏi.
"Em chả biết, em mệt quá."
"Thế đã kêu mệt mỏi, mày là thằng đàn bà à? Định bỏ hết công sức nửa tháng qua à?"
"Chắc thế? Bây giờ em chả biết làm cái gì nữa."
Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Giới Hệ Thống Cửa Hàng (Gemini)