Chương 121

"Mày làm cái khác tao yên tâm, nhưng trong tình cảm tao chỉ biết nói cái câu này cho mày."

"Câu gì?"

"Đm thằng ngu." Chị nó nói xong, nguây nguẩy cái mông lên tầng.

"Ngu à? Ừ thì ngu?" Nó lẩm bẩm rồi cười một mình, không khác thằng trốn Trâu Quỳ ra là mấy.

Gác chuyện của Trang sang một bên, nó phi xe lên bar. Mọi việc nó đã mất công chuẩn bị rồi, nó không muốn phí hoài công sức của mình vô nghĩa vì những chuyện cỏn con.

Ngày cuối cùng cũng là ngày vất vả nhất. Cái bar đã dọn dẹp xong từ hôm qua, hôm nay nó mới lích kích chuyển hết đồ đạc đã chuẩn bị trong nửa tháng qua từ nhà chị nó sang bar. Việc lắp đặt những thứ trang trí nó nghĩ đơn giản nhất cũng là cái khó nhằn nhất. Có nhiều thứ đo đạc quá kỹ lại không vừa, lại phải chỉnh sửa. Hò hét, chỉ trỏ loạn xạ lên với gần 20 con người, mất hơn buổi sáng công việc mới hòm hòm.

2h trưa, nó ngồi nhai suất cơm 30k mua vội vàng cách đấy mấy cây. Chả biết bản tính nó ăn ngon quen rồi hay do mệt mà nhìn dáng nó ngồi nhai cơm khiến ai nhìn vào cũng liên tưởng tới hình ảnh trâu bò nhai rơm ở một vùng quê sâu xa nào đấy mà bà giáo giảng hồi còn đi học.

Điện thoại kêu đúng lúc. Nó uể oải nhấc máy.

"Alo?" Giọng nó không thể mệt mỏi hơn.

"Uế, ô pa bị gái giận tí mà xuống sắc vậy à?" Giọng Quỳnh không sai đâu được.

"Anh mệt thôi, em nghĩ anh kém thế à?"

"Biết đâu được anh ý? Mà có cái này cho anh đây."

"Cái gì?"

 

Đề xuất Voz: Nếu anh nói rằng anh yêu em
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN