Chương 124
"Ừ." Nó cảm thấy tiếc nuối. Cái người quan trọng mà Trang nói đang dần hình thành trong đầu nó.
"Anh đang đâu rồi?" Trang nghe điện thoại rất vui vẻ. "Ừ, em ra ngay cổng đây."
Một chiếc Lexus 350 màu trắng đỗ trước cửa. Nhìn qua kính lờ mờ cũng đoán người lái là đàn ông. Trang chạy vội ra chỗ chiếc xe, bỏ lại cho nó một câu cũng lạnh nhạt không kém.
"Em có việc, cảm ơn anh vì bó hoa."
Chiếc xe lướt đi qua, nhanh chóng như lúc nó đến. Và cái hình ảnh khiến tim nó đau quặn, từ cửa kính bên lái, bó hoa của nó bay ra ngoài như một con người đáng thương bị chà đạp ra lề đường.
"Em không cần nói gì, đừng giải thích, cho anh một lý do là đủ, anh nhìn thấy rồi." Nó nhấc máy gọi cho Trang, lạnh lùng, dứt khoát như phong cách của nó, mặc dù trái tim nó đang rỉ máu.
"Em xin lỗi..." Trang lí nhí.
Xin lỗi sao? Xin lỗi có tác dụng gì không, có làm nó bớt buồn không? Chẳng thà em cầm dao đâm nó một nhát nó còn đỡ đau hơn em làm vậy. Trái tim nó cũng như bó hoa nát bấy bên lề đường kia, không ai bận tâm thương xót.
Một vòng tay sau lưng nó ôm chặt. Tiếng Quỳnh khẽ vang lên.
"Đừng làm gì, cũng đừng nói gì. Em không nghe thấy hết nhưng em nhìn thấy hết. Cho em ôm anh một chút, một chút thôi được không?"
Nó không phản ứng, có lẽ nó quá đau rồi, phản ứng để làm gì chứ.
Còn tiếp...
Đề xuất Voz: Oan hồn trong xóm trọ