Chương 139

Cuộc điện thoại bất ngờ cắt đứt cái mạch suy nghĩ của nó. Quay lại nhà tắm, tắm rửa qua quýt rồi đi tìm chỗ ngủ. Nó lại gần giường, chỉnh lại chăn cho Trang. Đang sắp lại đầu em thì Trang bỗng kêu to:

"Anh ơi đừng đi, em xin lỗi, em sai rồi, anh đừng đi mà."

Trang túm lấy tay nó, móng tay em cào xước hết phần da nó.

"Anh đừng đi mà, em xin lỗi, không phải em làm vậy đâu."

"Không sao, không đi đâu hết, ngủ đi em." Nó vỗ nhẹ lưng Trang.

"Em xin anh mà, anh đừng có đi." Em vẫn bấu chặt tay nó, lần này thì chặt hơn nhiều, móng tay em đâm vào thịt đau nhói.

Hết cách, nó đành ngồi tựa vào thành giường, nó ôm em vào lòng và vỗ nhẹ vào lưng em. Tầm vài lần thì tiếng kêu của Trang im hẳn, em nở một nụ cười nơi khóe miệng. Tay vẫn giữ chặt lấy tay nó.

Cơn buồn ngủ của nó ập đến, nó dựa vào thành giường và ngủ thiếp đi.

Còn tiếp...

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Tu Tiên Giới Siêu Nghiêm Túc Dời Gạch
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN