Chương 142
"Chị thấy mặt em giống thằng ngu không mà nghe lời chị?"
"Sao số tao lại có thằng em như mày nhỉ? Mà thôi, đưa tao đi ăn sáng đi."
"Có chân có tay thì tự đi, em không rảnh."
"Mày không thương tao thì cũng thương em dâu tao chứ, nhờ em nhờ."
"Dạ..." Mặt Trang lúc này chẳng khác gì quả gấc chín đỏ.
Sau 15 phút hăm dọa, nằn nì, ăn vạ, chị tôi cuối cùng cũng lôi được tôi ra khỏi nhà đến quán bún bò mà bà ấy mới nghe đám bạn quảng cáo. Chuyện ăn uống cũng không có gì đặc biệt khi tôi đảm nhiệm vai trò "dũng sĩ diệt mồi". Còn chị tôi và Trang thì chém gió về đủ thứ trên đời, nào là chuyện một anh đẹp trai nào đó bên Hàn Quốc lộ clip nóng với bạn trai, nào là CR7 chuẩn bị sang Việt Nam ăn hỏi Ngọc Trinh,....
Cái công cuộc hành xác của tôi mới chỉ thực sự bắt đầu vào bữa sáng. Chúng tôi đảo một vòng lên Parkson, Vincom rồi quay về mấy cửa hàng quần áo bên Bà Triệu. Tôi trở thành "culi" bất đắc dĩ cho chị tôi. Tôi thực sự không hiểu lũ con gái nghĩ gì khi thử ra thử vào, chọn lựa, mặc cả rồi cuối cùng lại không thèm mua, để lại ánh nhìn ngơ ngác như nhà quê lên tỉnh của mấy cô nhân viên bán hàng.
Lết cái thân tàn về đến nhà cũng đã là giữa trưa. Chị tôi và Trang đền bù cho tôi bữa cơm đạm bạc. Tôi lết về phòng thì ngập trong mùi của bãi nôn hôm qua. Lại bắt tay vào giặt chăn màn, giường chiếu mãi mới hết mùi. Trang về nhà em, còn chị tôi thì ngồi xem Disney Channel (Thật sự là không hiểu nổi :sad:).
"Ê này," Chị tôi nằm ườn ra ghế, tay ôm con Stitch vừa mua, "Cái gì đấy?"
Đề xuất Huyền Huyễn: Lão Bà Của Ta Là Đông Tấn đệ Nhất Nữ Ma Đầu